Not all of us have to possess earthshaking talent. Just common sense and love will do.

Myrtle Auvil

Download ebooks
Ebook "Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 10
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2350 / 103
Cập nhật: 2015-09-29 02:41:19 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3/10
Ðang ngồi chẻ lạt trước hiên, thấy Tiểu Long và Quý ròm lững thững ngoài ngõ đi vô, chú Năm reo lên bằng giọng vui vẻ và đặt vội chiếc rựa xuống đất, chú lật đật đứng lên.
- Chào chú! - Tiểu Long và Quý ròm đồng thanh.
Chú Năm xỏ dép bước ra sân:
- Ba cháu không về cùng cháu sao?
- Ba cháu đang xây dở nhà cho người ta, khoảng một tuần nữa mới về được! - Tiểu Long lễ phép đáp, rồi nó quẹt mũi nói thêm - Nhưng ba cháu dặn nếu bệnh tình của ông trở nặng thì đánh điện vào, ba cháu sẽ thu xếp ra ngay!
- Bây giờ thì không cần nữa! - Chú Năm mỉm cười đặt tay lên vai Tiểu Long - Hai hôm nay, uống thuốc của thầy Giáo Hóa ở Xóm Dưới, sức khỏe của ông đã khá lên nhiều rồi!
Nghe vậy, mặt Tiểu Long rạng lên, nó không ngờ bệnh tình của ông lại thuyên giảm nhanh như thế. Ðang định cất bước vào nhà, chợt thấy Quý ròm đứng xớ xớ bên cạnh, nó liền vồn vã giới thiệu:
- Ðây là Quý, bạn thân của cháu!
- Chú biết rồi! - Chú Năm mỉm cười với Quý ròm - Ðây là cậu bé hôm trước cùng cháu đưa chú ra bến xe Bình Triệu đây mà!
Rồi chú hỏi, giọng thân mật:
- Cháu đi đường có mệt lắm không?
- Dạ không ạ!
Quý ròm lí nhí đáp và liếc vội sang phía Tiểu Long. Nó sợ Tiểu Long ngứa miệng phun ra chuyện nó định ăn vạ dọc đường khiến thằng này hoảng lên phải "năn nỉ" để được đeo ba-lô giùm nó. Nhưng Tiểu Long đã hết ham cà khịa. Nó làm thinh theo chú Năm vào nhà khiến Quý ròm mừng rơn.
Ông của Tiểu Long đã đỡ hẳn thật. Theo bức điện của nó đánh vào mấy hôm trước, ông nó yếu đến nỗi không ngồi dậy được, suốt ngày chỉ nằm chèo queo. Nhưng bây giờ thì ông đang ngồi ung dung trên giường.
Thấy Tiểu Long vào, mắt ông ánh lên vẻ mừng rỡ. Ông hỏi, giọng vẫn còn yếu ớt:
- Cháu về thăm ông đấy ư?
- Vâng ạ! Cháu về trước, ba cháu về sau! - Tiểu Long đáp, và nó nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay ông - Ông ơi, thế ông đã khỏe nhiều chưa hở ông?
Ông mỉm cười hiền lành:
- Cháu đừng lo! Ông đã sắp khỏi hẳn rồi!
Rồi không muốn cháu mình phải quan tâm lo lắng, ông hỏi sang chuyện học hành, sinh hoạt của mấy anh em nó.
Tiểu Long trò chuyện với ông không lâu. Sợ ông mệt, nó ngồi chơi một lát rồi xin phép lui ra.
Từ hôm đó trở đi, ngày nào Tiểu Long cũng đợi thím Năm Sang sắc thuốc xong rót ra chén là nó giành bưng vào cho ông. Ông rất yêu mến đứa cháu ngoan ngoãn của mình. Lần nào Tiểu Long bưng thuốc vào, ông cũng giữ nó lại trò chuyện hỏi han. Gặp lúc ông ngủ, Tiểu Long rón rén đặt chén thuốc trên chiếc ghế nhỏ cạnh đầu giường rồi lẳng lặng lui ra.
Bưng thuốc cho ông vốn là việc của thím Năm Sang. Nhưng từ hôm Tiểu Long về, thấy nó thích thú công việc này, thím vui vẻ nhường lại cho nó.
Thím Năm Sang là một người phụ nữ cởi mở và dễ mến. Lần đầu tiên gặp thím, Tiểu Long vô cùng bỡ ngỡ. Thím không giống chút gì với hình ảnh Tiểu Long tưởng tượng trong đầu. Hôm đó, Tiểu Long vừa từ gian buồng của ông đi ra, đang dáo dác đảo mắt tìm Quý ròm thì một người phụ nữ lạ mặt từ nhà dưới đi lên.
Trong khi Tiểu Long còn đang lúng túng chưa biết xưng hô như thế nào, người phụ nữ trẻ đẹp và có khuôn mặt phúc hậu đó lại gần nó, tươi cười hỏi:
- Cháu là Long phải không?
Nghe người phụ nữ kêu mình bằng "cháu", Tiểu Long đoán đây là thím Năm Sang nhưng vì thấy thím trẻ hơn nhiều so với chú Năm nên nó cứ ngờ ngợ, sợ mình nhầm. Vì vậy nó "dạ" khẽ một tiếng rồi im bặt và đưa cặp mắt bối rối nhìn thím.
Dường như đọc được tâm trạng của cháu, thím dịu dàng:
- Thím là Thím Năm Sang đây!
Ðến lúc đó Tiểu Long mới thật sự tin người đứng trước mặt mình là vợ kế của chú nó. Và nó nhoẻn miệng cười:
- Từ nãy cháu cũng đoán thím là... thím!
Câu nói ngớ ngẩn của Tiểu Long làm thím Năm Sang phải mím môi lại để khỏi bật cười, sợ nó ngượng. Thím nhìn quanh, hỏi:
- Bạn cháu đâu?
Tiểu Long khịt mũi:
- Chắc nó đi loanh quanh đâu đó ngoài vườn!
- Cháu rủ bạn ra sau giếng tắm cho mát! - Thím ân cần dặn - Xong, nghỉ ngơi một lát cho đỡ mệt, đợi thím dọn cơm lên ăn!
Lần này Tiểu Long "dạ" một tiếng thật to và hăm hở vọt ra sau vườn. Vẻ đẹp hiền hậu và thái độ niềm nở của thím Năm Sang khiến nó rất vui. Tuy mới gặp lần đầu nhưng nó cảm thấy thím rất gần gũi và thân thiết.
Tuy nhiên, người làm Tiểu Long vui nhất là thằng Lượm.
Lúc Tiểu Long và Quý ròm mới tới, thằng Lượm đi chăn bò chưa về. Nó buổi sáng đi học, buổi chiều dắt bò theo đám trẻ làng đi thả tận bãi xa dưới chân đồi Cắt Cỏ.
Chiều, đánh bò về tới nhà, Lượm vẫn chưa biết ông anh nó đang ngồi nhấp nhổm đợi nó trong nhà. Nó dắt bò theo cổng sau và sau khi nhốt bò vào chuồng, cài then đâu vào đó cẩn thận, nó bỏ đi tắm.
- Lượm!
Ðang xối nước ào ào, nghe có người kêu tên mình, Lượm ngạc nhiên quay lại. Thấy Tiểu Long và Quý ròm đang đứng chỗ cửa bếp nhìn ra, Lượm buông chiếc gàu đánh "xoảng" một cái xuống nền giếng và nhảy cẫng lên:
- A, anh Tiểu Long! Anh mới về hả?
- Ừ, tao mới về! - Tiểu Long nheo mắt cười cười - Nhưng mày nhảy in ít thôi, mày nhảy quá mức trượt té bây giờ!
Lượm liền đứng yên. Nó cười hì hì:
- Thấy anh về, em vui quá!
Tiểu Long khịt mũi, vẻ cảm động:
- Gặp mày, tao cũng vui lắm!
Lượm đưa mắt nhìn Quý ròm:
- Bạn anh hả?
- Ừ, bạn tao đó! Ảnh tên Quý! Mày kêu bằng anh Quý!
Lượm đưa tay vuốt nước trên mặt:
- Anh Quý có giỏi võ bằng anh không?
Tiểu Long ngạc nhiên:
- Mày hỏi chuyện đó làm chi vậy?
Giọng Lượm háo hức:
- Em định rủ anh với anh Quý đi đánh nhau với tụi Xóm Dưới chơi!
Lời rủ rê của thằng Lượm làm Tiểu Long giật thót. Nó không ngờ anh em vừa gặp nhau sau mấy năm xa cách, mới nói câu trước câu sau thằng Lượm đã rủ đi đánh lộn rồi. Tiểu Long chưa vơi lo lắng về cuộc đụng độ với tụi Tắc Kè Bông hồi trưa, bây giờ lại nghe nói tới chuyện đánh đấm, mặt nó nhăn như bị:
- Thôi đi mày! Tao về đây là để thăm mọi người chứ đâu phải để đánh nhau!
Thấy Tiểu Long từ chối, thằng Lượm xụi lơ. Nhưng nó vẫn cố nài nỉ:
- Chỉ đánh nhau một trận thôi! Anh có võ, đánh cho tụi Xóm Dưới tởn một lần, lần sau nó khỏi bắt nạt tụi em!
Tiểu Long định nói "Một lần tao cũng không đánh!" nhưng sợ thái độ quyết liệt của mình làm thằng Lượm buồn nên nó mấp máy môi hai, ba cái rồi im bặt.
Thấy vậy, Lượm láu lỉnh:
- Làm thinh tức là đồng ý rồi hén?
Trong khi Tiểu Long đang loay hoay cố nghĩ cách từ chối sao cho thằng em khỏi mất lòng thì thím Năm Sang đã kịp thời "giải vây" cho nó. Thím thò đầu ra cửa bếp, kêu:
- Lượm ơi! Tắm lẹ rồi vô ăn cơm đi con!
Thím Năm Sang dọn cơm ngay ngoài sân. Năm người ngồi trên năm chiếc đòn kê thấp lè tè vây quanh chiếc mâm gỗ bày chính giữa cái sân gạch dùng đế phơi thóc đang lún phún cỏ nhoi lên từ những kẽ nứt. Ông của Tiểu Long vẫn đang phải ăn cháo nên được dọn riêng trong nhà. Hơn nữa ông cũng không thể ra gió như những người khỏe mạnh.
Quý ròm có vẻ thích thú với cảnh "ăn ngoài trời" này lắm. Nó lấy đầu gối huých nhẹ Tiểu Long:
- Giống đi cắm trại quá hở mày?
- Ừ.
Quý ròm lại huých một cái nữa:
- Tai lại còn được nghe chim hót! Vườn tre trước nhà chú mày chim làm tổ quá trời!
Vừa nói Quý ròm vừa ngoảnh cổ nhìn ra phía lũy tre đang ríu rít tiếng chim. Nhưng vừa quay đầu, Quý ròm bỗng thấy cổ mình cứng đờ. Từ ngoài ngõ, thằng Tắc Kè Bông mặt mày hầm hầm đang lầm lũi đi vô.
Bỏ xừ rồi! Quý ròm than thầm và lập tức báo động cho bạn bằng cách nghiến răng huých tiếp cái thứ ba. Lần này nó huých mạnh đến nỗi Tiểu Long cau mặt cự nự:
- Mày có ngồi yên đi không! Bộ nói bằng miệng không được hả!
Mắt vẫn dán chặt vào thằng Tắc Kè Bông, Quý ròm thì thào, giọng căng thẳng:
- Ðồ ngốc! Nhìn kìa! Thằng Tắc Kè Bông đang đi tìm tụi mình!
