There is always, always, always something to be thankful for.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Một Đời Có Nhau"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 24
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1152 / 6
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2 -
ừng chân trước cánh cửa gỗ nâu bóng,nặng nề, Mạnh Kha hít vào một hơi thật sâu trước khi đưa tay lên gõ cửa. Mấy tiếng gõ của anh vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng. Hình như anh đến hơi sớm so với mọi người thì phải. Nhưng Mạnh Kha không giữ được niềm nôn nao khi đi trình diện sáng nay với ông chủ mới.
Từ trong phòng có tiếng vọng ra:
- Mời vào!
Khẽ xoay quả nắm cửa, Mạnh Kha nhẹ nhàng bước vào. Khép cánh cửa lại sau lưng, anh cúi chào người đang ngồi ghi chép sau bàn mà anh giám chắc đó là ông Giám Đốc:
- Chào ông!
Rời mắt khỏi công việc, người đàn ông ngước lên nhìn Mạnh Kha, anh mắt ông có vẻ ngạc nhiên:
- Cậu là…
Tiến lên một bước, Mạnh Kha tự giới thiệu:
- Thưa ông, tôi là Mạnh Kha, bạn của Thắng …
Người đàn ông reo lên:
- À! Cậu đến rồi đó hở? Sớm nhỉ! tôi lại cứ nghĩ vài ngày nữa cậu mới đến được. Cậu ngồi đi, rồi chúng ta nói chuyện.
Mạnh Kha ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc của ông giám đốc, anh nhỏ nhẹ nói:
- Tôi đang rất cần việc làm. Vì thế khi nghe Thắng nói, tôi đến ngay …
- Giỏi lắm! Cậu cần chứ không phải là tôi hả? Khéo lắm! Tôi rất thích những người thẳng thắng như cậu vậy. Chúng ta có vẻ hợp nhau rồi đấy.
- Thưa ông Giám đốc …
Người đàn ông ngắt ngang lời Mạnh Kha:
- Đừng khách sáo như thế! Tên tôi là Quang, cậu cứ gọi tôi là bác Quang được rồi.
Mạnh Kha gật đầu, anh cũng thấy quý người đàn ông trước mặt. Anh gọi:
- Thưa bác Quang …
Ông Quang gật đầu:
- Được rồi. Thế này nhé, hôm nay cậu đã sẵn sàng làm việc chưa?
- Cháu đã sẵn sàng ạ.
- Thế thì tốt. Tôi đang cần người coi sóc mấy công trình dở dang. Tạm thời, cậu phụ trác việc này cho tôi đã, sau đó thì mới tự mình làm công trình mới đựơc.
Hiểu những lời ông Quang nói đó là những điều kiện để thử thách, Mạnh Kha gật đầu ngay:
- Cháu không lựa chọn công việc đâu ạ. Bác có thể giao cho cháu bất cứ công việc gì.
- Tốt! Tôi thích người có tính năg nổ như thế. Có lẽ cậu sẽ giúp tôi được nghỉ ngơi đôi chút đây. Có một mình tôi mà phải lo hết mọi chuyện trong ngoài, thiệt là mệt quá!
Mạnh Kha nhìn người đàn ông thành đạt trước mặt mình chăm chú. Có lẽ ông cũng cùng một tuổi với ba anh, nhưng vì có cuộc sống sung sướng, đủ đầy nên trông ông có vẻ trẻ hơn tuổi thật. Nhưng anh thấy thích người đàn ông này ở chỗ dù là Giám đốc một công ty lớn, nhưng ở ông không có vẻ xa lạ, kiểu cách mà vẫn giữ nét gần gũi, thân thiết.
Nhưng điều mà Mạnh Kha ngạc nhiên là tại sao ông lại nói chỉ có một mình ông điều khiển cả một cái công ty to lớn như thế này? Chẳng lẽ ông chỉ có một mình chứ không có gia đình,con cái hay sao?
Mạnh Kha nêu thắc mắc của mình một cách lửng lơ:
- Thưa bác, thế các anh chị…
Ông Quan cười lớn, tiếng cười thật phóng khoáng:
- Làm gì có các anh chị mà hỏi. Tôi chỉ có mỗi đứa con gái nhỏ hơn cậu vài tuổi. Nhưng Vân Quỳnh không theo nghề của tôi, mà lại thích làm cô giáo cơ. Còn bà nhà tôi thì suốt ngày chỉ biết đến nồi niêu soong chảo, chứ không thích gì công việc ngoài xã hội thì làm sao mà giúp tôi được?
Nghe ông Quang nhắc đến vợ con một cách trìu mến làm trong trí Mạnh Kha chợt hìng dung tới hình ảnh một gia đình thật êm đềm.Trong đó có người đàn ông phóng khoáng này, một người vợ hiền hòa, đảm đang luôn chăm sóc ông và một cô con gái dịu dàng, mơ mộng tô điểm cho cho hạnh phúc gia đình bằng sự tinh tế, nhạy cảm của mình.
