Let your bookcases and your shelves be your gardens and your pleasure-grounds. Pluck the fruit that grows therein, gather the roses, the spices, and the myrrh.

Judah Ibn Tibbon

Download ebooks
Ebook "Mây Trắng Vẫn Bay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3038 / 17
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27 -
hù Chiến ngồi đấy, trong cái bóng đen không bật đèn lặng lẽ hút thuốc.
Bây giờ đã khá khuya nên chung quanh vắng lạnh. Chỉ có đốm lửa đỏ lóe sáng trong bóng đêm. Bây giờ thì Triết đã ngủ say, chỉ còn có một mình chàng. Mai đã đi rồi. Bao nhiều tình cảm phức tạp làm cho Chiến không có ý ngủ.
Có cái gì lưu luyến ư? Không biết. Cuộc đời quá vô tình. Bích Ngọc lại lạnh lùng như một thỏi băng. Chưa bao giờ Chiến lại bị một cú sốc mạnh thế này. Ngọc biết Chiến sắp đi lại không chịu gặp chàng. Không những thế có gọi dây nói đến cũng không tiếp. Sao vô tình vậy? Chỉ có mấy tiếng chia tay cũng dè xẻn nữa sao?
Ngọc càng lạnh, Chiến chàng nôn nóng. Chiến muốn gặp ngay Ngọc dù biết Ngọc không yêu, không đoái hoài đến mình. Trong tình yêu không có tự ái, sỉ diện? Cứ trơ mặt lì ra... nhưng mà người ta vẫn không tiếp, chẳng lẽ lại va mãi đầu vào đó? Thôi thì chỉ còn một nước cuối cùng... là bỏ về Mỹ thôi.
Nhưng nếu không quay về Mỹ, thì Chiến sẽ đi đâu? Ở lại đây ư? Làm sao chịu nổi với bao nhiêu kỷ niệm. Đây là đất của Bích Ngọc. Ngày ngày gặp nhau. Ngọc lạnh lùng. Càng khiến Chiến chết dở. Chiến cũng không hiểu tại sao mình lại có thể yêu một người lạnh lùng, lớn hơn mình những bốn tuổi như Ngọc. Chiến chưa hề gặp mặt Chí Hào quạ Nhưng mà rõ là Chiến cũng như Hào, đã bị Ngọc cuốn hút. Cũng có thể vì sự lạnh lùng đó là một yếu tố lôi cuốn Chiến. Nhất là cái đôi mắt ngập đầy vẻ bơ vơ - một thứ mắt nai lạc lõng - Chiến không biết đấy là gì. Sự thương hại hay tình yêu? Phải nói Bích Ngọc như một đáy giếng sâu nhưng hấp dẫn. Mà Chiến lại giống như một kẻ tò mò sẵn sàng nhảy tõm xuống thăm dò. Mặc dù đã được cản ngăn. Cái sự tò mò thôi thúc đó cứ giục mãi. Gặp mặt Ngọc một lần lại muốn có một ước hẹn thứ hai, rồi thứ bạ Ngọc như vậy đó, lạnh lùng. Không hứa hẹn nhưng lại cũng không từ khước. Cái thái độ của Ngọc đôi lúc làm Chiến mặc cảm. Chiến nghĩ Ngọc giống như một cánh hoa vun trong nhà kính. Mình lại như cỏ dại trong rừng. Không tương xứng nhưng Chiến vẫn không ngăn được ươc mơ được kề cạnh.
Chiến biết, Ngọc không là cô gái đơn giản. Ngọc có những mâu thuẫn, nhưng khổ tâm của riêng nàng. Ngọc vẫn còn nhớ đến Chí Hào. Đó là một bức tường ngăn cách không cho Ngọc sống thực. Nhưng Hào chết đã hơn ba năm rồi còn gì? Hắn là cái gì mà đến giờ phút này vẫn chiếm trọn được trái tim cả phần hồn của Ngọc chứ? Đó là lý do chính đáng hay ngụy biện? Mấy năm qua Ngọc gượng sống được chỉ vì nghĩ đến Hào thôi ư?
Chuyện đó Thù Chiến thấy rõ là vô lý nhưng mà Thù Chiến vẫn không thể quên được Ngọc. Chiến như một kẻ đã lỡ lún chân vào cuộc tình. Chỉ bị lún sâu hơn chứ không làm sao rút chân ra được. Mà như vậy thì chỉ có nghĩa là đau khổ, là tự dằn vặt bản thân. Hay đó là định mệnh? Chiến cũng không biết. Định mệnh hay ý trời gì thì Chiến cũng cam tâm nếu được đáp lại tình yêu.
