Nếu bạn nghĩ bạn có thể hay không có thể, cách nào thì bạn cũng đúng cả.

Henry Ford

Download ebooks
Ebook "Luôn Có Người Đợi Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 53
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 678 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 01:02:53 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27
hành phố S nằm trên bờ biển, nguồn hải sản đặc biệt phong phú. Tất cả các nhà hàng lớn nhỏ trong thành phố đều có món chủ đạo là hải sản tươi. Nhân viên phục vụ mang thực đơn cho khách cũng đều ra sức giới thiệu những món tươi ngon của ngày hôm nay.
Liên Gia Kỳ dẫn Điền Điền và Du Tinh đến một nhà hàng trang trí thanh nhã. Sau khi thực đơn được đưa đến, anh hỏi ý kiến hai cô rồi gọi mấy món hải sản tươi và mấy món thức ăn. Món tôm hấp nhanh chóng được dọn lên. Tôm chín từng con màu trắng chuyển sang đỏ. Trông đã thấy ngon miệng khó cưỡng rồi.
Đồ ngon trước mặt nhưng Liên Gia Kỳ không hề ăn một miếng. Anh cũng chẳng động đến con tôm nào mà chỉ ăn bát canh sườn nấu bí đao.
Du Tinh ăn mà cảm thấy lạ: “Í! Anh Liên, sao anh không ăn tôm thế?”
“Tôi bị dị ứng hải sản.”
“Anh bị dị ứng à? Ăn vào thì sẽ làm sao?”
“Ăn vào sẽ bị ngứa toàn thân, vô cùng khó chịu, có lúc mặt còn bị sưng lên.”
“Chà! Thế thì gần giống như Điền Điền bị dị ứng xoài rồi. Chỉ cần ăn xoài là mặt cậu ấy sưng phù lên.”
“Vậy sao?”
Liên Gia Kỳ nghe thế thì ngạc nhiên liếc nhìn Điền Điền. Khi ánh mắt họ giao nhau, cô có chút lúng túng, bẽn lẽn mỉm cười với anh. Sự bẽn lẽn không lí do, cô cũng không biết tại sao. Dù sao, giờ đây cứ ở trước mặt Liên Gia Kỳ là cô lại mất tự nhiên.
Liên Gia Kỳ cũng mỉm cười đáp lại cô. Môi anh khẽ cong lên. Cô phát hiện ra anh dường như không hề có biểu hiện gì quá đáng. Anh luôn luôn trong dáng vẻ bình tĩnh và điềm đạm. Chỉ có một lần mất bình tĩnh duy nhất chính là buổi tối mùa đông năm ngoái, ở nhà cô ở, anh đã bị cô làm cho kích động. Trái ngược với hình ảnh điềm đạm thường ngày, cơn thịnh nộ của anh giống như con sư tử đang giận dữ… Cô định thần lại, không nghĩ đến nữa vì càng nghĩ lại càng thấy xẩu hổ.
Ăn cơm xong Điền Điền và Du Tinh cùng lên xe của Liên Gia Kỳ. Chiếc xe lao như tên bắn hướng về phía thành phố G.
Ban đầu, Điền Điền và Du Tinh cùng ngồi ở ghế sau, nhưng sau khi đi được một đoạn, Du Tinh chau mày nói cảm thấy khó chịu, đầu rất đau. Điền Điền không hiểu: “Vừa rồi còn khỏe, sao tự nhiên lại đau đầu thế?”
“Thực ra, sáng nay thức dậy tớ đã thấy hơi khó chịu rồi. Chắc là tại tối qua uống phải bột K. Bây giờ đầu tớ đau khủng khiếp.”
“Hả? Vậy cậu có cần đến bệnh viện không?”
Liên Gia Kỳ ngồi hàng ghế trước lái xe, nghe vậy thì ngoảnh đầu lại nhìn rồi nói: “Chắc là không sao đâu. A Tiệp nói sau khi dùng bột K thì sẽ đau đầu khó chịu, nhưng triệu chứng này sẽ dần dần qua đi.”
Nghe anh nói như vậy, Điền Điền cũng thấy yên tâm.
Du Tinh ngồi dựa vào ghế, hai mắt nhắm nghiền, mãi sau cô mới mở mắt ra nói với Điền Điền: “Điền Điền hay cậu lên ghế trước ngồi để tớ nằm ở ghế sau một lát. Ngồi thế này ngủ khó chịu lắm.”
“Ừ! Được rồi.”
Liên Gia Kỳ dừng xe để Điền Điền lên ngồi bên ghế phụ lái. Sau khi Du Tinh nằm thoải mái ở ghế sau, anh còn lấy chiếc lê của mình đưa cho cô. “Cô đắp tạm đi. Cẩn thận kẻ bị lạnh.”
Du Tinh vô cùng xúc động: “Cảm ơn anh Liên. Anh thật là tốt.”
Chiếc xe nổ máy chạy trên đường cao tốc thẳng băng và thoáng đãng. Du Tinh dần dần chìm vào giấc ngủ. Ghế sau yên tĩnh như không có người. Trên xe dường như chỉ có Điền Điền và Liên Gia Kỳ. hai người bọn họ cùng giữ im lặng không nói gì. Cô không phải là người giỏi ăn nói, anh có vẻ cũng không phải là người thích nói chuyện. May mà trên xe có radio, những bản nhạc du dương phần nào xua tan đi bầu không khí tĩnh lặng này.
Tiếng chuông điện thoại đã phá vỡ bầu không khí đó, Liên Gia Kỳ đeo tai nghe, ngay sau câu nói đầu tiên của anh, Điền Điền đã biết ngay là ai gọi đến: “Gia Ký, chuyện gì vậy?”
Điền Điền không biết Liên Gia Ký nói gì với anh trai trong điện thoại, nhưng qua mấy câu anh đáp lại thì cô cũng có thể hiểu được lõm bõm.
“Không sao. A Tiệp đã về trường rồi. Cậu ấy hứa với anh sau này sẽ không động đến những thứ đó nữa… Phải rồi, sao em biết tin nhanh thế?... Mẹ đúng là có chuyện gì cũng nói với em ngay… Được rồi. Em mau lên lớp đi. Tạm biệt.”
Đợi anh cúp điện thoại, Điền Điền ngần ngừ mãi mới lên tiếng: “Anh Liên… Em trai của anh… Anh ấy… vẫn còn giận à?”
Câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi nhưng cô biết Liên Gia Kỳ sẽ hiểu. Quả nhiên anh trả lời đúng trọng tâm: “Không đâu. Cậu ấy dã nghĩ thông suốt rồi. Nếu hồi ấy, cậu ấy không lén lái xe đi hóng gió cũng không cố tăng tốc lúc đèn đỏ thì đã không sảy ra chuyện gì. Cậu ấy nói rốt cuộc bản thân vẫn phải có trách nhiệm. Thế nên cậu ấy không thể oán mình xui xẻo được.”
Trên thực tế, sau chuyện này, Liên Gia Ký đúng là oan uổng, nhưng người xui xẻo nhất vẫn là Liên Gia Kỳ. Vì anh đã phải gánh chịu mọi trách nhiệm, mọi thù hận ngay từ lúc ban đầu. Lúc này, Điền Điền càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi. Cô cụp mi xuống, lí nhí nói lời xin lỗi: “Anh Liên, trước đây tôi trách nhầm anh, có thái độ không tốt với anh. Tôi thật sự vô cùng xin lỗi.”
Giọng Liên Gia Kỳ rất bình tĩnh: “Không có gì. Cô không hề biết chân tướng sự việc mà. Đối diện với người mà mình nghĩ là đã đâm chết bố mình, thù hận như vậy cũng là chuyện cực kỳ bình thường. Tôi có thể hiểu được.”
