There is a wonder in reading Braille that the sighted will never know: to touch words and have them touch you back.

Jim Fiebig

Download ebooks
Ebook "Màu Trắng Hoa Quỳnh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Dạ Thương
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 13
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1357 / 4
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5/13
hấy em gái vừa đi theo mẹ ra cổng, Nhân bèn rón rén bước lại gần cửa sổ gọi vọng vào:
- Quỳnh ơi em có thích đi xem những chú chim non mới nở không? Hôm qua anh vừa phát hiện ra một tổ chim bìm bịp có tới những ba bốn con lận. Chúng xinh lắm, em mà nhìn thấy sẽ mê ngay.
Ðang nằm đọc sách, Quỳnh vội nhổm dậy khỏi giường ngay:
- Thật không? Anh bắt cho em nhé!
Nhân vẫy một bàn tay:
- Ðược, nhưng phải để chúng lớn thêm chút nữa đã.
Quỳnh vội xỏ chân vào dép, nghe nói thế bèn phụng phịu:
- Thế anh thông báo trước với em để làm gì?
- Ðể đi xem… và chăm sóc cho chúng lớn.
Quỳnh toan buộc miệng bảo: “Có mà khùng mới đi nuôi chim trời…” nhưng kịp ngăn lại để ngoẹo đầu:
- Em chỉ thích bắt chúng đem về chơi thôi.
Nhân ngần ngừ rồi khẽ gật:
- Ðành chiều lòng cô bé vậy. Nào, hãy đi theo anh mau.
Song Quỳnh đã khựng lại:
- Khoan. Chờ em gọi nhỏ Lụa…
- Thôi đừng… có nhỏ đó xuất hiện ở đâu sẽ hỏng bét việc ngay. Nhỏ Lụa đã theo má anh đi chợ rồi. – Nhân vội cản lại.
Quỳnh chưa rời chỗ mà chớp nhẹ đôi mắt:
- Vậy ai sẽ coi nhà cho em theo anh ra vườn đây?
- Thì cứ đóng cửa để đó, ở đây không ai ăn cắp đâu mà sợ. Có lũ chó coi nhà rồi.
Nhưng Quỳnh tỏ ra cẩn thận:
- Ðừng chủ quan như thế! Cứ ở nhà chờ bác Năm và nhỏ Lụa đi chợ về cho chắc ăn.
Thấy bạn của em gái quá cảnh giác. Nhân liền buông tiếng khen ngợi:
- Tốt lắm! Phải như anh có thêm một cô em gái nữa thì hay biết chừng nào.
Quỳnh chũn cặp môi hồng:
- Thì anh nói với bác Năm nhận em làm con nuôi đi rồi em sẽ trở thành em gái của anh liền hà.
Nhân phản đối:
- Không được. Anh chỉ muốn em là nhỏ Quỳnh, bạn của Lụa thôi.
Nói tới đây, anh con trai rời chỗ đứng để vào nhà, Quỳnh cũng ra khỏi căn buồng tới ngồi nơi bộ ván gõ cùng Nhân trò chuyện. Trong một thoáng vui miệng, Quỳnh bỗng có ý định kể cho Nhân nghe về cái tên mà cha mẹ đặt cho mình. Cô mấy máy chiếc miệng:
- Hôm qua anh Nhân có hỏi vì sao mà em lại có cái tên Quỳnh và em đã hẹn… Vậy bây giờ anh có muốn được nghe không?
Với thái độ sốt sắng, Nhân cười bằng mắt:
- Rất muốn. Ðể anh khỏi thắc mắc vì sao trên đời này lại có một cô gái đẹp cả người lẫn tên.
Quỳnh thẹn đỏ hồng má:
- Anh nói quá làm em mắc cỡ rồi đó nha. Ngoài anh ra, trong đời em chưa được nghe ai khen mình lần nào. Ở trường… nhóm “ngũ long” chúng nó chỉ quen gọi em là “cô bé lọ lem” thôi.
- Cũng đúng thôi, bởi vì… lọ lem cũng là một giai nhân tuyệt sắc được giấu kín qua vẻ rách rưới bên ngoài.
- Anh nói chuyện nghe cũng văn hoa ghê đấy. Thế mà nhỏ Lụa vẫn luôn cho rằng anh bị thần kinh thật sự. Nhưng với em thì em cho rằng anh có tính chất lãng mạng của một người nghệ sĩ. Sao anh Nhân không tiếp tục theo học mà lại bỏ dở dang giữa chừng?
Như gặp trúng người hợp ý, Nhân bèn tâm sự sau một tiếng thở dài:
- Anh bỏ học cũng bởi vì nguyên nhân bị mọi người gọi là thằng “mát dây” sau cái tai nạn cứu người đó cô bé ạ. Số là hôm vừa xuất viện về, anh có một cô bạn gái đến thăm. Nói cho ngay lúc ấy vừa mới bị chấn thương đầu nên thần kinh anh chưa kịp ổn định đã thốt nên những câu nói vu vơ khiến cho cô ta phải sợ. Rồi cộng thêm việc nhỏ Lụa nhấn mạnh rằng bác sĩ biểu anh có nguy cơ bị ảnh hưởng về thần kinh nên mới gây ra tai hại như em biết đó! Ngày anh đến trường đầu tiên bạn bè đùa cợt gọi anh là thằng tâm thần. Còn cô bạn gái mà anh thích nhất thì lại biểu anh điên rồi xa lánh không thèm gặp. Nỗi mặc cảm đã biến anh thành một kẻ có tính “man” từ đó dù rằng anh rất muốn chứng minh cho mọi người hiểu rằng mình đang rất tỉnh táo. Nhất là những người thân trong gia đình anh.
Nghe xong mọi tiềm ẩn của Nhân, Quỳnh thấy thương xót cho anh con trai này quá đỗi nhưng chưa biết phải tìm cách nào để giúp anh thoát được cái chứng bệnh tâm lý mà vui sống bình thường. Bởi lẽ Quỳnh chỉ là một cô bé, tuổi bé hơn Nhân thì lấy đâu ra kinh nghiệm mà chữa trị cho người khác được. Quỳnh thấy Nhân thay đổi bộ mặt:
- Nãy giờ anh quả thật là điên ghê. Lẽ ra phải ngồi nghe Quỳnh kể về mình thì lại giành nói toàn những chuyện không bình thường.
Quỳnh vội đỡ lời:
- Em không giống như cô em gái của anh đâu mà sợ, bởi vì một người “mát dây” như anh mà có khả năng làm thơ được thì cũng là loại “điên” cao cấp.
Nhân cười trông thật đẹp:
- Em ví von nghe gì lạ thế! Ðiên mà cũng có loại cao cấp và hạ cấp nữa sao?
Quỳnh diễn tả bằng cả đôi tay khá uyển chuyển của mình:
- Tất nhiên rồi. Bởi hai hạng người ấy cách xa nhau… xa đến nỗi không thể nào cân bằng được.
Nhân có cảm tưởng trong đời anh chưa từng được một lần vui như vậy.
- Thế hả? Vậy thì anh cũng có phần hãnh diện đấy, bởi được làm người điên cao cấp của em.
Tiện dịp, Quỳnh thử sức của mình:
- Anh Nhân à, anh có dự định đi học trở lại không?
Nhân thay đổi thái độ bằng cái chau mày nhẹ nhẹ:
- Sao Quỳnh lại quan tâm tới vấn đề này làm chi?
Quỳnh đáp không hề ngập ngừng:
- Bởi em thấy anh nghỉ học như thế là uổng lắm. Chẳng gì cũng bao nhiêu năm đèn sách…Nếu thích theo nghề nông thì cũng cần phải có trình độ cao về kĩ thuật anh Nhân à. Theo em, anh nên tiếp tục xin học lại. Chỉ một năm cuối cấp nữa thôi là…
- Không đơn giản thế đâu Quỳnh. Lúc nghỉ học anh chỉ mặc cảm có một phần, bây giờ mà học lại thì nỗi mặc cảm càng phình to hơn nữa.
- Nhưng tương lai là của mình chứ đâu phải của người ta. Vấn đề là anh phải chứng minh rằng anh vẫn còn tỉnh táo để tiếp thu kiến thức.
Nhân im lặng trong khi Quỳnh vẫn nói:
- Nếu anh mặc cảm với bạn bè gần gũi thì có thể xin đăng kí học xa…
Nhân đăm chiêu:
- Như vậy thì đi hết để má anh ở nhà một mình sao? Em cũng biết công việc dưới quê cực nhọc lắm, mà nhà anh chỉ sống bằng hoa lợi của vườn cây. Nếu không có người chăm sóc kĩ lưỡng thì mức thu hoạch thấp lắm.
Lý do của Nhân đưa ra làm cho Quỳnh tắt tị không biết phải dùng lời khuyên nào cho hoàn cảnh của anh. Nhưng dẫu sao thì cô cũng rất tiếc khi Nhân không tiếp tục làm cậu học trò như bao nhiêu người khác.
Thấy Quỳnh ngồi lặng thinh ngó mình, Nhân khẽ hỏi:
- Hết chuyện nói về anh rồi phải không? Thế thì cô bé hãy thuật về mình đi. Anh đang đợi nghe nãy giờ nè.
Ðôi môi Quỳnh đang chúm chím nụ cười:
- Anh mà không nhắc thì em đã quên mất chuyện mình có một cái tên rất huyền hoặc rồi. Anh có biết hoa Quỳnh không?
Nhân lắc đầu:
- Anh có nghe, nhưng chưa nhìn thấy bao giờ.
- Vậy thì hãy im lặng nghe em kể rồi anh sẽ hình dung ra nó ngay.
Quỳnh hắng giọng rồi bắt đầu nói giọng thật say sưa:
- Số là vầy…hồi ba má em còn trẻ, lúc họ chưa cưới nhau thì nhà ông ngoại em có trồng một chậu Quỳnh. Nó rất xanh tốt và trổ ra rất nhiều nụ, nhưng tuyệt đối chẳng ai nhìn thấy được hoa của nó nở đàng hoàng vì trời vừa sáng thì nó đã khép nhụy rồi héo rũ. Hôm đó, duyên cớ sao ba em tới nhà nói chuyện với má mãi đến khuya mới chịu về. Khi tiễn chân ba em ra tới tận cổng má em chợt phát hiện những nụ Quỳnh đang dần dần hé mở nên thích thú đứng lại coi. Má em đã lặng người trước vẻ đẹp của hoa Quỳnh. Và từng đêm, ngày nào má cũng mong ba tới ngồi chơi thật khuya để được thưởng thức loài hoa có sắc trắng nhưng chỉ ưa bóng tối. Rồi tình yêu của ba và má ngày càng đậm đà bởi sự kết hợp của chậu hoa Quỳnh, nên khi mang thai em họ đã chọn ngay tên loài hoa ấy để đặt cho đứa con đầu lòng…
Nhân thấy thú vị vô cùng nên mới ngắt lời:
- Thì ra hoa Quỳnh cũng tượng trưng cho một tình yêu và biến nó thành hôn nhân.
Nhưng Quỳnh lại sụp buồn:
- Ðó là ngày xưa… anh Nhân a. Còn bây giờ thì ba má em đang… sắp sửa chia tay nhau. Bởi thế nên em mới buồn bỏ nhà lên đây không cho ai hay. Chắc là giờ này ở thành phố mọi người đang cuống quýt tìm em đấy.
Nhân toan cất tiếng chia xẻ nỗi niềm với Quỳnh thì nhỏ Lụa đi chợ về ào vào nhà như một cơn lốc. Tay cô cầm tờ báo chìa cho bạn coi:
- Mày xem đi nè nhỏ! Một cái tin “trẻ lạc” sẽ làm cho mày khóc đó!
Quỳnh đón lấy tờ báo trong tay bạn, tim thót lại vì cảm xúc. Cô lướt mắt xuống những dòng chữ trên trang mục cuối và thấy hình mình đăng ở đó thì lòng dấy lên nỗi bồi hồi không tả được. Quả như lời nhỏ Lụa nói, nước mắt Quỳnh ứa ra rồi chảy tràn xuống má nhỏ giọt vào mục đăng của tờ báo:
NGUYỄN THỊ HOA QUỲNH
16 tuổi bỏ nhà đi ngày… tháng… năm…
Con ở đâu? Hãy về nhà mau, ba má đi tìm con khắp chốn, ai biết xin chỉ dùm…
Ngồi quan sát cử chỉ của Quỳnh, Nhân không chịu nổi bật hỏi:
- Chuyện gì mà Quỳnh vừa đọc báo xong đã khóc vậy?
- Ba má nhỏ Quỳnh đăng báo tìm nó về. - Nhỏ Lụa đáp thay cho bạn.
Ðó quả là một điều bất ngờ với Nhân nên anh ngồi thừ ra trên bộ ván, nét mặt diễn biến khá căng thẳng. Bà Năm chậm chạp bước vô, nhìn nhỏ Quỳnh khuyên:
- Cháu hãy nghe bác mà lo thu xếp về đi, đừng để cha mẹ phải khốn khổ vì mình. Nhà bác có thể đón tiếp cháu ở đây chơi một thời gian dài, nhưng vì bác đã từng làm mẹ nên bác hiểu nỗi lo của ba má cháu hiện giờ lắm.
Quỳnh đang khóc nhưng nét bướng bỉnh của cô vẫn lộ ra:
- Cháu chưa muốn về đâu, thưa bác.
Lụa choàng tay ôm cổ bạn, động viên:
- Ðừng có “mưa” nữa nhỏ ơi! Mày chỉ về cho ba má mày biết tin thôi rồi lại trở lên đây chơi với tao hết tháng hè mà Quỳnh.
Thấy bạn im lặng, Lụa nói tiếp:
- Hay để tao cùng đi với mày về thành phố nha.
Quỳnh bỗng gạt phắt đi:
- Thôi khỏi! Tao không muốn mày thấy cảnh bất hạnh của tao.
- Ôi, con nhỏ này chưa chi đã bi quan quá nỗi. Cứ làm như mà là một đứa mồ côi vậy.
- Còn hơn thế nữa Lụa à. Thà rằng tao không cha, không mẹ từ lúc còn bé còn hơn là bây giờ nhìn thấy cảnh cha mẹ chia ly.
Lòng không muốn xa cô gái vừa làm tim mình rộn lên một niềm vui, Nhân vụt nắm lấy tay Quỳnh trước mặt mẹ và em. Anh phản lại ý kiến của mọi người:
- Chúng ta không thể bắt Quỳnh về nhà ngay lúc này được vì hiện giờ cô bé rất buồn. Cứ để cho cha mẹ Quỳnh thấm thía cái nỗi khổ mà họ đã gây ra.
Lụa vội kêu lên bai bải:
- Anh Hai quả là ác quá xá.
Bà Năm cũng đưa mắt nhìn con trai:
- Nhân à, con nghĩ gì mà lại thốt lên câu nói nghe khó nghe dữ vậy?
Nhân thoáng ngập ngừng rồi khẽ liếng sang Quỳnh:
- Con nói vậy mà má biểu khó nghe sao? Quỳnh lên nhà mình cũng vì không chịu nổi cảnh đau lòng trước sự chia ly của cha vàmẹ. Giờ bắt cô bé trở về khi cơn buồn chưa lắng dịu thì má thử nghĩ coi con ác hay là ý nghĩ của má và nhỏ Lụa không đúng đắn?
Nghe anh trai thốt lên như vậy, Lụa liền sửng cồ lên:
- Anh có tâm thần thì cũng phải chừa mẹ mình ra chứ. Má mà anh còn biểu là nói năng không đúng đắn thì quả là bất hiếu quá rồi.
Không chịu nhường em gái, Nhân nói khá to:
- Chỉ có vậy mà đã bất hiếu sao? Bộ là người lớn thì không bao giờ sai trái hả?
Thấy hai đứa con sắp sửa gây gổ nhau, bà Năm phải chen vào phân giải. Bà bảo với Lụa:
- Con đừng có hỗn với anh mà bị đòn nha.
Nhưng Lụa đã cãi lại:
- Thế anh Nhân hỗn với má thì sao?
- Việc đó để má xử, con không có quyền mắng anh là này… nọ…
Bị mẹ rầy la, Lụa phụng phịu bỏ vào buồng. Còn lại ba người nơi nhà ngoài, bà Năm ra sức thuyết phục Quỳnh bằng những lời lẽ phải trái. Ngồi nghe một lúc, cô gái thấm thía nên đồng ý trở lại gi đình để cha mẹ biết tin. Thế nhưng, Nhân thì lại tỏ ra bất bình vì sợ khi về thành phố rồi Quỳnh sẽ không bao giờ lên đây nữa. Nhân cố tình níu giữ tới độ bà Năm phải nháy mắt với Quỳnh để đánh lừa thằng con.
Cùng theo xuống bếp phụ mẹ bạn làm cơm, Quỳnh chợt thấy nhớ nhà và muốn được về ngay cái tổ ấm gia đình mà theo cô nó sắp tan rã vào những ngày gần đây nhất. Ăn uống xong, Nhân bỗng có việc phải đi đâu đó với bạn cùng xóm. Quỳnh bèn nhân cơ hội không có người cản trở xin phép bà Năm trở về luôn trong ngày.
Lụa nhanh nhẹn chạy ra vườn hái đem vô một giỏ trái cây trong khoảng thời gian bạn thu xếp đồ đạc.
- Mày ráng xách về thành phố ít quà của tao nghe nhỏ. Nếu gặp ba đứa trong nhóm “ngũ long” thì chia sớt cho tụi nó cùng ăn.
Không từ chối Quỳnh nhận ngay để bạn vui:
- Ðược! Mày có lòng thì tụi tao có bụng.
Rồi day qua bà Năm đang bịn rịn tiễn chân mình, Quỳnh lễ phép:
- Xin phép bác… cháu về.
- Ừ, cháu về mạnh giỏi nha, chừng vài bữa trở về đây nghỉ hè với con Lụa cho vui. Thằng Nhân nó cũng mến cháu lắm nên hồi nãy ngăn cản không cho cháu về đó.
Quỳnh khẽ cúi đầu:
- Vâng, cháu hiểu anh Nhân mà, thưa bác.
Lụa dắt xe đạp ra đứng chờ ngoài sân luôn miệng hối thúc bạn:
- Mau lên nhỏ, kẻo không kịp xe về thành phố bây giờ.
Cất lời chào bà Năm thêm một lần nữa, Quỳnh mới quay gót bước ra. Ra tới đường quốc lộ, trong khoảng thời gian đứng chờ xe cô gái chợt nghe lòng bịn rịn quê hương bạn. Một chuyến xe đò dài từ mạng Ðà Lạt xuôi về đang đổ dốc, Quỳnh vội xốc lại hành lý đeo trên vai rồi đưa tay ra ngoắc xe. Lụa xách phụ giỏ trái cây, tay choàng qua vai bạn tỏ thái độ quyến luyến khi Quỳnh bước lên xe:
- Mày nhớ trở lại với tao nghe nhỏ.
- Tao chưa dám hứa vì còn tùy thuộc vào sự buồn vui khi trở về nữa. Nhưng dù sao hết tháng hè này chúng mình sẽ gặp lại nhau mà…
- Ai không biết thế! Nhưng…
- Thôi đừng nhưng nhị gì nữa, cho tao gởi lời từ giã anh Nhân.
Quỳnh chỉ nói kịp bấy nhiêu thì đã bị anh chàng lơ xe ấn vô tận sâu trong lòng xe không còn thấy bạn đâu bởi hành khách quá đông đã che chắn hết. Bất giác một giọt nước từ khóe mắt Quỳnh rơi xuống, nhưng cô gái không biết mình khóc vì nguyên cớ gì? Buồn vì chia tay người bạn gái hay tiếc nuối… luyến lưu một tình cảm của tuổi đầu đời đang len nhẹ vào tim?
Màu Trắng Hoa Quỳnh Màu Trắng Hoa Quỳnh - Dạ Thương