Về đất Mỹ là cả một nỗi đau. Nhưng ở lại thì nỗi đau sẽ càng to hơn. Biết làm sao bây giờ? Chiến cứ ngồi như vậy, đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Đầu óc rối mò với bao nhiêu khổ đau, phiền muộn. Nhiều lúc Chiến định gọi Triết thức dậy, để có một người tâm sự hàn huyên. Nhưng rồi Chiến lại tự chế được. Mấy ngày qua Triết cũng bị giằng co nội tâm nhiều quá rồi. Đã mệt mỏi kiệt sức. Nhưng mà dù gì Triết cũng tìm được lối ra. Triết đã nói đúng. Làm đàn ông mà. Đôi lúc phải biết hy sinh một chút. Đàn ông là phải có trách nhiệm và sống vì trách nhiệm.
Đột nhiên rồi Chiến có một cảm giác kỳ cục, Chiến chợt thấy mình cũng có trách nhiệm với Bích Ngọc. Đấy là phải mang lại niềm vui và hạnh phúc cho nàng. Phải xóa hêt hình bóng như quỷ ám của Chí Hào trong tim Ngọc. Đó là trách nhiệm. Vâng, đó là trách nhiệm. Chiến có cái trách nhiệm đó với Ngọc. Cái ý niệm đó vừa thoáng lên trong đầu, bao nhiêu mâu thuẫn chợt biết mất. Và mặc cho thời gian đã khá khuya, Chiến chồm người tới máy, quay số gọi điện cho Ngọc
Khi chuông điện thoại đầu dây bên kia reo vang Chiến mới thấy mình hấp tấp quá. Nhưng đã lỡ rồi. Cũng lại có người tiếp máy ngaỵ chắc hẳn là Bích Ngọc... Chiến tin chắc như vậy. Ngọc hẳn đã không ngủ được như chàng. Và điều đó khiến Chiến thấy phấn khởi
- Alô! Tôi đây! Thù Chiến đây!
Chiến thu hết can đảm nói:
- Bích Ngọc đấy phải không? Xin lỗi nhé. Tôi nghĩ là phải liên lạc với Ngọc ngay trong lúc này, bằng không sợ là quá trễ.
Ngọc không phản đối, nhưng cũng không có vẻ gì là sốt sắng:
- Có chuyện gì vậy anh?
Chiên nói:
- Trước khi đi, tôi muốn biết rõ chuyện của Ngọc và Chí Hào. Ngọc có thể kể hết cho tôi nghe để tôi không còn thắc mắc gì nữa không?
Ngọc có vẻ bối rối:
- Chuyện đó quan trọng lắm à? Tôi nhớ hình như tôi đã kể cho anh nghe một lần rồi mà?
Chiến lắc đầu:
- Cô kể sơ lược quá. Sơ lược hơn cả những gì mà Khả Di đã cho tôi biết. Vì vậy hôm nay tôi muốn biết một cách tường tận hơn, chi tiết hơn.
- Nhưng chuyện đó là chuyện đã qua rồi.
- Đồng ý là chuyện đã quạ Nhưng mà cái gì cũng phải rõ ràng... Bởi vì tôi biết chuyện đó vẫn còn là một khúc mắc trong lòng Ngọc... Nó ngăn cản hết mọi tình cảm sắp đến.
- Nhưng mà anh biết để làm gì? Khi mà sáng mai anh đã ra đi?
Chiến cương quyết:
- Không. Ngọc hãy giúp tôi, xem như đây là một yêu cầu cuối cùng.
- Nhưng mà giờ này đâu có thích hợp để làm chuyện đó?
- Thời gian không là vấn đề. Chuyện quan trọng ở đây là liệu Ngọc có chịu kể hay không?
Bích Ngọc yên lặng như suy nghĩ, rồi hỏi:
- Thế còn anh Triết đâu?
- Anh ấy mấy hôm nay mệt quá nên ngủ say rôi. Nhưng mọi thứ bây giờ đã tốt đẹp. Mâu thuẫn đã giải tỏa... Có lẽ khoảng hai hôm nữa Triết sẽ quay về với Mỹ. Bây giờ là thời gian để mọi thứ lắng xuống.
- Nếu thế thì tôi rất yên tâm.
Nhưng Chiến lại quay lại vấn đề chính.
- Hãy cho tôi biết chuyện của Ngọc với Chí Hào đi.
Ngọc có vẻ xúc động:
- Đừng nhắc đến nữa. Tôi đã nói, chuyện đó dã qua rồi.