Nói thực là sau khi biết chân tướng sự việc, nếu Liên Gia Kỳ và Liên Gia Ký cũng kích động, cùng giận dữ thì Điền Điền còn cảm thấy dễ chịu một chút. Thà anh nổi điên lên, chửi cô đánh cô một trận cho hả giận còn hơn là thái độ thấu hiểu này. Anh như vậy càng khiến cô cảm thấy mình có lỗi. Cảm giác đó cứ luẩn quẩn trong đầu khiến cô không thể nào xua tan được. “Anh Liên, bây giờ tôi đã biết rõ hcana tướng sự việc, Ngoài cảm thấy có lỗi ra, tôi còn có một ý nghĩ. Tôi muốn… trả lại anh số tiền năm trăm nghìn tệ anh bồi thường năm đó.”
Câu nói của Điền Điền khiến Liên Gia Kỳ thật sự bất ngờ. Anh ngoảnh đầu sang nhìn cô chăm chú. “Cô nói gì cơ?”
Điền Điền không nhìn anh, chỉ cúi gằm xuống, nhắc lại câu nói của mình: “Tôi nói tôi muốn trả lại anh số tiền năm trăm nghìn tệ đó. Cái chết của bố tôi không phải do anh em anh gây ra, vậy thì các anh cũng không có lý do gì phải bồi thường mẹ con tôi số tiền này. Đương nhiên tôi không thể một lần hoàn trả ngay được nhiều như thế, nhưng tôi có thể trả dần dần, giống như trả góp vậy. Mỗi tháng tôi sẽ trả anh một phần, đến khi nào hết thì thôi. Như vậy, anh có thể chấp nhận không?”
Điền Điền đã cân nhắc rất kĩ về điều này. Từ sau khi biết chân tướng sự việc, trong lòng cô đã nảy sinh ý nghĩ, nhất định phải đem số tiền bồi thường kia trả lại Liên Gia Kỳ. Năm đó, bố cô bất chấp tính mạng đổi lấy số tiền này để lo cho cuộc sống của mẹ con cô. Trong di thư, ông đã nói, khiến một người lái xe vô tội gặp phải “xui xẻo” như vậy, lòng ông cũng vô cùng thấy hối lỗi. Bố cô đã không còn ở trên cõi đời này nữa, là con gái duy nhất của ông, cô cảm thấy mình phải có trách nhiệm giúp bố giải tỏa cảm giác tội lỗi đó. Trả lại năm trăm nghìn tệ tiền bồi thường chính là cách làm của cô.
Điền Điền nói xong, Liên Gia Kỳ im lặng rất lâu như đang suy nghĩ gì đó. Mãi sau anh mới lên tiếng. “Cô vì ý nghĩ đó nên dạo này luôn cố gắng làm việc cật lực để kiếm tiền sao?”
Điền Điền sững sờ không hiểu ý của anh, vô thức hỏi lại: “Sao anh biết?”
Hôm đó, ở biệt thự của Tổng giám đốc Đào, sau khi cô ngất đi, đồng nghiệp của cô đã nói thế. Cô Yoyo hay Lily gì đó đxa nói rằng cô quay như chong chóng cả ngày. Trước khi đến dự tiệc tối, cô đã phải chụp hình suốt cả buổi ở công viên rừng rậm Tây Sơn rồi sau đó lại vội vàng đi nhận việc tiếp khách. Có thể vì mệt quá nên ngất đi.”
Yoyo và Lily rốt cuộc là ai đã nhiều chuyện như vậy? Điền Điền thực sự tức mà không làm được gì. Nhắc lại chuyện bị ngất ở biệt thự của Tổng giám đốc Đào, cô không thể không nhớ đến chuyện Liên Gia Kỳ bế cô đưa đến bệnh viện, lại còn nghe hết chuyện của cô với bác sĩ sau tấm rèm xanh trong phòng khám nữa chứ. Tuy chuyện đã qua mấy ngày rồi nhưng cô vẫn chưa hết xấu hổ. Hai má cô đỏ lựng lên như cánh hoa đào.
