Trong mỗi khó khăn đều ẩn chứa một cơ hội.

Albert Einstein

Download ebooks
Ebook "Mây Trắng Vẫn Bay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3038 / 17
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16 -
hả Di bắt đầu quen với căn hộ mới.
Bây giờ thì Di thật sự an tâm. Di có cảm giác như mình thật sự là chủ một cái “nhà”.
Từ lúc dọn đến đây tới giờ, Di không quay về nhà nữa. Bởi vì Di không muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn của mẹ, thái độ bất mãn của cha và nhất là sự phản kháng của ông anh Cả.
Vì vậy đây là nơi ẩn náu thì đúng hơn. Đôi lúc Khả Di cũng phân vân, bứt rứt. Nhưng rồi công việc bận rộn ở đài truyền hình, về nhà lại có việc riêng của một bà nội trợ, nên Di cũng không có thời gian đâu để nghĩ vẩn vợ Di có cái an ổn. ít ra là bên ngoài.
Hôm nay thì Triết sẽ về rất trễ, vì phải dự một hội nghị khá quan trọng ở Sở Thông tin văn hóa. Chắc chắn là chàng sẽ mệt. Vậy cần phải làm một món gì cho Triết? Di tự hỏi. Và chợt thấy, tuy đã sống với Triết bao nhiêu năm qua, nhưng Di vẫn chưa biết được sỡ thích của Triết thế nào.
Nghĩ đến đó, bất giác Di liên tưởng đế Mỹn. Mỹ hiện giờ sống ra sao? Cảm nghĩ của người đàn bà kia thế nào khi mất chồng? Giận dữ? Đau khổ, hay buồn bã? Chai lì? Di biết mình đã làm một chuyện không phải. Nhưng mà... bản chất con người là ích kỷ. Di không làm sao bỏ được chuyện sống chung với Triết. Di cũng không biết lúc gần đây Triết có quay về nhà với Mỹ không? Di không hỏi và cũng không muốn hỏi. Bởi vì như vậy chỉ làm cho tâm trạng bứt rứt thêm.
Di biết. Chuyện giữa nàng và Triết chưa giải quyết được gì cả. Mỹ và các con Triết có biết cái tổ này không? Nếu biết chắc chắn sớm muộn gì rồi họ cũng đến.
Càng nghĩ, Di càng thấy đầu căng thẳng. Nàng vội chạy vào nhà bếp, mở tủ lanh lấy một lon bia mở ra uống ngaỵ Di muốn con người mình lạnh đi một chút.
Ngay lúc đó tiếng chuông điện thoại reo vang. Có lẽ là Triết gọi về. Di vội chạy ngay ra phòng khách, cầm ống nghe lên:
- Alô, anh Triết đấy à?
Bên kia đầu giây không phải tiếng đàn ông, mà là giọng nói của Mỹ.
- Không phải Khả Di ạ! Như vậy là anh Triết không có ở nhà à?
Câu nói của Mỹ làm Di lúng túng.
- à, à không! anh ấy còn ở đài truyền hình. Có lẽ khuya lắm, mới về đây.
Bên kia đầu dây Mỹ yên lặng khoảng mấy giây, rồi mới ngập ngừng:
- Tôi không định quấy rầy, nhưng mà Khả Di này... Tôi có chuyện gấp lắm cần gặp anh Triết, mà liên lac với anh ấy ở Đài thì họ lại bảo là không có mặt.
Khả Di hỏi:
- Có chuyện gì quan trọng lắm không? Tôi có thể giúp được chị chứ?
- Vâng, số là con gái tôi, nó đang bị sốt rất cao, tôi định đưa nó vào bệnh viện...
- Thế à? Vậy thì tôi sẽ đến ngaỵ Anh Triết bận thật đấy, anh ấy mắc họp...
Khả Di nói với một chút mặc cảm.
Mỹ nói rồi đặt máy xuông. Khả Di cứ để nguyên áo quần như vậy, chỉ xỏ thêm đôi giày là chạy vội xuống xe. Di cho xe chạy rất nhanh. Hai lần vượt qua đèn vàng. Dù gì thì đấy cũng là con của Triết. Di vừa dừng xe lại, đã thấy Mỹ bế con đứng trước nhà chờ. Vừa trong thấy Di, Mỹ đã òa lên khóc.
Di nói:
- Đừng có xúc động như vậy. Mọi chuyện vào đến bệnh viện là sẽ ổn thôi.
Di an ủi, nhưng biết Mỹ khóc chưa hẳn vì sợ con chết mà có thể là vì một lý do khác. Mỹ yên lặng bế con ngồi vào xe. Nước mắt vẫn tiếp tục chảy. Hai người đàn bà yên lặng trên suốt lộ trình.
Đến bệnh viện, Mỹ bế con chạy ngay vào phòng cấp cứu. Di kiếm chỗ đậu xe rồi mới vào sau. Chỉ có một mình Mỹ ngồi ngoài cửa phòng nhận bệnh. Khả Di ngồi xuống cạnh.
- Thế nào, cháu gái đâu rồi?
Mỹ vẫn khóc:
- Mấy cô y tá bế cháu vào trong rồi. Tôi mong là tai qua nạn khỏi.
- Trẻ con bị sốt là chuyện bình thường. Chắc không có gì đâu.
Mỹ lắc đầu:
- Cháu nó bị sốt hai ngày nay rồi, nhưng tôi cứ chần chừ không dám nói cho anh Triết hay, sợ làm mất thời gian của anh ấy
- Thì cứ đưa thẳng vào bệnh viện?
- Nhà không có đàn ông, thường làm cái gì cũng phân vân, không dám quyết định. Mỹ cúi đầu nói - Cô cũng biết đấy, tôi chẳng làm gì được cả.
Khả Di yên lặng, một chút bứt rứt trong tim. Trong khi Mỹ lại tiếp.
- Tôi rõ là con người vô dụng, nếu bây giờ mà cháu có mệnh hệ gì thì tôi sẽ ân hận đến chết.
- Chuyện này hoàn toàn không phải lỗi ở chị.
Khả Di lẩm bẩm nói. Không biết là để an ủi Mỹ hay là nói cho mình nghe.
Rồi Di đứng dậy
- Thôi chị ngồi đây nghe, để tôi gọi dây nói để liên lạc với anh Triết.
Và Di đi ra ngoài gọi dây nói. Nàng gọi mấy số luôn mà chẳng liên lạc.
Bởi vì đây là một phiên họp có tích cách quan trọng, nên mọi liên hệ với bên ngoài bị cắt đứt. Chỉ bao giờ họp xong, mới có sự giao tiếp với bên ngoài.
Thế là Di quay lại phòng cấp cứu. Vừa lúc bệnh nhân được đưa chuyển sang phòng bệnh.
Bác sĩ hỏi:
- Ai là mẹ bệnh nhân?
- Tôi đây! Tôi đây!
Mỹ lắp bắp nói, bác sĩ trách:
- Con bé bị viêm màng não. Tại sao mãi bây giờ chị mới đưa cháu đến đây?
- Dạ tại tôi không biết! Tôi hoàn toàn không biết!
Mỹ run rẩy nói. Khả Di cũng căng thẳng
- Thế cháu nó có gì nguy hiểm không bác sĩ.
- Nguy hiểm thì qua rồi. Bác sĩ nói - Nếu tối nay không có biến chứng gì khác thì coi như ổn định... Mà chuyện đó thì có nhiều hy vọng vì cháu nó sức khỏe khá tốt.
Rồi bác sĩ quay qua Mỹ:
- Vì cháu nó còn nhỏ quá, nên chúng tôi cho phép chị được ở lại chăm sóc cho cháu.
Khả Di vẫn còn lo lắng:
- Còn sợ biến chứng nữa?
- Vâng. Nhưng chắc không xảy ra đâu. Bác sĩ trấn an - Ở đây cũng đầy đủ tiện nghi và thiết bị.
Bây giờ Di mới yên tâm. Cả hai người đàn bà theo chân bác sĩ vào phòng bệnh. Đây chỉ là phòng hạng nhất thôi chứ không phải thượng hạng.
Phòng có đến hai giường. Cô ý tá sau khi điền tên đã nhìn Mỹ hỏi:
- Bà là vợ Ông Điền Triết à? ông ấy khá nổi tiếng. Chúng tôi rất ái mộ Ông ấy.
Và chỉ chiếc giường cạnh giường bệnh nhân, cô ta nói:
- Tối nay bà sẽ nghỉ ở đây nhé. Thế ông Điền Triết đâu rồi?
Khả Di vội đáp thay:
- Anh ấy hôm nay bận họp nên không đến kịp.
Cô ý ta cười:
- Mấy người làm việc ở Đài truyền hình lúc nào cũng bận rộn. Tôi có người bà con làm ở đấy cũng thế, gần như cả ngày không về nhà. Thôi được, nếu có cần gì cứ bấm chuông gọi, tôi sẽ có mặt ngay.
Và cô ta quay đi định ra ngoài. Khả Di vội giật lại:
- Khoan đã, cô đợi tôi một chút. Di nói - Tối nay rất quan trọng vì vậy để đề phòng chuyện bất trắc xảy ra. Chúng tôi muốn nhờ cô tìm cho một cô y tá chăm sóc đặc biệt.
- Vâng, chúng tôi sẽ giúp cô chuyện đó, mời cô sang đây làm thủ tục.
Khả Di gật đầu chào Mỹ, rồi theo cô ý ta bước ra ngoài.
Đến văn phòng, Di điền tên mình vào giấy. Cô y tá đã nhìn Di với ánh mắt ngạc nhiên,
Di cười hỏi:
- Có chuyện gì mà cô nhìn tôi chăm chăm vậy?
- Chị tên Diệp Khả Di à? Chị cũng là đạo diễn? Trẻ và đẹp thật!
- Vậy chứ cô tưởng tôi thế nào?
Cô y tá không đáp chỉ nói:
- Nghe người ta đồn đại, chuyện chị với Điền Triết...
Cô ý tá chỉ nói như vậy rồi ngưng lại. Khả Di cảm thấy lúng túng. Vậy là chuyện của nàng vói Triết đã vang ra ngoài. Như vậy với dư luận xã hội hẳn là không có gì hay họ. Cô y tá như để phá vỡ cái không khí ngượng ngùng nói:
- Nhưng mà thấy chị cư xử tốt với vợ anh Điền Triết như vậy, tôi nghĩ là... đây chỉ là tin đồn bậy thôi... Chứ không có gì... à, Mà chúng tôi cũng rất thích các chương trình của chị phụ trách đấy.
- Cảm ơn.
Di nói và nhìn vào đồng hồ:
- Khá trễ rồi, chị làm ơn làm thủ tục nhanh tí cho tôi.
Cô y tá cắm cúi lo thủ tục. Sau đó Khả Di quay lại phòng bệnh. Con gái của Triết vẫn nằm thiêm thiếp trên giường, còn Mỹ thì ngồi ủ rũ cạnh đấy.
Khả Di đặt tay lên vai Mỹ nói:
- Một chút sẽ có y tá đặc biệt đến chăm sóc cho cháu, chị yên tâm, hãy tin đi, rồi mọi thứ sẽ ổn thỏa, cháu nó sẽ thoát hiểm.
Mỹ chỉ gật đầu không đáp;
- Thôi bây giờ tôi về. Khả Di do dự một chút nói - Tôi sẽ tìm anh Triết và bảo anh ấy đến ngay bệnh viện với chị.
- Cảm ơn Di nhiều lắm.
Khả Di lắc đầu rồi bỏ đi.
Di chẳng vui tí nào. Những lời trực ngôn ban nãy của cô y tá làm lòng Di rối rắm. Người ta chẳng tin lời đồn, nhưng đó là sự thật. Mà sự thật đó cũng chẳng đẹp gì, nó cứ như một cái vết nhức nhối. Và Di cảm thấy mệt mỏi. Nàng lái xe mà đầu là một khoảng trống mênh mông. Di thấy thật cô độc.
Bước vào đến nhà, Di đã thất Triết ngồi đọc báo trong phòng khách.
- Khả Di, em đi đâu đấy. Ban nãy hình như em có gọi giây nói tìm anh phải không?
- Anh hãy thay áo nhanh lên. Con gái anh nói bị viêm màng não nằm ở bệnh viện. Nó đang gặp nguy hiểm.
Khả Di nói ngaỵ Triết nghe nói nhảy dựng lên.
- Cái gì? Con gái bệnh à? Bao giờ vậy? Đích thân em đưa nó vào vệnh viện à?
- Vâng, chị Mỹ tìm anh không gặp, nên em phải đưa hai mẹ con chị ấy đến bệnh viện.
Khả Di thở ra nói:
- Nó là con gái của anh. Em không thể không lo.
- Cảm ơn em. Triết nắm tay Di nói - Tối nay có lẽ anh sẽ ở lại bệnh viện.
Và Triết vội vã đi ra.
