Reading is to the mind what exercise is to the body.

Richard Steele, Tatler, 1710

 
 
 
 
 
Tác giả: Lục Xu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 52
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 721 / 6
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 44
am Ngưng mất tích, Thẩm Tâm Duy biết được tin này là ngày hôm sau. Lúc cô chạy tới, tất cả người nhà họ Nam đã đến đủ, cô bị lấn qua một bên, nghe hai bác Nam kể lại quá trình Nam Ngưng mất tích. Thường thì cứ 8 giờ tối là Nam Ngưng đã về đến nhà, nhưng ngày hôm qua 8 giờ rồi mà cô vẫn chưa về, lo lắng, bác Nam bắt đầu gọi nhưng điện thoại của Nam Ngưng cứ ở trong trạng thái tắt máy. Cho tới giờ, tất cả những người liên quan tới Nam Ngưng đã liên lạc qua, cũng chưa từng gặp Nam Ngưng, lúc này mới gọi điện báo cảnh sát.
Chỉ là bên cảnh sát hoàn toàn không coi trọng chuyện đấy, nói một câu là sau 24 giờ nữa hãy báo cảnh sát, giận đến mức bác Nam tại chỗ ầm ĩ lên, nói những cảnh sát kia không có lương tâm. Ý bên cảnh sát là Nam Ngưng đã là người trưởng thành rồi, mới có một đêm không về, bộ dạng của bọn họ bây giờ, hình như quá…..
Thẩm Tâm Duy yên lặng nghe, hai bác Nam vẫn còn lo lắng, bây giờ triệu tập mọi người đi tìm Nam Ngưng. Thẩm Tâm Duy không cảm thấy họ cứ vội vàng vậy, bởi vì cô cũng cảm thấy có chút không đúng. Nếu như người khác mất tích, có thể đoán ra là đi ra ngoài giải khuây cái gì đó, nhưng Nam Ngưng sẽ không, cô muốn đi đâu, nhất định sẽ nói trước cho bố mẹ của cô, chớ nói tới việc mất tích rồi tắt máy, Thẩm Tâm Duy mơ hồ có dự cảm không tốt.
Một khoảng thời gian, mắt của cô vẫn nhảy, giống như sắp có họa xảy ra, phần khủng hoảng không biết này càng ngày càng đến gần. Cô cảm thấy mình có phần đoán được Giang Thiếu Thành và anh trai phải làm gì, nhất là bây giờ báo chí hừng hực lấy tin về nhà họ Lương, không ít người đánh cược lần này Lương Huy có thể sẽ ngã xuống đáy…. Chẳng lẽ anh trai và Giang Thiếu Thành vì muốn cho Lương Huy nhìn, mới biểu diễn màn năm ấy, cô suy đoán thế, nhưng cũng hi vọng chuyện nhanh kết thúc, anh trai mà có thể nói rõ ràng các hiểu lầm với chị dâu, chị ấy không phải buồn mỗi ngày nữa, mà anh trai không cần phải ẩn núp.
Nhưng chị dâu mất tích…. Mặc dù thời gian mất tích không lâu, nhưng lại mất tích vào lúc này, thật sự là ngoài ý muốn sao? Thẩm Tâm Duy không muốn nghĩ về hướng xấu, hi vọng chị dâu sớm về, tất cả đều chỉ vì bọn họ quá lo lắng.
Ngộ nhỡ thì sao? Suy nghĩ này không ngừng được, chị dâu không phải dạng người tắt máy rồi trốn đi. Lần trước chị dâu mất tích, những người kia vì muốn bức anh trai ra, lần này chị dâu mất tích, chẳng lẽ là…. Anh trai và Giang Thiếu Thành che giấu lâu như vậy, nhưng chuyện ngày ấy có để lộ ra, có phải hay không……
Toàn thân Thẩm Tâm Duy run lên, không phải như vậy, nhất định không phải.
Cô run rẩy lấy điện thoại ra, vội vàng gọi cho số điện thoại đó, lâu như vậy, cô chưa bao giờ chủ động gọi tới, dù lúc đêm khuya yên tĩnh thì cô sẽ nhìn chằm chằm vào số đấy tới ngẩn người, ngây ngô rồi ngủ mất….
