When you reread a classic you do not see more in the book than you did before; you see more in you than was there before.

Clifton Fadiman

Download ebooks
Ebook "Kính 3 - Phá Quân"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thương Nguyệt
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 9
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1416 / 15
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Đạp Ca (*)
ô Sắc thành.
Trong thành thị hư vô đó, hàng ngàn hàng vạn thạch quan lđang ặng lẽ, say ngủ bên dưới đáy nước.
Một đôi mắt đang chăm chú nhìn vào thủy kính. Nước nông, trong vắt, mờ mờ ảo ảo phản chiếu hình ảnh của một vùng không gian khác.
Không biết đã quan sát bao lâu, trên vương tọa cao cao, chiếc đầu lâu hơi hơi cúi xuống ấy bỗng thở dài, tay phải không thể kiềm được, nhấc lên, đưa về phía thủy kính, dường như muốn chạm vào lấy lại một vật nào đó.
"Chân Lam!" Bất ngờ có người cất tiếng gọi, một giọng điệu thân quen vang lên.
"Rầm”, cánh tay đang đưa ra lưng chừng ấy bỗng giật bắn, nặng nề mang nắp đồng hạ xuống, đậy lên thủy kính, mặt nước dập dờn tan ra.
"Đang xem gì thế?" Khi nữ tử với mái tóc sắc bạc cùng bộ y phục trắng toát bước đến chỉ nhìn thấy thủy kính đã được đóng kín. Nàng hơi kinh ngạc nhìn chiếc đầu lâu trơ trọi trên vương tọa ấy, "Mấy hôm nay thường thấy chàng mở thủy kính, chàng xem gì vậy?"
"Không gì cả!" Bất giác cau mày, Hoàng thái tử Không Tang nhìn Thái tử phi, bực dọc trả lời. Thế nhưng lời nói vừa từ miệng xuất ra, trên gương mặt bỗng đỏ ửng lên một cách kỳ quái.
"Đừng đóng thủy kính, ta xem thử Tây Kinh và Tô Ma, bọn họ đã đi đến đâu rồi?" Đối phương đã không trả lời, Bạch Anh cũng không tiện truy vấn tiếp, nàng ngồi xuống vương tọa, tiện tay nâng đầu lâu lên, đặt trên gối, cúi người mở thủy kính, "Những ngày vừa qua, trên kia nhất định đang long trời lở đất, đáng tiếc tạm thời chúng ta vẫn không thể ra ngoài... Thật là lo lắng cho họ."
Trong lúc nói chuyện, nắp đồng đã được mở ra, nước trong thủy kính vẫn còn lăn tăn dao động. Song mặt nước nhấp nhô ấy cũng dần dần phẳng lặng lại, mơ hồ hiện lên hình ảnh vẫn chưa kịp tan biến. Rõ ràng là một mơi nào đó ở phương tây Sa Quốc: giữa bụi cát vàng mù trời, xích đà thồ theo một đoàn người dáng vẻ mục dân cùng tiến về phía trước. Ngồi trên con xích đà đi đầu, chỉ huy cả đoàn lữ hành là một thiếu nữ khoác áo đỏ, mắt sáng răng ngọc, cánh tay màu đồng có chiếc roi da to độ ngón cái quấn quanh, trên lưng mang theo một chiếc hộp, đang quay đầu về sau, lớn tiếng nói điều gì đó, vẻ mặt rất phấn khởi.
"...?" Thoáng sững người, Bạch Anh kinh ngạc nhìn hình ảnh còn sót lại trên thủy kính, thế nhưng chỉ chớp nhẹ mi, cũng chẳng hỏi điều gì, ngón tay thanh tú phất qua mặt nước, lặng lẽ niệm thần chú, nước trong thủy kính chớp mắt lại dậy sóng. Dường như bị sức mạnh vô hình tác động, lớp nước mỏng manh ấy hướng về tâm kính tụ lại, bỗng chốc hợp nhau tạo thành một đường thẳng bắn lên không trung đến ba thước, rào một tiếng, lại rơi xuống chậu đồng, và lập tức yên tĩnh như thủy ngân.
Cảnh tượng trong kính đã hoàn toàn thay đổi.
Thái tử phi với mái tóc trắng phau ngồi trên vương tọa, cúi người nhìn cảnh tượng trong kính, thần sắc trên gương mặt bỗng thay đổi, như có lửa xoáy sâu trong đáy mắt, buột miệng thốt lên: "Hoang đường!".
Vào khoảnh khắc nàng mở thủy kính, Chân Lam đã thoáng thất thần, giờ đây cảm giác được toàn thân Bạch Anh bỗng nhiên rung lên, ngay lúc y đang phân tâm suýt tí nữa đã từ trên gối nàng lăn xuống đất.
"Sao thế?" Trong giây phút Bạch Anh toan đóng thủy kính, Chân Lam đã chấn tỉnh trở lại, tay phải bỗng đưa ra, bất ngờ đỡ nắp đồng, nhìn vào thủy kính. Lướt qua một lượt, y cũng há miệng cứng họng, lúng túng không nói nên lời.
Thủy kính vốn có thể ghi lại rõ ràng hình ảnh nơi người ta muốn quan sát. Giữa khu rừng rậm không biết ở nơi đâu, sắc trời đã tối, một ngọn lửa rừng rực bùng cháy. Bên ánh lửa bập bùng, một đôi nam nữ đang ôm ấp, âu yếm nhau. Nữ tử kia xem ra gương mặt vẫn còn rất trẻ, nhưng thân hình lõa lồ trắng nõn lại thành thục và quyến rũ. Nàng đang thở dồn dập, thần sắc trên khuôn mặt xen lẫn sự thống khổ và hoan lạc kì quái. Đôi tay trắng xanh và thon dài đang ôm lấy nữ tử, trên mười ngón đều đeo nhẫn với những hình thù khác nhau, mái tóc xanh thẫm bị mồ hôi thấm ướt, dán sát vào cơ thể đang quằn quại, rã rời.
"Đúng là... chậc, xằng bậy quá!" Không ngờ đến có thể nhìn thấy sự việc như thế, Chân Lam lúc này cũng không nói nên lời, tay chống trên thủy kính, có vẻ lúng túng vì đã mở ra cảnh tượng không nên thấy đó, khẽ lắc đầu, "Tốt xấu cũng phải tìm một gian phòng chứ!"
Buộc miệng thốt ra câu ấy, quay đầu bắt gặp ánh mắt Bạch Anh, Hoàng thái tử Không Tang cuống cuồng giải thích: "Ý của ta là… nếu như họ tìm một nơi nào đó nghỉ lại hãy... À, nếu như nhìn qua thấy cảnh tượng trong phòng ngủ, người xem đã lập tức đóng thủy kính… không thể tùy tiện... Chậc, có đúng không?"
Tuy miệng thì vội vã giải thích, nhưng cái đầu lâu ấy vẫn chưa hề rời mắt khỏi thủy kính, vừa nói vừa xem.
"Còn xem!" Bạch Anh quát khẽ một tiếng, nhấc tay đóng thủy kính, bọt nước bắn ra, hắt lên nửa mặt chiếc đầu lâu vốn không kịp tránh đó. Động tác bất ngờ như thế hiển nhiên khiến Chân Lam thất kinh, y ngồi yên một chỗ, ngước mắt nhìn gương mặt trắng bệch của nữ tử đang đi tới đi lui quanh vương tọa, cũng trầm mặc hẳn đi.
"Y điên rồi... Quả thật đã điên rồi!" Bạch Anh nôn nóng bước vài bước, nghiến răng gằn giọng.
"Đừng như thế, háo sắc là bản tính trời phú mà..." Chân Lam buông tay phải rời khỏi thủy kính, với tay kéo miếng gấm trên tay vịn vương tọa, lau qua vệt nước bắn trên mặt. Dường như không biết nói thế nào để dỗ dành đối phương… "Nàng xem, người ta không giống nàng, một dạng thực thể không tồn tại, cũng không giống ta chia năm xẻ bảy, lực bất tòng tâm... đúng không? Nói tóm lại, dục vọng chung quy cũng không phải là điều đáng hổ thẹn!"
Bước chân gấp gáp bỗng khựng lại, trong thành thị một cõi hư không này, minh linh nữ tử hư vô quay lại nhìn chiếc đầu lâu trơ trọi trên vương tọa, ánh mắt chầm chậm thay đổi… Nàng đúng là không hiểu được... Năm mười tám tuổi từ Bạch tháp tung người nhảy xuống, sau đó ngủ say suốt mười năm. Cuối cùng, nàng tự vẫn trên núi Cửu Nghi và đã trở thành minh linh…
Suốt cả cuộc đời, nàng chẳng hề biết dục vọng là gì, sau khi chết càng không thể biết. Đấy là may mắn hay bất hạnh?
Dường như chợt hiểu ra câu nói vô tình của mình hàm ý tàn nhẫn, nhói buốt ra sao, bàn tay gãy hốt hoảng đặt lên miêng, câm bặt. Trong Vô Sắc thành rộng lớn như thế, Hoàng thái tử Không Tang và Thái tử phi lặng lẽ nhìn nhau một lúc lâu. Chỉ có ánh nước trên đỉnh đầu chập chờn dao động…
"Ta không muốn nói... nói như thế."
Rất lâu, dường như phẫn nộ trong lòng đã dịu lại phần nào, Bạch Anh quay người lại, giọng lãnh đạm, "Chàng chú ý quan sát nữ tử đó. Đấy không phải là người mà là ma vật, y không ngờ lại cùng... U Hoàng ở chung!"
"U Hoàng?", Sắc mặt Chân Lam lúc này bỗng thay đổi hẳn, "Đó là linh điểu?"
"Đúng là điên rồ!" Bạch Anh khoanh tay bước tới bước lui bước quanh vương tọa, trên gương mặt vốn luôn trầm tĩnh giờ đâu lại chất chứa một vẻ kinh ngạc và lo lắng không cách nào kiềm lại được. "Y muốn làm gì? Rốt cuộc muốn làm gì!"
"Bất kể y muốn làm gì, chúng ta hiện tại đều bất lực. Mọi việc đợi đến vực Thương Ngô, gặp y mới nói." Chân Lam trầm ngâm, thần sắc trên gương mặt cũng thay đổi thất thường, sau cùng y nhấc tay mở thủy kính ra lần nữa, "Ta vừa chú ý quan sát, theo như cây cối trong rừng, có vẻ như Tô Ma hiện nay đã đi qua quận Tức Phong, y sẽ nhanh chóng đến Cửu Nghi thôi"
Tuy có chuẩn bị, song lần thứ hai mở thủy kính, nhìn thấy tấm lưng của nữ tử đang cùng Tô Ma ân ái bên đống lửa đó quả nhiên ẩn hiện một đôi cánh đen lớn, Chân Lam vẫn lặng lẽ thở hắt ra một hơi lạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, y bỗng chú ý đến một vật gì đó bên cạnh ngọn lửa.
