Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

 
 
 
 
 
Tác giả: Lục Xu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 52
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 721 / 6
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
au khi Thẩm Tâm Duy trở lại trường, bắt đầu lên lớp, trong khoảng thời gian cô rời đi, chương trình học cũng chưa chạy xa lắm, cô soạn bài xong, trực tiếp đi tới phòng học. Một lần nữa với bước chân vội vã đi trong sân trường, cô cảm thấy mình lại được khôi phục sức sống. Nếu như không phải lần này rời đi, cô không ngờ, cô sẽ nhớ công việc này đến thế, hơn nữa rất nhớ những sinh viên khả ái kia, cho dù đa số bọn họ chỉ cầm điện thoại chơi ở dưới bàn.
Cô vào phòng học, vẫn còn dư thời gian, trước cô còn cho rằng cô sẽ không quay lại giảng đường, vì vậy ở bữa cơm chia tay còn ôm sinh viên khóc, nhất là lúc hát tạm biệt, cô mất khống chế. Ban đầu kiên quyết từ chức, cho rằng một đi không trở lại, nhưng không lâu sau, cô lại trở về lần nữa.
Cũng không biết sinh viên của mình, có cười cô hay không.
Cô với tâm tình thấp thỏm đi vào phòng học, phát hiện hôm nay các sinh viên tới rất sớm, trong phòng học đã đầy người ngồi, cô nhớ trước kia cho dù hết tiếng chuông vào học lâu rồi, vẫn có học sinh vội vàng chạy vào. Các bạn học không ngừng tới sớm, hơn nữa còn rất yên tĩnh, điều này khiến cô càng lo lắng hơn. Cô đi lên giảng đường, đặt sách, vô tình xoay người,thấy xúc động. Mà toàn thể sinh viên dưới giảng đường đứng dậy, vỗ tay rối rít, “Hoan nghênh cô giáo Thẩm trở lại.”
Trên bảng đen cũng có dòng chữ được viết bằng phấn: Hoan nghênh cô giáo Thẩm trở lại.
Chỉ là những từ đơn giản, lại làm cô che miệng, hốc mắt liền đỏ. Cô còn tưởng rằng, bọn họ sẽ che cười, cho rằng cô lật lọng, kết quả họ lại dùng cách này biểu đạt tình cảm.
Sau đó có bạn cán bộ đứng lên, nói rằng sau khi cô rời khỏi, họ không quen lắm. Cũng có học sinh xung phong nhận việc bày tỏ, phương pháp dạy học của cô rất tốt, khiến sinh viên này học được không ít điều, nếu như cô rời đi không trở lại, chắc môn tiếng anh này rất khó. Cũng có học sinh đứng lên nói rằng phương pháp dạy của cô rất dễ, khiến bọn họ học nhanh, cũng không đè nén, may là cô trở về rồi.
Các bạn học rối rít phát biểu ý kiến của mình, điều này làm cho Thẩm Tâm Duy rất cảm động, đồng thời cũng phát hiện ra, ít nhất cô làm tốt công việc giảng dạy, đây mới là sự nghiệp của cô, là một cô giáo dạy tiếng Anh với những sinh viên khả ái.
Cô khống chế được tâm tình của mình, để bọn họ ngồi xuống, trên mặt nở nụ cười, đây cũng là nụ cười thật lòng nhất của cô trong khoảng thời gian này, “Đừng tưởng rằng các bạn nói như vậy, thi cuối kì tôi sẽ nhẹ tay, tôi vẫn sẽ nghiêm khác như cũ.”
Sinh viên cười, “Chỉ cần vẫn nghiêm khắc như thế, bọn em cũng không sợ nữa.”
Thẩm Tâm Duy cũng cảm thấy thật thú vị, thành tích cuối kì của cô, luôn không gây khó dễ cho họ. Xem ra bọn họ cũng biết tính của cô, cho nên sau thi cuối kì, luôn có người gọi điện xin tha thứ.
Cô thu lại cảm xúc của mình, bắt đầu dạy học. Một nửa giờ học thì cô toàn kể các câu chuyện tiếng anh xưa, một mặt để tăng thêm hứng thú cho sinh viên, một mặt kích thích bọn họ cố học tiếng. Kể chuyện xong, tiếp tục dạy, số học sinh chơi điện thoại cũng giảm đi nhiều.
Mà thời gian cô dạy xong, thường chia sẽ kinh nghiệm của cô hồi còn là sinh viên cho bọn họ, những kinh nghiệm đều thu hút với học sinh, từ đó để bọn họ cuốn theo nội dung cuộc nói chuyện.
Lớp học vô cùng hoàn hảo, tiếng chuông tan giờ vang lên, cô đứng trên giảng đường, cúi người chào học sinh phía dưới, “Cô phải nói xin lỗi với các em, bởi vì bản thân cô làm ra hành động không lý trí, cám ơn các em đã tha thứ cho cô, cô sẽ dùng hành động của mình để không phụ niềm tin của các em.”
Cô nói xong thì có học sinh đứng lên, “Cô giáo Thẩm, chúng em cũng yêu cô nhất…..”
