Anger is like a storm rising up from the bottom of your consciousness. When you feel it coming, turn your focus to your breath.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 33
ÊN NGOÀI TRỤ SỞ FBI ở San Francisco, một buổi họp báo đột xuất khác cũng được triệu tập trong vòng một giờ sau bài phát biểu gây ngạc nhiên của đặc vụ Harrison.
“Giờ đây là chuyện của FBI rồi,” viên đội trưởng FBI trả lời câu hỏi của báo chí.
“Đặc vụ Harrison có bị khép vào tội nào không?”
“Chúng tôi đang xem xét có thể buộc tội danh nào, nếu có, cho đặc vụ Harrison trong vụ bắn nhau dính tới Garland Daniels.”
“Đặc vụ Harrison có đang bị tạm giam không?”
“Chúng tôi vẫn đang cố gắng truy tìm đặc vụ Harrison.”
“Các anh sẽ bắt ông ta sao?”
“Chúng tôi muốn nói chuyện với ông ta trước,” viên đội trưởng nói. “Hiện giờ chúng tôi muốn tìm ra ông ta. Nên, nếu ông đang nghe hay xem tin tức này, đặc vụ Harrison, hãy trình diện tại trụ sở FBI ngay khi có thể. Cám ơn. Xin dừng đặt câu hỏi.”
Bác sĩ Stumbaugh không thể nhớ từng có ngày nào kỳ lạ hơn trong suốt những năm làm bác sĩ trưởng khoa phẫu thuật thần kinh ở bệnh viện đa khoa San Francisco không. Ông đang trong căn tin bệnh viện chuẩn bị uống ly trà thảo dược thì y tá của ông phá ngang quãng thời gian nghỉ ngơi đầu tiên từ khi bị tên điên kia khống chế.
“Bác sĩ Stumbaugh. Có một bệnh nhân trong văn phòng của ông mà chúng tôi không có số liệu,” y tá nói.
“Văn phòng tôi?”
“Vâng, thưa bác sĩ.”
“Gọi bảo vệ đi. Đưa hắn đi chỗ khác.”
“Ông ta hình như bất tỉnh rồi, bác sĩ. Ông không nghĩ mình nên xét nghiệm ông ta trước sao? Ông biết mà, vì lý do bảo hiểm.”
Bác sĩ Stumbaugh nhấp một ngụm trà, đặt chiếc cốc xuống bàn. Rồi ông đứng lên và bước nhanh về văn phòng mình theo sau là cô y tá cố gắng bắt kịp ông.
Đèn văn phòng của bác sĩ Stumbaugh đã tắt và cửa đóng khi họ tới và bước vào. Bác sĩ Stumbaugh mở đèn và nhìn xung quanh.
“Tôi nói rồi. Tôi không biết cô đang nói gì. Không có bệnh nhân nào...”
Nhưng rồi có tiếng rên từ phòng bên cạnh. Từ từ, ông bước tới phòng khám bệnh và mở cửa. Trong đó, đang nằm trên bàn khám bệnh là một người đàn ông, mặc quần áo đầy đủ và bị buộc vào bàn.
“Ông ta đã nằm đây khi tôi mang hồ sơ bệnh nhân của ông trở vào,” y tá nói.
Bác sĩ Stumbaugh cảm thấy tim mình đập loạn xạ khi ông bước tới bàn và nhìn xuống.
Harrison đang bắt đầu hồi tỉnh, choáng váng và kinh ngạc. Mắt ông mở nhưng bị lóa. Từ từ, cảnh tượng cũng dần hiện ra và theo đó là gương mặt cũng kinh ngạc không kém của bác sĩ Stumbaugh và người phụ nữ áo trắng nhìn chằm chằm xuống ông.
“Ông là ai và ông làm gì trong văn phòng tôi?”
Đặc vụ Harrison cố gắng ngồi dậy nhưng vướng dây trói.
“Cởi thứ này ra cho tôi!”
Bác sĩ Stumbaugh cởi bỏ dây trói cho ông ta.
Harrison ngồi dậy nhìn quanh rồi nhìn ông bác sĩ.
“Ông đánh thuốc mê tôi,” Harrison gắt.
“Tôi không làm chuyện như vậy,” bác sĩ Stumbaugh trả lời. Rồi ông quay sang cô y tá. “Cô cho ông ta vào đây hả?”
Cô y tá lắc đầu “không”.
“Ông, thưa ông, ông dính vào rắc rối rồi đó.”
Đột nhiên cô y tá nhận ra và nói, “Chờ chút. Ông là đặc vụ DEA đó. Đặc vụ Harrison, phải không?”
“Đúng. Tôi có biết cô không?”
Cô y tá mở tivi nhỏ trong phòng bác sĩ Stumbaugh lên, tìm kênh tin tức cập nhật.
“Bác sĩ Stumbaugh không bao giờ xem tivi, nhưng tôi thì có,” y tá nói, mỉm cười.
Trên tivi, tin cuộc họp báo của đặc vụ Harrison đang được chiếu lại, cho thấy cảnh anh giao trả phù hiệu. Bác sĩ Stumbaugh nhìn tivi rồi nhìn Harrison. Harrison chỉ nhìn màn hình và hoàn toàn sững sờ.
“Đợi đã. Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi nói rằng nếu ở đây có ai gặp rắc rối, thì đó chính là ông đó, đặc vụ Harrison à.”
