Trong mỗi khó khăn, thất bại, và cả những nỗi khổ tâm đều chứa đựng mầm mống của thành quả tốt đẹp hoặc hơn thế nữa.

Napoleon Hill

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 566 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25
ồng chí Lận, tôi hiện tại có vấn đề hết sức nghiêm túc muốn hỏi anh, anh nhất định phải trả lời thật lòng.” Cô vốn là chính đáng mà hỏi, nhưng lại không biết mở miệng thế nào. Đột nhiên nhớ tới lúc Tam Tử thổ lộ với cô nương nhà người ta đều là một giọng cà lơ cà phất, ngược lại lại khiến trái tim cô nương nhà người ta nhộn nhạo, cho nên cần học hỏi.
“Có chuyện mau nói!” Anh giơ tay nhìn đồng hồ một chút. Thúc giục cô nói.
Tống Mộ Thanh đánh giá lại lời nói trong lòng của mình một phen, lại xem sắc mặc của anh, vốn tò mò không biết phản ứng của anh như thế nào, nhất thời bị thúc giục, trong nội tâm vẫn thấy không ổn. Ngay sau đó lại tự mắng mình như thế nào lại giống một bà mẹ như vậy.
“Nói thì nói.” Cô hạ quyết tâm, coi như bị cự tuyệt cũng chỉ mất mặt một chút, mặt mũi so với hạnh phúc quan trọng hơn hay sao? Lúc này không nói, không chừng không còn cơ hội nào nữa, đến lúc đó cô tìm ai để hối hận đây?
Cô ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên.
“Tôi cảm thấy anh rất tốt, hai người chúng ta thành đôi đi!”
Tống Mộ Thanh thổ lộ, rất đơn giản, đi thẳng vào vấn đề, nhắm thẳng vào mục đính.
Trước kia cô trẻ người non dạ, khi đó cô nghĩ sao nói vậy, không hề nghĩ đến kết quả. Nhưng lúc này không giống, Lận Khiêm đối với người nào cũng mặt lạnh, không một chút gợn sóng, không nhìn ra trong lòng anh nghĩ những gì. Nét mặt của anh như vậy, không một chút cảm giác với cô, cô cũng chỉ là hy vọng một chút. Chẳng qua anh giấu quá sâu.
Bình thường Tống Mộ Thanh luôn tỉnh táo hiện tại phản ứng cũng chậm lại nửa nhịp, vừa gặp phải chuyện, thấy được quyết định của mình không được chắc chắn, trong lòng lại thấy bất ổn. Thấy nửa ngày anh cũng không nói một câu, tầm mắt cũng không biết đang đặt ở nơi nào, có chút thất vọng.
“Anh nên nói cái gì đi chứ, chỉ hai chữ nguyện ý hay không nguyện ý, làm sao phải suy nghĩ đến nửa ngày như vậy?” Cô bước lên một bước nhỏ, đầu ngẩng cao hơn.
Lận Khiêm không rõ cảm xúc nhìn cô một cái. Thời điểm vừa muốn nói, nơi xa truyền đến âm thanh rất lớn: “Đoàn trưởng……”
Hai người đồng thời nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Đỗ tử đằng đứng giữa một đám đông đang lén lút, ngại ngùng mắc cỡ, gọi một tiếng nhưng không dám nhìn Lận Khiêm. Hiển nhiên là bị đám người kia bán đứng.
Nguyên là đám người này thấy đoàn trưởng bị chị dâu nhỏ gọi đi, vốn là muốn nhìn lén bình thường đoàn trưởng cả ngày không nói được mấy câu khi nói chuyện với bạn gái thì như thế nào, lại nhìn thấy hai người đối mặt nhau. Đoàn trưởng phải đi, chị dâu nhỏ ngăn anh, tình hình giống như đang gây gổ? Lập tức không có biện pháp gì tốt nhất, chỉ biế người lính có bạn gái không phải dễ dàng gì. Có người quýnh lên, đem người đứng ở trước đẩy ra.
Phải nói, vận khí của Đỗ Tử Đằng không tốt, ba lần bốn lượt vì chuyện của Tống Mộ Thanh ló mặt trước mặt Lận Khiêm. Lận Khiêm vừa thấy anh là sắc mặt liền không tốt. Mới vừa bị Tống Mộ Thanh khơi ra hỏa khí, đổ hết lên người cậu ta.
Mặc dù đứng ở xa, không thấy rõ mặt anh, nhưng khí thế kia khiến cho Đỗ Tử Đằng run rẩy. Âm thầm ở trong lòng kêu khổ, mẹ ơi……
“Ở trường lớp dạy cậu như thế nào hả?”
Lận Khiêm đứng quay lưng về phía Tống Mộ Thanh, hướng về phía Đỗ Tử Đằng.
“Báo cáo!” Đỗ Tử Đằng vẻ mặt đau khổ, chạy bước chậm đến trước mặt của Lận Khiêm đứng nghiêm chào. Nghe âm thanh của đoàn trưởng không tốt, không tiếp tục lén lút nữa, từng người từng người rũ đầu đứng dậy.
“Nói!”
Nói gì đây? Đỗ Tử Đằng sắp phát khóc rồi, cầu cứu len lứn nhìn về phía Tống Mộ Thanh. Chị dâu nhỏ, cứu mạng a……
Đáng đời cậu!
Tống Mộ Thanh sớm không để trong mắt, làm như chuyện của cô, không chỉ không cứu, còn thêm dầu vào: “Đây không phải là Đỗ Tử Đằng hay sao, hôm nay cậu không có đau bao tử nha?”
Đỗ Tử Đằng là đứa nhỏ thành thật, không biết cô có ý gì chỉ nghe cô hỏi có đau bao tử hay không, liền nhớ tới phân nửa chén canh, lập tức nuốt vài hớp nước ngọt. Bị Lận Khiêm trừng, lúc này mới nhớ tới làm thế nào trả lời, để không bị phạt nói láo.
“Từ chính ủy có việc gấp tìm anh!” Cậu ta sợ sệt nói, sau đó rụt cổ lại.
Lận Khiêm thấy cậu ta như vậy hận không thể đem xách cổ cậu ta cho thẳng người lên. Tống Mộ Thanh ở trong lòng nghĩ, Đỗ Tử Đằng chắc cũng 18 tuổi rồi, một nam tử hán co đầu rụt cổ thành cái dáng vẻ kia. Đáng tiếc cậu ta tính tình có mấy phần trẻ con, cũng không thích không đứng lên.
“Có nói có chuyện gì không?” Lận Khiêm hỏi.
“Không có, chưa nói.”
“Đi!”
Tống Mộ Thanh biết lúc này mình chen vào lại bị giáo huấn, có thể tưởng tượng, nếu lúc này thả anh đi, không biết đến lúc nào mới có cơ hội, liền lập tức đuổi theo, chặn trước mặt anh.
“Anh vẫn chưa trả lời tôi!”
Lận Khiêm cau mày, phân phó Đỗ Tử Đằng: “Tìm người đưa cô ấy về”
“Anh nói rõ ràng rồi đuổi tôi đi cũng không muộn. Thời gian ột câu nói, không ảnh hưởng đến chuyện gì cả.” Cô quật cường giang hai tay, ngăn trước mặt anh. Người khác thấy thế giương mắt lên nhìn.
“Anh có gì cứ nói thẳng, tôi từ nay về sau tuyệt không quấn lấy anh nữa!” Cô suy nghĩ một chút, lại cắn môi dưới mới nói.
Đỗ Tử Đằng tò mò ngó ngó Tống Mộ Thanh, lại ngó ngó đoàn trưởng, sau đó nhìn chằm chằm xuống đất. Cậu ta không hiểu lần này, làn trước hai người cãi nhau vì chuyện gì, nhưng cậu thông minh làm bộ như không biết chuyện gì.
Lận Khiêm lúc này mới nhìn cô một lượt, nhìn thật sâu cô một cái, sau đó lại nói lại lần nữa: “Tìm người đưa cô ấy trở về” rồi sải bước bước đi.
Đỗ Tử Đằng và Tống Mộ Thanh cùng sững người, khi phản ứng được thì Lận Khiêm đã đi xa. Đỗ Tử Đằng bộ dạng xun xoe theo sau, chạy xa rồi nhưng vẫn không yên tâm quay lại nhìn Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh trong bụng đầy một bụng khí, tức giận. Lận Khiêm chưa trả lời câu hỏi của cô, cô cảm thấy mình đang bị anh đùa giỡn. Tại chỗ dậm chân, hắng giọng hướng về bóng lưng của anh: “Lận Khiêm, anh rốt cuộc có ý gì?”
Có ý gì? Bản thân Lận Khiêm cũng không biết mình có ý gì.
“Không muốn” hai chữ đơn giản như vậy, rõ ràng khóe miệng đã giơ lên, nhưng nhìn dáng vẻ của cô lại không nói ra được.
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột