There is a temperate zone in the mind, between luxurious indolence and exacting work; and it is to this region, just between laziness and labor, that summer reading belongs.

Henry Ward Beecher

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 566 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35
oàn trưởng, chính ủy có lệnh, không bể cho anh xuất viện.” Đỗ Tử Đằng níu lấy một góc chăn, giọng buồn buồn.
“Cậu thúi lắm! Anh ta cùng lão tử cùng một cấp bậc, còn trông nom tôi?”
Tống Mộ Thanh nhíu nhí mày. Vừa nói liền bùng nổ, không phải chỉ vì xuất viện thôi sao, thế nào trở thành như vậy. Cô nhìn thấy cả thân thể Lận Khiêm đi lệch về bên trái, bác sĩ bên cạnh anh nhất thời trở nên hồi hộp, không khỏi hoài nghi có phải hay không trên eo của anh lại bị thương.
“Tôi còn chưa bị phế, không cần anh đỡ!” Anh gắt lên với vị bác sĩ vươn tay ra muốn đỡ anh.
Tống Mộ Thanh giả vờ ho khan hai tiếng, ba người trong phòng bệnh đồng thời quay sang.
Đỗ Tử Đằng mừng rỡ nhìn cô, đang muốn nói gì Tống Mộ Thanh liền liếc mắt ra hiệu với cậu ta, để cho cậu ta đỡ Lận Khiêm. Lúc này Lận Khiêm không đẩy người ra, chỉ là thái độ rất quái dị, lúc trắng lúc xanh, ánh mắt đụng phải cô lập tức tránh né. Đoán chừng anh không biết Đỗ Tử Đằng mật báo cho cô, cho nên cô mới may mắn nhìn thấy nét mặt nhiều màu lúc này của anh.
Điều này khiến cho Tống Mộ Thanh thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là việc vội vã muốn ra viện không phải là tránh né cô.
Cuối cùng anh hừ một tiếng nghiêng người đi tới giường bệnh, thô bạo giũ cái chăn đã được gấp thành khối đậu hủ, nằm trên đó. Hiện tại Tống Mộ Thanh coi đây là tính khí trẻ con của anh, biện pháp hữu hiệu bây giờ chính là lãnh với anh. Như vậy không chỉ đối phó được với anh mà còn có thể báo thù.
“Bác sĩ! Xin hỏi hiện tại anh ấy như thế nào?” Tống Mộ Thanh hỏi.
Vị bác sĩ trẻ tuổi đẩy cái kính trên sống mũi một cái, lời ít mà ý nhiều: “Trên người anh ấy có rất nhiều vết thương, tay phải gãy xuong nghiêm trọng, vết thương cũ ở ngang hông tái phát. Rất phiền toái!”
Tống Mộ Thanh sững sờ, nghĩ tới bác sĩ có lẽ bị thối khí của Lận Khiêm đắc tội, thấy thái độ của cô tốt, liền vớ lấy bóp cô như quả hồng mềm. Nhìn anh ta khoảng 24-25, cái tuổi này đã được đi vào bệnh viện quân đội, không phải có bản lĩnh khiến cấp trên thưởng thức, thì chính là trong nhà có cửa. Mặc kệ là như thế nào, Tống Mộ Thanh không thể đắc tội với anh ta.
“Phiền toái bác sĩ tốn nhiều tâm.” Cô nở nụ cười nhạt.
“Phải làm.”
Đỗ Tử Đằng thấy bác sĩ xa cách kia trong lòng sớm đã nổi giận, hướng về bóng lưng anh ta hung hăng trợn mắt. Còn không can tâm học bộ dạng vừa rồi của Lận Khiêm hừ một tiếng, xoay người lấy ra đồ đạc vừa mới thu thập. Tống Mộ Thanh và Tam Tử ở trên các bữa tiệc đã gặp qua không ít loại người mắt ở trên trán như vậy, lười cùng người so đo, bọn họ có quyền có thế có tài tự có người đi dạy dỗ họ.
“Bị thương khi nào?” Cô ngồi xuống bên cạnh giường, cũng không nhìn về phía Lận Khiêm.