Gã người rối tên gọi Tô Nặc ấy bị ném sang bên cạnh, nhe răng nhìn hai người đang ôm ấp lăn lộn phía trước mặt ... Dường như bị những động tác kịch liệt của chủ nhân tác động, gã người rối vốn không có sinh khí đó đột nhiên lạch cạch một tiếng, ngồi dậy, quay đầu về phía tấm gương, toét miệng cười một cách quỷ dị.
"A!" Bất chợt cảm thấy kinh sợ khôn tả, Chân Lam buột miệng kêu lên một tiếng, đánh đổ thủy kính.
"Sao thế?". Bạch Anh thất kinh hỏi.
"Không rõ... đột nhiên giật nảy người!" Hoàng thái tử Không Tang vung vẫy tay áo ẩm ướt, vẫn cảm thấy nỗi khiếp sợ có phần quái lạ ban nãy. "Ta vừa trông thấy gã người rối đó, bỗng cảm thấy có điều không hợp lí…"
"Không hợp lí chỗ nào?" Nghĩ đến gã người rối tên gọi Tô Nặc bên cạnh Khôi Lỗi Sư kia, Bạch Anh bỗng dưng cũng cảm thấy lạnh cứng người
"Diễn tả không được" Chân Lam lại trầm ngâm một lúc lâu vẫn không thể nói ra nguyên nhân, chỉ khẽ lắc đầu, "Thật tà quái. Cái gã khôi lỗi ấy tự nhiên tách ra, thật khiến người ta lo lắng."
"Mọi việc đợi y đến vực Thương Ngô ta sẽ bàn sau." Dường như đã hạ quyết tâm, Thái tử phi bỗng gật đầu, thốt ra một câu, xoay chuyển đề tài, "Không biết sư huynh với Na Sanh đi đến đâu rồi?"
Chân Lam lại cau mày, sắc mặt có phần nghiêm trọng: "Ta vừa xem qua cũng không rõ, có lẽ là vùng phụ cận quận Tức Phong, nhưng mà khu vực đó không cách nào quan sát qua thuỷ kính được!"
"Có người cản trở sao?" Bạch Anh quay đầu lại vô cùng kinh ngạc, "Có phải đã bố trí kết giới?"
"Đúng vậy." Chân Lam trầm ngâm, ngón tay gõ lên tay vịn, "Nếu như dự đoán không sai, có thể bố trí kết giới mạnh mẽ như thế, phải do một trong số mười vu sư đích thân ra tay… Chinh Thiên quân đoàn nhất định cũng đang đuổi theo như hình với bóng. Tây Kinh dẫu sao cũng phải cẩn thận mới thành công được."
Lại là khoảnh khắc trầm mặc nặng nề, rất lâu sau, Bạch Anh mới chậm rãi nói: "Đến khi trời tối, thiếp sẽ dẫn theo một số minh linh chiến sĩ đi xem thế nào."
"Nguy hiểu lắm" Hoàng thái tử Không Tang cau mày, ngón tay liên tục gõ lên tay vịn của vương tọa, "Lỡ như gặp phải sự việc như lần trước, nàng bị thương không cách nào trở về trước lúc trời sáng, thì làm sao?"
"Lẽ nào sư huynh bọn họ hiện tại lại không nguy hiểm?". Ánh mắt kiên định của nữ tử tóc trắng là vô phương phản bác, nắm chặt tay, "Huống hồ, địch thủ nhưTô Ma, không phải lần nào cũng có thể gặp – thiếp sẽ cẩn thận."
"..." Trầm ngâm một lúc, Chân Lam chỉ chầm chậm quay đầu lại, "Bảo Lam Hạ cùng đi cùng nàng, hắn làm việc rất cẩn thận."
"À, lẽ nào thiếp quá lỗ mãng sao?". Thái từ phi nở nụ cười, khom lưng thu dọn thủy kính đã bị lật úp.
Chiếc đầu lâu trên vương tọa lặng lẽ nhìn nàng, rất lâu sau, bỗng bật cười không dứt: "Xem chừng ra dáng vẻ rất trầm tĩnh... Nhưng cũng chỉ gạt người thôi. Nếu như bỗng nổi điên lên, thì rõ là cơn giận khủng khiếp, muốn kiềm cũng không kiềm được.”
"..." Hiển nhiên hiểu rõ Hoàng thái tử đang trêu chọc điều gì, Bạch Anh chẳng thèm để mắt đến y, thu dọn thủy kính. Dù thế nào cũng không nói lại, cứ lờ đi, đấy là phương pháp hữu hiệu duy nhất đúc ra trong khoản thời gian một trăm năm đằng đẵng sống với y.
"Anh". Trong khoảnh khắc nàng rời khỏi, đột nhiên nghe thấy tiếng Chân Lam gọi nàng từ phía sau lưng, giọng điệu vô cùng khẩn thiết.
"Sao thế?". Nàng ngạc nhiên quay đầu lại.
" Ta muốn rời khỏi đây!" Sắc mặt của chiếc đầu lâu trên vương tọa bỗng nhiên thay đổi hẳn, song song đó bàn tay gẫy vội vã nhảy đến, chụp lấy bả vai nàng, hấp tấp nói: "Ta đã nghĩ ra điều gì không bình thường! Gã khôi lỗi đó... Khôi lỗi đó... Nàng không cảm thấy sự thay đổi đột ngột… không như ngày trước sao?"
"Chỗ nào không giống?". Bị thần sắc trên mặt Chân Lam làm cho kinh động, Bạch Anh vô thức hỏi lại. Vừa rồi trong khoảnh khắc rất ngắn, nàng căn bản không lưu ý đến khôi lỗi bị ném sang bên cạnh hai người kia.
"Dường như trở nên..." Bị hỏi vặn lại như thế, giọng điệu Chân Lam yếu đi một chút, cũng có phần không chắc chắn, lẩm bẩm, "Là ta đã nhìn lầm sao? Tên khôi lỗi người rối ấy, dường như… dường như... Đích thực là đã lớn thêm một ít.”
Chú thích:
Đạp ca: Một hình thức nghệ thuật vừa múa, vừa hát.
Trong khu rừng tối tăm mịt mù, tiếng lá cỏ loạt xoạt bỗng nhiên dừng lại.
"Quái lạ... dường như có người đang nhìn chúng ta", hơi thở gấp gáp, nữ tử khựng lại, thì thào nói với nam nhân bên cạnh. Xoẹt một tiếng, đôi cánh đen to lớn sau lưng bỗng dang ra, bao phủ lấy cả hai người. Tay y thị chống vào ngực đối phương, thanh âm đẫm ướt mồ hôi, lại có đôi phần cảnh giác: "Tô Ma, chàng có cảm thấy không?"
Trong khoảnh khắc nữ tử muốn đứng lên, Khôi lỗi sư đột nhiên với tay, thô bạo nắm tóc y thị, kéo ngược vào lòng mình, trở người đè xuống cỏ, ngẩng đầu hướng về một phương nào đó nơi khoảng không trống rỗng, mênh mông. Y "nhìn" qua một lượt, khóe miệng thoáng điểm nụ cười, chẳng nói chẳng rằng cúi xuống, vùi đầu vào ngực nữ tử.
"Hóa ra chàng đã biết trước." U Hoàng khe khẽ rên lên một tiếng, thở ra một hơi, "Hư quá..." Tô Ma đã mặc kệ, linh điểu cũng dứt khoát không quan tâm đến, vòng tay ôm cổ Khôi Lỗi Sư, kéo y đến sát đôi môi của mình.
"Ôi đẹp làm sao... như dáng thiên thần vậy”. Trên gương mặt còn rất trẻ lại có vẻ già dặn, U Hoàng dùng ánh mắt si mê chăm chú quan sát người cùng đầu ấp tay gối với mình. Ý loạn thần mê, y thị khẽ lẩm nhẩm một mình, áp sát môi lên gương mặt nam tử, "Chỉ là... dường như thân thể chàng lại tỏa ra tà khí nồng nặc. Như thế, như thế cũng giống như thiếp?... Vì sao lại quay về tìm thiếp?"
Bao quanh y thị đích thực là mùi hắc ám - chỉ có ma vật đi về trong cõi hắc ám mới mang tà khí ấy.
"Vì A Nặc ưa thích nàng". Cuối cùng cũng mở miệng, thanh âm có phần mệt mỏi, nói không thành lời, Khôi lỗi sư đột ngột rời khỏi vòng tay tà ma, chống người đứng dậy, ngón tay vừa cử động, người rối bên cạnh đóng lửa đã cùm cụp, cùm cụp nhảy đến, nhếch mép cười mỉm, bất ngờ lao thẳng vào lòng của U Hoàng đến đầu gối cũng không gập.
"Ôi, đáng yêu quá..." Linh điểu thu lại đôi cánh sau lưng, vuốt ve gương mặt lạnh tanh của người rối, trong lòng tràn ngập vui sướng, "Người rối mới đẹp làm sao, giống chàng như đúc vậy. Là chàng tạo ra nó sao? Đã dùng yêu thuật gì mà khiến nó có thể cử động thế?"
Song những câu hỏi liên tiếp đó, dường như chẳng mảy may lọt vào tai Khôi lỗi sư. Tô Ma đứng dậy, đến ngồi bên ngọn lửa, cũng chẳng khoác áo vào, chỉ mơ màng đối diện với lửa hồng, gương mặt đượm vẻ thất thần. Dường như cảm thấy lạnh, cánh tay y hơi run lên. Y đưa tay ra trước, cảm giác sức nóng của ngọn lửa, lại đưa đến gần hơn một chút. Sau đó, bất tri bất giác, gần hơn, gần hơn... và đưa cả cánh tay vào trong lửa, nhưng vẫn không thể khống chế cơn run.
U Hoàng ở bên cạnh chẳng mảy may để ý. Do hiểu rõ mọi thói quen, tính khí âm dương kỳ quái của Khôi lỗi sư, nên chẳng mong y hồi đáp, chỉ lo trêu đùa với người rối. Thần sắc gã người rối Tô Nặc âm tà như thế nhưng trong vòng tay ma vật lại trở nên cởi mở hơn một chút, nhìn U Hoàng nhếch miệng cười mỉm.
"Ôi? Chàng có cảm thấy A Nặc trông dường như lớn hơn không? Ngày trước không cao như thế phải không?" U Hoàng ôm người rối vào lòng, bỗng nhiên kinh ngạc phá lên cười "Tô Ma, nó có thể cao lớn thêm phải không? Thật thú vị..."
Lời chưa dứt, tay Khôi lỗi sư đột nhiên run lên. Trong lửa, hai bàn tay nắm chặt lại, ánh mắt lóe lên tia nhìn u ám.
"A, a, bé ngoan." Vỗ vỗ đôi canh, trên gương mặt linh điểu lộ ra nụ cười thích thú, hồn nhiên như một đứa trẻ, "Tô Ma, chàng nói xem nếu như chàng có con, liệu có giống như A Nặc không? Hay thiếp sanh cho chàng một đứa nhé? Hi, cũng không biết con của linh điểu và giao nhân có hình dạng như thế nào nhỉ?"
"Con ư?” Khôi lỗi sư vẫn luôn cúi đầu im lặng bỗng cười phá lên, quay đầu lại. Ánh lửa trên gương mặt khôi ngô đến mức tà dị bập bùng, chập chờn bất định, "Nếu như nàng dám sinh nó ra, ta sẽ giết nó."
Trong câu nói dường như tùy tiên đó đã hàm chứa tính khí lạnh lùng vốn không thể che đậy.
U hoàng chỉ là vui miệng nói chơi, thế nhưng bị sát khí cuồn cuộn hất thẳng vào mặt, không dằn lòng được, chợt thấy ớn lạnh, khựng người, buông tay ra – gã người rối lách cách một tiếng rơi thẳng xuống đất, nhe răng trợn mắt nhìn nàng.
Mái tóc xanh như một dòng thác chảy xuống, phủ lấy gương mặt Tô Ma, y rút tay ra khỏi lửa - cánh tay trắng bệch thanh tú đó bị ngọn lửa bên dưới liếm đen như than. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, làn da bị cháy sém kia đã bắt đầu biến hóa, lập tức khôi phục lại như chưa từng bị phỏng. Trừ nỗi thống khổ chân thật đó, tựa hồ thứ gì cũng không thể phát sinh. Và ý nghĩa sinh mệnh đối với y, lẽ nào cũng chỉ như thế?
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng và hoảng loạn đó, dường như điên cuồng đang từ đáy lòng lan ra.
Mọi thứ đều sẽ bắt đầu sau khi kết thúc... Nhưng lẽ nào y phải trải qua cuộc đời này như thế?
U Hoàng lúng túng không biết nói gì, thế nhưng nhìn đôi tay của Khôi lỗi sư đang thiêu trong lửa và vẻ mặt đột nhiên cười lạnh, quái lạ khôn tả đó, không cầm lòng được, buột miệng kêu khẽ một tiếng, nhặt người rối lên, ôm chặt trong lòng, khép đôi cánh bọc lấy thân thể.
"Đi đến Cửu Nghi,... Đúng, đến Cửu Nghi." Nụ cười lạnh trong vô thức cuối cùng cũng dừng lại, ánh mắt trống rỗng và vô tận của Tô Ma ngước lên, nhìn về một điểm sáng duy nhất chập chờn trong đêm đen, lẩm nhẩm, "Phải đến Cửu Nghi... vẫn còn việc phải làm. Vẫn phải đến Cửu Nghi."
Nếu như mọi việc đã qua đều không thể tận lực nữa, chí ít vẫn còn một việc trước mắt phải hoàn thành.
Không nên nghĩ đến điểm tận cùng trên con đường này là nơi nào - chỉ nhìn đến trạm trước mắt, cũng đủ để người tiếp tục lên đường. Đáng ngại nhất là trạm phía trước đó cũng không tìm không ra.
Thấy khôi lỗi sư vừa nói vừa cười một mình, U Hòang thở dài một hơi lạnh, âm thầm lắc đầu.
Rốt cuộc đang nghĩ đến điều gì... giao nhân này, rốt cuộc đang nghĩ gì? Có gương mặt anh tuấn và sức mạnh khiến mọi sanh linh đều đố kị, nhưng lại phiền muộn và thay đổi thất thường như thế. Sớm biết dằn vặt bản thân thế này, có lẽ nên sớm cùng chúng bạn bay đến núi Không Tịch tham gia hội nghị nhỉ? La La bọn họ... hiện nay đã vượt qua chân trời mịt mù nơi phương Tây trở về chưa? Nhất định vẫn đang oán trách y thị, thân làm thủ lĩnh mà chẳng tâm đến mọi người, đầu óc mê muội chạy theo một tên giao nhân.
Dưới đôi cánh đen to lớn, linh điểu có gương mặt non trẻ đó ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua cành lá rậm rạp trong rừng nhìn về cuối trời Tây, ngẩn ngơ xuất thần
o O o
Bầu trời phương Tây đã hoàn toàn tối đen.
Thềm đá rộng trong góc sâu nhất của Cổ Mộ, từng bậc, từng bậc dẫn đến bể nước xây bằng đá. Giếng sâu mười trượng dẫn mạch nước suối bên dưới sa mạc vào cổ mộ. Nước suối trong vắt đã gột sạch gió cát trên người, y tháo dây buộc tóc, ngâm mái tóc đầy cát bụi vào trong nước. Tuy thân là chiến sĩ quân đoàn, đối với bất kỳ sinh hoạt nào trên vùng Vân Hoang đều có khả năng thích ứng nhanh chóng, song từ trước đến nay thiếu tướng quân dung chỉnh tề dẫu sao cũng khó chịu được bộ dạng cát bụi đầy mặt, quần áo tả tơi như thế.
Văng vẳng giữa tiếng nước chảy, Vân Hoán nghe có tiếng ca lanh lảnh của mục dân bên ngoài Cổ Mộ vang đến - đã bắt đầu rồi sao? Động tay một cái, y lập tức vắt khô mái tóc, cánh tay chống lên thành hồ nhảy ra ngoài, nhanh nhẹn như một con báo.
"Tương". Y mở miệng, gọi giao nhân khôi lỗi đang đứng hầu bên cạnh, "Y phục".
Thiếu nữ giao nhân mặt không biểu cảm mang quân phục y đã trút ra đưa đến.
"Không phải cái này." Vân Hoán thở dài một hơi, bất mãn nhìn qua khôi lỗi - dẫu sao cũng chỉ là khôi lỗi, quá nhiều việc nếu như không phải chính miệng y nói ra, y thị căn bản không để lọt tai. Y với tay nhặt lấy bộ trường bào màu trắng, khoát lên người - đó là trường bào mà sư phụ tìm đưa cho y, kiểu dáng chung chung thuần nhất của mục dân trên đại mạc, cũng không biết bao năm trước sư phụ đã mặc nó rời khỏi cổ mộ, hành tẩu trên Sa Quốc.
Dẫu sao, toàn thân nhung trang của quân đoàn Chinh Thiên thì không thể ra ngoài gặp mục dân vùng này.
Nghĩ đến khoảng thời gian ở đây, ánh mắt thiếu tướng vốn sáng như tuyết lại có phần u ám, trong lòng không biết là cảm giác gì. Song vẫn liên tay khoác trường bào lên người, một mặt gọi Tương đến giúp y buộc thắt lưng. Bất chợt, cảm thấy vai trái nhói đau, Vân Hoán vô cùng kinh ngạc dùng tay phải nắm chặt vai trái, phát hiện nơi ấy hơi rỉ máu – sao chưa hồi phục?
Giao nhân khôi lỗi vẫn tuân theo lệnh y, mang trường bảo phủ lên thân thể thanh niên cường tráng, Vân Hoán lại đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Vết thương này... sao vẫn có thể tái phát? Đã hơn một tháng, sớm phải hoàn toàn bình phục rồi chứ, sao bây giờ lại bất ngờ phát tác? Y nắm chặt vết thương sững sờ, đột nhiên cảm thấy trên cổ tay cũng hơi nhoi nhói, cúi đầu xuống nhìn, thì phát hiện trên trường bào trắng vừa khoác vào có vài vết máu loang lổ.
Là vết thương mà tên giao nhân kia để lại! Tên Khôi lỗi sư mù lòa đó…
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt thiếu tướng đế quốc bỗng thay đổi hoàn toàn. Y vĩnh viễn không thể quên được việc ở quận Đào Nguyên vào tháng trước. Y đã gặp đối thủ mới đáng sợ làm sao! Đấy là lần giao thủ duy nhất mà y hoàn toàn không chiếm được thượng phong. Tên Khôi lỗi sư đó có thể tay không xé nát Phong Chuẩn, dùng kim châm cực mảnh xuyên qua bả vai và cổ tay y!
Lần thảm bại đầu tiên của y từ khi sanh ra đến nay - tuy trước đó y vừa cùng sư huynh Tây Kinh giao thủ, thể lực tiêu hao cực độ, nhưng công tâm mà nói, y biết rõ dù là lúc thể trạng bản thân tốt nhất, chạm trán với đối thủ như thế cũng không cách nào thắng được.
Đấy là… là thứ giao nhân gì mà đáng sợ như thế? Sau lưng hắn có xăm hình một con rồng to lớn đang bay lên.
Dù Tương đã hầu y mặc xong trang phục, y vẫn ngây người đứng tại chỗ, ngẩn ngơ xuất thần. Đầu óc quay cuồng dữ dội, trong đồng tử hẹp dài ánh lạnh lóe lên - khác với những đồng liêu trong quân, mượn dịp trấn thủ đế đô, khi không có quân vụ, y thường ra vào Tàng Thư các của Hoàng gia, đọc qua rất nhiều kinh thư. Căn cứ vào kiến thức trong Lục Hợp Thư, tuy không dám khẳng định, nhưng y mơ hồ đoán được tên giao nhân siêu phàm oan gia ngõ hẹp đó, thậm chí là Khôi lỗi sư giỏi nhất của “nhân loại”, nói không chừng chính là Hải Hoàng trong truyền thuyết.
Sau khi bị thương trở về, trước lúc vào ngục, y từng mang hoài nghi này nói với với Vu Bành nguyên soái - Thật kỳ quái, nguyên soái đối với việc này lại không có bất kỳ phản ứng rõ ràng nào. Chẳng lẽ cả mười vu sư đều tập trung chú ý vào hiện tượng Hoàng Thiên, mà không cảm thấy hứng thú gì đối với việc này sao?
Y phục đã hoàn tất, trong đầu vẫn nghĩ đến những việc rối rắm phức tạp, Vân Hoán bước ra ngoài thạch thất.
Im ắng tịch mịch. Từ trong cổng đá nhìn ra, sư phụ vẫn an an tĩnh tĩnh ngồi trên xe lăn, dường như đã ngủ.
Đã ngủ sao? Hay là – Trong khoảnh khắc đó, lòng Thiếu tướng bỗng hồi hộp, lập tức bước nhanh đến, đỡ nữ tử không chút tri giác trên xe lăn, vội vàng lay gọi: "Sư phụ? Sư phụ?. Một mặt gọi, một mặt y nhìn xung quanh tìm lam hồ, thế nhưng Tiểu Lam lại không biết chuồn đến nơi nào. Trong lúc nóng lòng, Vân Hoán dựa vào kí ức, ấn xuống huyệt vị trước kia lam hồ cắn vào, lực xuyên qua huyệt Kiên Tỉnh, mong gọi sư phụ từ cõi chết tỉnh dậy.
Chỉ lực vừa xuyên vào, bỗng cảm thấy một luồng kiếm khí mạnh mẽ dị thường phản kích trở lại, khiến ngón tay y bị bắn ngược trở ra. Khoảnh khắc ấy Vân Hoán mới phát giác, vốn dĩ sư phụ đang thở nhè nhẹ - chỉ là nghỉ ngơi đôi chút thôi.
"Hoán nhi?" Mộ Yên mở mắt, ngước đầu nhìn đệ tử bên cạnh, mỉm cười, "Con không sao chứ? Ta bỗng dưng thiếp đi "
"Sư phụ đã vất vả quá." Nhớ lại trận đại chiến đêm qua, Vân Hoán cúi đầu xuống, "Là đệ tử không nên thân. Luôn làm phiền sư phụ."
