We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Ðạt
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 827 / 8
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23/25
rời đang mưa như xối, nước từ trên dốc đổ xuống như ghềnh. Cảnh mưa xuất hiện trước hai tia đèn xe hơi trở thành một tấm màn trắng xóa, hai cái gạt nước hoạt động không ngừng. Ba cho xe chạy từ từ xuống dốc, tôi nghiêng mặt nhìn ba lo lắng hỏi:
- Theo ba, cô Mai đã về nhà chưa hả ba?
Ba chăm chú nhìn đằng trước nói:
- Có lẽ tới rồi.
Tôi hỏi:
- Có thể cho xe chạy nhanh một tí không ba?
Ba trả lời:
- Bên phải là vực thẳm, mặt đường lại trơn trượt khó chạy lắm.
Bên ngoài gió đang gào thét, mưa gõ hột loạn trên mui xe, tôi co rút người lại.
Ba ngoảnh mặt nhìn tôi hỏi:
- Bộ con sợ à?
Tôi nhìn thẳng đằng trước, trông thấy điện trời chớp nhoáng, tai nghe tiếng sét vang rền, tự nhiên tôi cảm thấy rùng mình.
Bất chợt ba cho xe chạy chậm lại, tôi nhìn ba hỏi:
- Cái gì vậy, ba?
Ba chăm chú nhìn đằng trước nhưng cử chỉ thật khẩn trương. Tôi nhìn trước xe thấy một đám người đang vây quanh nhìn vật gì đó. Kẻ thì mặc áo mưa, kẻ thì cầm dù.
Tôi kinh hoàng hỏi:
- Cái gì thế hả ba?
Ba không trả lời cho xe dừng lại rồi mở cửa nhảy xuống đất, tôi mặc áo mưa vào rồi nhảy theo.
Tai tôi nghe tiếng người ồn lên:
- Tại sao xe cấp cứu giờ này chưa đến?
- Trễ quá rồi.
Ba phóng nhanh tới trước, tôi đuổi theo, ba dừng bước. Ngay khi đó tim tôi như băng giá lại, mắt tôi trông thấy chiếc xe Ferarri đâm đầu vào vách đá bẹp lại, xe đó là chiếc xe mà Uy Lực từng lái qua. Bây giờ tôi đã tan hồn lạc phách, tôi nhắm mắt lại, mím chặt môi, tôi không đủ can đảm nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt.
Bỗng ba rú lên:
- Em Mai, em Mai!
Bây giờ tôi như người vừa tỉnh mộng, tôi chen lấn trong đám đông đi vào giữa, khi vào đến trong thì thấy cô Mai đang nằm oằn oại ở dưới đất. Ba quỳ xuống đỡ mặt cô Mai lên rồi để cô ngả đầu lên đùi ba.
Tiếng người lại bàn tán ồn ào:
- Chúng tôi lôi bà ta ra đấy chứ, bà ấy kẹt cứng ở trong xe.
- Tôi đã đi gọi địên thoại rồi.
- Mưa to quá mà!
- Tôi e rằng bà ta nguy lắm.
Tôi kêu lên:
- Cô Mai.
Ba lắc đầu:
- Cô không nghe đâu.
Mưa vẫn rơi, những hạt mưa vô tình rơi trên mình cô Mai.
Tôi khóc nức nở:
- Ba, con phải làm sao, con phải làm sao bây giờ?
Nước mắt của ba hòa lẫn với nước mưa chảy dài xuống đất.
Ba an ủi tôi:
- Bây giờ đợi xe cứu cấp đến.
- Tại con đó ba, tất cả chỉ vì con.
Bỗng ba nói:
- Cô nhúc nhích được rồi.
Ngay khi đó những bắp thịt trên mặt cô Mai khẽ giật, cô cựa quậy hơi hơi, rồi từ từ mở hé đôi mắt gọi thật nhỏ:
- Hạ Lan Ðài..
Trời ơi, ngay khi hấp hối cô Mai còn gọi tên tôi, tôi ôm mặt khóc nức nở.
Ba kề miệng sát tai cô Mai nói:
- Hạ Lan Ðài đang ở bên cạnh em đó Mai.
Cô Mai quằn quại nói:
- Anh Bạch, con.. anh đâu? Em muốn nói...
Tôi vội quá:
- Cô Mai, cháu đây này.
Cô Mai nói thật nhỏ:
- Ðâu, tay cháu... đâu?
Tôi khóc thút thít:
- Tay cháu đang cầm dù che mưa cho cô đây.
- Cháu đưa tay đây.. cho cô.
Tôi đưa tay ra, cô Mai nhè nhẹ nắm tay tôi.
Tôi run run nói:
- Mưa ướt mặt cô hết cô ơi!
Cô Mai thở hổn hển nói:
- Kệ nó cháu... cô lái xe.. nhanh quá.
Tôi nói:
- Cô, tại cháu, lỗi tại cháu, cháu đáng trách lắm.
Cô Mai nói yếu ớt:
- Cháu đừng... tự trách mình, việc này.. không phải tại cháu.. tại cô lái xe nhanh.. nếu tự trách thì cháu suốt đời sẽ mất vui...
Ba khẽ nói:
- Ðừng nói nữa em.
Cô Mai nhìn ba nói:
- Anh Bạch à, tình yêu của em.. toàn là.. không may, kỳ này em... cũng chả được gì cả.
Tôi quỳ gối chống tay xuống cạnh cô Mai nói:
- Cô Mai, ba yêu cô, cháu yêu cô, sau khi cô lành vết thương ba với cô sẽ làm đám cưới.
Cô Mai mỉm cười, nhưng nụ cười rất thê thảm:
- Cháu thử đếm... trên mặt cô có tất cả bao nhiêu đường nhăn, cô già rồi.. cô không lấy chồng nữa...
- Cô Mai, cô yên trí, ba sẽ cưới cô.
Cô Mai nói:
- Ừ, khi đó chúng ta.... sẽ ở bên nhau.. cùng đi nghỉ hè... đi câu cá.. nói chuyện Hải Long Vương...
Trong óc tôi liền nhớ ngay đến cái cảnh câu cá ở bờ biển, khi đó cô Mai rất thương mến tôi, cô kể chuyện đời xưa cho tôi nghe.
Bất giác cô Mai hỏi tôi:
- Cháu có ghét cô không?
- Không, cháu không bao giờ ghét cô.
- Cháu cho cô biết... tại sao cháu... đặt điều nói dối ba cháu...
- Dạ cháu...
Tôi nhìn ba rồi nhìn cô Mai, tôi nói to:
- Cháu đã yêu phải con trai của cô, cháu ích kỷ, vì cháu đã yêu Uy Lực con của cô.
Ba sửng sốt, cô Mai trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
- Người yêu của cháu... là Uy Lực đó hả?
- Vâng, chính Uy Lực đấy cô.
Cô Mai mỉm cười:
- Như vậy thì tốt lắm, cháu đã tìm được rồi chứ?
Tôi khóc sướt mướt trả lời:
- Cháu ích kỷ lắm, cháu nghĩ rằng ba với cô làm đám cưới thì giữa cháu và Uy Lực sẽ tan vỡ, cháu giấu giếm ba và cô, cháu giấu cả Uy Lực.
- Uy Lực là một thanh niên tốt... cháu nên săn sóc nó, cháu cũng đừng tự trách, không phải... tại cháu.. tại cô.. lái xe ẩu...
Tôi kê miệng vào sát tai cô Mai nói:
- Cô Mai, cô nói lớn lên, cháu không nghe được cô nói gì?
Cô Mai bỗng nấc nấc rồi tắt thở.
Tôi réo lên:
- Cô Mai! Cô Mai!
Ba còn ôm chặt vai cô Mai nói:
- Cô chết rồi con à.
- Cô Mai, cô Mai!
Ba cúi mặt khóc.
Tôi nói:
- Tha lỗi cho cháu cô Mai, xin cô thứ lỗi cho cháu. Cô ơi! cô chết rồi thì làm sao cháu tự tha thứ cho cháu được?
Như thế là cô Mai đã chết, tôi còn nhớ cái buổi sáng chan chứa ánh nắng mặt trời, cái buổi sơ ngộ, chúng tôi ở trong vườn, trên bãi cỏ xanh, cô Mai mặc đồ đen và đội nón đen, cô cúi mặt nhìn tôi trong khi tôi đùa giỡn với chú mèo. Tôi còn nhớ lời nói của cô khi vừa gặp tôi: "Mắt mèo tuy xanh nhưng ở trong tối lại là màu đỏ". Ðó là câu nói đầu tiên của cô khi gặp tôi, câu nói mà tôi sẽ nhớ mãi suốt đời.
Mùa Hè Năm Ấy Mùa Hè Năm Ấy - Y Ðạt