Love is like a roller coaster,

Once you have completed the ride,

you want to go again.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Mịt Mù Mây Khói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2588 / 20
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3 -
ấy hôm sau, Tịnh Huyên gặp lại Mộng Hân. Lần này câu chuyện lại đề cập đến Thu Đồng. Nhờ vậy Mộng Hân mới tỏ rõ nguồn căn câu chuyện. Đó là lúc Tịnh Huyên dẫn Mộng Hân đi thăm viếng Tăng Gia Đại Viện.
Tăng Gia Đại Viện là cái tên mà Bạch Sa Trấn thường gọi để chỉ khuôn viên cổ xưa của nhà họ Tăng. Cả hai rảo bước đến từ đường, nơi thờ bài vị tổ tiên, thần thánh nhà họ Tăng. Mộng Hân thật quan tâm nơi này.
Đúng ra thì ngay hôm lễ cưới, Mộng Hân đã từng vào đây để bái kiến tổ tiên, sau đó mới vào tòa đại sảnh bái kiến trời đất. Nhưng vì cái hôm ấy, chuyện xảy ra hỗn loạn quá, Mộng Hân lại vừa trải qua cơn kinh hãi, cho nên vào lạy là lạy, chứ chẳng nhìn xem từ đường nó tròn vuông thế nào. Bây giờ có dịp nhìn lại. Một tòa nhà tường cao, rào chắn, đầy vẻ âm ụ Cộng thêm những cái bài vị tổ tiên xếp nhau như một đám rừng. Mộng Hân chợt thấy lạnh người, Tịnh Huyên vừa kéo Mộng Hân đi, vừa thì thào nói.
- Vào đây xem này. Ở đây có một cánh cửa to, vừa dầy lại vừa nặng. Nó nặng nhất so với các cánh cửa khác ở nhà ta đấy. Hai bên cửa, phía trong lẫn phía ngoài không có then cài. Nếu bên trong mà cài lại thì người ngoài không vào được. Mà nếu bên ngoài mà cài thì người bên trong không làm sao thoát ra. Đây là chỗ để nhốt người, để thi hành hình phạt.
Mộng Hân chưa hiểu.
- Để trừng phạt ai?
Tịnh Huyên nói:
- Nếu trong nhà có một ai đó phạm lỗi, nội ra lệnh, là sẽ bị nhốt ngay vào đây. Để bị quỳ phạt trước mặt tổ tiên. Có lúc chỉ là một tiếng đồng hồ, nửa ngày hoặc cả mấy ngày mấy đêm luôn. Lúc đó bên ngoài đã cài then. Ở bên trong có la khóc thế nào, bên ngoài cũng không nghe thấy.
Mộng Hân bất giác rùng mình nói:
- Đây là một gia quy rất nghiêm khắc, ghê thật!
Mộng Hân quay qua nhìn Tịnh Huyên, bất giác buột miệng hỏi:
- Như vậy thì tại sao lại xảy ra chuyện Thu Đồng? Mà cô ấy là người thế nào chứ?
Tịnh Huyên giật mình, do dự một chút nhưng rồi nhìn thấy cái thái độ thành khẩn muốn biết của Mộng Hân. Thấy không giấu được nên thành thật nói:
- Ở nhà mọi người đều được dặn là không được kể chuyện Thu Đồng cho chị nghe. Nhưng bây giờ chị hỏi thì em không thể giấu nữa.
Với khuôn mặt xúc động, Tịnh Huyên bắt đầu kể.
- Thu Đồng là một A hoàn rất xinh đẹp, năm nay khoảng mười chín tuổi. Người lại rất tốt, nhất là đối với em. Mỗi tuần em đến nhà thầy Điền học hội họa, là Thu Đồng đều đi cùng em vì vậy đôi lúc em đến cả nhà chị ấy chơi. Cũng vì vậy mà ngay từ bé em đã quen biết Thu Dương và Thu Quý. Họ là những con người lịch sự, chứ chẳng ngang bướng như hôm chị gặp dưới cổng sắc phong đâu. Tóm lại mọi chuyện là do anh Nam đã ở quấy với người ta.
Mộng Hân yên lặng tuy đã biết trước phần nào câu chuyện nhưng vẫn thấy nhói đau, thất vọng. Tịnh Huyên thì nói đến đây thấy mình đã đi hơi xa, vội bào chữa.