Chiến kêu lên:
- Vậy sao Ngọc lại còn cự tuyệt tình tôi?
- Đó là hai vấn đề khác nhau. Không thể nhập nhằng được
- Bích Ngọc. Cô phải công bằng một chút. Cô suy nghĩ kỹ đi. Cô bảo tôi đó là hai vấn đề khác nhau. Nhưng tại sao cô cứ mang tôi và Chí Hào ra trộn lẫn mãi thế? Tôi biết chuyện đó vì cô sợ không dám đối diện với tôi. Sao vậy?
- Nhưng mà... anh thông cảm cho... chuyện tình cảm ta không thể miễn cưỡng được.
- Tôi không tin là Ngọc hoàn toàn vô tình với tôi. Chiến nói - Tôi biết rõ điều ấy. Bởi vì mai này tôi lên phi cơ mà Ngọc lại cũng không ngủ được. Có phải là Ngọc cũng có nghĩ đến tôi?
- Tôi bận chuyện vả lại bây giờ cũng còn sớm.
- Sớm gì nữa, Ngọc hãy nhìn đồng hồ xem. Đã ba giờ khuya rồi.
- Nhưng chuyện thức khuya là chuyện của tôi, có dính líu gì đến anh?
Ngọc chợt thấy bực dọc khi bi người ta nhìn rõ tim mình.
- Bích Ngọc. Thù Chiến xuống nước - Tôi van cô mà, cô hãy cho tôi được một cơ hội cuối cùng.
- Tôi thấy chuyện đó không cần thiết.
- Ngọc hãy nói rõ đi. Chuyện ngay trong tim cô bây giờ là gì? Tại sao Ngọc lại cự tuyệt với mọi thứ, khi bảo là chuyện cũ đã được khép lại chứ?
Ngọc ấp úng rồi nói:
- Tôi không muốn lại hại người cũng như hại mình một lần nữa.
- Tôi chấp nhận chuyện đó. Ngọc hãy gặp tôi đi hoặc cho tôi gặp...
- Không được!
Ngọc sợ hãi kêu lên. Anh chàng này chắc sắp điên mất. Giờ này là mấy giờ mà muốn gặp chứ. Ngọc hấp tấp tiếp
- Thôi anh hãy gác máy đi, tôi buồn ngủ quá rồi.
- Tôi biết chắc là Ngọc chưa buồn ngủ. Ngọc cho tôi gặp đi. Chiến nói một cách cương quyết. - Nếu Ngọc không ra tôi sẽ đến nhà Ngọc ngay bây giờ.
Ngọc bối rối:
- Anh đừng có quá lắm như vậy, không hay đâu. Anh lấy tư cách gì để làm chuyện đó chứ?
- Ở đây không có vấn đề tư cách này nọ. Chiến lớn tiếng không kém - Ngày mai này tôi đã đi rồi, đâu có cần thiết chuyện đó nữa. Nhưng mà Ngọc này, sao cô ác vậy? Cô không cho tôi một cơ hội nào cả.
Bích Ngọc thở dốc. Ngọc thấy vừa căng thẳng vừa mâu thuẫn, nửa muốn cho Chiến gặp nửa lại không. Ngọc nói:
- Anh đừng có đến đây đấy. Anh mà đến tôi sẽ cho gọi cảnh sát ngaỵ Tôi sẽ nói là anh muốn phá hoạt trật tự công cộng của khu phố.
- Tôi không sợ chuyện đó. Thù Chiến nói - Tôi bây giờ chỉ khao khát được gặp mặt Ngọc ngaỵ Chuyện đó không có gì quấy rầy lắm. Mai tôi đi rồi Ngọc hãy hiểu chọ Và tôi cho Ngọc biết. Mười phút nữa, tôi sẽ có mặt dưới nhà Ngọc. Nếu Ngọc không muốn xuống, tôi sẽ đi lên. Còn chuyện Ngọc muốn gọi cảnh sát thì cứ tự nhiên. Tối bất chấp.
- Anh không được ngang ngược như vậy. Anh phải biết nhà tôi không phải là cái chỗ công cộng... Anh đừng làm bẽ mặt tôi.
- Nếu vậy thì Ngọc xuống đi! Chiến nói - Tại sao nhưng gì Chí Hào làm được tôi lại không có quyền làm chứ?
Chiến lớn tiếng:
- Tôi nói rồi đấy, mười phút nữa tôi sẽ có mặt dưới nhà Ngọc. Tôi không chờ được lâu. Tôi đã hết kiên nhẫn rồi.
- Anh Chiến này!