"Đâu có... Con trở về ta rất vui mừng." Mộ Yên mỉm cười vỗ nhẹ vào tay đệ tử, vẻ mệt mỏi trên gương mặt trắng bệch khó lòng che đậy, "Dù sao còn có thể gặp lại con một lần - trễ hơn nữa, thì khó nói. Một năm nay, mỗi khi đột nhiên mất đi tri giác, ta đều lo không thể tỉnh lại... chỉ là ba huynh đệ các con mỗi người một phương, ta vẫn sợ không thể gặp lại các con"
"Sư phụ!" Vân Hoán bỗng ngẩng đầu nhìn Mộ Yên, đột nhiên nhớ ra điều gì, trở tay đưa vào ngực áo tìm một vật nào đó, lại nhớ ra mình vừa thay y phục, chẳng đợi gọi Tương mang quân phục lại, y lập tức đứng dậy, chạy vội vào nội thất.
"Cẩn thận! Cẩn thận kẻo cụng đầu đấy!" Mộ Yên nhìn y đột nhiên lao đi không hiểu chuyện gì, chỉ liên tục nhắc nhở.
Vân Hoán vồ lấy y phục từ trên tay giao nhân khôi lỗi, vội quay lại, đến trước mặt sư phụ, khụy gối xuống, từ túi lót bên trong vạt áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận, dè dặt mở ra, hai tay dâng đến trước mặt Mộ Yên.
"Cái này là...?". Nữ kiếm thánh Không Tang nhìn vật bên trong, dạng như thủy tinh sắc vàng, vô cùng kinh ngạc.
"Ngọc Dịch Cửu Hoàn kim đan.". Vân Hoán ngước mắt nhìn sư phụ, đôi mắt dưới mày kiếm lóe sáng, "Đồ nhi có lòng mang từ đế đô Già Lam đến dâng người, người dùng nó, thân thể nhất định chóng khỏe lại!"
"Ồ? Xem ra đúng là viện thuốc rất thần kì." Vô cùng bất ngờ, Mộ Yên nhón tay lấy kim đan, không kềm được nụ cười, "Hoán nhi, con học luyện đan khi nào thế? Trong tám năm lưu lạc bên ngoài, con đã học được nhiều thứ nhỉ."
"Không phải đồ nhi luyện nó. Là Vu Hàm đại nhân luyện..." Vân Hoán lúng túng cười, "Trong mười vu sư, Vu Hàm đại nhân là trưởng lão đứng đầu, nhưng lại không quản chánh vụ. Chỉ một lòng muốn luyện ra thuốc bất tử. Cũng không biết y đã luyện bao năm – dù hiện tại tuy chưa có thuốc bất tử nhưng cũng luyện ra được linh đan, nghe nói có khả năng kéo dài tuổi thọ. Quý tộc ở đế đô, thương nhân lớn tại Diệp Thành, đều dùng mọi cách, hi vọng có được một viên thuốc do y luyện."
"À..." Mộ Yên cầm viên kim đan ấy trong tay, mỉm cười, "Thảo nào con nói Vu Bành nguyên soái gì đó vẫn còn sống - ta đang lấy làm khó hiểu, năm mươi năm trước y đã gần bốn mươi, hiện nay tính ra, lẽ nào có thể sống đếm một trăm tuổi? Hóa ra là nhờ linh đan…"
Vân Hoán mỉm cười, gật đầu xác nhân: "Vu Bành đại nhân hiện tại nhìn dáng vẻ vẫn như năm bốn mươi tuổi."
"So với Diệt Tự Quyết của môn hạ Kiếm Thánh chúng ta còn hiệu nghiệm hơn... không cần mượn giấc ngủ mà trì hoãn thời gian." Nữ Kiếm Thánh Không Tang nghe thấy có vẻ thích thú, nghiêng đầu mỉm cười, đột nhiên thở dài một hơi, "Hoán nhi, phiền con lo lắng như thế. Sư phụ chẳng qua đã là người gần đất xa trời, lãng phí những linh dược trân quý này cũng vô nghĩa."
Nhắm mắt lại, dường như cảm thấy mệt mỏi, trên gương mặt nữ tử nở ra một nụ cười thê lương: "Nói thật với con, năm đó sau khi giao thủ với Vu Bành, ta tự biết thương thế không thể xem nhẹ, đã từng đi cầu danh y khắp nơi. Từ thầy thuốc ở Sa Quốc đến vu chúc (phù thủy) vùng Cửu Nghi, có dạng chạy chữa nào mà chưa từng thử qua? Tất thảy đại phu đều nói, huyết mạch đã đoạn, dù cho dựa vào một thân võ nghệ của ta, tối đa chỉ có thể kéo dài năm năm - tối đa năm năm thôi. Trừ phi trường kì dùng "Diệt tự quyết" để ngủ đông, như loài rùa không tỉnh dậy. Bằng không, cứ sống một ngày thì tuổi thọ lại giảm đi một ngày."
"Sư phụ?!" Sự việc nghiêm trọng đến không ngờ, Vân Hoán bỗng ngẩng đầu, không dám tin nữ tử ngay trước mắt.
"Lẽ ra ta đã phải nhắm mắt xuôi tay. Dù sao kiếm khách cuối cùng chết dưới kiếm, cũng là chân lí..." Vỗ nhẹ vai đệ tử, giọng Mộ Yên rất trầm tĩnh, "Nhưng ta vẫn cảm thấy có phần không cam tâm, lại chọn nơi Cổ Mộ này, bắt đầu dùng Diệt Tự Quyết chìm vào giấc ngủ, thoát li khỏi cuộc sống hiện tại - ài, thời gian đấy cũng thật ngốc, vì không biết bản thân hơi tàn sống tạm như thế nào, đã muốn kéo dài thời gian. Thỉnh thoảng bị ma vật bên ngoài quấy nhiễu, lại ra giúp những người mục dân kia đánh đuổi chúng - đã tỉnh tỉnh mê mê như thế, mà qua hơn một năm."
"Nhưng, nhưng mà," Vân Hoán lẩm nhẩm buột miệng, "Sư phụ đã dạy con suốt ba năm... suốt ba năm."
Trong ba năm đó, sư phụ mỗi ngày đều đốc thúc chỉ đểm, chưa từng gián đoạn.
Mộ Yên mỉm cười, lắc đầu không nói, chỉ kéo y đến, đặt kim đan đặt vào lòng bàn tay y, giúp y thắt lại nút buộc sau cùng trên cổ áo. "Con xem, cao lớn thế này, trường bào khoác lên người con cũng ngắn đi một khúc, chỉ có đành mặc tạm vậy – Dạ tiệc của mục dân bên ngoài đã bắt đầu, đi nhanh lên! Nếu như con không tìm lại được viên Như Ý Châu ấy, thì gay go lắm đó."
Thế nhưng thiếu tướng đế quốc vẫn đứng yên tại chỗ không hề cử động, từ phía sau nhìn tới, chỉ thấy bả vai y đang rung rung không thể kềm lại được.
"Vậy còn bao lâu nữa?" Y bỗng quay người lại, trong mắt đột nhiên xuất hiện ánh sáng kinh người, lao thẳng đến trước xe lăn, "Sư phụ, người còn lại bao nhiêu thời gian? Một năm? Nửa năm? Hay một vài tháng?"
Bị khí thế bộc phát trong khoảnh khắc của đệ tử lấn áp, Mộ Yên ngỡ ngàng: "Cụ thể ta cũng không nhớ rõ... không quá ba tháng."
"Ba tháng... Ba tháng". Câu trả lời như thế hiển nhiên khiến người tuyệt vọng, Vân Hoán lẩm nhẩm lập lại, bỗng quay người, cắn răng nói một câu. "Thôi được, sư phụ, sau khi tìm thấy Như ý châu, con sẽ đưa người về đế đô!"
"Hài tử ngốc, cho dù đến Già Lam thành thì có thể làm gì?", Mô Yên lắc đầu, cười nhạt, "Con đã nói ngay cả Vu Hàm cũng không luyện được thuốc bất tử, đúng không?"
"Không, không, có biện pháp... nhất định có biện pháp!" Thiếu tướng đế quốc hiển nhiên đã bị dòng thác lũ cuồn cuộn trong nội tâm khống chế, trong ánh mắt lãnh định thường ngày lóe lên tia sáng bất chấp mọi thứ, chẳng thể suy nghĩ gì, buột miệng thốt ra, "Con đến cầu Trí Giả đại nhân! Trí Giả đại nhân nhất định có thể... Y là thần... việc gì cũng có thể xử lý. Con đến xin tỷ tỷ giúp đỡ, nhờ tỷ ấy cầu xin Trí Giả đại nhân cứu người!"
"Bốp!" Nói chưa được nửa câu, một bạt tai đột nhiên giáng xuống gương mặt y, khiến y sững sờ.
Vân Hoán sờ tay lên má, ngây người nhìn nữ tử trên xe lăn - nhiều năm qua, đây vẫn là lần đầu tiên sư phụ đánh y.
"Có đau không?" Bản thân Mộ Yên cũng sững người một lúc, vội vàng đưa tay xoa nhẹ má đệ tử, sự lo lắng thể hiện rõ trong ánh mắt, "Con xem, con nói chuyện điên rồ thế nào! Ta là người Không Tang, lại bị thương dưới tay Vu Bành nguyên soái các con - con đưa ta về đế đô? Nói với thập Vu con là đệ tử của Kiếm Thánh Không Tang? Tây Kinh và Bạch Anh là sư huynh, sư tỷ của con? - Con điên rồi sao? Muốn tự tìm cái chết sao? Bọn sài lang ấy còn đang lo tìm không ra lý do thích đáng!"
Tức giận, lo lắng đan xen, nữ Kiếm Thánh dường như cảm giác thần khí suy kiệt, dừng lại một chốc, nhìn thấy đệ tử cúi đầu không đáp, chậm rãi nói: "Hoán nhi, con cẩn thận suy nghĩ xem - dù sao... dù sao, khục khục, sư phụ thà chết ở nơi này cũng không thể cùng con về Già Lam thành."
Vân Hoán vẫn không trả lời, Mộ Yên chỉ cảm thấy bả vai quân nhân dưới tay mình hơi hơi run run.
Chỉ là khoảnh khắc, cơn run không thể khống chế đó lập tức biến mất, Thiếu tướng Thương Lưu đế quốc ngẩng đầu, trong đôi mắt bên dưới mày kiếm đã không còn ánh nhìn bất chấp như ban nãy, sâu và lạnh, không thể nhìn thấu: "Sư phụ giáo huấn như thế, đệ tử không dám tái phạm."
"Hài tử ngoan." Thở phào nhẹ nhõm, Mộ Yên cuối cùng cũng mỉm cười trở lại: "Sau này tuyệt không được lỗ mãng hành sự như thế - mục dân bên ngoài cửa đã tụ tập lâu rồi. Qua đây giúp sư phụ đẩy xe lăn, chúng ta ra ngoài thôi."