- Thật ra thì anh Nam cũng không phải là người xấu. Chẳng qua vì anh ấy được nuông chiều quá hóa hự Cả nhà ai cũng phải nhường anh ấy, không ai dám nói động anh ấy một câu. Chuyện bị phạt quỳ ở từ đường chẳng bao giờ có tên anh ấy. Mà chị cũng biết đấy, giòng họ Tăng ta từ đời nội đến nay, Ba đời, mỗi đời đều chỉ có một mụn trai nối dõi. Mẹ em có thai lần đầu là con gái, chưa kịp đặt tên thì đã chết. Sau đó sinh một anh trai, đặt tên là Tịnh á sống đâu được hai năm lại chết yểu. Rồi đến anh Tịnh Nam. Đấy chị xem, như vậy mà anh Nam chẳng được nâng niu cưng chiều như trứng mỏng sao được. Cả nhà không chỉ tâng bốc, cưng chiều mà gần như đội anh ấy lên đầu. Thế là anh ấy quen thói. Chuyện về Thu Đồng, đúng ra thì cũng không đưa đến cái kết cuộc đau thương như vậy, nhưng rồi anh Nam nghe ca ngợi gia thế chị, rồi chị là một cô gái “tài sắc vẹn toàn” thì trở mặt ngay, dứt tình người ta ngaỵ Còn sợ Thu Đồng ở lại nhà sẽ gây rắc rối, nên nằng nặc xin nội phải trả cô ấy về nhà. Chuyện đó đưa Thu Đồng đến chỗ tự vẫn.
Tịnh Huyên nói đến đây thấy Mộng Hân yên lặng, buồn vội nói:
- Nhưng mà chị cứ yên tâm, vững tin đi. Nhà chúng ta còn có anh Vũ Hàng anh ấy là một người đầy tài năng, cái chuyện gì rắc rối đến đâu anh ấy đều giải quyết được cả. Vì vậy chuyện Thu Đồng mà giao cho anh ấy rồi cũng xong. Chị chớ có lo lắng gì cả.
Nhưng chuyện Thu Đồng vẫn không được giải quyết xong. Hôm ấy trời vừa tờ mờ sáng, Trác lão gia, Trác lão má, Thu Quý và Thu Dương bốn người, mang số tiền ba trăm đồng bạc mà Vũ Hàng đã mang sang họ, đem trả lại. Ba trăm đồng bạc là một số tiền rất lớn, phải dùng cả chiếc hòm lớn đựng mới hết. Họ nói lúc Vũ Hàng mang tiền đến nhà họ Trác là lúc Trác lão gia, Thu Quý đi kéo xe. Thu Dương thì đi học, nhà chỉ có một mình Trác lão má. Vì vậy khi bọn Vũ Hàng đến nơi một lúc, chẳng đợi họ về mà cứ mang tiền vào, rồi bỏ đi. Nhà họ Trác toàn là dân nghèo vậy mà họ chẳng mê bạc, nên họ cũng chẳng thèm mở hòm ra mà cứ y trang mang nộp trả lại.
Họ đến nhà họ Tăng mà không vào nhà, đặt hòm bạc trên thềm tòa đại sảnh rồi nói với lão Vưu.
- Đi vào mà trình với lão gia, thiếu gia ngươi là ba trăm bạc trắng được giao trả lại không thiếu một đồng xụ Xin cho người ra đếm kỹ đi.
Mục Bạch chưa ra, thì Tịnh Nam đã hay tin, hắn bước ra vừa nhìn thấy bóng người ở nhà họ Trác, ỷ thế đang ở nhà mình, đã lớn tiếng.
- Mấy người đến đây là ý gì? Muốn quấy phá ta, chẳng để ta yên phải không?
Thu Quý thấy thái độ Tịnh Nam hung hăng là cơn giận nổi lên nghiến răng nói:
- Nếu nhà ngươi không làm điều càn quấy thì tại sao lại sợ bọn ta đến đây? Ai lại gây sự với ngươi. Câu chuyện này từ đầu đến cuối, người ra mặt nài nỉ chúng ta là cha ngươi với Giang đại cạ Còn ngươi, ngươi chỉ biết núp sau lưng. Ngươi là con người đáng khinh bỉ. Phải, ngươi nói đúng đấy. Chúng ta đến là để kiếm chuyện với ngươi đấy, để ngươi không có lấy một ngày yên ổn, vì ngươi không phải là con người.