Khả Di ngồi xuống ghế. Triết đi rồi... Cả căn hộ trống vắng. Khả Di mệt mỏi. Triết đâu phải của riêng nàng? Triết còn có vợ con. Và khi vợ con cần, đương nhiên là anh ấy phải quay về. Triết về rồi khi mọi chuyện qua đi, chàng lại sẽ quay lại. Di biết như vậy mà không hiểu sao Di vẫn cảm thấy sợ hãi, lo lắng. Di nghĩ mình sẽ mãi mãi không chiếm hữu được Triết.
Ngả lưng trên salon. Di vừa nhức đầu vừa đói, nhưng Di lại chẳng buồn xuống bếp kiếm cái gì ăn.
Thời gian lặng lẽ trôi. Hai giờ rưỡi sáng. Triết vẫn chưa về. Ban nãy rõ là Triết đã nói sẽ ở lại bệnh viện. Vậy mà Di vẫn trông, vẫn muốn vào ngay đấy với chàng. Nhưng lý trí đã can ngăn. Di biết không nên vào đấy. Hai vợ chồng người ta đang ở đấy canh chừng con. Thế ta vào đấy làm gì? Một sự thừa thãi. Di lắc đầu. Đã biết sai ngay từ đầu vậy mà cứ húc đầu vào... Chuyện tình cảm là chuyện không thể thỏa hiệp. Vậy tại sao cứ mặt dạn mày dày? Có phải là sự lừa dối chính mình không?
Di biết, Chuyện của mình và Triết là chuyện chẳng có đoạn kết. Vậy mà...
Và Di ngồi như vậy mãi đến sáng trắng. Rồi Di sửa sọan đi làm, có thế nào thì cũng phải đi làm, việc làm vừa quên lãng vừa là niềm vui.
Nhưng khi đến sở. Di không phấn chấn được... Nàng làm việc mà đầu để đâu đâu. Di đi ngang qua phòng Triết, thấy Triết cũng đã đến sở làm... Nhưng chàng đang bận tiếp khách nên Di cũng không đi vào.
Đàn ông và đàn bà khác nhau chỗ đó. Với đàn bà tình yêu là trên hết. Còn đàn ông, họ còn có sự nghiệp. Sự nghiệp mới quan trọng hơn mọi thứ.
Và trong cái tình cảm lạc lõng đó. Sau một ngày làm việc, Di không đợi Triết, nàng lặng lẽ bỏ về trước. Di muốn được yên ổn một mình. Di sợ sẽ nghe Triết nói: “Bây giờ anh muốn quay lại với vợ con”.
Vâng. Di mãi bị ám ảnh bởi điều đó. Nhưng rồi Di cũng không quay về nhà. Ở nhà trống vắng quá. Di đi ra quán rượu.
Lúc Thù Chiến vào quán thì đã thấy Di đang ở trạng thái ngà ngà saỵ Chiến ngạc nhiên. Sao chỉ có một mình Di còn Triết đâu?
- Tôi ngồi đây được chứ?
Thù Chiến hỏi. Khả Di gật đầu.
- Được, được anh ngồi xuống đi, rồi chúng ta cùng uống rượu.
Có chuyện gì không vui đã xảy rả Chiến phân vân, tò mò hỏi:
- Vâng, nhưng mà anh Triết đâu rồi?
- Anh ấy à? Suốt ngày hôm nay tôi không có gặp, anh ấy. Có lẽ là Triết bận họp, mà cũng có thể anh ấy đang ở đằng bệnh viện với vợ con.
- Ở bệnh viện với vợ con? Ai bệnh?
- Con gái anh ấy.
- Bệnh gì?
- Viêm màng não. Di nói - Nhưng có lẽ đã qua khỏi tình trạng nguy hiểm, bằng không thì sáng nay anh ấy đã không đi làm.
- Vậy à?
Thù Chiến hỏi, nhưng vẫn chưa hết thắc mắc.
- Còn chuyện gì khác nữa không?
- Không, không có gì nữa cả Di nói - Thế hôm nay anh dến đây cũng có một mình à? Còn Bích Ngọc đâu?
- Bích Ngọc à? Mấy hôm rồi không gặp
Thù Chiến nói, thái độ không vui:
- Hẹn cô ấy ba bốn lần mới được gặp một lần. Không biết tại sao.
Khả Di nhìn Chiến, chợt hỏi:
- Thế anh đã yêu cô ấy rồi à?