Thế nhưng Vân Hoán vẫn đứng yên tại chỗ, lặng lẽ đưa tay lên, mở ra, lần nữa đưa viên kim đan đưa đến trước mặt Mộ Yên, từng chữ từng câu:
"Mong sư phụ nhận lại viên kim đan này."
Ngữ điệu kiên định như thép đó, trong lúc ngẩn ngơ, Mộ Yên bỗng hoài niệm, trong hầm ngầm đầu tiên, nhìn ánh mắt tuyệt vọng và quật cường của y... Thở dài một hơi, không nỡ trái ý đệ tử lần nữa, Mộ Yên đưa tay, cầm lên, mỉm cười, rồi nuốt vào.
Dưới màn đêm, ngọn lửa cháy rừng rực, ánh đỏ cả một góc trời.
Mắt thấy linh điểu tụ tập nhốn nháo đã bay đi, mục dân quỳ rạp bên ngoài Cổ Mộ, khẩn cầu bảo hộ biết rõ trận đại kiếp mỗi năm một lần đã bình an đi qua, đồng thanh reo hò. Ngoài thành Không Tịch lập tức trở thành bể cả dậy sóng hân hoan. Bên trên ngọn lửa, đầu người lúc nhúc, ly sừng trâu, chén cốt đà lẫn vào nhau giơ lên không trung, lời ca tụng hòa theo vu sư các bộ tộc vang vọng trời đêm. Mỹ tửu bắn tung tóe, dâng tràn tấm lòng cảm kích dành cho thần linh. Theo tiếng đàn mười hai dây du dương, những người mục dân đưa hai tay lên, nhịp chân cùng nhau ca hát, khí thế náo nhiệt lan ra, ca ngợi thiên thần và nữ tiên - khi đại kiếp đi qua, dựa theo thông lệ, đêm thứ hai phải cử hành yến hội long trọng, đáp tạ nữ tiên bên trong Cổ Mộ.
"Cũng đã ca hát lâu rồi... sao giờ này nữ tiên vẫn chưa ra nhỉ?" Bên cạnh đống lửa, một cô nương áo đỏ có phần bồn chồn, lo lắng, lẩm bẩm: "Ngày trước dù sao người cũng mở cửa đá ra mặt góp vui một lúc - lẽ nào là lần này chúng ta ca hát, nhảy múa không hay? Nếu như nữ tiên không bước ra, chúng ta lại không thể dừng khiêu vũ…"
"Ương Tang công chúa, nhất định là cô chưa khiêu vũ, và Ma Kha công chúa cũng chưa cất tiếng hát, cho nên nữ tiên không thể xuất hiện." Nữ nô bên phải mỉm cười khích lệ, cùng lúc ra hiệu cho mục dân bên cạnh phụ họa, "Hai vị công chúa trân quý nhất trong tộc đều chưa ra mặt, thiên thần, nữ tiên làm sao vừa ý được? Mọi người nói có đúng không?"
"Đúng, Đúng thế!". Mục dân đang uống rượu bên cạnh cùng nhau rền vang đáp lời.
"Vì sao ta phải nhảy múa..." Cô nương áo đỏ nghe lời nói của nữ nô, tuy trong lòng vui vui, lại cố ý bĩu môi, ánh mắt đảo nhanh, "Ma Kha nha đầu đó, tỷ ấy đi đâu rồi? Tỷ ấy không ca, ta cũng không múa!"
"Công chúa Ma Kha đã đến bên cạnh cầm sư kia, chỉnh xong dây đàn sẽ bắt đầu ca ngay" Nữ nô Châu Châu cười tít mắt, nháy một cái, ngón tay chỉ về phía đống lửa bên ngoài. Nơi đó quả nhiên có một thiếu nữ áo vàng ăn mặc lộng lẫy đang đứng sau cầm sư, cúi người nói nhỏ điều gì đó, Châu Châu lại cười: "Ương Tang công chúa bắt đầu nhảy ngay chứ, mọi người đều đang đợi công chúa múa dẫn đầu đó!"
"Ma Kha phải hát trước!". Bỗng nhiên phát cáu, thiếu nữ bướng bỉnh hừ lên một tiếng, lại không dằn lòng được, liếc nhìn người đứng bên cạnh cầm sư đang gẩy đàn mười hai dây, "Hừ, cũng không biết xấu hổ, bỏ mặc ta không đếm xỉa tới, suốt ngày nay cứ quấn lấy người ta - một tên cầm sư mù lòa lang thang, ẻo lả như nữ nhi, không ra dáng nam nhân chút nào, cũng đáng được tâng bốc thế sao..."
"Ôi ôi, Cầm sư Băng Hà quyến rũ đến mức nào, lại khiến Ương Tang công chúa ghen tị như thế nhỉ?" Nữ nô Châu Châu hiển nhiên hiểu rõ hai vị công chúa này, buông lời trêu ghẹo chủ nhân, kéo tay Ương Tang, "Đến đây, đến đây, khiêu vũ đi! Mọi người đều đang đợi cô đó!"
"Ta không nhảy!" Ương Tang vẫn tỏ ra cáu kinh như cũ, giậm chân một phát, lớn tiếng, "Phải bắt tên mù đó gảy đàn lên cho Ma Kha hát trước!"
Thanh âm hơi lớn, người bên cạnh đống lửa hiển nhiên đã nghe thấy, gã cầm sư ấy đang cúi đầu từ từ ngẩng đầu lên, thiếu nữ áo vàng - Ma Kha công chúa đứng sau y cũng ngẩng đầu nhìn về phía muội muội, cau mày.
"Ương Tang! Không được vô lễ - mau ra khiêu vũ đi!"
Giữa bầu không khí căng thẳng, đột nhiên vọng tới tiếng kêu "Dừng lại!" uy nghiêm vô song. Giữa đám tộc nhân túm tụm, một người trung niên tay cầm chén rượu đưa lên, mục dân đồng loạt cúi đầu, gọi "La Nặc thủ lĩnh". Tộc trưởng của bộ lạc Mạn Nhĩ Ca đích thân dẫn tộc nhân đến nơi này chủ trì đại hội, lại nhìn thấy con gái đang tức giận, không kiềm được cau mày, quát, sau đó quay đầu về hướng khác, ra lệnh, "Cầm sư, gảy đàn! Ma Kha, đừng lo thì thầm to nhỏ nữa, hãy hát lên đi! Con là thiên linh điểu trên bầu trời đại mạc mà!"
Mục dân bên cạnh nghe Tộc trưởng mở miệng, đồng loạt hoan hô, rộn rã hê lên một tiếng. "Hỏa! Hỏa! Hỏa!"
"Dạ vâng, phụ vương." Ma Kha công chúa áo vàng hơi thẹn thùng, cung kính đáp lại, không dám trì hoãn nữa, thấp giọng nói với cầm sư: "Băng Hà, ta phải hát rồi - anh hãy gảy một khúc ‘Hỏa’ nhé?"
Cầm sư mù lòa khẽ mỉm cười, cũng không trả lời, chỉ mang ngón tay ấn lên dây đàn, nhẹ nhàng dạo qua.
Cũng không biết có phải là ảo tưởng không, toàn bộ mục dân đều cảm thấy khoảnh khắc cung nhạc đầu tiên vang lên, mọi ngọn lửa đang cháy trên đồng hoang bỗng có phần rực rỡ hơn, bập bùng nhảy múa, dường như cũng muốn hòa nhịp khiêu vũ.
"Thật tuyệt!". Công chúa Ma Kha thầm thán phục, nhìn nam nhân chơi đàn trước mắt. Ngọn lửa bập bùng ánh lên gương mặt y, đôi mắt cầm sư hơi khép nhẹ, gương mặt thanh tú khôi ngô, có một khí chất ưu nhã mà không ai trên đại mạc sánh được. Bàn tay thon dài ấn trên đàn cũng là nét nho nhã, thong dong mà mục dân không thể có, lại càng không giống một cầm sư lang thang.
"Hát đi, Thiên linh điểu của chúng tôi!" Nữ tử vừa ngẩn ngơ một lúc, tiếng reo hò của mục dân đã vang lên bên tai, kèm theo tiếng vỗ tay hòa cùng nhịp điệu, khẩn khoản thúc giục. Công chúa Ma Kha liếc nhìn qua cầm sư một lượt, cuối cùng thõng tay, đứng dậy, mặt hướng về núi Không Tịch phương Tây, đưa hai tay lên, mở miệng cất tiếng: " Hãy cháy lên thần lửa của ta, để nói với thiên thần-"
Âm thanh thiên nhiên đấy vừa cất lên, cả vùng hoang vu bỗng trở nên tĩnh lặng. Giọng hát ngọt ngào nhưng se lạnh, như gió mang hơi rét, như suối băng tan ra từ thượng nguồn, róc rách chảy vào hoang mạc, hợp thành Xích Thủy, tưới mát cả vạn dặm hoang mạc. Tộc nhân của ba bộ lạc trên đại mạc đều biết: con gái tộc trưởng bộ lạc Mạn Nhĩ ca là thiên linh điểu của bầu trời đại mạc, nếu như Xích Thủy là nguồi suối duy nhất tưới mát hoang mạc thì giọng ca của nàng chính là dòng suối ngọt ngào, tuôn chảy trong lòng người.
Thủ lĩnh La Nặc nhìn con gái lớn tỏ ý khen ngợi, hướng về Ương Tang khoát tay ra hiệu - tuy không có con trai, nhưng hai cô con gái này cũng đủ khiến y thấy tự hào, hơn hẳn mọi người trong cả ba bộ lạc.
Ương Tang công chúa áo đỏ vẫn lờ đi mệnh lệnh phụ thân, chỉ nghiêng đầu toàn tâm toàn ý lắng nghe giọng hát của tỷ tỷ. Đợi đến âm cuối cùng trong câu hát đầu tiên của Ma Kha công chúa vang ra, khoảnh khắc âm mới chưa cất lên, bất ngờ ngón chân khẽ động, một bước đã nhảy đến giữa sân. Dáng điệu uyển chuyển như chim yến kéo theo cả một tràng vỗ tay tán thưởng vang dội. Thế nhưng sau động tác đầu tiên, Ương Tang lại đứng im. Giữa tiếng ca như thanh âm thiên nhiên ấy, tất thảy mọi người đều nín thở, lặng yên, chăm chú quan sát.
Dưới màn đêm, người cầm sư lang thang đó gảy đàn tùy tâm, không theo bất cứ giai điệu nào, lăng loạn thâm trầm, tản mạn như màn sương mỏng manh tan biến trước khi mặt trời lên – Phút chốc không còn cảm giác tiết tấu bó buộc trong âm luật, chỉ thấy tự do, tự do miên man.. Dáng người khiêu vũ nổi bật giữa nền váy đỏ rực rỡ. Ương Tang kéo vạt váy lên, chầm chậm xoay chuyển. Chiếc cổ cao, cánh tay thon, theo từng nốt nhạc bắt đầu chuyển động.