- Mi đấy!
Tịnh Nam hét lên, rồi vung tay đấm thẳng vào mặt Thu Quý. Nhưng Thu Quý là người lao động chân tay, nào có xem quả đấm của Tịnh Nam ra gì. Anh chàng chỉ né qua một cái là quả đấm của Nam đi vào khoảng không. Thu Quý cũng chẳng dừng tay, quay qua chụp lấy ngực Nam đánh trả một đấm. Tịnh Nam lãnh đủ và bị dội ngược ra sau, người đụng vào quả giả sơn, ngã lăn kêu oai oái. Lúc đó người nhà họ Tăng đã chạy ra cả. Mọi người vội vã đỡ Tịnh Nam dậy. Khi đó Tịnh Nam thấy phe mình đã nhiều hơn, bèn chỉ về phía người họ Trác ra lệnh.
- Bọn bây hãy bắt hết anh em nó lại, đánh một trận bán sống bán chết cho ta.
Lập tức đám gia đinh ùn lên chụp lấy hai anh em nhà họ Trác. Thu Quý và Thu Dương hết sức chống trả nhưng rồi vì thế cô nên chẳng mấy chốc bị khắc phục. Họ bị gia nhân nhà họ Tăng đập cho một trận nhừ tử.
Trác lão gia và Trác lão má chỉ còn biết kêu trời.
- Bớ người ta! Trời ơi! Bọn chúng giết người. Thu Đồng ơi, con ở đâu? Sao không hiện lên cứu giúp!
Tịnh Nam nghe réo đến tên Thu Đồng càng nổi giận vung tay đấm về phía Trác lão gia nói:
- Cái hôm đó đưới cổng sắc phong, ta đã bị bọn ngươi làm cho mất mặt. Nhưng vì hôm đó là ngày lễ cưới của ta nên ta bỏ quạ Người dám đốt kiệu hoa, quấy rầy lễ cưới ta đã định tính sổ với ngươi lâu rồi. Hừ! Uống rượu mừng không uống lại thích uống rượu phạt. Hôm nay các ngươi còn dám kéo đến nhà chúng ta, thì ta phải cho biết. Ta là cọp chứ đâu phải là con mèo bệnh. Nào A uy! Đại Xương đâu, hãy đánh, đánh cho họ một trận biết tay!
Trác lão gia nóng lòng muốn cứu con, nên xông đến kéo những tay đang đánh Thu Dương. Chẳng cứu được con mà lại bị ăn luôn mấy đòn. Trác lão má thấy chồng con đều bị ăn đòn, đứng ngoài chỉ biết la khóc.
- Trời ơi! Bọn tôi đến đây chỉ để trả tiền chứ đâu phải đánh lộn. Xin các vị hãy dừng tay, hãy buông tha họ ra.
Ngay lúc đó Vũ Hàng, Tịnh Huyên, Mộng Hân, Văn Tú và lão phu nhân đều có mặt. Ông Mục Bạch nhìn thấy cảnh hỗn loạn là tái mặt, ông hét đám gia đinh.
- Ai cho phép chúng bây động thủ đánh người. Mau buông họ ra! Buông họ ra ngay!
Đám gia đinh thấy lão phu nhân và Mục Bạch đều ra mặt vội vã buông taỵ Nhờ vậy mà cha con nhà họ Trác mới thoát hiểm, nhưng đã bị một trận no đòn. Nhất là Thu Dương, người đầy bùn đất, mặt mũi máu me.
Tịnh Nam thấy lão phu nhân xuất hiện, vội vã chạy đến chỉ vào mép môi mình.
- Nội ơi nội, nội hãy xem nè, bọn họ vừa vào đến nhà là đã đánh con. Nếu đám gia đinh không ra tay thì con đã bị họ đánh chết rồi. Nội hãy tìm cách ngay đi, trói hết cả nhà họ lại. Con thấy thì Vũ Hàng chẳng giải quyết được đâu, nếu để chuyện kéo dài, sớm muộn gì con cũng bị họ đập chết.
Thu Dương nghe vậy giận dữ.
- Tịnh Nam, ta hỏi ngươi, ai là người ra tay trước? Mi đừng ỷ thế đông mà hiếp đáp người. Ta thật tức không có dao ở đây để moi tim ngươi ra xem nó đen hay là đỏ.
