Medicine for the soul.

Inscription over the door of the Library at Thebes

Download ebooks
Ebook "Luôn Có Người Đợi Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 53
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 678 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 01:02:53 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25
áng hôm sau, Điền Điền vẫn còn đang say giấc thì bị chuông điện thoại đánh thức. Cô chẳng muốn mở mắt, chỉ vươn tay sờ mãi mới thấy chiếc di động trên tủ kệ đầu giường, mơ màng nghe máy: “A lô! Ai đấy?”
Trên điện thoại đáp lại câu hỏi của cô là một trận khóc nức nở. Tiếng khóc cực kì thê thiết, giống như mũi kim nhọn đâm vào tai khiến Điền Điền bừng tỉnh. Cô ngồi thẳng người lên, vội hỏi dồn: “Du Tinh, cậu khóc gì thế? Xảy ra chuyện gì à?”
Du Tinh không nói, chỉ khóc và khóc, thương tâm và tuyệt vọng. Tuy Điền Điền không rõ nhưng biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó nên càng lo lắng hơn: “Du Tinh, cậu đừng khóc nữa. Bây giờ cậu đang ở đâu?”
Rốt cuộc Du Tinh cũng nức nở được một câu: “Đồn… đồn cảnh sát.”
“Cái gì? Sao lại ở đồn cảnh sát? Không phải cậu cũng La Thiên Vũ đến thành phố S chơi sao?”
Du Tinh không nói gì, tiếng khóc lại vang lên. Điền Điền lo chết đi được. “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Cậu nói trước đi.”
Đầu bên kia đổi sang giọng một người khác, là giọng đàn ông trung niên tự giới thiệu mình là một cảnh sát ở một đồn cảnh sát nào đó ở thành phố S. Ông ta nói tối qua khi cảnh sát địa phương bất ngờ kiểm tra một nhà nghỉ đã bắt được Du Tinh và một nhóm nam nữ dùng ma túy nên đưa về đồn tạm giam. Đáng lẽ cô ấy sẽ phải bị giam nửa tháng và nộp phạt nhưng niệm tình cô ấy lần đầu phạm tội, có thể phóng thích, có điều vẫn phải nộp phạt mười nghìn tệ mới có thể ra được.
“Cô là bạn của Du Tinh phải không? Cô ấy nói bố mẹ mình đi công tác không có ở nhà, chỉ có thể nhờ một người bạn đến nộp tiền phạt hộ. Cô xem khi nào có thể đến được?”
Lời của viên cảnh sát khiến Điền Điền thất sắc kinh ngạc. Ôi trời ơi, sao lại có thể như vậy được? Dù thế nào cũng không hiểu nổi, rõ ràng Du Tinh và La Thiên Vũ đến thành phố S chơi, sao lại đến nỗi hút ma túy để phải vào đồn cảnh sát chứ? Nếu thật sự bị giam nửa tháng thì au này cô ấy còn mặt mũi nào mà gặp người khác? Kiếm đâu ra ngay mười nghìn tệ để nộp phạt đây?
Thực ra Điền Điền biết bố mẹ Du Tinh không hề đi công tác. Bố mẹ cô ấy đều làm việc ở một cơ quan nhà nước, một là kỹ sư, một là kế toán, đều là những người làm việc lâu năm, cư xử nhã nhặn, không phải là người cao ngạo, được cả cơ quan tôn trọng. Chuyện Du Tinh bị bắt vào đồn cảnh sát tuyệt đối không thể để bố mẹ cô ấy biết được. Nếu họ biết chuyện không hay ho này, chưa biết chừng lại nổi giận cũng nên. Thế nên, cô ấy thà giấu bố mẹ đi cầu người bạn thân của mình còn hơn.
Điền Điền có thể hiểu vì sao Du Tinh không tìm bố mẹ mà lại cầu cứu cô. May mà bình thường cô làm người mẫu cũng tích cóp được khoảng mười nghìn tệ. Nếu không e là đành lực bất tòng tâm. Chỉ là có một điểm Điền Điền nghĩ mãi không hiểu. Vậy còn La Thiên Vũ? Anh ta đâu rồi? Dù gì anh ta cũng là người đưa Du Tinh đi, bây giờ xảy ra chuyện, anh ta phải có phần trách nhiệm chứ? Đã không quan tâm còn để cô ấy phải gọi điện thoại đường dài về cầu cứu bạn bè, đây chẳng phải là nước xa không cứu được lửa gần ư? Chẳng hợp tình hợp lý gì cả.