Thù Chiến suy nghĩ một chút nói:
- Cô ấy là một cô gái khá đặc biệt.
- Đặt biệt? Nghĩa là thế nào? Lạnh lùng? Tế nhị? Phong trần? Kín đáo?
- Tôi cũng không biết. Chỉ cảm nhận là khác với nhừng người con gái khác. Nhiều lúc Bích Ngọc nhạy bén, tình cảm nhưng đôi khi lại lạnh lùng xa la...
Di cười:
- Anh như một khách lạ quen thuộc... Bởi vì anh giống Chí Hào.
- Giống thật à?
- Mới nhìn thoáng qua tưởng là một người. Nhất là cái vẻ phong lưu, lạnh lùng, cao ngạo. Nhưng nếu nhìn kỹ thì anh lại khỏe mạnh rắn chắc hơn.
- Người lạnh lùng sao phong lưu được?
- Con người Chí Hào như vậy đó. Gần như tập trung nhiều chất mâu thuẫn, nhưng đó cũmg là đặc điểm quyến rũ của anh ta.
Thù Chiến suy nghĩ một chút hỏi:
- Khả Di có thể cho tôi biết chuyện của Bích Ngọc và Chí Hào ngày xưa, thế nào không?
- Tôi cũng không được rõ lắm.
Khả Di hớp thêm một hớp rượu. Rồi có lẽ vì rượu khiến Di mất đi phần nào sự thận trọng ngày thường, nên Di nói:
- Nghe nói thì... Bích Ngọc yêu Chí Hào ngay từ cái năm Ngọc mới mười sáu tuổi. Đó là mối tình đầu. Mà như vậy thì đương nhiên phải sâu sắc. Phải có ấn tượng mạnh. Nhưng mà... Chí Hào nào phải là người bình dị. Anh ta thuộc type play boy, coi trọng cuộc sống riêng tư buông thả... Chí Hào không phải là không yêu Ngọc. Nhưng Hào cũng có những cô con gái khác. Bên cạnh đó Hào lại có máu đen đỏ... Hào mê cờ bạc như mê tình yêu. Vì vậy chung quanh Hào có lắm mối oan cừu. Bạn bè của Hào phần lớn cũng giống như anh chàng. Máu nóng và hay choảng nhau. Sau đấy Chí Hào cùng gia đình sang Mỹ định cự Rồi chuyện cuối cùng đó đã xảy ra trên đất Mỹ.
- Nghe nói là Chí Hào bị người ta bắn chết nhưng chuyện xảy ra thế nào?
Khả Di thở dài:
- Mỗi người đều có những bứt rứt và khổ tâm riêng. Có khi đó là định mệnh và con người không làm sao có thể ngăn được
- Chị có thể nói rõ hơn một chút không?
- Anh hãy hỏi thẳng Bích Ngọc, cô ấy là nhân vật chủ chốt, đương nhiên là biết rõ hơn. Tôi nói có khi sai, không đúng sự thật
- Làm gì tôi dám hỏi Bích Ngọc đó. Thù Chiến nói - Tôi chỉ biết một điều là... Hiện nay Ngọc xem tôi như một người bạn mà cái tình bạn đó bắt đầu bằng cái bóng dáng của Hào thôi.
- Tôi không thể kể cho anh biết, vì tôi không rõ ràng, sự việc... Khả Di nói - Riêng Bích Ngọc, tôi cũng biết cô ấy là người sống bằng nội tâm, nên mọi chuyện dã xảy ra thường cứ giữ kín trong lòng, chứ không muốn tỏ bày cho ai biết.
- Trên đời này không ai dám cho là mình biết rõ người khác.
- Vâng. Không ai hiểu được ai. Đó là sự thật
Thù Chiến quay qua nhìn Khả Di.
- Khả Di, hình như chị cũng đang có chuyện buồn?
- Vâng, hôm nay tôi không được vui, vì vậy mới đến đây uống rượu. Tôi cũng biết là... Rượu sẽ không giải quyết được gì, nhưng ít ra còn hơn là ngồi ở nhà để đối diện với bốn bức tưòng lạnh vô tư.
- Khả Di đang giận anh Triết, phải không?
- Không, không có chuyện đó. Anh Triết chẳng có lỗi gì cả. Chẳng qua vì hôm nay tình cảm tôi hơi xuống. Nên tôi nghĩ vẩn vơ hơn nhiều... Con người tôi đầy mâu thuẫn...