Âm thanh huyền cầm càng lúc càng nhanh, theo khúc nhạc của cầm sư, ngọn lửa đột nhiên bùng cháy. Trong khoảnh khắc trọng âm đầu tiên vang ra, kèm theo câu hát thứ hai của Ma Kha "Hãy bùng lên hỡi lửa thần của ta", Ương Tang đột nhiên xoay người - khi xoay người, cánh tay cầm vạt váy đỏ đột nhiên xòe ra, toàn thân như bông hoa Hồng Cức diễm lệ bung cánh.
Bất ngờ, bàn chân nàng nhịp ra tiết tấu thanh thoát. Trong phút chốc đã khiến âm điệu vốn dĩ rời rạc nhạt nhẽo đấy dường như rung lên mạnh mẽ, được tiếp thêm một nguồn sinh lực và cảm xúc cháy bỏng như ngọn lửa. Băng Hà hiển nhiên có phần bất ngờ, bàn tay trên đàn có phần khựng lại. Song khóe miệng mỉm cười, ngón tay lại nhanh chóng lướt trên mười hai dây đàn, chớp mắt đã bắt kịp tiết tấu của người khiêu vũ.
Tà váy của thiếu nữ áo đỏ tung bay, và đôi chân thon dài bên dưới giẫm lên mặt đất theo một mật độ tiết tấu ngẫu hứng. Khi xoay người vẻ mặt phấn khởi, khi uốn người, khi quay đầu, khi khép mi, khi nhấc tay, đều phát ra hào quang bốn hướng, như mặt trời đỏ vừa ló dạng. Đôi chân thanh tú nhịp theo tiết tấu, vạt váy bên người xòe ra và khép lại, làm nền cho dáng điệu uyển chuyển, như một đóa Hồng Cức bỗng khép, bỗng nở đang nhảy múa, vẻ duyên dáng kiều mị khôn tả.
"Ương Tang! Ương Tang! Ương Tang công chúa!" Dáng múa vô cùng mĩ lệ như thế hiển nhiên trong khoảnh khắc đã làm bừng cháy nguồn cảm hứng của những người mục dân trên đại mạc. Tiếng reo hò tán thưởng rộn lên như gió vang vọng bốn phương. Cũng không biết là ai khơi mào, bước theo vũ bộ của thiếu nữ áo đỏ, tất thảy mục dân đều người tiếp người, vây lấy ngọn lửa, bắt đầu ca múa.
Giọng hát đã hoàn toàn lạc đi trong tiếng reo hò đấy. Ma Kha áo vàng nhìn muội muội đã mang đến bầu không khí đại yến, liền thuận theo tiếng hoan hô của mọi người ngừng ca, ngồi xuống phía sau cầm sư.
"Muội muội của cô nhảy thật đẹp..." Cầm sư cũng ngừng dây đàn, ngón tay đặt trên đàn, cúi đầu mỉm cười.
"Sao?". Vốn dĩ bất cứ lời tán tụng nào đối với Ương Tang cũng khiến nàng vui vẻ nhưng lần này Ma Kha lại không cười, cúi đầu nói nhỏ, "Anh... anh có thể nhìn thấy sao?”
"Nghe cũng nghe ra". Người cầm sư tên Băng Hà đó mỉm cười, cúi đầu xuống gảy đàn, "Nhưng giọng ca của Ma Kha công chúa cũng không kém gì cô ấy... chỉ là vì sao cô hát không tập trung? Lẽ nào cô không yêu kính thiên thần sao?"
"..." Gương mặt Ma Kha bỗng đỏ lên một chút. Tuy so với muội muội, Ma Kha có vẻ thẹn thùng hơn, nhưng nữ nhân trên đại mạc vốn thật thà thẳng thắn, nhỏ tiếng thừa nhận: "Ta cảm thấy anh còn đẹp hơn cả thiên thần."
Ngón tay dạo qua dậy, cầm sư mỉm cười nhấc tay, nhìn về phía thiếu nữ áo vàng, mái tóc đen từ trên trán rũ xuống, che kín đôi mắt khép hờ của y: "Đa tạ công chúa đã khen ngợi - đối với một cầm sư lang thang mà nói, được người mang ra so sánh ngang với thiên thần, đích thực là giảm phúc phần ạ."
Ma Kha suy nghĩ mãi, cuối cùng nhường một bước, nhưng vẫn kiên trì: "Ít nhất trên đại mạc này, cũng không có ai tuấn tú như Băng Hà!"
"Công chúa không gặp đấy thôi!" Trên gương mặt cầm sư luôn kèm theo nụ cười mỉm, song vẻ tươi cười đó lại có dần dần đông lại, thăm thẳm không thấy đáy, "Người chưa nhìn thấy đấy... gương mặt thiên thần thật sự như có hào quang tỏa ra bốn phương. Đấy đúng là mĩ mạo có thể dẫn đến loạn "khuynh quốc".”
Bên kia đống lửa hai người to nhỏ rì rầm, bên này thiếu nữ áo đỏ vừa múa, vừa liếc xem họ nói gì, tiếng dậm chân càng lớn.
"Hừ, lại dây dưa với tên mù lòa đáng ghét, ẻo lả như nữ nhi đó!". Giữa vòng vây mục dân, Ương Tang từ cặp này nhảy sang cặp khác, bất mãn oán trách - chung quy tỷ tỷ bầu bạn với nàng đã mười bảy năm nay, đột nhiên bị một tên cầm sư lang thang không quen biết cướp mất hồn, nên muội muội bị lạnh nhạt này có phần tức giận trong lòng.
"Ôi, Băng Hà mới tuấn tú làm sao! Công chúa thật đã hờn dỗi quá" Giữa lúc nắm tay nàng kéo lại, nữ nô Châu Châu vừa cười vừa nhảy, nhìn về hướng cầm sư và công chúa Ma Kha đang cúi đầu thầm thì, tán tụng, “Thật xứng lứa vừa đôi với Ma Kha công chúa. Giống nữ nhân chỗ nào đâu?"
"Ngươi xem, gương mặt y mới trắng làm sao, nữ nhân cũng không có vẻ thanh tú như thế!". Ương Tang ấm ức, một mặt dụng lực giậm chân khiêu vũ, một mặt đanh đá liên tục chỉ trích: "Lại còn tay - uyển chuyển làm sao, dài làm sao, nhìn qua một lượt cũng đủ biết không phải nam tử hán tung hoành trên yên ngựa! Chỉ có thể gảy đàn, cho y một nhát đao cũng đủ bất động."
"A, thì ra... Ương Tang công chúa yêu thích dũng sĩ." Trong khi tức giận, Ương Tang nhảy càng lúc càng nhanh, Châu Châu không thể theo kịp, nhưng vẫn hổn hển trêu ghẹo, "Tôi quay lại, đến bẩm cáo với thủ lĩnh! Dũng sĩ của tất cả bộ lạc trên đại mạc đều tụ tập... đều đang tụ tập reo hò, nhảy múa, sẽ lập tức nhặt lấy khí giới, đến bộ lạc Man Nhĩ Ca ta, vì công chúa mà tỷ võ quyết đấu nhé!"
Ương Tang hiển nhiên rất thích nghe những câu nói như vậy, song vẫn nhíu mày một cái, hừ một tiếng, nhảy càng nhanh: "Nhưng không được khó coi, thô lỗ như tên kia! Tên nào tên nấy chỉ như sói cát cắn xé lẫn nhau..."
"Công chúa... ách, công chúa muốn phải tuấn tú, lại phải... lại phải vũ dũng,". Châu Châu lúc này thật sự không theo kịp bước chân của công chúa, dứt khoát dừng lại, để Ương Tang độc vũ giữa đoàn người, khom lưng xuống há miệng thở dốc, cười, "Người đấy thật khó tìm!... Nhưng công chúa cẩn thận kẻo mà không xuất giá, thôi thì nhanh đến cầu thiên thần từ trên trời giáng xuống một người cho cô nhé..."
"Hừ." Gương mặt Ương Tang cũng có phần đỏ lên, lại quay đầu hừ một tiếng, ngón tay xoay theo động tác uyển chuyển, đi cùng vũ bộ dưới chân, như một đóa hoa Hồng Cức nở rộ giữa vòng người.
Bất thình lình, nàng buột miệng "A" một tiếng, đột ngột sựng người như bị bất động.
"Làm sao vậy? Làm sao vậy?" Nữ nô Châu Châu sợ hãi giật bắn người, vội vàng cúi người xuống xem xét "Có phải bị trật chân không? Công chúa?"
Song tiểu công chúa áo đỏ không hồi đáp. Trong lúc nữ nô phát giác hai chân công chúa hoàn toàn không bị thương, kinh ngạc ngẩng đầu, tính hỏi thăm, đột nhiên nghe thấy đám người bên cạnh bỗng chốc nhốn nháo, trận trận reo hò vang dậy: "Nữ tiên! Nữ tiên!"
Nữ tiên cuối cùng đã xuất hiện sao?
Châu Châu vừa nghĩ đến, đã không thể kìm lòng quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh lửa bập bùng, cửa đá cổ mộ rầm rầm mở ra, giữa nền đen kịt, một bộ áo trắng phấp phới xuất hiện, phiêu diêu thoát tục. Tất cả mục dân cùng reo hò, cúi người hành lễ, mang chén rượu giơ cao trên đỉnh đầu.
Nữ nô vội vàng cúi người xuống như mọi tộc dân khác, đồng thời muốn kéo công chúa xuống. Song công chúa Ương Tang bỗng sững người trong khoảnh khắc ấy. Giữa lúc mọi người đều cúc cung vẫn đứng thẳng người, trong tay còn cầm vạt váy, nhìn thẳng vào cánh cửa Cổ Mộ đang rộng mở.
"Châu Châu, ngươi xem, ngươi xem... Thiên thần đã nghe thấy lời khấn nguyện của ta." Có phần ngỡ ngàng, Ương Tang buột miệng gọi khẽ, song nữ nô không dám ngẩng đầu lên, chỉ liều lĩnh nắm vạt váy của nàng, mong kéo công chúa không nghe lời này xuống. Bất kính với nữ tiên như thế, chốc nữa thể nào cũng bị thủ lĩnh La Nặc trách phạt nghiêm khắc.
Song giọng điệu ngỡ ngàng của công chúa áo đỏ chỉ tồn tại một chốc, tiếp đó đã chuyển thành sung sướng phát cuồng:" Thiên thần đã nghe thấy lời của ta!"
o O o
"Hoán nhi, con xem, mới xinh đẹp làm sao!". Cửa đá vừa mở, hình ảnh hàng trăm ngọn lửa rực rỡ và bóng dáng thiếu nữ áo đỏ xoay vòng trong ánh lửa bập bùng ấy đã đập vào mắt, Mộ Yên mỉm cười khen ngợi, "Đây là hai chị em xinh đẹp nhất của bộ lạc Mạn Nhĩ Ca."
Giữa lúc mọi người cùng cúi rạp đầy đất, duy chỉ có thiếu nữ áo đỏ nhảy múa trong ánh lửa bập bùng như một đóa hoa Hồng Cức nở rộ, đôi chân bên dưới tà váy gõ ra tiết tấu làm rung động lòng người. Khi ngoắc mắt quay lại, bất chợt dứt khoát, như chim nhạn lướt qua, khi nhắm mắt cúi đầu, ung dung trầm ngâm, như dây đàn ngân khẽ - nhưng giữa những động tác đưa tay, nhấc chân liên tục, người xem bất ngờ có một một vẻ ngẩn ngơ: dường như thời gian theo động tác người múa có thể trôi nhanh hoặc giả dừng lại.
Song Vân Hoán chỉ nhìn qua, đã khom lưng xuống nói khẽ: "Phải ra ngoài sao? Sư phụ?"
Mộ Yên khẽ gật đầu, quân nhân trẻ tuổi đứng sau lưng đi đến bên cạnh, cúi xuống, chỉ dùng một ít sức đã dễ dàng ôm nữ tử cùng xe lăn từ trên thềm đá của Cổ Mộ bước xuống.
"Nữ tiên! Nữ tiên!" Lần đầu tiên nhìn thấy nữ tiên bước xuống cùng họ vui vẻ tụ hội, toàn bộ mục dân reo hò vang dậy, thanh âm kinh thiên động địa. Mục dân quỳ gần đấy liền nhao nhao tiến đến cúi người hôn lên vạt áo Mộ Yên, thể hiện tấm lòng cảm kích người bao năm qua đã chở che cho họ. Tộc nhân xô đến càng lúc càng đông, cuối cùng một bước cũng khó đi.
"Ta không phải là nữ tiên gì cả... không phải là nữ tiên", Đáp lại sự nhiệt tình đó, Mộ Yên trong nhất thời bị bất ngờ, có vẻ lúng túng, nắm chặt vạt áo trong tay, vội vã giải thích, "Ta từ lâu đã nói mình không phải nữ tiên gì cả! Không nên như thế!"
Song lời nói ấy hoàn toàn không được tiếp thu, những người mục dân đâu để ý đến lời biện bạch của nữ tử, điên cuồng ào đến, thử chạm tay vào chân và y phục của người. Xe lăn liên tục bị đẩy tới đẩy lui, hoàn toàn không thể kiểm soát.
"Hoán nhi, Hoán nhi." Quả tình không còn biện pháp nào chống đỡ, Mộ Yên cười khổ, vô thức quay đầu tìm bóng dáng đệ tử.
"Sư phụ," Vân Hoán vẫn luôn theo sát sư phụ, lập tức nhào người đến, giang tay ngăn cản đám mục dân cuồng nhiệt đấy. Một tay bảo vệ sư phụ, một tay nắm chặt Quang Kiếm, nói nhỏ: "Cần đệ tử đuổi những người này giúp sự phụ không ạ?"
"Không cần đâu", Mộ Yên lắc đầu cười khổ, nhận thấy muốn giải thích cho những người này hiểu rõ phải tốn rất nhiều công sức, "Đưa ta đến gặp La Nặc thủ lĩnh... chuyện Như Ý châu trực tiếp nói với ông ta có thể sẽ tốt hơn."
"Dạ vâng." Vân Hóan hơi khom lưng, một lần nữa nhẹ nhàng nhấc sư phụ cùng luân y lên, chỉ điểm chân một cái đã lướt qua muôn ngọn lửa, đáp xuống bên đống lửa chỗ La Nặc thủ lĩnh. Khoảng cách đó đủ năm trượng, dù là dũng sĩ trẻ tuổi kiêu dũng nhất trên đại mạc cũng không thể một lần vượt qua, nhưng thanh niên khoác bào trằng này ôm thêm một người, lại ung dung đáp xuống.
Động tác nhanh nhẹn như chim ưng đấy khiến toàn bộ mục dân nơi đó giương mắt há hốc mồm đến một lúc lâu.
"Thủ lĩnh La Nặc." Khi luân y nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, Mộ Yên mỉm cười mở miệng, hướng về phía vị tộc trưởng cũng đang vô cùng kinh ngạc đó gật đầu chào, "Lại gặp người - mùa màng năm nay có tốt không? Tộc dân vẫn an ổ chứ? Sức khỏe vẫn tốt chứ?"
"A, tốt, tốt...."Thủ lĩnh La Nặc nhất thời kinh động không phải vì thân thủ của Vân Hóan: Hằng năm dẫn mục dân đến nơi này, nhưng đây là lần đầu tiên y nhìn thấy trong cổ mộ có người thứ hai xuất hiện. Thủ lĩnh La Nặc lúng túng gật đầu, không ngừng quan sát người trẻ tuổi cao lớn đứng bên cạnh, nghi vấn đầy bụng, nhưng không dám tùy tiện chất vấn nữ tiên bất cứ điều gì.
"Người này là..." Mộ Yên nhìn theo ánh mắt tộc trưởng, nghĩ nên giới thiệu, bỗng cảm thấy tay Vân Hoán chạm nhẹ vào lưng mình, chỉ mỉm cười nói tiếp: "Là một người tốt đi qua, giúp ta mở cửa đá ra đây gặp các người."
"À." Nhận ra ngoại mạo Băng Tộc của người khách, thủ lĩnh La Nặc vô cùng hoảng sợ, đáp một tiếng, lại chăm chú quan sát Vân Hoán qua một lượt. Đối với việc có "Hảo Nhân" trong Băng Tộc, tâm lấy làm kinh ngạc, nhưng không dám phản bác bất cứ lời nào của nữ tiên. Lập tức hướng về tộc nhân chiêu hô một tiếng, tỏ ý mọi người không được lạnh nhạt với vị khách quý này.
Tuy khách đến là người Băng Tộc, nhưng chỉ ý nữ tiên và mệnh lệnh tộc trưởng là cao hơn mọi thứ - lập tức có vô số chén rượu được dâng đến. Mục dân trên đại mạc vẫn thường dùng phương thức đơn giản này để biểu đạt sự hoan nghênh đối với lai khách.
Trước vòng người tiến đến, Ương Tang đẩy toàn bộ tộc nhân ra, bưng chén rượu bước lên phía trước, vẫn chưa đến nay, đã bắt đầu cất lên ca khúc mời rượu - Khoảnh khắc này, nàng hy vọng trở thành tỷ tỷ biết bao nhiêu, có thể đến trước mặt người khách trẻ tuổi cất lên giọng hát du dương, tuyệt dịu nhất để y chú ý đến mình.
Thấy công chúa tự mình bước đến mời rượu, những người mục dân tự giác lùi lại, thế nhưng Vân Hoán chỉ nhìn thiếu nữ áo đỏ mang rượu đến qua một lượt, lắng nghe làn điệu khó hiểu song uyển chuyển ấy. Thiếu nữ kia có vẻ bối rối sựng tay lại – Nói gì với người ta đây, mình từ trước đến nay một giọt rượu cũng không uống? Trong lúc ngập ngừng, giọng ca của Ương Tang càng thêm gấp gáp, những người mục dân xung quanh liền cất giọng hòa theo.
"Sao thế?". Mộ Yên vốn dĩ muốn cùng thủ lĩnh La Nặc từ từ bàn chuyện Như Ý Châu, bấy giờ nghe thấy mục dân xung quanh ồn ào, đùa cợt, kinh ngạc ngẩng đầu lên
"Không có gì." Vân Hoán bắt gặp ánh mắt sư phụ, ngay lập tức hiểu được ý người, nhận lấy chén rượu một hơi uống cạn.
"Hay!" Khi y trở cổ tay, mang chén không đưa ra cho mục dân xem, thì chung quanh vang dậy một hồi khen hay. Vân Hoán chỉ cảm thấy trong lòng có ngọn lửa bùng cháy, y miễn cưỡng vận khí, trấn áp sự khó chịu ấy. Song bất ngờ nhìn thấy Ương Tang khóe miệng mỉm cười hài lòng, đón lấy chén rượu đầy từ trong tay nữ nô Châu Châu, lại bắt đầu ngâm nga giọng hát.
Bất luận thế nào trước tiên phải khiến đám mục dân này vừa ý. Tuy trong lòng khó chịu Vân Hoán vẫn luôn minh mẫn, cau mày nhấc tay.
"Đủ rồi, các người đừng chuốc rượu cho y nữa." Song biểu hiện của y không thoát khỏi ánh mắt Mộ Yên, hiểu rõ đệ tử cao lớn này không biết uống rượu, nữ Kiếm Thánh Không Tang mỉm cười, cúi người cầm lấy chén rượu trong tay đệ tử, kề trên môi. nhẹ nhàng nhấp một ngụm, xem như trọn lễ tiết, đoạn nói với thủ lĩnh La Nặc, "Y có lẽ đã say. Ta thay y uống vậy."
Thủ lĩnh La Nặc nhìn thấy dáng vẻ con gái mình mang chén rượu đến ngâm nga giọng hát, đã hiểu rõ Ương Tang trước giờ vốn cao ngạo, nay đã động lòng, đang đau đầu không biết làm sao lôi đứa con gái càn quấy này ra ngoài giáo huấn một trận, đúng lúc nổi giận, quát: "Ương Tang! Mau rời khỏi đây tham gia góp vui, còn không nhanh múa tặng nữ tiên một bài?"
"Múa đi! Múa đi! Múa đi!". Mục dân xung quanh đồng loạt cổ vũ, lớn tiếng vỗ tay theo nhịp điệu.
Ương Tang tuy bị phụ thân răn dạy, quở mắng, nhưng nghe thấy yêu cầu nàng biễu diễn vũ đạo, đúng với ý nguyện - Tuy ca hát không giỏi, nhưng về nhảy múa, trên đại mạc này không ai hơn được nàng.
"Anh biết khiêu vũ chứ?" Đặt chén rượu xuống, tiểu công chúa áo đỏ nhìn Vân Hoán nở nụ cười diễm lệ, đưa tay ra mời người thanh niên cao lớn oai hùng trước mặt một cách tự nhiên, thân thiện – Đây là người vừa được thiên thần ban xuống cho nàng! Mạnh mẽ như chim ưng, nhanh nhẹn như báo, lại có mặt mũi sáng sủa anh tuấn, cùng ánh mắt sắt lạnh... So với tên cầm sư của tỷ tỷ, đám mục dân trên thảo nguyên, không biết hơn biết bao nhiêu lần!
Nữ nhân đại mạc từ trước đến nay vẫn cởi mở chân thành, vốn không biết cách che đậy, đưa tay mời: "Đến khiêu vũ chứ!"
"Nhảy đi! Nhảy đi! Nhảy đi!" Mục dân xung quanh nghe thấy lời mời này, càng thêm cao hứng, dùng tiếng reo hò vang dậy cùng nhịp điệu vỗ tay thể hiện sự hoan nghênh đối với vị khách quý này, sóng âm cuồn cuộn dâng lên, không thể kháng cự, "Hỏa! Hỏa! Hỏa!"
“Thủ lĩnh La Nặc, đừng làm khó y" Tuy chỉ uống một ít rượu, song rượu mạnh mà mục dân ủ khiến gương mặt trắng bệch của Mộ Yên ửng hồng phơn phớt, người mỉm cười giải thích cho đệ tử, "Y không biết..."
"Ta biết." Không rõ do nhìn thấy sư phụ đã vì mình lần thứ hai thỉnh cầu người khác, hay vì tác dụng của chén rượu mạnh đó mà Vân Hoán buột miệng đáp lại hai chữ, ném vỡ chén rượu không trong tay, xoải bước lớn hòa vào đoàn người.
Mộ Yên cũng lấy làm kinh ngạc một lúc, nhất thời không kìm được bật cười thành tiếng. Hoán nhi biết khiêu vũ? Trong quân đội, lẽ nào ngoài bộ chiến, mã chiến, thủy chiến, y còn học qua khiêu vũ?
Song nữ Kiếm Thánh Không Tang không biết rằng ở đế đô bên dưới bức tường thành cao vời vợi đó, giai cấp phù hoa nhưng khắc nghiệt có cách thức giao du của bản thân họ. Trong giới quý tộc, bất luận là nam tử hay nữ tử, đối với vũ đạo hay từ phú hoặc giả nhạc khí đều được dạy bảo, huấn luyện nghiêm khắc, thởu thiếu niên đã theo cha mẹ tham dự các buổi đại yến, mỗi khi rượu say tai nóng phải đứng dậy góp vui, vì gia tộc thể hiện tài năng, dành lấy danh tiếng - Vu Tạ người trẻ tuổi nhất trong thập Vu, từ nhỏ đã tinh thông các loại kĩ nghệ, được mệnh danh là thiên tài.
Vân gia tuy xuất thân hàn vi, mười năm trước mới đắc thế chen chân vào tầng lớp quý tộc Hoàng Thành, song để phá bỏ ngăn cách với môn phiệt quý tộc khác, vẫn phải nỗ lực tốn nhiều công sức bù đắp khoảng cách trên mọi phương diện, chỉ mong hòa nhập vào tầng lớp đó. Trong thời gian trấn thủ đế đô, trừ việc thao diễn, mỗi ngày thiếu tướng đều bỏ rất nhiều thời gian cho yến tiệc linh đình.
Bên ngọn lửa phía xa xa, Ma Kha khuất sau đám người, nhìn muội muội kiêu ngạo biểu hiện khác hẳn so với ngày thường, mang chén rượu đến cất tiếng hát mời người khách xa lạ, lại còn kéo y ra khiêu vũ, không kìm được "A" lên một tiếng vô cùng kinh ngạc, sau đó nở nụ cười: "Ương Tang tiểu nha đầu này, đã động lòng rồi chăng?"
Song trong lúc nhìn người khách, nàng không chú ý đến tay Băng Hà bên cạnh, đặt trên dây đàn đột nhiên run lên bần bật, gương mặt thanh tú nhợt nhạt bên dưới mái tóc lòa xòa bỗng thoáng qua nét kinh hoàng và vẻ nghiêm trọng.
"Cầm sư! Cầm sư!" Người quý khách áo trắng còn chưa ra đến giữa sân để múa, mọi người đã đồng thanh hò hét, kêu gọi tấu nhạc. Song trong lúc Ma Kha quay đầu lại, mới phát giác người ngồi kế bên không biết nguyên do gì đã biến đi từ lúc nào.
"Băng Hà? Băng Hà?" Nàng sững người quay lại, đưa mắt tìm gã cầm sư vốn đã lặng lẽ rời khỏi - lại kinh ngạc phát hiện trong đám người rộn ràng náo nhiệt kia cũng không thấy bóng dáng gã cầm sư mù lòa đó.
Dù không có nhạc khúc, khiêu vũ nơi đấy vẫn bắt đầu.
Xung quanh ánh lửa bập bùng, mượn tửu hứng, Vân Hoán không đợi nhạc khúc trỗi lên, trong khoảnh khắc đã nghiêng người nhấc tay, hai tay vỗ vào nhau, phát ra một tiếng hét ngắn. Sau đó, y bỗng xoay người rút ra Quang Kiếm, tạo thành một đường ánh sáng lấp lánh. Y giậm chân và trầm giọng quát, phối hợp với những động tác đơn giản mạnh mẽ, phút chốc đã làm sống dậy khí thế hào hùng.
Khác với điệu múa "Hỏa" của Ương Tang ban nãy - lộng lẫy uyển chuyển, điệu múa này lại muôn phần điêu luyện và mạnh mẽ.
Không một cử chỉ dư thừa, không cần hài hòa nhạc đệm, chỉ là động tác cực kỳ đơn giản nhưng lại có lực. Tư thế oai hùng, dứt khoát, quyết đoán, mới nhìn như quân nhân duyệt binh - Đây chính là vũ đạo phổ biến ở đế đô: (Phá quân), sau những buổi yến hội, thanh niên quý tộc, chiến sĩ trong quân đoàn Chinh Thiên, thường mượn cảm hứng nhảy múa, vung kiếm đạp ca, làm chấn động một phương trời.
Vũ đạo kết hợp với võ thuật như thế, ngoài quý khí của những gia tộc uy quyền, xa mĩ ở đế đô phù hoa, còn thể hiện khí khái hào hùng trong quân đội.
Mục dân trên đại mạc chưa bao giờ thấy qua vũ đạo như thế, người người đều ngừng uống rượu, ngừng huyên náo, nhìn người thanh niên rút kiếm nhảy múa bên ngọn lửa trong đêm đen. Phong tư và khí độ như hùng ưng đó khiến dân tộc trên yên ngựa này nảy sinh sự đồng cảm mạnh mẽ.
Chỉ là điệu vũ một người. Nhưng dần dần, trong đêm đen, dường như vang lên âm điệu dồn dập và hiên ngang của vó ngựa trời thu, vũ giả áo trắng mỗi lần đưa tay nhấc chân đều bộc phát khí khái hào hùng, xung quanh tựa như có chớp điện đan xen, hừng hực mạnh mẽ khiến người khác không dám đến gần. Dung hợp với tư thế và chiêu thức của Cửu Vấn, Vân Hoán lại cảm thấy chén rượu mạnh ban nãy đang thiêu đốt trong lòng, y ngấm ngầm chịu đựng lâu dài, khắc chế sức nóng. Vỗ tay, giậm chân, trầm giọng ngâm nga, tất cả đều diễn ra trên vùng hoang dã trong điệu cuồng vũ của gió cát, như đêm mưa sấm chớp đan xen, như một đội quân tinh nhuệ rong ruổi trên nguyên dã.
"Hay!" "Hay lắm" Tiếng khen ngợi ầm ầm vang lên hết đợt này đến đợt khác, mục dân phóng khoáng niềm nở lại nhốn nháo, người người vứt chén rượu, theo nhịp điệu vỗ tay của Vân Hoán, bắt đầu ca lên.
Đằng kia Mộ Yên vừa mới nói đến chuyện Như Ý Châu, ngay lúc chuẩn bị giải thích cặn kẽ cho thủ lĩnh La Nặc, nghe thấy tiếng hát đó ngoảnh đầu lại, bất tri bất giác cũng ngây người nhìn. Một lúc lâu nghiêng đầu chăm chú quan sát đệ tử khiêu vũ bên đống lửa trong đêm đen, trong khoảnh khắc, cũng có đôi chút cảm giác si mê - Thật đã thay đổi... Hoán Nhi lần này trở về, trên người đã có sự thay đổi sâu sắc và rõ ràng như vậy, không còn là một thiếu niên Băng Tộc trên đại mạc năm xưa nữa.
"Đúng là một người thanh niên tài ba..." Tộc trưởng Mạn Nhĩ Ca cũng xem đến mê mẩn, khẽ lẩm bẩm.
“Đương nhiên." Nữ tử áo trắng khóe môi mỉm cười kiêu ngạo, ngẩng đầu, "Hoán nhi của ta mà"
Ánh mắt thủ lĩnh La Nặc ngưng lại một lúc, khẽ lắc đầu, lấy làm tiếc nuối, buột miệng: "Đáng tiếc lại là một gã rợ Băng"
Lời nói vừa thốt ra, bất ngờ nhớ đến người đấy chính là khách quý mà nữ tiên đã dẫn đến, thủ lĩnh La Nặc vội im bặt. Song Mộ Yên hiển nhiên đã nghe thấy, tuy không nói gì, nhưng đồng tử trong sáng đã lóe lên một chút u ám - Dù trong đại yến, muôn người hoan hô, reo mừng như vậy, nhưng sự ám ảnh đó thủy chung vẫn tồn tại, phảng phất như hình ảnh vuốt sắt treo trên đầu mỗi tộc dân.
"Nữ tiên, người nói người muốn tìm viên trân châu thuần sắc xanh phải không? Ước chừng to khoảng một thốn? Có thể phát sáng?" Cũng không dám nói điều gì lung tung nữa, Thủ lĩnh La Nặc cung cung kính kính cúi người, hỏi lại lần nữa, "Có điểm nào đặc biệt không ạ? Trân châu như thế rải rác khắp đại mạc, muốn tìm cũng có rất nhiều - ví như Ngưng Bích Châu cũng có hình dạng gần giống ạ."
"Ngưng Bích châu..." Mộ Yên buột miệng lẩm nhẩm, trong lòng bỗng rùng mình - Người biết rõ Ngưng Bích châu là vật gì, "Không phải Ngưng Bích châu. Viên trân châu đó không phải mắt của giao nhân."
"Đó là-?" Thủ lĩnh La Nặc chưa hiểu được mấu chốt câu chuyện, y bắt đầu lúng túng.
Mộ Yên ngẫm nghĩ một lúc, cũng không thể trực tiếp nói đó là Như Ý châu của Thần Long, chỉ nói: "Bề mặt trân châu đó màu xanh, gặp ánh sáng nhìn sáng bóng như ngọc lưu ly ngũ sắc... Hơn nữa, nếu như chôn trong đất, lập tức tuôn ra dòng suối ngọt ngào."
"Có suối ngọt tuôn ra?" Thủ lĩnh La Nặc lần này tinh thần chấn động, cười sang sảng: "Thế thì dễ, thế thì dễ! Trong đại mạc, ngoài trừ Xích Thủy, khu vực có thể tuôn ra nước suối thực không nhiều! - ta truyền lệnh cho toàn bộ tộc nhân đi tìm nguồn suối, rồi quật đất đào xuống ba trượng, ắt sẽ tìm ra."
"Thật đã phiền đến thủ lĩnh..." Mộ Yên mỉm cười, ngồi trên xe lăn khẽ cúi người, vẫn là lần đầu tiên làm phiền người khác, trong lòng Nữ Kiếm Thánh cũng có đôi chút bất an, lại không thể không dày mặt hỏi tiếp, "Có thể trong vòng một tháng phúc đáp được không?"
"Một tháng... được" Tộc trưởng Man Nhĩ Ca xoa tay, cắn răng hứa: "Nữ tiên hễ căn dặn điều gì, người trên vùng đại mạc này dám không tận lực sao? Mọi người hợp sức lại thì có thể đi tìm ra viên trân châu đó"
"Như vậy, đa tạ tộc trưởng." Nữ Kiếm Thánh cất giọng, khẽ gật đầu, ngoảnh lại tìm bóng dáng đệ tử.
Kính 3 - Phá Quân Kính 3 - Phá Quân - Thương Nguyệt