Nhưng Chiến đã cúp máy.
Bích Ngọc nhìn vào đồng hồ. Mười phút nữa Chiến sẽ đến đây. Chuyện đó Ngọc biết là chắc chắn Chiến sẽ làm được. Vâng, cái bản chất của Chiến chẳng khác Chí Hào tí nào. Đó là gì? Một sự bất hạnh? Ngọc không biết, nhưng rõ là Chí Hào đã để lại trong tim Ngọc một vết thương quá lớn chưa lành. Còn Thù Chiến? chuyện gì rồi sẽ đến? Ngọc lại nhìn vào đồng hồ. Còn tám phút nữa. Bất giác, Ngọc đứng dậy, lo lắng nhìn quanh, đầu căng thẳng. Ta rồi phải ứng phó ra sao? Chỉ còn lại sáu phút. Và Ngọc mở cửa ra nhìn xuống đường. Bên ngoài vắng lặng... dĩ nhiên giờ này đâu ai còn thức... Thời gian lặng lẽ trôi. Còn bốn phút. Ngọc thấy đầu như căng thẳng ra. Phải làm sao đây?
Rồi hai phút nữa lại trôi quạ Ngọc như chú kiến đang bò trên nắp vung nóng, nàng vội khoác áo rồi xong xuống lầu. Ngọc vừa ra đến cửa đã trong thấy xe của Chiến trờ đến.
Vậy là Chiến đã đến.!
Ngọc chưa kịp lên tiếng đã thấy Chiến cười:
- Tôi biết là Ngọc sẽ đón tôi mà.
Ngọc hơi bực mình, nhưng cũng không nói gì. Nàng biết không thể đứng dưới nhà nói chuyện, vì như vậy dễ bị hiểu lầm, dị nghị nên Ngọc leo lên xe. Và Chiến chỉ chờ có vậy, đóng cửa xe lại cho xe chạy thẳng.
Xe chạy một đỗi, Chiến nói:
- Đấy, bây giờ Ngọc nói đi, Ngọc kể đầy đủ cho hết về chuyện của Ngọc với Hào cho tôi biết.
Ngọc ngồi yên. Cảm xúc như cơn sóng to đang cuồn cuộn trong đầu. Tại sao Chiến lại muốn biết chuyện này? Cái chuyện tình kia gần như chẳng có khởi đầu cũng chẳng có đoạn kết. Nó là một tổng thể của sóng gió không ngừng. Ngay từ năm mười sáu tuổi Ngọc đã biết yêu. Và đó là người đàn ông duy nhất. Biết bắt đầu sao đây?
Ngọc nghe Chiến giục:
- Nói đi Ngọc. Đây là một vấn đề hết sức quan trọng. Từ lúc biết chuyện của Ngọc với Chí Hào đến giờ, tôi cảm thấy trong câu chuyện có cái gì không đúng. Mà có thể là ngay chính Ngọc, Ngọc cũng không phát hiện. Bây giờ Ngọc kể đi, biết đâu sẽ thấy rõ cái lỗ hổng đó.
Ngọc có vẻ không hài lòng.
- Làm sao có chuyện sai sót trong tình yêu? Anh lấy tư cách gì để phê phán như vậy?
- Ở đây tôi không nói là sai, sơ sót. Bích Ngọc đừng có hiểu lầm. Chiến vội đính chính. - Nhưng mà, tôi nói có một lỗ hổng trong câu chuyện mà chẳng ai để ý... Chính cái đó khiến cuộc tình không hoàn hảo, nó phá hỏng...
- Anh nói gì lộn xộn quá
- Có thể, nhưng Ngọc cứ kể đi. Nhiều khi người trong cuộc đâu có sáng bằng kẻ bên ngoài? Vả lại Chí Hào qua đời đã hơn ba năm rồi. Ngọc không có lý do gì để chôn vùi mãi cái tuổi xuân của mình cả.
Ngọc nhìn lên:
- Chuyện đó là chuyện riêng của tôi. Mà tôi cũng nào có thể là sẽ ở mãi thế này dến già đâu?
- Thế thì tại sao Ngọc lại cự tuyệt tình tôi?
- Đó là chuyện khác. Ngọc vội vã phản ứng - Mãi dến giờ phút này tôi cũng chưa chuẩn bị để tiếp nhận một ai, tôi cảm thấy thời gian chưa chín tới.
Thù Chiến pha trò:
- Như vậy tôi nên chui vào tủ lạnh để làm đông cứng quả tim. Bao giờ Ngọc thấy thời cơ tới thì giúp tôi mang ra làm ấm lại.