Điền Điền cúi đầu không nói gì. Ở một mức độ nào đó, phản ứng này chính là thừa nhận. Liên Gia Kỳ nhẹ nhàng nói: “Thực ra, cô không cần phải như vậy. Dù nguyên nhân dẫn đến vụ tai nạn năm đó là gì, chúng tôi cũng có một phần trách nhiệm. Chúng tôi tự nguyện bù đắp bằng số tiền đó nên cô không cần trả lại”
“Nhưng mà anh Liên…”
Điền Điền chưa nói hết lời thì điện thoại di động của cô bỗng đổ chuông. Cô nhìn Liên Gia Kỳ tỏ ý xin lỗi. Là Jack gọi điện đến. Vừa thấy cô nghe máy, anh ta liền hỏi bay giờ cô đang ở đâu.
“Sáng nay, tôi đến thành phố S, bây giờ đang trên đường cao tốc quay về thành phố G. Có chuyện gì vậy?”
“Tối nay có một bữa cơm chùa, tôi muốn hỏi xem cô có hứng thú đi không? Là thiếu gia của Tập đoàn Hòa Thịnh mời bạn bè từ Hồng Kông đến ăn cơm. Họ yêu cầu các người đẹp mang theo bikini. Họ sẽ ăn chơi ở tầng thượng của câu lạc bộ Blue Sky. Cô đừng từ chối vội, nghe tôi nói trước đã. Nói cho cô biết, mỗi người đẹp tham dự có thể nhận được bao lì xì ba nghìn tệ. Cô có nhận lời không? Không phải cô nói dạo này phải cố gắng làm việc cật lực để kiếm tiền sao? Đây là một cơ hội lớn đấy. Chỉ cần ăn mặc mát mẻ một chút ăm cơm cùng người ta là có thể kiếm được ba nghìn tệ rồi.”
Không thể phủ nhận số tiền đó thật sự khiến người ta rung động, nhưng điều kiện mặc bikini dự tiệc lại làm khó Điền Điền. Cô nghiêng người thấp giọng hỏi: “Jack, tại sao đi ăn cơm lại phải mặc bikini? Không mặc trang phục đó được không?”
“Ai da! Người ta tổ chức bơi đôi mà. Điền Điền, cô đừng ngại. Phóng khoáng một chút. Ở hồ bơi không mặc đồ bơi thì mặc cái gì?”
“Vậy cũng không nhất định phải là bikini.”
“Mặc bikini thì sao nào? Người mẫu các cô có vóc dáng đẹp như vậy, mặc bikini là hợp nhất đấy. Nếu cô muốn nhận được ba nghìn tệ thì đừng để ý đến mấy vấn đề này nữa.”
“Nhưng mà bikini…”
“Điền Điền, đừng nhưng nhị gì nữa. Muốn kiến tiền thì đừng suy nghĩ quá nhiều. Thiếu gì phụ nữ mặc bikini ở bờ biển và hồ bơi, cô không cần phải xấu hổ đâu. Tôi nói cho cô biết, có rất nhiều người mẫu muốn tham dự bữa tiệc này. Nhưng thiếu gia của Hòa Thịnh nói, nhất định phải tìm các cô gái trẻ đẹp một chút nên tôi mới…”
Jack còn chưa nói hết, Liên Gia Kỳ ngồi bên cạnh đã giật phắt di động trong tay cô rồi lạnh lùng nói một câu vào điện thoại. “Điền Điền không có thời gian. Anh tìm người khác đi.”
Liên Gia Kỳ dứt khoát cúp máy khiến Điền Điền cứ đần mặt ra nhìn anh, mãi vẫn không nói được gì.
Luôn Có Người Đợi Anh Luôn Có Người Đợi Anh - Tuyết Ảnh Sương Hồn