Bất giác, Mạnh Kha buột miệng:
- Chắc là gia đình của bác rất hạnh phúc, êm ả?
Ông Quan gật đầu ngay để xác nhận câu nói vừa ròi của Mạnh Kha. Ông có vẻ tự hào với gia đình của mình:
- Đúng thế, cậu nói rất đúng.Tôi là người hạnh phúc nhất trên đời. Công việc làm ăn thì càng lúc càng thuận lợi. Vợ con tôi lại rất tuyệt vời. Bà vợ tôi là một người phụ nữ đảm đang, hiền hậu. Con gái tôi thì tuy yếu ớt một chút nhưng bù lại, nó dịu dàng ngoan ngoãn. Vì vậy tôi có làm cực khổ tới đâu cũng không hề hà, mà luôn thấy vui trong lòng. Nè, tôi nói cho cậu biết nhé, bà nhà tôi nấu ăn ngon không kém gì đầu bếp của các tiệm ăn lớn đó. Hôm nào có dịp, tôi mời cậu đến nhà, cậu sẽ có dịp thưởng thức những món ăn ngon của bà ấy
Mạnh Kha ngập ngừng chìa ra trước mặt ông Quang một chiếc phong bì to màu vàng:
- Thưa bác:
Ông Quang nhìn Mạnh Kha ngạc nhiên:
- Gì thế này?
Trao hẳn chiếc phong bì cho ông Quang, Mạnh Kha lễ phép thưa:
- Thưa bác đây là hồ sơ của cháu.
Ông Quang xua tay:
- Thôi thôi, tôi xem làm gì? Tôi tin là Thắng nói không sai về cậu. Vả lại, tôi cần năng lực làm việc chứ không coi trọng giấy tờ cho lắm. Cậu cứ làm công việc cho tốt thì tôi sẽ đãi ngộ cậu thật xứng đáng. Tạm thời bây giờ cậu phụ trách nốt những công trình đang xây dở dang, nếu như tôi thấy cậu có thực tài đúng như lời Thắng nói thì sau đó, tôi sẽ giao cho cậu từ A tới Z một công trình nào đó, lớn nhỏ tùy theo sự nhận xét của tôi về kết quả của cậu.
Mạnh Kha mừng rỡ, Anh không ngờ mình lại gặp may mắn như vậy, vừa mới chân ướt chân ráo ra đời đã gặp được quới nhân giúp đỡ, Ông Quang chưa hề biết gì về năng lực của cậu mà đã tin tưởng và ưu đãi với anh đến vậy, chắc chắn là nhờ tán dương của thằng bạn anh rồi. Nhất định là anh phải đãi nó một chầu no say mới được.
Thấy Mạnh Kha ngồi lặng thing, ông Quang hỏi:
- Sao, cậu nhắm coi mình có thể đảm nhận nổi công việc mà tôi vừa nói đó không?
Mạnh Kha tự tin trả lời:
- Thưa bác, tuy cháu mới ra trường, nhưng cháu tin là mình sẽ làm được. Vì trước đây cháu đã từng làm việc ở công trường, cháu đã để ý xe, xét rất kỹ ạ. Có điều bác đã tin tưởng mà giao công việc cho cháu như vậy, cháu xin hứa với bác là cháu sẽ cố gắng hết sức ạ
Ông Quang có vẻ hài lòng, ông nói thêm:
- Tôi rất quý cậu qua những lời thằng cháu tôi đã nói. Nhưng tôi cũng xin nói rõ với cậu một điều. Tình cảm là tình cảm, còn công việc là công việc. Tôi tin tưởng cậu nên giao công việc cho cậu thi thố. Nhưng nếu cậu làm không nên thân thì tôi sẽ không khoan nhượng đâu đấy nhé.
Mạnh Kha gật đầu:
- Cháu biết, thưa bác. Và cháu sẽ hết sức cố gắng.
Ông Quang lại hỏi:
- Thế bao giờ cậu có thể đi làm?
Mạnh Kha trả lời ngay không cần suy nghĩ:
- Cháu có thể đi làm ngay từ hôm nay được ạ.
Ông Quang cười nhẹ:
- Không cần gấp gáp như thế đâu, cậu có thể nghỉ ngơi hết ngày hôm nay. Sáng mai bắt đầu làm việc nhé. Tuy là thời gian này cậu sẽ xuống công trình, nhưng sáng nào cậu cũng phải ghé đây một chút coi có việc gì đột xuất không rồi mới qua đó. À! Mà cậu đi xe gì thế?
Mạnh Kha ngượng ngùng trả lời câu hỏi của ông Quang:
- Cháu chỉ có chiếc xe đạp thôi thưa bác.