Ngọc nghe Chiến nói không cười, chỉ thở dài:
- Anh đừng có bức tôi. Có thể chúng ta chẳng có duyên nợ gì cả.
- Tôi thấy chuyện này không dính líu gì đến cái gọi là có duyên cả.
Chiến nghiêm giọng nói:
- Ngọc hãy suy nghĩ kỹ đi. Ngọc chưa dám nhìn thẳng vào sự thật. Nhưng tôi bỏ qua chuyện đó. Bây giờ cái yêu cầu chính của tôi ở đây là muốn biết rõ sự thật về mối tình của Ngọc với Chí Hào. Chỉ như vậy thôi.
Ngọc ngồi yên nghĩ ngợi
- Nghe xong là anh sẽ quay về Mỹ ngay?
Chiến liếc nhanh sang.
- Chớ còn hy vọng gì mà ở lại?
Ngọc do dự một chút:
- Thật ra thì chuyện tình của tôi với Chí Hào gần như là một cuộc chiến đấu đầy sóng gió, buồn nhiều hơn vui, nhưng anh ấy là người con trai đầu tiên đến với tôi. Và không có sự lựa chọn hay suy nghĩ. Tôi yêu ngay anh ấy. Khởi đầu thì cuộc tình nào cũng có một khoảng thời gian đầy thơ mộng hạnh phúc. Năm đó tôi mới 16 tuổi. Mới biết yêu. Tôi hoàn toàn lệ thuộc vào tình yêu và cuộc sống của Chí Hào. Mà Chí Hào thì như anh đã biết đấy. Đó là một con người được nuông chiều từ thuở bé nên không chịu học hành, chỉ thích ăn chơi. Bạn bè của Hào thì giống nhau. Phần lớn là dân cờ bạc, du đãng, rong chơi ngoài phố. Lối giáo dục ở gia đình tôi khép kín, nên tôi không thích hợp lắm với lối sống của Hào, nhưng vì yêu anh ấy nên tôi không phản kháng. Tôi chỉ lặng lẽ bên cạnh, Hào gần như ngày ngày đều ghé qua sòng bạc. Bài cào., xì dách, cát-tê, sập-xám,... Cái gì Hào cũng biết... Mà một khi đã sa vào là đam mê không dứt ra nổi. Lúc đó tôi là một học sinh trung học. Tôi chỉ theo Hào trong những phút giây rảnh rỗi chứ tôi cũng rất siêng học. Thời gian lặng lẽ trôi. Hai năm sau tôi tốt nghiệp phổ thông. Tôi thi lên đại học và bấy giờ mới thấy khoảng cách giữa tôi với Hào. Cũng chính vì vậy mà giữa chúng tôi bắt đầu có chuyện cãi nhau.
Ngọc dừng lại một chút, rồi tiếp
- Chuyện cãi nhau phần lớn là do tôi. Vì lúc bây giờ tôi đã lớn. Đã nhin thấy phân biệt cái gọi là xấu, cái gọi là tốt. Tôi không thích đi theo Hào vào sòng bạc nữa. Không những thế tôi còn cản ngăn. Thế là Hào bắt đầu nói dối tôi, anh chàng viện cớ là mình có việc để đến nơi này nơi nọ để rồi thừa cơ hội chui vào những chốn đỏ đen đó. Kết quả là có nhiều hôm tôi phải gọi dây nói đến khắp nơi. Chí Hào không những chỉ mê cờ bạc mà còn thích tửu sắc nữa. Anh ấy có cái mã đẹp trai nên đến đâu là có bạn gái ở đấy. Mà những cô này phần lớn là hạng gái dễ dãi. Nhiều lúc bị tôi cự nự, Hào nói là tự động họ đến tìm, chứ nào phải chàng quyến rũ đâu. Chí Hào có lúc nói thật nhưng nếu là người đứng đắn, Hào vẫn có thể sự tuyệt cơ mà? Đằng này Hào không làm như vậy. Hào quá dễ dãi. Bạn bè chung quanh Hào lại toàn là những tay chơi không đàng hoàng. Tôi bực mình nhất là chuyện đó. Bọn đó có nhiều lúc còn dám trêu ghẹo cả đến tôi. Hào biết, chỉ cười xòa. Còn nữa, bọn chúng biết nhà Hào có tiền nên cứ đeo bám rút rỉa. Kết quả là tháng nào cũng vậy. Cuối tháng là chủ nợ kéo đến nhà chàng với cái hóa đơn có những có số tiền không nhỏ... Cha mẹ Hào rất khổ tâm chuyện này nhưng cũng không dám nói, sợ con buồn.