Tịnh Nam hét.
- Nội ơi! Nội ơi! Nội thấy không, nó còn đòi moi tim con!
Lão phu nhân dộng mạnh cây gậy xuống đất. Rồi hừ một tiếng, giận dữ nói
- Hay lắm! Các người đã quấy nhiễu ở cổng sắc phong. Bây giờ còn đến nhà ta kiếm chuyện thì còn gì là phép vuả Giữa thanh thiên bạch nhật, mà còn lộng hành như vậy ư?
Rồi bà quay qua Mục Bạch và Vũ Hàng nói:
- Chuyện đã đến nước này thì không có thể hòa giải gì được nữa. Các ngươi hãy đưa bọn côn đồ này đến quan huyện cho ta.
- Không được!
Một giọng nói nữ từ trong đám đông vọng ra, mọi người nhìn lại thì cũng vừa thấy Mộng Hân nàng vừa nói vừa đi về phía lão phu nhân. Mọi người kinh ngạc. Vì ở trong nhà họ Tăng này chưa hề ai dám dùng tiếng “không” với lão phu nhân cả.
Lão phu nhân sau một phút ngạc nhiên hỏi:
- Con có điều gì muốn nói?
Giọng Mộng Hân rất là bình tĩnh.
- Thưa nội. Con xin nội cho phép con nói. Về cái chuyện rắc rối giữa nhà họ Trác và nhà chúng tạ Mấy ngày qua con đã nghe nhiều nên cũng biết được phần nào câu chuyện. Anh Tịnh Nam đã nói với con là chuyện này không thể giải quyết được, nguyên nhân phần nào cũng là do sự hiện diện của con. Bởi vì anh ấy quá trọng cuộc hôn nhân của con và anh ấy, không biết xử trí với Thu Đồng ra sao. Kết quả đưa đến chuyện đáng tiếc. Vì vậy con thấy mình cũng có lỗi. Giả sử như Thu Đồng hiện nay mà còn sống thì khi bước vào nhà, con biết có một cô gái tốt như vậy đã hết lòng chăm sóc, lo lắng cho chồng cho con thì con rất sẵn sàng để nhận Thu Đồng cho anh Tịnh Nam. Nhưng thật đáng tiếc. Hiện nay chúng ta phải đối diện với một bi kịch không cứu vãn được. Có ai nỡ nào để cái bi kịch đó tiếp diễn. Thu Đồng đã chết rồi, Trác lão bá cũng chỉ yêu cầu được cho Thu Đồng một cái danh phần thôi. Nghĩ lại, khi còn sống, Thu Đồng cũng đã là người của anh Tịnh Nam rồi. Đó là một sự thật, không chối cãi được. Vì vậy cô ấy có được vào từ đường hay không, cũng đã là người của họ Tăng tạ Vậy thì để bài vị của Thu Đồng được vào từ đường của ta cũng đâu có hại gì. Chỉ làm hài lòng người sống và an ủi hồn người chết thêm thôi.
Những điều Mộng Hân nói làm mọi người đứng đấy ngạc nhiên. Nhất là bốn người họ Trác, họ có vẻ xúc động khôn cùng. Họ không ngờ rằng cái ý nguyện thầm kín trong trái tim họ đã được Mộng Hân thố lộ hết. Họ cũng không ngờ Mộng Hân lại có đủ can đảm trình bày chuyện đó trước mặt Tăng lão phu nhân. Ông Mục Bạch thầm khâm phục, Tịnh Nam bực tức nhưng không nói ra. Tịnh Huyên thấy chị dâu quá tuyệt vời. Riêng Vũ Hàng thì nhìn Mộng Hân với ánh mắt đồng cảm tương thông. Tay của Tăng lão phu nhân bấu chặt lên cây gậy người yên lặng không nói. Khi đó, Mộng Hân lại không có vẻ gì là khiếp sợ, tiếp:
- Vả lại gia đình họ Tăng ta, có đến bảy cổng sắc phong. Gia đình ta là một gia đình trung, hiếu, tiết, nghĩa. Với một gia đình như vậy, ta nên nhân từ khoan dung. Những gì chúng ta hiện có nào có phải chỉ là những chiếc cổng vô tri mà tổ tiên đã để lại? Mà truyền lại những bản tính tốt đẹp của người xưa cho đời sau. Vậy thì đối với chuyện giữa anh Tịnh Nam và Thu Đồng ta cũng nên suy xét cặn kẽ. Thương xót cho người chết, để cho người ngoài thấy cái bản chất nhân hậu của ta chứ?