Ông Quang lắc đầu:
- Như thế không được rồi, cậu sẽ phải đi từ công trình nọ qua công trình kia, việc đó sẽ vất vả và mất thời gian lắm …
Ông nhăn trán suy nghĩ:
- Để coi nào … À, được rồi! Để tôi cho người lấy chiếc Honda cũ của tôi ra coi lại cho cậu đi đỡ ít lâu, rồi từ từ ta tính tiếp.
Mạnh Kha ái ngại:
- Cháu có thể đi xe đạp được, bác ạ.Chỉ cần cháu đi sớm là được rồi.
- Vấn đề không đơn giản như câu nói đâu. Cậu sẽ di chuyển rất nhiều. Thôi,cứ làm theo lời tôi nói đi. Ngày mai cậu cứ đến đây tôi sẽ giao công việc cụ thể cho cậu.
Mạnh Kha không còn biết nói gì hơn là vâng lời ông Quang:
- Vâng, thưa bác.
Ông Quang ra hiệu chấm rứt câu chuyện:
- Được rôi. Thế sáng mai cậu đến sớm một chút nhé.
Mạnh Kha đứng lên, anh chào ông Quang:
- Thưa bác, cháu về ạ.
- À, cậu Kha này …
Mạnh Kha kha vừa bước tới ra cửa thì ông Quang gọi giật lại. Anh dừng chân quay lại nhìn ông:
- Thưa bác muốn hỏi thêm điều gì nữa ạ?
- Thế cậu không nhắc gì đến vấn đề tiền lương à?
Kha cười khẽ, anh lắc đầu:
- Cháu nghĩ là bác sẽ trả lương xứng đáng với công sức của cháu, nên cháu không thắc mắc gì đâu ạ
Ông Quang gật gù:
- Được rồi, có bản lĩnh lắm chàng trai ạ. Bây giờ không đòi hỏi thì mai mốt lãnh lương không được kêu ca đấy nhé.
Mạnh Kha không nói gì thêm, anh cúi đầu chào ông Quang thêm lần nữa rồi mới quay gót. Bước những bước thật dài trên hành lang vắng người mà Mạnh Kha thấy lòng thật vui. Anh đã có được một công viêc phù hợp với khả năng mà anh hằng mơ ước.Thật là một điều không thể ngờ được.
Mạnh Kha tự hứa với mình là sẽ làm thật tốt công việc này, vì với hoàn cảnh bây giờ, kiếm được một công việc như thế này đâu phải là chuyện dễ. Vì thế, anh phải tỏ ra thật xuất sắc, thứ nhất là để vững chân với công viêc này, thứ hai là để có cơ hội tốt mà tiến thân.
Miệng huýt sáo điệu nhạc thật vui, Mạnh Kha rảo bước ra về mà không để ý đến góc tường trước mặt, và người từ đó đi ra chắc là cũng đang mãi mê suy nghĩ về một vấn đề gì đó nên không nhìn thấy Mạnh Kha đang đi tới.Thế là cả hai người không ai bảo ai,cùng đụng vào nhau một cái cháng lửa khiến Mạnh Kha lảo đảo.Nhưng anh vội bám vào bờ tường nên gượng người lại được, còn người kia ngả lăn xuống sàn gạch.
Mạnh Kha mhìn lại, anh thấy người vừa bị anh đụng là một cô gái đang lúng túng không biết làm sao để đứng lên được trong chiêc áo đầm ôm sát vào người.Thấy thế, Mạnh Kha vội bước lại đỡ cô gái lên, miệng anh hỏi ngay
- Xin lỗi.Cô có làm sao không?
Theo đà tay đỡ của Mạnh Kha, cô gái gượng người đứng lên. Ngượng ngùng vuốt nhanh lại vạt áo, cô nhìn Mạnh Kha lí nhí:
- Tôi không sao đâu, anh đừng bận tâm.
Mạnh Kha ân cần.
- Xin lỗi cô, tại tôi vô ý nên mới đụng vào cô như thế.
Cô gái nhoẻn cười:
- Cũng tại tôi đi đứng không cẩn thận nên mới như thế thôi. Nhưng mà tôi không sao rồi mà.
Mạnh Kha ngẩn người mất một giây, tim anh lỗi mất một nhịp vì nụ cười thật xinh.
Anh nhận ra cô gái có hai chiếc răng khểnh thật duyên dáng. Anh cũng ngu ngơ cười với cô gái:
- Chắc là cô với tôi có duyên bè bạn nên mới đụng nhau như thế. Vậy chúng ta kết bạn nhé?
Cô gái nhẹ gật đầu. Mạnh Kha lại tiếp:
- Tôi là Mạnh Kha rất vui nếu được biết tên cô.
- Tôi là Vân Quỳnh – giơ tay xem đồng hồ, cô gái vội nói – thôi chết! Tôi muộn mất rồi. Tôi phải đi đây.
Nói xong,Vân Quỳnh vội vả bước đi, để Mạnh Kha cứ đứng đó ngẩn ngơ nhìn theo.
Một Đời Có Nhau Một Đời Có Nhau - Trương Hiền Lượng