Điện thoại vang lên, một tiếng rồi một tiếng, mà nhịp tim của cô cũng thình thịch như thế.
“Giang…. Giang Thiếu Thành” Âm thanh của cô run rẩy.
Giang Thiếu Thành cau mày, không ngờ cô sẽ gọi, vì vậy trầm mặc.
“Chị dâu tôi mất tích, tôi nghi ngờ chị ấy lại bị bắt cóc, có phải là các anh làm chuyện kia hay không……”
Hai chữ sau “Chuyện kia”, không nói nữa rồi.
“Giang Tâm Duy!”* Giang Thiếu Thành kích động cầm điện thoại đứng lên, âm thanh cũng run rẩy, “Em… nói chuyện……”
*: đây là t dịch QT ra thế nên t vẫn giữ nguyên chứ không phải t viết sai tên nhé.
Bên đầu kia phát ra một tiếng kêu, sau đó điện thoại rơi xuống, cắt đứt. Anh chỉ cảm thấy từng tế bào trong người mình sôi trào, cô đã xảy ra chuyện, cô nhất định đã xảy ra chuyện…. cái gì anh cũng không kịp nghĩ, vọt ra khỏi phòng làm việc, rồi lại tức mình, nên sớm nghĩ tới, anh cho rằng anh với cô luôn giữ một khoảng cách. Lương Huy sẽ không hại tới cô, nhưng không ngờ, anh căn bản tính nói cho tổ chức, để người ta đi bảo vệ cô và Nam Ngưng. Tại sao anh không sắp xếp sớm chút…. Lần đầu tiên anh hận bản thân mình.
Một mặt đó, Thẩm Tâm Duy chỉ cảm thấy có người cầm khăn che mũi của mình, sau đó cô không cảm thấy gì nữa.
*****************
Một nhóm người cứng lại, cũng rất lạnh, ai cũng không dám nói một câu. Ở trong chuyện này, Giang Thiếu Thành và Thẩm Diệc Đình hi sinh tất cả, nhưng những người làm cảnh sát đại biểu cho chính nghĩa không thể bảo vệ người nhà của bọn họ, có lẽ bọn họ cũng nghĩ quá đơn giản,cho rằng lập tức mau thu lưới, như vậy tất cả sẽ kết thúc, nhưng chưa từng nghĩ đến, chó nóng nảy cũng sẽ nhảy tường, huống chi là người!
“Có phải là ngoài ý muốn hay không?” Có người suy đoán thận trọng, dù sao nếu như Nam Ngưng và Thẩm Tâm Duy gặp chuyện không may, đối phương cũng sẽ gọi tới đàm phán, bất kể làm cái gì, nhưng bây giờ, một chút động tĩnh cũng không có.
Thẩm Diệc Đình cũng mân miệng sít sao, sắc mặt anh tái nhợt, lần đầu tiên Nam Ngưng bị bắt cóc anh không xuất hiện, trong lòng anh đã rất đau và áy nay rồi. Hôm nay nếu Nam Ngưng với em gái có chuyện thật, anh sẽ không tha thứ ình, “Lương Huy chắc chắn đã phát hiện ra, không cần phải che giấu, đi bắt người…..” Thẩm Diệc Đình lạnh lùng nói ra những lời này, anh đứng dạy muốn đi, có người cản anh, lại bị anh đẩy ra.
Vì vậy vào lúc này mọi người thấy Giang Thiếu Thành, hi vọng anh khuyên nhủ Thẩm Diệc Đình, nhưng Giang Thiếu Thành rời khỏi cùng Thẩm Diệc Đình, chuyện đã đến bước này, bọn họ không cần phải nhịn nữa. Bây giờ đã đủ chứng cứ để tố cáo Lương Huy, bên Trần Tông Vinh cũng không trốn được, chỉ cần cho ra ít thông tin, bên Trần Tông Vinh sẽ có người chỉ trích ông ta đắc tội.
Giang Thiếu Thành và Thẩm Diệc Đình cùng đi, mọi người nhìn nhau, gọi điện thoại xin phép cấp trên, chính thức đi bắt Lương Huy……
Giang Thiếu Thành chủ động gọi cho Lương Huy.