- Con người chị mà cũng mâu thuẫn ư? Thù Chiến nhìn thẳng vào Khả Di hỏi - Tôi nghĩ... Khả Di là con người can đảm dám đối diện với thực tại và chấp nhận sự thật. Di là người đàn bà cương quyết và tôi nể vì, ái mô... Di không nhận ra điều ra điều đó sao?
- Nhưng tôi không phải là người đàn bà thép!
Khả Di cười rồi đáp.
- Anh Chiến biết không? Mình cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt, vì vậy mà thỉnh thoảng bị kim đâm vào người vẫn thấy nhức nhối. Đâu phải chuyện nào cũng tảng lờ được, nhất là chuyện tình cảm.
- Anh Triết biết chuyện này chứ?
- Tôi thì không muốn gây bất cứ một áp lực nào... Anh thấy đấy anh Triết lúc nào cũng bận rộn, cũng bị công việc vây cứng. Bấy nhiêu đó, thở đã không ra hơi rồi, gây thêm phiền nhiễu làm gì?
- Nếu tôi là Khả Di thì... cái gì cũng vậy. Nên dứt khoát đỡ phải đau khổ hơn.
Lời của Thù Chiến làm Di chựng lại, nghĩ ngợi...
- Anh nói đúng. Tại sao cứ phải kéo dài mọi chuyện trong đau khổ.
- Chị đừng hiểu lầm nhé. Tôi muốn giải quyết sự việc êm đẹp thôi.
- êm đẹp là thế nào? Tôi cũng muốn như vậy lắm chứ? Khả Di cười nói - Nhưng đâu có chuyện gì êm đẹp cho mọi phía đâu?
Và để cho không khí bớt căng thẳng. Di hỏi:
- Thế nào? Hôm nay anh không có đến các phòng trà trình diễn à? Có đi không? Tôi cùng đi với anh?
Chiến không đáp, đứng dậy nói:
- Để tôi gọi dây nói cho anh Triết?
Khả Di đưa tay ngăn lại:
- Đừng, tối nay tôi không muốn làm rộn ai cả.
- Nhưng chị phải gặp anh ấy.
- Đúng nhưng không phải ngay bây giờ.
- Thôi được... Chiến nói - Nhưng chị không được uống rượu nữa nhé?
- Sao hôm nay cậu khó chịu như ông già lụ khụ vậy?
Khả Di lắc đầu nói:
- Thôi được, chúng ta chỉ ngồi nói chuyện thôi nhé?
- Vâng, nhưng tôi cũng phải gọi giây nói báo cho phòng trà.
Chiến đứng dậy nhưng Di nói:
- Tôi đã nói trước rồi nhé, tôi chỉ ngồi đây với cậu thôi. Không được Bích Ngọc cũng không có Triết, bằng không tôi sẽ bỏ về ngay đấy.
Lời của Di làm Chiến bỏ ý định gọi dây nói, Chiến ngồi xuống nhìn Di hỏi:
- Thế từ nào đến giờ... Chị Khả Di, chị có bao giờ nghĩ đến tương lai của chị và anh Triết thế nào không?
- Không?
- Thế còn bây giờ? Buồn là đương nhiên có nghĩ. Và đàn bà nào hình như cũng quan trọng cái lễ cưới. Kể cả những người dễ dãi nhất.
Khả Di lắc đầu:
- Tôi không quan trọng cái lễ cưới đâu.
Chiến hỏi
- Thế tại sao hôm nay chị buồn?
Khả Di yên lặng. Không giải thích được. Rõ ràng mọi chuyện khá phức tạp. Triết có cuộc sống riêng tự Triết còn có vợ và con. Ly dị để lấy nàng, rồi bỏ vợ con bỏ cho ai? Liệu có hạnh phúc chăng?
Rõ là Di đang va đầu vào bức trường đá, đang đi vào cái ngõ cụt.
- Chị đang nghĩ gì vậy?
- Cảm ơn điều anh vừa hỏi. Khả Di chợt nói - Đàn bà chúng tôi thường sống rất hẹp hòi, nên dễ bị đau khổ.
- Không hẳn, nhưng mà... Tình yêu đâu phải nổi khổ tâm của riêng ai.
- Anh có vẻ rành tâm lý đấy.
Chiến cười:
- Nào bây giờ chị cho phép tôi gọi giây nói cho anh Triết hay Bích Ngọc đến không?