Nhưng Điền Điền không còn thời gian mà từ từ nghĩ ngẫm những điểm bất thường nữa. Du Tinh còn đang đợi cô đến nộp phạt để được thả ra. Bị giam ở đồn cảnh sát thì có khác nào một ngày dài tựa cả năm. Cô vội rửa mặt mũi, thay đồ ra ngoài. Cô vốn định đến thẳng ngân hàng rút tiền nhưng nghĩ một mình ra ngoài, còn mang theo nhiều tiền như vậy thì e là không an toàn. Ngộ nhỡ trên đường bị trộm cướp thì vừa mất tiền mà vừa không cứu được Du Tinh ra. Thôi để đợi đến thành phố S rồi rút.
Điền Điền ra ga tàu mua vé đến thành phố S. Tàu điện rời bến được khoảng nửa tiếng thì Du Tinh lại gọi điện cho Điền Điền. Cô nghĩ chắc cô ấy nóng ruột quá nên gọi điện đến giục, thế nên vừa nghe máy, cô liền nói ngay: “Du Tình, cậu đừng vội. Tớ đang đi tàu điện đến thành phố S rồi. Còn khoảng nửa tiếng nữa là đến thôi.”
Nhưng câu trả lời của Du Tinh khiến cô không khỏi bất ngờ: “Điền Điền, tớ đã được thả rồi, định gọi điện bảo cậu không cần phải đến nữa, thật không ngờ cậu đã đi rồi. Không hổ là người bạn tốt nhất của tớ.”
“Cái gì? Cậu đã được ra rồi ư? Ai nộp tiền phạt cho cậu?” Dường như hiểu ra mọi chuyện, Điền Điền bỗng nhiên nói: “Là La Thiên Vũ hả? Tớ nói rồi mà, cậu và anh ta cùng đến thành phố S, xảy ra chuyện, sao anh ta có thể bỏ mặc cậu được chứ?”
“La Thiên Vũ chẳng có thời gian mà lo cho tớ đâu. Bây giờ anh ta còn đang bất tỉnh nhân sự nằm cấp cứu trong bệnh viện ấy. Tớ bị vào đồn cảnh sát cũng là do anh ta hại cả.”
Điền Điền càng nghe càng kinh ngạc: “Rốt cuộc là thế nào?”
Chiều hôm qua, La Thiên Vũ cũng Du Tinh lái xe đến thành phố S. Ban đầu, đúng là anh ta đưa cô đi ăn hải sản. Ăn xong thì bọn họ đến thuê một biệt thự nhỏ bên bờ biển ở khu làng nghỉ mát gần đó. Buổi tối, họ đi nhảy ở một hộp đêm. Tại đó, La Thiên Vũ gặp bạn, anh ta kéo họ đi bao một phòng hát, bảy tám người cả nam cả nữ đều cao hứng tìm cảm giác của các cô ấm cô chiêu hưởng lạc. các hưởng lạc của bọn họ chính là hít ma túy.
Những thanh niên con nhà giàu này coi đó là phương thức phiêu du tuyệt vời. Họ cho rằng người có tiền, có thân phận mới có thể tiêu xài. Cách tiêu xài thời thượng ở quán rượu, sàn nhảy, quán karaoke, hộp đêm… là những nơi giải trí điển hình nhất. Bình thường đám bạn của La Thiên Vũ thường hít bột ke [1], thứ bột trắng dễ dàng hòa tan trong nước mà không bị kết tủa. Họ có thể tùy ý hòa vào đồ uống hoặc rượu. Hai chai rượu vang trên bàn đã được pha thuốc. Họ cười rủ La Thiên Vũ: “Thiên Vũ, cùng “bay” đi! Là bột Hà Lan chính hiệu đấy!”
Tuy trong nước có khá nhiều nơi bán bột ke nhưng bột của Hà Lan mới là tinh khiết nhất. Nó chính là lựa chọn hàng đầu của những tay chơi đẳng cấp. Vì vậy bột Hà Lan cực kỳ đắt. Người bình thường không thể mua nổi.
Trước đây, La Thiên Vũ và họ đã từng “bay”. Bột Hà Lan không những có thể khiến người ta sinh ra ảo giác mới lạ mà còn “giúp” tinh thần phấn khích, nhảy múa điên cuồng hết mức. Một mặt, anh ta không thể từ chối khoái cảm mạnh mẽ mà loại thuốc này đem lại, mặt khác, anh ta định sẽ chiếm đoạt Du Tinh tối nay. Nếu như lừa được cô uống hai ly rượu vang có pha bột K cùng “bay” thì đêm nay anh ta có thể ngất ngây ngây ngất rồi.