Mộng Hân nhìn lão phu nhân với ánh mắt thành khẩn.
- Nội, con biết con là người mới vào nhà, chưa có tư cách gì để bàn chuyện gia đình. Nhưng mà cái chuyện này vì nó có liên hệ đến anh Tịnh Nam, con không thể đứng ngoài được. Nội, con xin nội hãy suy nghĩ lại, con xin quỳ ở đây, đợi nội quyết định.
Nói xong, Mộng Hân quỳ xuống trước mặt Tăng lão phu nhân. Lúc đó, ông Mục Bạch cũng không dằn được tiến lên nói:
- Mẹ! Lời của Mộng Hân là hợp tình hợp lý lại đầy đạo nghĩa. Con nghĩ là cả nhà ta nên hoan hỉ với đề nghị đó. Nếu ngay từ đầu mà chúng ta có được thái độ khoan dung và xử lý thông minh đó thì hẳn là bi kịch Thu Đồng không xảy ra. Bây giờ con thấy thì cái danh phần kia ta rõ đã nợ Thu Đồng thật.
Tăng lão phu nhân suy nghĩ, có lẽ bà cũng bị lung lạc. Ông Mục Bạch đã mở lời, Vũ Hàng cũng không thể yên lặng bước ra nói:
- Nội à, cái chuyện này con đã đi dàn xếp nhiều lần mà vẫn không thành. Gia đình họ Trác, họ đau khổ quá, tiền bạc đâu thể đền bù được sự mất mát của họ. Con nghĩ chuyện này phải dùng tình cảm giữa người với người mới hóa giải được chuyện. Nội con mong là nội cũng nên nghĩ lại đừng cứ giữ vững ý định như thế.
Bà Văn Tú ít nói cũng bước ra.
- Thưa mẹ, chuyện lộn xộn suốt ba ngày qua, bọn con đều chịu đựng hết nổi. Ăn không yên ngủ không yên. Nhưng nếu đưa chuyện này ra huyện đường, con sợ là sẽ ảnh hưởng đến danh dự nhà ta.
Tịnh Huyên là người nhiệt tình nhất.
- Nội à, Thu Đồng ở nhà chúng ta bao nhiêu năm qua, không những chỉ hầu hạ anh Tịnh Nam mà còn hầu hạ cả nội. Lại là bạn chơi chung từ nhỏ của con. cô ấy ở nhà ta không có công nhiều cũng có công ít.
Như vậy hết người này đến người khác, gần như cả nhà cùng một ý. Khiến Tăng lão phu nhân kinh ngạc hơn là tức giận. Bà quay lại nhìn Mộng Hân. Cái khuôn mặt thành khẩn của cô cháu dâu làm bà khó có thể giận dữ. Thở dài rồi lạnh lùng bà nói:
- Thôi được, nếu bây giờ ta không đồng ý thì mọi người sẽ cho là ta thiếu nhân hậu khoan dung. Hãy đứng dậy đi, ta chấp nhận lời thỉnh cầu của con đó.
Mộng Hân vội vã dập đầu.
- Xin cảm ơn nội. Cảm ơn nội!
Tăng lão phu nhân chống gậy bỏ đi, lúc đi ngang Tịnh Nam bà trừng mắt, lạnh lùng nói:
- Này đừng có chiều vợ mới đến độ không còn biết trời đất gì nhé. Hãy cẩn thận đấy.
Tịnh Nam sợ hãi không dám lên tiếng, chỉ lừ mắt nhìn về phía Mộng Hân. Tăng lão phu nhân đi rồi, Tịnh Huyên không còn dằn được nỗi sung sướng và sùng bái, nàng chạy vội về phía Mộng Hân, đỡ Hân ngồi dậy, siết chặt tay nói:
- Chỉ có chị mới dám nói thế với nội thôi.
Bốn người họ Trác, trước cái bất ngờ đáng vui đó, Trác lão gia ngước lên nhìn trời, nước mắt như mưa.
- Thu Đồng con ơi! Chúng ta đã giành lại được danh dự cho con rồi.
Trác lão má thì run rẩy khấn.