Bích Ngọc im lặng một lút như bứt rứt., nhưng rồi lại tiếp:
- Chí Hào đã bị đám bạn xấu phá hự Hào không những phải nuôi chúng ăn chơi, còn bị chúng nói xấu. Mà như anh biết. Tôi chỉ có tình yêu duy nhất là Hào. Tôi làm sao chịu được chuyện này. Nên tối mách lại. Và Hào với cái bản chất nóng nảy, hung hăn. Thế là có những màn đánh nhau lỗ đầu, chảy máu. Thật dáng sợ, Tôi ghê tởm chuyện đó, nhưng vì yêu Hào nên lại nhẫn nhục chịu đựng.
Thù Chiến yên lặng lái xe.
- Cũng với cái bản chất ham uống rượu rồi đánh nhau, nên ít khi nào thấy Hào lành lặn. Nhưng rồi chứng nào tật đó. Hào vẫn tiếp tục con đường cũ. Tôi biết Hào yêu tôi nhưng anh ấy lại yêu nếp sống tự do của mình hơn. Hào tiếp tục giao du với những bạn bè xấu, tiếp tục đánh bạc. Tôi rất buồn rất đau khổ nhưng vì yêu nên cố nhẫn nhịn. Có lẽ Hào cũng biết điều đó, nên có đi hoang thế nào rồi Hào cũng quay về bên tôi. Chàng trở nên hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng chỉ được có mấy hôm rồi cũng không chống lại được sự quyến rũ của rượu chè cờ bạc, lại bị bạn bè kéo đi. Gia đình nuông chiều Hào thái quá tạo cho Hào cái bản chất ngang tàng, muốn làm gì là cứ làm, không ai ngăn cản được. Có một lần, một cô gái mới tập tành bước vào ngành ca hát yêu Hào. Hào với cái tính tham lam hiếu sắc, không từ chối tình yêu bất cứ ai và hậu quả của trò chơi đó là đưa đến chỗ cô ca sĩ kia tự sát. Chuyện nổ lớn. Không giấu kín được ai, gia đình cô gái kia giận dữ. Thiêu xác cô ta và mang tro cốt đến nhà Hào nói cô gái đã vì Hào mà chết. Nên Hào có bổn phận thờ cúng người chết. Đương nhiên là gia đình Hào không chấp nhận chuyện đó. Và để tránh mọi rắc rối không còn cách nào khác hơn, cha mẹ Hào đưa Hào ra nước ngoài. ý là muốn Hào tạo lập lại cuộc đời. Sau đó vì không tin tưởng lắm nên gia đình Hào cũng sang đấy ở luôn.
- Thế còn Bích Ngọc?
- Chuyện đó làm tôi rất đau khổ. Tôi thấy Hào lúc nào cũng lừa dối tôi, như vậy nào phải là tình yêu. Tình yêu cần một sự trung thực. Thế là sau nhiều ngày suy nghĩ. Tôi cũng quyết định sang Mỹ, nhưng không phải là để ở lại mà là để giải quyết một cách dứt khoát chuyện tình của mình với Hào. Tôi đề nghị chia taỵ Hào không phản đối. Lúc đưa tôi ra phi trường thái độ Hào làm tôi dau buồn vô cùng, bởi vì tôi vẫn còn yêu Hào một cách tha thiết. Tôi thấy Hào vô tình và tàn nhẫn... Nhưng khi máy bay đến Los Angelose tôi đã biết là mình lầm. Vì điện thoại của chị Hào cho biết sau khi đưa tôi ra phi trường, Hào như kẻ mất hồn. Hào đã lái xe bạt mạng và kết quả là đã va xe vào lề bị trọng thương. Tôi sợ hãi, bỏ máy quay ngay trở lại New York.
Sau đấy lại làm lành. Và lần này chúng tôi đã làm lễ đính hôn. Tôi thì như anh biết đấy. Yêu Hào với cả trái tim của mình nên tha thứ hết mọi tật xấu của chàng. Mặc dù những chuyện xấu đó cứ làm tôi đau khổ luôn.
- Ngọc đã đau khổ nhiều hơn là vui?
Ngọc yên lặng không trả lời.