“Cậu vẫn dám gọi cho tôi.” Lương Huy trong điện thoại không nhịn được bật cười, “Kể cho cậu một câu chuyện cũ, tôi đã từng có một người bạn tốt, có hợp tác với cậu ta, sau đó tôi phát hiện ra cậu ta với đối thủ của tôi hợp tác, cậu biết tôi đối phó ra sao không?”
Tay Giang Thiếu Thành nắm điện thoại thật chặt, cau mày chặt, nhưng không mở miệng nói gì.
“Tôi để cho cậu ta nhanh chóng phá sản, sống không bằng chết, cơ hội tìm công việc bình thường cũng không có…… người phản bội tôi, nên biết sẽ có hậu quả gì.” Lương Huy ở bên kia cười haha.
Giang Thiếu Thành nhẫn nhịn, “Anh muốn trao đổi gì?”
Bên kia chỉ có tiếng gió thôi, hình như Lương Huy đang ở vùng đất trống, “Tôi muốn cậu đem tất cả chứng cớ cho tôi tiêu hủy…..”
Giang Thiếu Thành trầm mặc, không phải không làm được, mà những chứng cớ này, cũng sớm đã ở trong tay cảnh sát, sẽ chờ một bước cuối cùng, bây giờ tiêu hủy không còn bất kì ý nghĩa gì nữa, Lương Huy không phải không hiểu điều này.
Lương Huy a một tiếng, lửa giận lớn nhất đời này của anh, chỉ sợ là giờ phút này, Giang Thiếu Thành, người này lại dám trêu anh như vậy, coi anh như kẻ ngư, vậy thì anh muốn Giang Thiếu Thành sống không bằng chết. Bây giờ anh hiểu, từ đầu tới cuối Giang Thiếu Thành diễn trò, cái gì mâu thuẫn với vợ, Giang Thiếu Thành đang bảo vệ người phụ nữ kia. Lương Huy nghĩ đến ban đầu mình mất đi Tâm Vũ, rất tốt, anh có thể cho Giang Thiếu Thành cảm nhận nó như thế nào, khiến Giang Thiếu Thành nếm thử chút.
“Không làm được đúng không? Vậy thì chờ nhận xác đi!” Lương Huy cười nhẹ, “Dù sao cậu cũng chán ghét vợ cậu rồi, thời điểm nhặt xác sẽ rất vui vẻ mới đúng.”
“Cấm đụng vào cô ấy.” Giang Thiếu Thành lạnh lùng cảnh cáo.
“Cậu cảm thấy tôi sẽ sợ cậu sao?”
“Chớ cúp điện thoại.” Giang Thiếu Thành đoán được động tác của Lương Huy.
“Qủa thực không nên…..” Lương Huy trầm mặc mấy giây, “Bảo Thẩm Diệc Đình nghe.”
Nếu Giang Thiếu Thành dám gài bẫy anh, vậy thì Thẩm Diệc Đình cũng là một nhân tố quan trọng, Thẩm Diệc Đình căn bản chưa chết, bị Giang Thiếu Thành giấu đi, sự thật này càng khiến Lương Huy tức giận hơn.
Thẩm Diệc Đình cầm lấy điện thoại, “Đã lâu không gặp.”
“Không cần tiếc nuối như vậy…. Thẩm Diệc Đình, năm đó Tâm Vũ rơi từ trên tầng xuống trước mặt tôi, cậu biết tôi có cảm giác gì không? Cậu sẽ sớm biết thôi, có muốn thử cảm giác nhìn vợ cậu rơi xuống không?”
“Lương Huy…..” Thẩm Diệc Đình để ình tỉnh táo lại, “Người cậu hận là tôi, không liên quan tới những người khác, cậu thả cô ấy đi, nhằm vào tôi…..”
“Được…. tôi chờ cậu.” Lương Huy cúp điện thoại, dùng miệng thổi thổi, ở một hướng khác, đợi lát nữa, anh sẽ dùng khẩu súng này, xuyên vào đầu Thẩm Diệc Đình và Giang Thiếu Thành……
Hôn Miên Hôn Miên - Lục Xu