- Thu Đồng con, con hãy yên tâm mà yên giấc... yên giấc nhé... Cha và mẹ đều có lỗi với con. Đã đưa con cho nhà người, để cái tuổi thanh xuân của con vô tình vô nghĩa quạ Nhưng mà bây giờ cha mẹ đã lo được cho con. Để con vào được cửa lớn nhà họ Tăng. Vậy thì hồn con hãy vào đây mà an nghỉ. An nghỉ đi con nhé...
Thu Quý, Thu Dương mặt mày sưng húp, vết máu còn đọng trên môi cùng chạy đến dìu cha mẹ. Bất chợt xúc động, cả bốn người cùng ôm nhau khóc. Mộng Hân và Tịnh Huyên đứng gần đấy bất giác cảm động khóc theo.
Cũng trong lúc đó, ông Mục Bạch xách cái hộp đựng tiền ban nãy mang đến trước mặt bốn người họ Trác thành khẩn nói:
- Xin các vị hãy nhận giùm số tiền này, để phần nào lo thuốc thang cho hai cậu con trai.
Trác lão gia lùi ra sau, vội vã khoát tay.
- Không... Chúng tôi không nhận những thứ này.
- Hãy xem đây như tiền tôi cho Thu Đồng làm sính lễ. Ngày hôm qua, số tiền này có thể xem như để mua danh dự, tự trọng của các vị, nhưng ngày hôm nay thì khác. Họ Tăng và họ Trác ta đã kết thân nhau. Các vị đâu có lý do gì mà không nhận sự thành tâm của chúng tôi chứ?
Trác lão gia không biết phản ứng sao, lắp bắp nói:
- Tôi... tôi.
Vũ Hàng bước tới đặt hộp tiền vào tận tay Trác lão gia.
- Trác lão gia! Quý vị không nên từ khước nữa. Đây là sự thành tâm của cha con. Hãy nhận lấy đi, nhớ lại ngày nào các vị đã cất ruột đưa Thu Đồng đến làm A hoàn ở nhà họ Tăng này để có tiền lo cho Thu Dương ăn học. Số tiền này một phần quý vị hãy dùng để cưới vợ cho Thu Quý, phần còn lại lo cho Thu Dương ăn học tiếp. Như vậy Thu Đồng ở nơi chín suối hẳn sẽ ngậm ngùi cười mãn nguyện.
Trác lão gia nghe Vũ Hàng nói vậy, không khước từ nữa, đặt chiếc hộp tiền sang một bên, sửa lại quần áo rồi kéo vợ và gọi hai con.
- Hãy quỳ xuống đây, tạ ân nhân của chúng ta đi.
Rồi tất cả bốn người bước tới sụp người trước mặt Mộng Hân lạy tạ. Mộng Hân vội vã đỡ dậy nói:
- Đứng dậy! Đứng dậy! Con làm sao dám nhận?
Nhưng bốn người không chịu đứng lên, vừa lạy vừa khóc. Mục Bạch và Vũ Hàng phải bước tới can thiệp. Trác lão má nước mắt chảy quanh, ân hận nói với Mộng Hân.
- Xin cảm ơn tiểu thơ, thật là có lỗi. Cái hôm đốt kiệu hoa đó làm hỏng lễ cưới của cộ Tôi xin dập đầu tạ lỗi.
Mộng Hân vội vã can, mắt cũng đỏ hoe.
- Đừng... đừng có dập đầu lạy con, cũng đừng nói gì cả tất cả đã qua rồi. Quý vị hãy đi lo thuốc thang cho mình.
- Vâng! Vâng!
Trác lão gia vâng liên tục. Rồi bốn người họ Trác lạy tạ mọi người lần nữa mới chịu kéo nhau về. Ông Mục Bạch, Vũ Hàng, Tịnh Huyên, Mộng Hân, đưa họ ra tận cổng như đưa tiễn người thân. Chỉ có Tịnh Nam là đứng đấy bất động. Sắc mặc có vẻ không hài lòng. Tăng lão phu nhân đứng trong cửa sổ tòa đại sảnh, mục kích tất cả. Bà ngồi thẳng lưng như pho tượng. Tay cầm gậy một cách chắc chắn. Bà như có nhiều thứ suy nghĩ trong đầu.
Mịt Mù Mây Khói Mịt Mù Mây Khói - Quỳnh Dao