Vì vậy tới lúc kết thúc buổi học, cũng tràn đầy niềm vui.
Cô ôm tài liệu giảng học ra ngoài, cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, lần này cô không phải vì ai mà lựa chọn công việc này, không phải muốn thỏa mãn gì, đơn thuần là vì cô thích, cô muốn mình ở lại đây.
Thẩm Tâm Duy hết giờ dạy học thì mới gọi cho Dương Hi Lạc, mình trở lại cương vị cô giáo, hơn nữa cảm giác tốt hơn nhiều, cô vốn cho rằng Dương Hi Lạc sẽ trêu chọc, kết quả Dương Hi Lạc chỉ nói, “Nếu đây là tự cậu chọn, vậy tớ tôn trọng sự lựa chọn đó, cũng chúc cậu cuối cùng tìm được vị trí của mình.”
Nghe cô bạn thân nói như thế, cô không thể nín cười, “Có phải cậu cũng cảm thấy tớ làm đúng rồi phải không? Trong khoảng thời gian này tớ luôn cảm thấy có gì không đúng, vừa bàng hoàng vừa lo lắng, cảm thấy trống trải, nhưng khi tớ trở lại trường, nghĩ tới việc phải giảng cho sinh viên thế nào, làm thế nào mới khiến các em ấy chú ý tới bài học, vì vậy thời gian ngày từng ngày đã qua, tớ cảm thấy thật phong phú, mỗi ngày đều trở nên có ý nghĩa.”
Dương Hi Lạc ở đầu bên kia chỉ thở dài, “Vốn định chứng minh giá trị của cậu thì cậu lại trở về gây hại trụ cột nhân tài tương lai của tổ quốc ròi.”
“Dương Hi Lạc!”
“Được rồi được rồi, phải là tạo nên trụ cột tài năng tổ quốc.”
“Thế này còn được.”
Dương Hi Lạc cười một chút, sau đó âm thanh nghiêm túc, “Tiểu Duy, không phải vì cậu trốn tránh, mới trở về trường đấy chứ?”
Vấn đề này, cô không biết nên trả lời thế nào, có lẽ một phần là vậy, nhưng cô xác định rõ rằng cô rất thích công việc này.
“Nhưng tớ cảm thấy, tớ không biết thế nào về phần tình cảm riêng đó, tớ rất yêu nghề của mình thôi.”
“Nếu như là vậy, chúc mừng cậu, trở về cương vị cậu thích.”
“Ừ. Cám ơn cậu.”
Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Tâm Duy nằm ở trên giường, không ngừng lăn qua lăn lại. Cô đang nghĩ về lời của Dương Hi Lạc, cô không phải vì trốn tránh, chạy trốn thì cuộc sống của cô như nhão đi, không quan tâm tới hôn nhân, tới công ty, xem anh trai cô ra sao…. Cái gì cũng không nghĩ, cô sợ mình tiếp tục nghĩ nữa, sẽ hỏng mất, mà bên cảnh sát cũng không có thêm tin gì.
Để di động sang bên, cô cầm áo ngủ, đi tắm.
Nếu ngày mai không cách nào tưởng tượng ra, vậy thì cứ để hôm nay qua đi! Nước trôi ào ào trên người cô,nước tắm khá nóng, mỗi lần cô tắm đều muốn hạ nhiệt độ xuống, nhưng mỗi lần đều quên, vì thế rất nhiều lần tự dặn mình, tuy nhiên vẫn có lần sau. cô từ chuyện nuớc tắm mà lại nghĩ tới tính của mình, một lần ra quyết định gì, rồi lại không làm được. Vì vậy cô có chút khâm phục Dương Hi Lạc, lúc Dương Hi Lạc quyết định theo công việc viết truyện này thì tất cả tiền trên người đều đã thanh toán tiền thuê phòng ba tháng, Dương Hi Lạc nói phải thử một lần, vì ước mơ mà thử, sợ sau này mình sẽ hối hận, việc bức ép ngưòi nhất chính là không có tiền, nên bắt đầu gõ chữ không kể ngày đêm.
Nếu như cô có thể làm như Dương Hi Lạc, nói làm thì làm ngay, cuộc đời của cô sẽ không có điều gì khác nhỉ?
Xem đi, cô lại nghĩ tới những chuyện không có nghĩa gì.
Nhắm mắt lại, mặc cho nước xả lên người, cảm giác này rất tuyệt vời.
Đột nhiên Giang Thiếu Thành nhận được điện thoại của Lương Huy, giọng điệu kiên định, “Người của tôi tra được vị trí của Thẩm Diệc Đình rồi.”
thì ra Lương Huy tốn nhiều công sức để tìm vị trí của Thẩm Diệc Đình, Lương Huy căn bản cũng đoán về chỗ Thẩm Diệc Đình sẽ đợi, không ở trung tâm thành phố, thì cũng không ở khách sạn, như vậy sẽ chọn ở một chỗ nông thôn xa xôi, nhưng kể cả những nơi đó cũng có mạng lưới liên lạc toàn quốc, như vậy là ở nhờ nhà ngươi khác, Lương Huy liền phái người đitới điều tra, xem có xuất hiện người có ngoại hình giống Thẩm Diệc Đình không, tìm lâu như vậy, cuối cùng ở một bến tàugần đó, tra được đầu mối.