- Được bây giờ thì tùy anh. Muốn gọi ai cũng được.
Thù Chiến đứng dậy, và năm phút sau quay lại cười nói:
- Anh Triết đang như chú kiến nằm trên nắp vung nóng, anh ấy đang rối tung lên gọi dây nói đi khắp nơi tìm Di, thì nhận được điện thoại của tôi. Anh ấy bảo là sẽ đến ngay.
Khả Di ngạc nhiên:
- Hôm nay anh ấy không vào bệnh viện à?
- Anh ấy đã về nhà của hai người.
Cái tiếng “nhà” của Chiến làm Khả Di cảm thấy bối rối.
- Thế anh có gọi điện cho Bích Ngọc không?
- Có, nhưng cô ấy không có ở nhà.
Thù Chiến nói với thái độ buồn buồn.
- Không biết thật hay giả.
Khả Di nói:
- Đâu để tôi gọi thử xem.
Và Di đi lại máy nói, một lúc sau quay lại.
- Đúng là cô ấy chưa về nhà. Tan sở rồi không biết lại bỏ đi đâu.
- Cô ấy có chỗ nào đi?
- Không biết, nhưng chắc chắn là không phải đi với Thiên Bạch. Bởi vì tôi cũng đã gọi dây hỏi Thiên Bạch rồi.
Chiến nghe nói, như sực nhớ ra.
- à, còn chuyện Thiên Bạch thì sao? Cô Linh đã quay về làm chưa?
- Chưa, lần này chuyện có vẻ găng đấy. Không biết rồi hồi kết cục sẽ ra sao?
Di nói, và Chiến lắc đầu.
- Người nào cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình.
Di hỏi:
- Bây giờ tôi mời Thiên Bạch đến, anh có ý kiến gì không?
- Không. Chiến nói - Tôi chỉ thắc mắc không biết Bích Ngọc giờ này đang ở đâu.
Khả Di thăm dò.
- Anh đã yêu Bích Ngọc rồi à?
Thù Chiến suy nghĩ, rồi gật đầu.
- Tôi nghĩ có lẽ như vậy. Từ xưa đến giờ tôi chưa có nhiều kinh nghiệm về tình yêu. Nhưng tôi thấy... Lúc gần đây làm gì tôi cũng thường hay suy nghĩ đến Bích Ngọc, nhớ đến cô ấy và muốn được gặp mặt thường xuyên...
- Thế anh không thấy trở ngại gì vê những cái khác ư?
- Những cái khác là thế nào?
- Chẳng hạn như tuổi tác. Anh đừng quên là Bích Ngọc lớn hơn anh những bốn tuổi đấy nhé.
- Ở tuổi tác không thành vấn đề. Tôi nghĩ cái quan trọng ở đây là con người, tình cảm của Bích Ngọc.
- Nếu vậy thì anh hãy bắt đầu, nhưng nói trước là không dễ dàng đâu vì Bích Ngọc là một cô gái cứng cỏi, nguyên tắc rất chung thủy.
- Tôi biết rồi mình phải làm gì? chiến nói - Nhưng với tình yêu thì có gì là trở ngại không thể dẹp được.
Ngay lúc đó. Triết từ bên ngoài, hùng hục xông vào. Vừa trông thấy Di, Triết nói:
- Anh tưởng là em đã bỏ anh đi rồi chứ?
Triết là con người vậy đó, rất dễ rung động, dễ bị choáng, Di chỉ ngồi cười.
Triết ngồi xuống cạnh Di.
- Lần sau, em không được hành động như vậy nữa nhé.
- Anh sợ em bỏ đi thật à?
- Sợ chứ.
Di cười thỏa mãn. Triết nói thêm:
- Em biết không, tối qua anh nằm ở bệnh viện mà lòng cứ nôn nóng. Cứ nghĩ đến em.
- Anh đừng quên là con gái anh nó đang bệnh đấy nhé. Khả Di nhắc nhở - Nếu con người mà hoàn toàn không quan tâm gì đến con cái, thì làm sao em dám tin tưởng anh nữa chứ?
Triết không đáp, chỉ cúi xuống hôn Khả Di.
Ngay lúc đó Thiên Bạch cũng đến. Hôm nay, Thù Chiến thấy Bạch có vẻ bơ phờ.
Mây Trắng Vẫn Bay Mây Trắng Vẫn Bay - Quỳnh Dao