Thế là La Thiên Vũ ngoái đầu lại gọi Du Tinh: “Anh có bạn ở phòng đằng kia. Cùng vào chơi nhé! Đông người càng vui mà.”
Du Tinh không biết họ là ai, chỉ hào hứng đi theo anh ta. Sau khi uống một ly rượu vang vào bụng, thuốc dần dần ngấm. Ban đầu, cô chỉ cảm thấy toàn thân kiệt sức nhưng khi tiết tấu nhạc điên cuồng dội lên, một loại cảm hưng phấn kì lạ từ xương cốt lan ra, cô cảm thấy hứng khởi thật sự. Trong phút chốc, cô đã lắc mình theo điệu nhạc, nhảy múa điên cuồng. Rồi chẳng có cảm giác gì nữa, nhảy múa điên cuồng. Rồi chẳng có cảm giác gì nữa, chỉ là cơ thể không ngừng xoay chuyển và đầu óc bắt đầu nặng trĩu…
Đêm đó, Du Tinh căn bản không hề biết nó kết thúc như thế nào. Cô chỉ biết sáng hôm sau, khi tỉnh dậy cô đã ở trong đồn cảnh sát. Những người cùng “bay” khi đó đều có mặt. Tất cả các xét nghiệm nước tiểu đều dương tính chứng tỏ họ đều dòng ma túy. Cảnh sát đã giam cả đám thanh niên này lại, duy chỉ thiếu La Thiên Vũ. Vì anh ta chơi điên cuồng quá, vừa uống vừa hít, kết quả dùng bột K quá liều nên bất tỉnh nhân sự, đồng tử dãn ra, hít thở khó khăn, còn chưa kịp về đồn cảnh sát đã phải đưa đến bệnh viện cấp cứu trước.
Sau khi biết rõ ngọn nguồn, Du Tinh sợ quá òa lên khóc. Cô ấy nói rằng mình không hề biết đã uống phải rượu pha bột K. Thực ra cô ấy cũng là người bị hại, không thể giam cô ấy cùng với đám người đó được. Du Tinh vừa nói vừa khóc, vừa khóc vừa nói, nước mắt lưng tròng, vô cùng đáng thương. Cuối cùng phía đồn cảnh sát đã đồng ý chỉ cần cô ấy nộp phạt mười nghìn tệ thì có thể được thả ra. Nhưng cô ấy nào dám gọi điện bảo bố mẹ đến thành phố S nộp tiền phạt ình. Thế nên cô ấy chỉ gọi điện cầu cứu Điền Điền thôi.
Nghe Du Tinh giải thích ngọn ngành xong, những điều Điền Điền không hiểu thì cuối cùng cũng đã rõ, nhưng cô lại thắc mắc việc khác: “Du Tinh, nói như vậy thì không phải La Thiên Vũ nộp tiền phạt cho cậu. Vậy là ai? Cậu làm gì có người quen ở thành phố S chứ?”
“Điền Điền, người này cậu cũng quen đấy. Nhưng chắc là cậu không ngờ anh ta lại đến đồn cảnh sát cứu tớ đâu.”
“Ai vậy? Cậu đừng ăn nói lấp lửng nữa. Có phải là Hoắc Khởi Minh không?”
Điền Điền đoán là Hoắc Khởi Minh vì anh ta là bạn thân của La Thiên Vũ. Nếu anh ta nhận được tin La Thiên Vũ gặp rắc rối ở thành phố S thì chắc sẽ đến xem sao. Sau đó, hẳn là biết Du Tinh bị bắt vào đồn cảnh sát nên đương nhiên ra tay giúp đỡ.
“Không phải đâu. Là Liên Gia Kỳ.”
Liên Gia Kỳ! Điền Điền không thể nghĩ được là anh ta nên nhất thời tròn xoe mắt, há hốc mồm kinh ngạc: “Liên Gia Kỳ, sao có thể chứ? Cậu có quen anh ta đâu.”
“Đúng là anh ta không quen tớ nhưng tớ biết anh ta.”
--- ------ ------ -----
[1] Bột Ke là viết tắt của bột Ketamine, loại ma túy tổng hợp được sử dụng nhiều thứ hai ở Hồng Kông và Trung Quốc, chỉ đứng sau bạch phiến. Dân chơi thường gọi là bột K hoặc vitamin K. Ketamine có tác dụng mạnh hơn thuốc lắc rất nhiều.
Luôn Có Người Đợi Anh Luôn Có Người Đợi Anh - Tuyết Ảnh Sương Hồn