Ai đó có thể chứng minh, Thẩm Diệc Đình từng ở đâu ba ngày trước, bởi chỗ ở bất thường, chỗ kia đã lâu không cho ai thuê, cho nên chủ thuê nhà nhớ rất rõ bộ dạng của Thẩm Diệc Đình. Người của Lương Huy cầm tấm hình Thẩm Diệc Đình đi tìm người, người chủ cho thuê này liếc mắt một cái là nhận ra ngay, lúc đấy ông chủ cũng tò mò, chỉ cần nhìn qua là người đàn ông có khí chất siêu phàm, làm sao lại bằng lòng thuêphòng như thế.
“Anh xác định đó chính là Thẩm Diệc Đình?” giọng của Giang Thiếu Thành cũng không nhẹ, “Bây giờ cậu ta đang ở đâu?”
“Bây giờ không có ở đây, nhưng đoán chừng đi không xa, chỉ cần ở gần sẽ tìm được, ra được tung tích của cậu ta.”
“Cậu ta vẫn còn sống thật.....”
“Giang Thiếu Thành, cậu xem, cậu chưa hiểu rõ Thẩm Diệc Đình,không ngờ cậu ta ác như vậy, cho dù tôi bắt cóc vợ cậu ta rồi, cậu ta vẫn không xuất hiện.” Lờinày của Lương Huy nói rathì không phảilà mỉa mai, mặc dù Giang Thiếu Thành nói đã không coi Thẩm Diệc Đình là bạn, nhưng xem ra, có lẽ ThẩmDiệc Đình cũng không coi Giang Thiếu Thành làm bạn nữa, bọn họ là gì mà trỏ thành bạn, với địa vị nhà giàu cũng không thoát được, Giang Thiếu Thành như thế, Thẩm Diệc Đình cũng như vậy, biết rõ đối phương có thể mang đến ích lợi gì ình, vì vậy không đắc tội, cũng chỉ có thể làm bạn.
“Quả thật chưa hiểu rõ.” Giang Thiếu Thành cũng phải thừa nhận sự thật này, “Xem ra tôi phải phái người đi giúp đỡ anh tìm Thẩm Diệc Đình rồi.”
“Thế thì không biết xấu hổ màphiền cậu rồi?”
“Chẳng lẽ anh gọi tôi để khoe sao?” Giang Thiếu Thành cười, “Đừng giả bộ, không phải anh muốn tôi trợ giúp anh sao?’
Lương Huy trong điện thoại không nhịn được cười ha ha,“nói chuyện với người thông minh có khác, đỡ phải tốn sức nhiều.”
“Vậy chúng ta phải nói chuyện cụ thể chút nên làm thế nào.....”
Thẩm Tâm Duy dạy xong buổi sáng, ra phỏi phòng học, liền nhận được điện thoại của Nam Ngưng. Lại vào lúc tan học, sinh viên lao ranhanh,hành lang đầy ắp người, cô lại phải chui vào phòng học, đợi mọi người đi bớt cô mới đi. Từ lần trước nói qua với Nam Ngưng xong, họ đã không liên lạc. Rất kỳ lạ, cô nghe điện thoại thì cũg có dự cảm xấu.
“Tâm Duy, bây giờ em đang ở đâu?”
“Đại học Đông Giang.”
“Ừ, chị lập tức tới tìm em.”
Thẩm Tâm Duy vốn cho rằng chịdâu sẽ hỏi mình sao lại ở trường, không ngờ Nam Ngưng chỉ hỏi địa điểm liền cúp điệnthoại. cô đã nghe thấy tiếng tút tút, nhất thời thấy kỳ quái.
Nam Ngưng gấp gáp tìm mình là vì chuyện gì?
cô càng nghĩ càng sợ, muốn gọi điện thoạị đi hỏi, có thể tưởng tượng chị dâu liền ngay lập tức, nên giờ gọi cũng là làm điều thừa, vì vậy kiềm chế không gọi.
Kết thúc trò chuyện, cô mới đi ra phòng học, lúc này ở ngoài hành lang cũng không nhiều người.
cô đi tới bến xe gần trường, chờ Nam Ngưng.
cô đợi không lâu, đã thấy Nam Ngưng từ trên xe bước xuống. Sắc mặt của Nam Ngưng không tốt lắm, xuống xe liền đi thẳng về phía cô, kéo tay cô, “Tâm Duy, bây giờ chị rất sợ, chị sợ anh em gặp nguy hiểm.”
Mặc dù Nam Ngưng để ý chuyện Thẩm Diệc Đình chưa từng xuất hiện, thậm chí không biết có nên hi vọng chồng mình hay không, nhưng một khi cho rằng Thẩm Diệc Đình gặp nguy hiểm, vẫn mất khống chế. Bất kể trước biểu hiện bi thương thế nào, nhưng lúc này vẫn lo lắng thật, còn có nỗi sợ.
Hôn Miên Hôn Miên - Lục Xu