- Sau đó tôi trở về quê nhà. Tốt nghiệp đại học xong. Tôi bắt đầu đi làm. Mọi thứ diễn biến khá suông sẻ. Hào mỗi tuần gửi cho tôi hai lá thư, nếu không có thư thì cũng có điện thoại. Tôi có cảm tưởng như Hào đã cải tà qui chánh. Đã đi vào quỹ đạo. Cha mẹ của Hào vì tương lai con nên đã mở một nhà hàng ăn và giao cho Hào quản lý. Lúc đầu thì có vẻ khá tốt đẹp. Hào có vẻ rất siêng năng nhưng rồi bạn bè cũ của Hào lại tìm đến. Anh biết mà bọn xấu ít khi nào chịu hoàn lương. Hào lại khá tin bạn bè. Giao phó nhiều việc quan trọng cho họ. Rồi Hào lại bị rủ rê quay lại con đường vui chơi cờ bạc. Và lần này thì Hào càng lún sâu hơn vào con đưòng trụy lạc. Cái tật háo sắc của Hào không bỏ. Mặc dù Hào vẫn còn yêu tôi. Lúc đầu tôi đã nghĩ và biện hộ cho Hào là vì Hào còn trẻ, lại sống xa tôi nên Hào cần được phủ kín tình cảm trống vắng. Nhưng không hẳn như vậy. Trong nhà hàng của Hào, có mướn rất nhiều người Hoa. Trong đó có một cô sinh viên làm việc kiếm thêm trong mùa hè. Cô ta khá xinh đẹp. Hào lại tán tỉnh. Hào tưởng chỉ bình thường như những lần trước. Nhưng không đơn giản như vậy. Khi gia đình cô gái biết được chuyện này. Ông anh cả của cô ta đã can thiệp. Bắt Hào phải làm lễ cưới. Đương nhiên là Hào không chịu. Hào cho rằng mình đã có vị hôn thệ Chuyện trở nên phức tạp gia đình cô gái là gia đình theo xưa. Họ gây sức ép. Hào nói: “Đừng có dọa tôi. Chuyện dù gì cũng đã lỡ rồi. Nếu cần thì tôi bồi thường thiệt hại bằng tiền vậy”, Hào cứ nghĩ bằng đồng tiền là có thể mua được mọi thứ. Nhưng anh cũng biết đấy mà. Ở nước ngoài, súng họ bán hà rầm. Muốn mua bao nhiêu cây không được... Ông anh cả của cô gái đưa súng dọa. Bởi vì với ông ta, Hào đem tiền ra để đánh danh dự cô gái là một sự sỉ nhục lớn cho gia đình. Nhưng Hào vẫn tưởng đấy chỉ là một chuyện giỡn chơi. Chàng còn lớn tiếng thách. Thế là tiếng súng nổ và Hào đã gục xuống. Lúc Hào chết miệng vẫn còn cười, chứng tỏ chàng vẫn không tin là chuyện như vậy lại có thể xảy ra được.
Thù Chiến chau mày... Thật sự Chiến cũng không ngờ, với một người đầy tật xấu như Hào mà Ngọc lại có thể yêu một cách mù quáng như vậy. Đâu có xứng đáng?
- Cái chết của Chí Hào hoàn toàn không liên can gì đến Ngọc cả.
Thù Chiến kết luận, nhưng Ngọc lắc đầu:
- Không phải. Vì cô sinh viên đó là bạn của người bạn tôi mang đến, nhờ tôi giới thiệu vào làm cho Chí Hào.
- Nhưng tất cả tại Hào cả. Hào đã tự mình gây chuyện... Hào tham lam...
- Anh không hiểu đâu. Bích Ngọc bênh vực - Anh ấy tính tình hào phóng lại dễ xiêu lòng... Sau đó tôi mới biết được sự thật là cô sinh viên kia đã tự ý đến với Hào, chứ không phải là Hào dụ dỗ gì cả.
Chiến không dằn được hỏi:
- Cô tin điều đó? Cô cũng tin là Hào chỉ yêu một mình cô?
- Sao lại không? Anh biết đấy, tình yêu cảm nhận bằng trực giác. Tôi biết anh ấy chỉ yêu có một mình tôi. Bởi vì khi tôi đề nghị chia taỵ Thì anh Hào đã tỏ ra thật đau khổ. Anh ấy để cả chuyện đụng xe xảy ra. Tôi còn nghi ngờ gì nữa? Bản tính của Hào như vậy đó. Cái đó cũng không thể trách Hào ngang tàng. Hành động không nghĩ đến hậu quả. Nhưng bản chất của chàng thì tốt. Không phải chỉ với tôi mà cả với những người chung quanh. Kể cả với bạn bè xấu.
Thù Chiến lắc đầu, chịu thua trước tình si của Ngọc.
- Phải nói là... Chí Hào là con người có số đỏ nhất trên cõi đời này. Hào không những không có gì vượt trội hơn người lại đầy tật xấu. Vậy mà vẫn được Ngọc hết lòng yêu quý. Yêu một cách không so đọ Và tôi nghĩ nếu Hào mà có làm Ngọc khổ hơn, tình yêu của Ngọc cũng không giảm. Đó là thiên định.
Và Chiến lại lắc đầu:
- Và thế này, thì... tôi cũng đành chịu thuạ Đâu có gì để nói được chứ?
Bích Ngọc lắc đầu:
- Đây không có vấn đề hơn thua anh Chiến ạ. Bởi vì sau đấy, lòng tôi đã chết.
- Cô nói dối. Chiến cười nhạt - Nếu thật sự lòng Ngọc đã chết thì tại sao Ngọc lại phải sợ tôi? Tôi nghĩ là chẳng qua... Ngọc đang ở trạng thái mâu thuẫn!
- Đó không phải là mâu thuẫn.
- Sao lại không? Chiến lớn tiếng - Ai cũng có thể thấy rõ chuyện đó mà? Ngay cả cái chuyện hồi nãy Ngọc chịu ra khỏi nhà cũng đã chứng minh điều tôi nghĩ... Rõ ràng là Ngọc không phải hoàn toàn không có tình cảm với tôi. Mà chẳng qua Ngọc bị giằng co giữa những tình cảm mâu thuẫn.
Ngọc kêu lên:
- Tôi làm gì có tình cảm mâu thuẫn?
Thù Chiến chậm rãi phân tích:
- Đó là vì Ngọc phân vân... Không biết mình yêu hay hận Chí Hào? Vì Hào gần như lúc nào cũng làm khổ Ngọc nhiều hơn là yêu. Nhưng vì đấy là cái tình yêu đầu đời, nên Ngọc không dám trực diện nhận đấy là một sự thất bại.
- Anh nói vậy. Sự việc không đúng như những gì anh nói.
- Vậy à? Thù Chiến thở dài - Ngọc yếu đuối chứ không hề cứng rắn như bao nhiều người đã nghĩ. Ngọc lại không dám nhìn thẳng vào sự thật. Mà chưa có ai như không có ai giúp Ngọc làm việc dó. Tôi thì lại không đủ tư cách.
- Tôi không hề bị vậy. Ngọc phản kháng - Chuyện của tôi không dính líu với ai khác. Tôi không cần ai cả. Anh đừng nói gì hết.
- Tại sao Ngọc lại không nhân cơ hội này để cởi cái gút trong tim mình? Chiến thành thật khuyên giải - Tôi thì không có đủ khả năng nhưng tôi có thể làm mọi thứ để giúp Ngọc
- Tôi không cần ai giúp cả. Tôi có thể tự giải quyết việc của mình. Vả lại tôi thấy anh buồn cười thật. Anh tưởng tượng hay lắm. Tôi nào có cái gút nào trong tim đâu?
Và Ngọc nói với sự trốn tránh.
- Thôi bây giờ tôi đã kể hết chuyện rồi, anh đưa tôi trở về nhà đi.
- Vâng. Thù Chiến thở dài. Ngọc vẫn còn ngoan cố như vậy. Chiến đành chịu thua - Tôi sẽ đưa Ngọc về nhà. Và bây giờ trời cũng sắp sáng rồi. Có lẽ tôi về nhà lấy hành lý đi ra sân bay ngaỵ Nhưng mà Bích Ngọc này. Tôi mặc dù không thành công nhưng tôi cũng không muốn là mình hoàn toàn thất bại. Vì vậy tôi hy vọng là sau này... Rồi sẽ có một ai đó giải quyết được cái gút trong tim của Ngọc.
Bích Ngọc ngỡ ngàng, không ngờ Chiến lại nói thế. Vì Ngọc biết nếu Chiến không giải được cái gút kia, thì có ai sẽ giải được. Nhưng Ngọc cũng không nói gì cả.
Ban nãy Chiến nói Ngọc đang sống trong mâu thuẫn và bây giờ Ngọc thấy rõ mình quả đang mâu thuẫn thật. Ngọc không phủ nhận chuyện mình có thiện cảm với Chiến. Nhưng nếu công nhận điều Chiến nói là đúng thì Ngọc lại thấy mình chẳng những có lỗi với Hào, mà còn có lỗi với chính mình. Vì đã tự đánh lừa. Ngọc yêu hay hận Hào? Cái nào nhiều hơn? Ngọc cũng không biết.
Mây Trắng Vẫn Bay Mây Trắng Vẫn Bay - Quỳnh Dao