Đỗ Tử Đằng còn tưởng cô đang nói chuyện với Lận Khiêm, quayluwng về phía bọn họ lỗ tai dựng thẳng tắp. Sau một lát không nghe thấy âm thanh, quay đầu lại nhìn thấy Tống Mộ Thanh nhìn cậu ta, thế mới biết thì ra là đang hỏi mình. Cậu ta nhìn Lận Khiêm, thấy không có biểu cảm gì, trong lòng không khỏi đánh trống.
“Ba, ba ngày trước.”
Tống Mộ Thanh hít một hơi. Đã nhiều ngày như vậy, nếu không phải hiện tại anh nháo phải ra khỏi bệnh viện, sợ rằng còn đang gạt cô.
“LÀm sao lại bị thương?” Cô hỏi.
“Diễn tập.” Cậu ta liếc mắt nhìn Lận Khiêm, thấy anh còn nhắm hai mắt, đành nhắm mắt trả lời……
“Gạt tôi? Đoàn trưởng các anh như vậy không có khả năng, không phải là diễn tập, cũng không phải là chân ướt chân ráo, có thể tổn thương được anh ấy?”
Tống Mộ Thanh trầm mặt, khóe mắt nâng lên. Đỗ Tử Đằng trong nháy mắt có loại cảm giác đoàn trưởng bị thương đều là trách nhiệm của cậu ta. Mí mắt của Lận Khiêm khẽ động, Tống Mộ Thanh không bỏ qua động tác nhỏ này của anh.
“Thật là bị thương khi diễn tập.” Đỗ Tử Đằng bất đắc dĩ nói.
“Thế bị thương như thế nào?” Tống Mộ Thanh hỏi tới.
Nhìn Lận Khiêm lắc đầu, cậu ta cũng không biết đoàn trưởng bị thương như thế nào. Lần diễn tập này cậu có phiên gác, nên cậu ta ở lại canh giữ doanh trại.
“Đỗ Tử Đằng.”
“Có!”
“Cậu đi ra ngoài trước đi!”Lận Khiêm mở mắt, nhẹ nhàng nói.
“Vâng!” Đỗ Tử Đằng lập tức liền chạy ra ngoài. Cậu ta có cảm giác chị dâu nhỏ nhìn cậu ta như là có tính toán cái gì đó,đoàn trưởng thì lạnh lùng nhìn cậu, giống như sói!
Tống Mộ Thanh quan sát Lận Khiêm. Cũng không biết Đỗ Tử Đằng không đáng tin thế nào lại chăm sóc anh, diễn tập bọn họ đang làm kia…… Địa phương gian khổ đến chim cũng táo bón, làm sao có nơi để tắm. Nhưng lúc này đã ba ngày rồi, trên người anh còn có một mùi hôi khiến cho cô không thể không ngửi thấy. Đều nói đầu cua chính là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm con người đẹp trai hay không, nhưng đầu cua này so với trước kia dài hơn một chút. Tống Mộ Thanh cảm thấy như vậy đã không thuận mát rồi, giống như cỏ dại hướng thẳng lên, khiến cho cô thấy anh như từng cây một gây kích động cho cô.
“Anh bao lâu rồi chưa tắm?” Khóe miệng cô mỉm cười hỏi.
Lận Khiêm trừng mắt nhìn cô, cảm thấy cô đây là không mở binh sao biết trong bình có gì. Khi ở trong đám người toàn bộ ý trí của anh đầu đặt lên diễn tập, hơn nữa những đại gia hỏa kia cũng vậy, cũng không thấy có vị gì. Nhưng khi bị đưa vào bệnh viện, anh ngủ một giấc ngon tỉnh lại cảm thấy cả người khó chịu. Thật vất vả vết thương trên cánh tay và trên người sau ba ngày mới tốt lên chút ít, muốn về nhà tắm thoải mái một trận. Nhưng ai biết Đỗ Tử Đằng cố chấp ngăn không để anh đi.
Tống Mộ Thanh bật cười một tiếng. Nụ cười này đem lúng túng của hai người hơn mười ngày không gặp, gặp mặt cũng chưa thích ứng được thân phận mới, tất cả trôi theo nụ cười này.
“Đừng cười, nghĩ biện pháp đuổi tiểu tử kia đi, có cậu ta ở chỗ này anh đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi phòng này này bước.”
“Không nghe thấy bác sĩ nói gì sao? Anh còn muốn đi, em nghĩ anh không muốn gặp mặt sung nữa! Đàng hoàng chút đi!”
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột