Having your book turned into a movie is like seeing your oxen turned into bouillon cubes.

John LeCarre

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 566 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 67
ếu anh nói có, vậy khẳng định là có khả năng có đại luật sư rồi. Bất chợt Tống Mộ Thanh cảm thấy cả người khó chịu, cảm thấy người đàn ông này đúng là đáng đánh đòn, ôm cổ anh cười lấy lòng.
"Nếu anh đã biết, vậy thì giới thiệu cho em quen một chút đi."
Em còn muốn biết người đàn ông khác? Lận Khiêm dò xét nhìn cô một cái. Tống Mộ Thanh vội vàng le lưỡi, lại nói sai rồi.
"Anh trừng em làm gì, anh cho rằng em muốn làm gì? Ý của em là công ty có chút chuyện, muốn trưng cầu ý kiến của một luật sư có năng lực lại tin được. Em đây không phải là là suy nghĩ rằng Triệu Nghị ở trên thương thường buôn bán tìm tòi nhiều năm như vậy, chuyện mờ ám khẳng định anh ta làm không ít, anh ta có kinh nghiệm, phương diện này khẳng định luật sư cũng biết không ít. Cho nên vốn em muốn hỏi anh ta một chút. Nhưng anh đã có người quen, vậy không tốt hơn sao?"
Lận Khiêm ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn ở trong phòng để quần áo, đang cầm áo khoác khoác ngoài cho người đang ngồi trên đùi anh. Vừa nghe thấy mấy chữ "chuyện mờ ám", vốn chiếc áo đã được đặt trên vai cô, lúc này lại đặt xuống. Nhíu lông mày đánh giá cô.
"Em thành thật nói cho anh biết, muốn tìm luật sư làm gì?" Ánh mắt của anh bỗng chốc trở nên nghiêm nghị.
Từ khi còn nhỏ cha Lận Khiêm đã bận rộn, hai cha con gặp mặt một lần cũng khó khăn. Anh được người mẹ hiện tại, cũng chính là bảo mẫu từ khi còn bé nuôi lớn. Nếu nói đến văn hóa, chỉ có thể chiếu cố trên mặt sinh hoạt cho anh, muốn nói đến dạy thì có chút lực bất tòng tâm. Lại nói đến sau khi mẹ ruột anh qua đời, ông ngoại của Lận Khiêm cũng không chào đón cha của anh, sau khi cha anh tái hôn thậm chí còn có trạng thái thủy hỏa bất dung, dĩ nhiên đây chỉ là ở một mặt đơn phương "không tha" của ông cụ.
Ông cụ đau lòng cháu ngoại không có mẹ từ nhỏ, còn phải sống qua ngày với mẹ kế. Lúc Lận Khiêm bảy tuổi ông cụ vung tay lên rất có khí thế chỉ điểm giang sơn ra một quyết định, đưa cháu ngoại đến nhà họ Trương nuôi, bất kể là học hành hay đạo lý làm người, cũng đều là tự tay ông cụ nuôi dạy.
Ông cụ nhà họ Trương lúc còn trẻ là một nhân vật oai phong một cõi, ở ba mươi năm trước, ở vùng này vừa nhắc tới tiểu tử làm quan quân của nhà họ Trương, ai mà không giơ ngón tay cái lên hô một tiếng tuyệt? Ngay đến ngày hôm nay, ảnh hưởng của ông cụ vẫn còn dư âm. Thuộc hạ dưới trướng của lão tướng trái qua gió tanh mưa máu như vậy, dĩ nhiên không thể sinh ra người hạ lưu!
Mặc dù Lận Khiêm không phải là một nhân vật không dùng chút thủ đoạn, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức chính khí lẫm liệt, hơn nữa ở một trình độ nào đó phải nói anh bụng dạ có chút đen tối, nhưng tuyệt đối anh là người chính phái. Ở trong bộ đội, mọi người nói ngàn vạn lần chớ nói quan hệ tình cảm riêng với Lận đoàn trưởng, binh lính đi cửa sau ngàn vạn lần đừng có đưa tới làm thuộc hạ của anh, nếu không anh cứ hảo hảo mà chịu đựng. Người như vậy, sao có thể trông cậy anh nghe được mấy chữ "chuyện mờ ám" mà coi như là không nghe thấy, yên lặng tiếp tục giúp cô giới thiệu luật sư? Nằm mơ!
Tống Mộ Thanh chột dạ khi bị anh nhìn như vậy, tránh khỏi tầm mắt của Lận Khiêm.
Lận Khiêm nắm cằm của cô, khiến cho cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt của anh, Tống Mộ Thanh càng tránh né càng khiến trong lòng anh lo lắng. Mặc dù biết cô không phải là loại người không có lương tâm, cán bộ nhân viên làm chuyện tàn nhẫn không có tình người, nhưng cô là phụ nữ, lại còn là người phụ nữ của Lận Khiêm anh, những chuyện không sạch sẽ kia anh không muốn cô dính vào dù chỉ một chút.
"Tống Mộ Thanh!" Đột nhiên anh rống to cô một tiếng.
Vốn Tống Mộ Thanh là chột dạ, cho dù lá gan cô lớn dám vuốt râu cọp, nhưng đột nhiên bị anh mang theo vẻ tức giận rống to, cũng không nhịn được co rúm lại một chút. Trong lòng ủy khuất vô cùng. Buổi tối hôm qua kêu "ngoan ngoãn", gọi "cục cưng", lúc này lại trầm mặt rống tên cô. Trong lòng cô tức giận nghĩ, đàn ông đều giống nhau, khi tốt thì dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ mình, khi tức giận thì giống như muốn đánh người vậy.
Lận Khiêm thấy bộ dáng ủy khuất của cô lập tức liền mềm lòng. Đừng nhìn cô nhóc này bình thường đều một bộ ngang ngược càn rỡ không sợ trời không sợ đất, nhưng hiện tại anh lại thấy chính là giống như một đứa nhỏ nội tâm hơi quỷ quái một chút.
"Được rồi được rồi, trước tiên nói chuyện kia rõ ràng đã." Anh hạ mềm giọng nói. Vì để che giấu chút mất tự nhiên khi dụ dỗ người, cầm áo khoác trong tay tới gần người cô, chỉ huy nói: "Giơ tay lên, mặc quần áo."
Tống Mộ Thanh trong lòng hoan hỉ phấn chấn, ngây ngất mặc anh đùa nghịch. Hiếm khi mới được anh phục vụ một lần, hiện tại cô vẫn nên là một người chuyên hưởng thụ phúc lợi thôi. Nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Nói chuyện thì nói chuyện, anh rống cái gì? Làm như lỗ tai của em bị hỏng hay là không biết tên mình sao?"
Lận Khiêm bóp bóp gương mặt của cô.
"Không phải chỉ vì anh đây gấp gáp thôi sao?" Anh nắm bờ vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Mộ Thanh, trừ chuyện cha của em, thế giới của em là sạch sẽ. Anh không hi vọng em dính vào những loại chuyện loạn thất bát tao kia. Chuyện trước kia em làm là để bảo vệ mẹ em coi như có thể tha thứ được, cho nên chúng ta không nhắc đến nữa. Nhưng hiện tại em là vợ anh, anh không thể không quản em, mặc cho em dính vào người không đáng giá."
Lận Khiêm sống 28 năm, vừa sinh ra trong gia đình như vậy, mặc dù nhà họ Lận và nhà họ Trương cũng coi như là bình thường. Nhưng ông cụ Trương vì cho anh kiến thức lâu dài, rèn luyện cho anh thái độ trầm ổn và năng lực xử lý, cái gì là người không biết xấu hổ, cái gì là chuyện xấu bẩn làm sao lại không cho anh biết được chứ? Ít chuyện của Tống Mộ Thanh, theo anh căn bản không coi là cái gì.
Kinh nghiệm cuộc đời của anh phong phú hơn so với cô, có một số việc anh rõ ràng hơn cô, những thứ đường quanh co kia không cần thiết khiến cô phải lượn quanh. Bởi vì yêu cô, anh sẽ bảo vệ cô, nhưng sẽ không trợ Trụ vi ngược (1). Nếu như Tống Mộ Thanh muốn giết người phóng hỏa, Tam Tử sẽ là loại người đưa dao cho cô, Lận Khiêm nhất định sẽ là loại người ngăn cản. Nếu như cô làm chuyện tàn nhẫn không có tình người, Tam Tử, Triệu Nghị, Trần Mặc Mặc sẽ tìm người thoát tội cho cô, Lận Khiêm anh nhất định nguyện ý ngồi tù thay.
(1) Giúp kẻ xấu làm việc ác.
Anh chưa từng cảm thấy đời này mình có thế gặp được một người phụ nữ cho anh một tình yêu oanh oanh liệt liệt, nhung khi Tống Mộ Thanh xuất hiện cũng đã khiến cho cuộc sống của anh bắt đầu nổi lên gợn sóng. Ngay cả chính anh cũng không biết là bắt đầu từ khi nào không phiền chán cô quấn anh. lận khiêm không phải là người luôn coi chuyện tình yêu là đứng nhất, nhưng anh tự biết trong lòng của mình đã sớm không bỏ được cô. Dù ột khắc cũng không bỏ được.
"Kinh nghiệm của anh nhiều hơi em, không thể biết rõ một số việc là không đúng mà cứ đứng nhìn em làm được. Hiểu chưa?" Anh nghiêm túc khác thường nói. trong mắt trịnh trọng và mến yêu không một chút giả dối.
Tống Mộ Thanh trố mắt nhìn anh một lúc lâu, giống như hiểu ranh giới của anh là ở nơi nào, sau đó mới chậm rãi nói: "Thật ra thì mặc dù chuyện này thủ đoạn có chút ti tiện, nhưng tuyệt đối không phải là chuyện tàn nhẫn không có tình người."
"Vậy thì nói cho anh biết, em muốn đối phó cha em như thế nào?"
Đột nhiên Tống Mộ Thanh ôm anh, ỷ lại nằm ở trong ngực Lận Khiêm: "Lận Khiêm, cha em là hạng người gì anh cũng biết. Em làm như vậy không phải là vì em, mà là vì mẹ em. Anh không hiểu, bà cố chấp, biết rõ là không đáng giá, nhưng cho dù là chết chắc bà cũng không ly hôn với ông ta. Nếu bà không muốn ly hôn, vậy em cũng không để cho bọn họ ly hôn. Để cho cuộc sống của ông ta không thể không dựa vào mẹ em."
Tiếng nói của cô rất bình tĩnh, giống như những lời nói này đã sớm ở đầu môi lưỡng lự nhiều lần, giờ phút này từ miệng nói ra cũng cảm thấy chết lặng. Từ khi cô quyết định đã muốn nói cho anh biết, nhưng lại sợ anh phản đối cô làm như vậy, cuối cùng kéo dài đến bây giờ.
Hai người trầm mặc một hồi, trong lòng Tống Mộ Thanh vô cùng bất an. Cô phát hiện nhược điểm lớn nhất đời này của cô có hai, một là mẹ cô, một là Lận Khiêm. Tô Thanh quá mềm yếu, đó chính là trí mạng. Lận Khiêm quá mạnh mẽ, chính là muốn lấy mạng cô. Chỉ có anh, một ánh mắt cũng có thể trấn định thấp thỏm bất an của cô.
Sau lưng cô thẳng băng, cảm giác Lận Khiêm trìu mến sờ sờ đỉnh đầu của cô, rồi hôn một nụ hôn lên trán cô, lúc này mới thanh tĩnh lại. Anh dùng lực ôm chặt thắt lưng cô, làm cho cô cảm giác được an ổn trước nay chưa có được. Giờ khắc này, cô cảm thấy cõi đời này chỉ có người đàn ông này hoàn toàn thuộc về mình, có thể hoàn toàn để cho cô dựa vào.
"Bất kể em muốn làm gì, không cho em bị tổn thương dù một chút, có chuyện gì không giải quyết được để cho anh giải quyết." Anh cảnh cáo cô.
Tống Mộ Thanh không khỏi động dung, chủ động ôm cổ Lận Khiêm, tay vừa dùng lực nâng người lên hôn lên môi của anh. Đầu lưỡi trơn trượt phác thảo hình dạng môi anh, dò vào trong miệng anh đấu đá lung tung, câu lưỡi của anh, tương trợ trong lúc hoạn nạn.
Không phải là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, nhưng mỗi lần đều có thể khơi lên một cơn sóng lớn kinh trời trong thân thể của anh. Rất nhanh Lận Khiêm đổi bị động làm chủ động, một tay vòng qua hông, một tay chế trụ cái ót cô.
Thói quen nắm trong tay toàn cục của người đàn ông này, cho dù là trong chuyện tình cảm cũng vậy. Rất nhanh lật người, liền đặt cô ở trong ghế sa lon đơn chật chội nhỏ hẹp. Trong nháy mắt không khí liền trở nên nóng bỏng, chân sau của anh quỳ giữa hai đùi cô, cúi xuống, thâm tình chằm chằm nhìn cô, ánh lửa lấm tấm trong mắt gần như muốn đả thương mắt của cô. Sau khi nụ hôn chấm dứt, hai người cũng thở hổn hển. Tầm mắt Lận Khiêm chuyển từ trên mặt cô tới trước ngực đang hô hấp phập phồng không ngừng. Từ góc độ của anh, dễ dàng nhìn thấy khe rãnh như ẩn như hiện dưới chiếc áo sơ mi trắng. Hô hấp lập tức căng thẳng, nhìn cô cười gằn một tiếng, khiêng cô lên như vác bao cát chạy hướng phòng ngủ cách vách.
Vừa rồi Tống Mộ Thanh bị sắc đẹp me hoặc, nhất thời quên mất mình thân thể mình vẫn đau, khi bị ném trên giường, bị người đè lên mới biết sợ. Mắt thấy Lận Khiêm cởi bỏ quần áo, đè lên người, biết rằng nếu phen này đốt lửa lên, sẽ có thể đốt cháy cô tan thành mây khói, ngay cả mảnh vụn của xương cũng không còn.
"Lận Khiêm... Anh đừng..." Cô run rẩy cổ họng, níu lấy đỉnh đầu đen nhánh đang vùi trước ngực mình.
Vừa mới ăn mặn, sao có thể trở về với ăn chay? Anh đã nhịn một đêm, vào lúc này bị cô khơi lên, nào có đạo lý dễ dàng bỏ qua cho cô? Bàn tay luôn vào trong quần áo cô, kéo áo sơ mi ở trong lưng quần ra, bàn tay theo sống lưng mà đi lên, ngón tay to ráp mang đến cảm xúc mơ hồ khiến Tống Mộ Thanh run rẩy rên rỉ thành tiếng. Khi móc khóa áo trong bị anh cởi ra, ngay lập tức đầu óc Tống Mộ Thanh thanh tỉnh, cách một lớp quần áo đè tay anh lại.
"Em, em không thoải mái." Cô hô hấp không đều nói.
Tay Lận Khiêm bao trùm trên nắm tuyết trắng non mềm thơm phức, thất bại chôn ở hõm vai cô. Qua hồi lâu mới dùng giọng nói khàn khàn nói: "Anh đi tắm."
Nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, trong lòng Tống Mộ Thanh ngọt giống như ăn mật đường, khoan khoán lăn hai vòng trên giường, lập tức cảm thấy hành động này thật là ngây thơ. Ngồi dậy sửa sang quần áo, quay lại phòng để quần áo tìm quần áo Lận Khiêm muốn mặc. Gõ cửa phòng tắm một cái, đặt quần áo ở bên cửa.
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột