Cuộc chiến thật sự là giữa những gì bạn đã làm, và những gì bạn có thể làm. Bạn so sánh bạn với chính mình chứ không phải ai khác.

Geoffrey Gaberino

Download ebooks
Ebook "Nghiêm! Bên Trái, Quay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhất Ngột
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 567 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
hời tiết thành phố C bắt đầu lạnh, Tống Mộ Thanh sau khi tắm xong chỉ mặc một cái áo ngủ mỏng, tóc vẫn còn ướt, liền đứng nghiêng tựa người trên cửa, tiện tay cầm lên một quyển sách trên giá sách.
Sau một lát, bên ngoài dường như có tiếng ồn ào, cô nhíu nhíu mày, đang muốn đi ra ngoài chợt suy nghĩ gì đó rồi quay lại.
Theo tính tình của mẹ cô, sẽ không phải là cãi lộn, Nếu nói đến "gây lộn" thì chỉ là ba người cùng nhau như khỉ làm xiếc nhảy lên nhảy xuống cộng thêm một chút tức giận mà thôi.
Nhà ông ngoại cô cũng coi như là nhà có nề nếp, thanh danh, mẹ cô trước khi xuất giá cũng được nuôi dạy cực kỳ tốt, lại thêm mẹ thích vẽ tranh, tính tình càng thêm trầm tĩnh. Sau này gả cho cha cô liền như trí nhớ của Tống Mộ Thanh. Mẹ cô chỉ là vì cha trọng nam khinh nữ mà cùng cha náo loạn một trận.
Tống Mộ Thanh từ nhỏ đã không hiểu mẹ cô làm như thế nào mà gả ột người như cha cô được. Sau lại nghe câu "con gái là người tình kiếp trước của cha" cô lại càng không hiểu, bản thân mình kiếp trước có ánh mắt gì mà lại coi trọng ông?
Phía ngoài tiếng cười nói ồn ào rất nhiều, có lẽ Tống Bình cảm thấy một mình nháo không có ý nghĩa.
Cô tiện tay lật qua lật lại quyển sách, không có nhiều hứng thú, quăng sang một bên liền nằm xuống. Cô đối mặt với cửa sổ, có một tầng mành mỏng ngăn cách, cảnh tượng bên ngoài nhìn không rõ lắm, chỉ cảm thấy từ trên cao nhìn xuống, những ánh đèn nối đuôi nhau kia giống như những đốm lửa, lấp la lấp lánh, mờ mờ ảo ảo.
Điện thoại di động vang lên, Tam Tử gửi tin nhắn, dặn cô sáng ngày mai mang điểm tâm đến bệnh viện.
Tống Mộ Thanh không trả lời lại, chỉ cười cười. Chân không đá cửa một cái, nhào lên trên giường, sau đó tỉnh dậy trời đã sáng.
Buổi sáng lúc cô rời đi, gặp phải ba cô đang ăn điểm tâm.
"Tốt nghiệp cũng đã một năm rồi, cả ngày cũng chỉ biết lang thang bên ngoài, con cái kiểu gì vây! Con cũng phải tìm công việc hợp lý, hoặc tìm người mà gả đi!" Ông lấy đũa gõ vào bát, còn nói: "Con không phải cùng con trai thứ ba nhà họ Triệu thân quen ư, hắn đối với con có ý tứ, ba thấy tiểu tử này cũng không tệ....."
Tống Mộ Thanh vừa đi giầy xong, giơ bánh bao lên miệng, không đợi ông nói xong liền cắt đứt: " Cha ngày trước không phải nói anh ấy không đáng tin cậy hay sao, thế nào hôm nay lại thay đổi. Cha, cha cảm thấy tiền nhà đấy không ít chứ gì?"
"Con nói cái gì đấy, ta chỉ là muốn tốt cho con!"
Ông trừng mắt rống cô.
"Được rồi, tuần sau con đến chỗ ba làm." Cô tùy ý nói, kéo cửa đi ra.
Đến cửa bệnh viện, đã qua giờ ăn sáng một chút. Tống Mộ Thanh trong lòng phiền muộn, ở trên đường đi đã sớm đem việc mang điểm tâm cho Tam Tử quên mất không còn chút nào. Lúc này nhìn thấy bên cạnh bệnh viện có quán ăn ven đường, lúc này mới vỗ ót nghĩ tới.
Mua sữa đậu lành cùng bánh tiêu, giơ hai đầu túi nilon đến phòng bệnh.
Tam Tử vốn là vẻ mặt tươi cười nghênh đón cô, nhưng vừa nhìn thấy hai túi nilon trên tay cô, mặt lập tức sụp xuống, lão đại không vui nhìn cô.
Đem cho ngươi điểm tâm như thấy này thôi. Coi như ăn thịt cá nhiều, giờ ăn như thế này coi như là ăn chay." Cô đem sữa cùng bánh tiêu để lên chiếc tủ nhỏ đầu giường, cùng anh Binh giường bên cạnh đang gấp chăn vuông như khối đậu hũ chào hỏi.
"Sao chỉ có một mình anh?" Cô hỏi.
Anh Binh sờ sờ đầu, thật thà cười cười: " Hắc hắc, bình thường ở trong bộ đội không thể tùy tiện ra ngoài, lão Trương đi ra ngoài mua chút đồ."
"Đoàn trưởng của các anh đâu rồi, thế nào lại không tới thăm anh?"
Anh Binh có chút nghi ngờ. Đoàn trưởng bận rộn như vậy, người có thể ngày ngày đến bệnh viện thăm một tên lính quèn hay sao? Chỉ là anh vẫn trả lời đàng hoàng, thuật lại lời nói của đoàn trưởng: "Hai ngày nữa sẽ trở lại thăm cậu." nói cho Tống Mộ Thanh.
"Đúng rồi, tính tình đoàn trưởng của các anh như thế nào?" Cô lại hỏi.
"Đúng vậy a, như thế nào?"
"Không có gì, cũng rất hiếm thấy. Lần trước tôi thấy đoàn trưởng các anh đi cùng một người phụ nữ rất xinh đẹp, có phải là bạn gái của anh ấy?"
Anh Binh chợt nở nụ cười: "Làm sao có thể, đoàn trưởng của chúng tôi không có bạn gái. Hơn nữa bình thường đoàn trưởng luôn bày ra khuôn mặt lạnh lùng, có cô gái nào yêu mến anh ấy cũng bị hù dọa mà chạy mất."
Tống Mộ Thanh suy nghĩ một chút rồi cười cười, quay đầu lại liền đụng phải ánh mắt như dao găm của Tam Tử.
"Làm sao?"
"Cậu hỏi người ta nhiều như vậy là có ý gì?"
"Mình muốn làm gì thì kệ mình chứ sao.Cậu làm gì thế?"
"Cậu nghĩ muốn làm gì mình không cho cậu làm thế!"
"Cậu không muốn ình làm mình càng muốn làm đấy!"
" Tống Mộ Thanh!" Tam Tử nghiến răng nghiến lợi nói.
"Làm sao?"
"........"
Tống Mộ Thanh gần đây thật chịu khó đến bệnh viện, chịu khó đến mức Trần Mặc Mặc cho là cô có tình cảm vượt quá tình bạn với Tam Tử.
Cô tỉ mỉ nhìn Tam Tử năm phút đồng hồ, khiến cho Tam Tử cảm thấy rợn hết cả tóc gáy, cảm giác cô dường như sắp nhào lên xem anh là khúc xương mà gặm.
"Thanh Thanh, sẽ không phải là cậu xem trọng cậu ấy chứ? Mặc dù mình thật sự không nhìn ra cậu rốt cuộc coi trọng cậu ấy ở điểm nào?"
"Cậu cứ thoải mái đi, mình sẽ không coi cậu ấy là con trai đâu." Tống Mộ Thanh vỗ vỗ bả vai bạn tốt nói.
Giường bệnh đối diện đã sửa sang chỉnh tề, giống như từ trước đến nay chưa có ai ở qua.
Trong vòng ba ngày, anh Binh cũng đã xuất viện, đồng chí đoàn trưởng cũng không từng xuất hiện. Mắt thấy trời càng ngày càng tối, kéo dài cả ngày như vậy rồi, Tống Mộ Thanh mất hứng chào Tam Tử và Trần Mặc Mặc rồi rời đi.
Trong thang máy không có bất kỳ ai, nếu là ở chỗ khác sẽ cảm thấy không sao, nhưng nghĩ đến đây là bệnh viện, cho dù từ nhỏ cũng chưa sợ một thứ gì nhưng Tống Mộ Thanh cũng cảm thấy có chút kỳ kỳ. Cho đến khi thang máy mở ra, cô nhanh chóng bước ra, vội vã đi ra cổng bệnh viện.
Lúc này cũng chỉ vừa qua bảy giờ, đèn đường đã được bật lên. Cảm nhận thấy hoàng hôn thật rõ.
Ở dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, Tống Mộ Thanh thấy một người đàn ông trông quen mắt. Lập tức miệng nở nụ cười cái này gọi là đi mòn cả gót chân không tìm thấy khi gặp được lại chẳng tốn chút công sức nào.
Lận Khiêm vẫn mặc bộ quân trang như cũ, đưa lưng về phía cô. Tống Mộ Thanh nhìn anh, đang định đi qua chào hỏi, đột nhiên cảm thấy có gì không đúng, có tình địch!
Trước mặt anh có một người phụ nữ. Chính là người gặp ở quán cafe lần trước.
Cô ấy dường như đang rất kích động nói gì đó với anh, Lận Khiêm đột nhiên xoay người, Tống Mộ Thanh nhìn thấy trên mặt anh tỏ rõ vẻ sắp không nhịn được, lập tức có chủ ý.
Lận Khiêm đang muốn đi vào bệnh viện, nhìn thấy một người trông rất quen mắt. Ánh đèn có chút tối, anh không quá chú ý, cho là chỉ đi ngang qua, nhưng ai ngờ người con gái này trực tiếp đi tới trước mặt anh, sau đó khoác lên cánh tay anh.
Không chỉ là anh, người phụ nữ phía sau cũng rất kinh ngạc, mở to mắt nhìn Tống Mộ Thanh.
"Sao giờ anh đã đến, em đang định gọi cho anh nè." Cô ôm lấy tay Lận Khiêm, dùng giọng nũng nịu nói.
Âm thanh sến như vậy cô nghe còn cảm thấy nổi hết da gà lên. Mà người đàn ông bên cạnh cũng sững sờ, không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Tống Mộ Thanh nhìn Lận Khiêm nhẹ nhàng cười, sau đó rất thoải mái đưa tay hướng người phụ nữ phía sau chào hỏi.
"Xin chào, tôi là Tống Mộ Thanh, là bạn gài của Lận Khiêm."
Tống Mộ Thanh nói xong, chờ người phụ nữ kia kinh hoảng và đau lòng mà chạy đi, nhưng mà không giống dự liệu của cô, người phụ nữ kia chỉ là có chút kinh ngạc, chẳng những không có vẻ luống cuống mà ngược lại vươn tay ra chào cô. Trong lòng Tống Mộ Thanh chỉ coi cô tốt hơn bình thường một chút mà thôi.
"Chúng ta đã gặp qua, ở trong quán cafe. Chỉ là cô không nhớ rõ tôi mà thôi." Tống Mộ Thanh nói.
"Làm sao có thể không nhớ rõ được chứ, Tống ***** một màn kia một người một ngựa cùng đùa giỡn với tiểu tam thật là đặc sắc, làm cho người ta khắc sâu, gặp qua là không thể nào quên được."
"Không có gì, chỉ là diễn xuất mà thôi. Đả kích tiểu tam là trách nhiệm của phụ nữ toàn thế giới." Tống Mộ Thanh không chút khách khí nói.
Kịch bản kia của cô đã soạn, tuồng vui là phải diễn thôi.
Đối diện với người phụ nữ đang dây dưa với người đàn ông lạnh lùng mà cô đã chọn này, cô có vai trò là giải cứu người đàn ông này trong lúc gặp khó khăn, đóng vai nữ anh hùng a.
Dưới tình huống bình thường, một người đàn ông đứng giữa hai người phụ nữ thì phải có lời giải thích, nhưng hiển nhiên, tuồng vui này nam chính còn chưa vào vai. Anh đang cố gắng thoát khỏi tay của Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh kéo tay anh xuống, anh lại hất ra, vì vậy cô hung hăng nhéo anh một nhát. Người này thiệt là, cô đang giúp anh, anh lại còn tỏ bộ dạng không muốn.
Nhưng khi Tống Mộ Thanh ý thức được vẻ mặt của người phụ nữ đối diện kia.... nở nụ cười "mập mờ", cô liền ý thức được, chuyện..... có lẽ không phải như cô nghĩ.
"Còn chưa tự giới thiệu mình. Tôi là chị gái của Khiêm, tôi tên là Ôn Nhã."
Tống Mộ Thanh nhất thời nhìn xuống đất hận không có cái lỗ nào để mình chui xuống. Cô đời này chưa bao giờ mất thể diện như thế này.
Nghiêm! Bên Trái, Quay Nghiêm! Bên Trái, Quay - Nhất Ngột