Tưởng Quý ròm nói đùa, Tiểu Long mỉm cười thủng thỉnh quay đầu lại và nó bỗng chết điếng người khi thấy "địch thủ" đã sắp vào tới trong sân thật. Kiểu này thì nguy tới nơi rồi! Tưởng thằng Tắc Kè Bông này hồi trưa chỉ dọa chơi không ngờ nó làm thật! Mà nó lại nhè ngay giờ cơm có đủ mặt chú thím mình để mò tới gây sự thì quả là hiểm ác! Càng nghĩ, bụng Tiểu Long càng giật thon thót. Nó không ngờ nỗi lo lắng mơ hồ trong lòng nó lại hóa thành sự thật nhanh đến thế. Nhưng dù lo đến sốt cả vó, Tiểu Long cũng chẳng biết phải đối phó như thế nào. Sự xuất hiện của Tắc Kè Bông bất ngờ đến mức Tiểu Long đành trơ mắt ếch ra nhìn, phó mặc mọi chuyện tới đâu hay tới đó. Ở bên cạnh, "thần đồng toán" Quý ròm cũng chẳng tính toán được biện pháp nào để thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng này. Cũng như Tiểu Long, nó chỉ biết đờ ra như tượng gỗ, chờ trời xuống cứu.
Nhưng trời chưa kịp cứu Tiểu Long và Quý ròm thì thím Năm Sang đã cứu. Lúc thằng Tắc Kè Bông mới từ ngoài ngõ đi vô, mải xới cơm ra chén nên thím không hề hay biết. Ðến khi nó vào tới trong sân, thím mới thoáng trông thấy nó.
- Bông! - Thím nhăn mặt kêu - Con đi đâu lang thang suốt từ sáng đến giờ thế hở?
Thím gọi thằng Tắc Kè Bông mà Tiểu Long và Quý ròm lại nghe tai mình kêu u u. Trời đất, tại sao thím Năm Sang lại gọi cái thằng Tắc Kè Bông hung hăng bặm trợn kia bằng con? Chẳng lẽ nó là cháu chắt gì của thím và hiện đang sống chung trong cái nhà này?
Thắc mắc của Tiểu Long và Quý ròm được chú Năm "giải đáp" ngay. Chú nói với Tắc Kè Bông:
- Con ra đằng sau rửa tay rửa chân rồi vô ăn cơm!
Mặt Tắc Kè Bông lầm lì:
- Con không đói! Lát con ăn sau!
Nói xong, nó lẳng lặng đi vòng ra sau hè, vẫn câm nín như cô hồn.
- Khoan! - Thím Năm Sang gọi giật - Con lại chào anh Long đi đã! Anh Long là con bác Ba đấy!
Thím chỉ Tiểu Long. Rồi thím chỉ qua Quý ròm:
- Còn đây là anh Quý, bạn của anh Long con!
Tắc Kè Bông nhích tới một bước. Nhưng rồi nó đứng im tại chỗ đưa cặp mắt gườm gườm nhìn "hai ông anh".
Chú thím Năm và thằng Lượm không biết Tắc Kè Bông và bọn Tiểu Long đã "đụng độ" nhau ngoài đường nên thái độ thiếu thân thiện của nó làm cả ba không khỏi ngạc nhiên. Thím Năm Sang cau mày:
- Con làm sao thế?
- Con mệt!
Tắc Kè Bông đáp gọn lỏn. Rồi nó quày quả bỏ đi.
Thím Năm Sang lắc đầu, nói với Tiểu Long:
- Con thím đấy! Nó hoang đàng chi địa, suốt ngày cứ đi chơi lông bông bày chuyện đánh nhau, lại lì lợm không ai bảo được! Các cháu đừng chấp nhất nó nhé!
- Dạ, không đâu thím! - Tiểu Long cười nhẹ - Hồi trưa tụi cháu đã gặp nhau ở ngoài đường rồi, nhưng lúc đó chưa biết là anh em!
Tiểu Long miệng cười mà bụng như lửa đốt. Theo như những gì nó vừa chứng kiến, thằng Tắc Kè Bông đích thị là con riêng của thím với người chồng trước. Như vậy là nó ở ngay trong nhà này. Mình dù sao cũng là khách ở xa đến. Khách lại đi gây sự với chủ, thật oái oăm! Không khéo lại còn rước vạ vào thân! Thằng Tắc Kè Bông mà đã hăm, chắc chắn nó không để cho mình với Quý ròm yên!
Sự phấp phỏng khiến Tiểu Long ăn chẳng thấy ngon. Miệng nó cứ nhạt thếch.
Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ - Nguyễn Nhật Ánh Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