Harrison nhìn mình trong cuộc họp báo nhưng không thể nhớ là đã tổ chức vụ đó. Đây hẳn phải là một giấc mơ. Bởi vì những gì ông đang chứng kiến là không thể xảy ra.
“Trong buổi họp báo sáng nay,” người dẫn chương trình nói, “cựu đặc vụ DEA Floyd Harrison tuyên bố chịu trách nhiệm về vụ băng đảng bắn nhau dính tới Garland Daniels.”
Harrison lục tìm huy hiệu trong túi áo khoác. Không có ở đó. Ông thò tay tìm súng nhưng nó cũng biến mất.
“Freeman. Chính Freeman làm chuyện này!”
Cái tên gợi lên một chút sợ hãi trong tim bác sĩ Stumbaugh và ông thực sự có thể cảm thấy nó bắt đầu đập loạn lên.
“Có phải là chính tên Freeman ông gởi lại bệnh viện sau khi bắt giữ không?” y tá hỏi, hơi tự mãn. “Người ta cũng đề cập đến chuyện này trên tivi nữa.”
“Bắt giữ? Cô nói gì vậy hả?” Harrison gặng hỏi.
Bác sĩ Stumbaugh ngồi xuống cạnh bàn khám bệnh khi nhớ những sự kiện khó chịu đã diễn ra trong ngày, từng giây phút luẩn khuất.
“Ôi Chúa ơi,” ông nói.
Harrison nhìn ông bác sĩ rồi nhìn y tá.
“Ông ta không sao chứ?” Harrison hỏi.
“Bác sĩ Stumbaugh,” y tá hỏi. “Ông không sao chứ?”
“Thuốc của tôi,” bác sĩ Stumbaugh nói. “Trong bàn làm việc, nhanh lên.”
Y tá chạy đến bàn lấy thuốc cho bác sĩ. Harrison gãi đầu.
“Ông có biết cô ta đang nói chuyện gì không, bác sĩ?”
“Không hề,” bác sĩ Stumbaugh trả lời. Y tá quay lại với mấy viên thuốc và một ly nước.
Harrison nắm cổ tay cô y tá. “Cô nói vụ tôi bắt Paul Freeman là sao? Tôi đã làm gì vậy?”
“Paul Freeman. Anh ta đang hôn mê. Ngay trong bệnh viện này,” cô y tá nói, kéo tay ra, “tivi nói rằng ông phải chế ngự hắn trong lúc bắt giữ. Trớ trêu là, hắn đang ở cùng phòng với một nạn nhân khác của ông. Garland Daniels.”
Mắt Harrison mở to giận dữ. Ông biết ngay mà. Freeman và Daniels đã thông đồng với nhau. Nhưng chúng đã làm gì và làm như thế nào?
“Chúng ở đây? Chung với nhau?” Harrison hỏi. Rồi ông quay sang bác sĩ Stumbaugh người đang lấy lại bình tĩnh. “Bác sĩ Stumbaugh. Ông là bác sĩ phẫu thuật Daniels. Freeman có ghé thăm ông không?”
Mặt bác sĩ Stumbaugh lại trắng bệch. Tay ông bắt đầu run rẩy.
“Chuyện gì vậy, bác sĩ? Hắn đã làm gì ông?”
Bác sĩ Stumbaugh có thể thấy mắt mình nhòe đi khi bắt đầu nói. “Freeman. Ban đầu tôi không chắc ông đang nói tới ai. Tôi cố gắng không nghĩ tới chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
“Freeman. Đó là gã đã đe dọa đem tôi ra làm phẫu thuật.”
“Chúa ơi,” Harrison nói. “Sao ông không gọi cảnh sát?”
“Bởi vì sau đó hắn quay lại để thanh minh rằng hắn không cố ý làm hại tôi. Hắn chỉ thấy choáng váng vì những gì tôi phải làm để giữ mạng sống của Garland Daniels.”
“Chuyện xảy ra khi nào?”
“Vài tiếng trước. Tôi không nhớ rõ.”
“Ông hoàn toàn mất trí rồi,” Harrison nạt. Ông quay sang cô y tá. “Cô nói cả hai đang ở trong bệnh viện này. Trong phòng Garland Daniel hả?”
“Đúng vậy.”
“Giúp tôi một chuyện, được không bác sĩ? Gọi cho FBI và nói cho họ biết những gì ông vừa nói với tôi. Tôi sẽ đi tới cùng chuyện này.” Rồi Harrison chạy khỏi văn phòng bác sĩ Stumbaugh.
Ông nhảy cầu thang hai bậc một và chạy qua hành lang tới phòng bệnh của Garland Daniels. Ông tới cửa và khó nhọc thở lấy hơi nhưng rồi ông cúi người tới cửa và nhìn vào. Hai chiếc giường trong phòng trống trơn.
Harrison bước vào phòng và khám xét hai chiếc giường kỹ lưỡng. Ông rờ tấm nệm và thấy nó vẫn còn ấm. Cả hai đều vừa có người nằm. Rồi ông thấy gì đó trên sàn phía sau một trong hai cái giường. Ông cúi xuống giường với tay để lượm một cặp kính thực tế ảo. Chắc bọn chúng vội quá bỏ lại. Ông bước tới cửa sổ rồi nhìn ra.
Trong bãi đậu xe, ông thấy Garland, Paul, hai người phụ nữ và một thằng nhóc, tất cả đang đi đến một chiếc xe. “Ôi không. Lần này bọn chúng sẽ không chạy thoát đâu,” Harrison nói to suy nghĩ của mình khi chạy vội ra khỏi phòng.
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo