A truly good book teaches me better than to read it. I must soon lay it down, and commence living on its hint.... What I began by reading, I must finish by acting.

Henry David Thoreau

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26
ẶT TRỜI CHỈ VỪA LÓ DẠNG khi Jessica thức giấc và thấy Kevin/Paul đang ngồi ở bàn đối diện, gõ bàn phím máy tính. Card mạng không dây cắm vào cổng kết nối một bên máy tính phát ánh sáng xanh, cho thấy anh đang nối mạng internet tốc độ cao của nhà nghỉ. Jessica ngáp, dụi mắt và nhìn đồng hồ. Lúc đó là sáu giờ kém mười sáng.
“Anh có ngủ không?” cô hỏi, bò ngang qua giường và ngồi xuống bàn cùng anh.
“Không ngủ được. Garland liên tục truyền tin thần giao cách cảm cho tôi, nhưng chúng rất mơ hồ. Tôi có cảm giác cậu ta bắt đầu mất nhận thức.”
“Theo tôi nghĩ, cậu ta mất nó từ lâu rồi,” Jessica nói.
“Vậy thì tình hình đang tệ đi. Những ý nghĩ của hắn tản mát. Có gì đó liên quan đến chuyện mất nhận thức về mình và mối liên hệ thể xác-đầu óc. Rồi hắn vừa ngưng nhưng tôi không ngủ được nên lên mạng cố gắng liên lạc với Kevin trong Cybersona, nhưng tôi không tìm thấy cậu ta.”
“Vậy thì không hay rồi,” Jessica nói.
“Đợi đã. Tôi nghĩ mình có thể tìm thấy cậu bé trong khu những ứng dụng đặc biệt.”
Kevin/Paul gõ vài ký tự. Rồi anh nhấn phím tìm kiếm và nhập tên Kevin vào. Đột nhiên màn hình nháy ánh sáng vàng nhạt rồi hiện lên hình nhân vật ảo của Kevin đang quay lại nhìn ra. Cậu bé trông không được vui. Thực ra trông cậu hơi buồn rầu.
“Ông nói sẽ quay lại ngay!” Kevin ảo gào lên.
Kevin/Paul gõ một câu xin lỗi.
“Trò này không vui nữa,” Kevin ảo nói. “Tôi muốn về nhà.”
Kevin/Paul lại gõ vài chữ nữa.
“Cố gắng hơn đi!” nhân vật trên màn hình nói. “Jessica! Chị có ở đó không? Kéo em ra khỏi chỗ này đi!”
Jessica lấy tay che miệng và nước mắt trào ra. “Ôi Chúa ơi. Chúng ta làm gì đây?”
Kevin/Paul gõ thêm vài chữ nữa, thông báo tình hình cho Kevin ảo biết, cho cậu biết anh và Jessica đang trên đường đến San Francisco.
“Ông bắt chị trông trẻ của tôi đến San Francisco hả?”
Jessica vẫy với bức ảnh của Kevin ảo, “Chào Kevin. Bọn chị sẽ đưa em ra. Đừng lo lắng nhé.”
Kevin/Paul cắn môi dưới nhìn Jessica. “À.”
Cô quay sang anh và cau mày. “Nó không thấy được tôi, phải không?”
“E rằng không,” Kevin/Paul nói. “Nó không thể thấy gì trong không gian ảo trừ những gì được lập trình để hiện ra.” Anh gõ vài chữ nữa.
“Anh nói gì?”
“Tôi bảo nó hãy kiên nhẫn. Tôi đã có kế hoạch.”
Trên màn hình, Kevin ảo chỉ gật đầu. “Tôi bị kẹt trong này bao lâu rồi? Chuyện xảy ra như thế nào vậy? Thêm nữa tôi đang ở đâu vậy?”
Kevin/Paul gõ vào, “Em đang ở trong không gian ảo, trong Cybersona.”
“Thật không,” Kevin ảo nói. “Thú vị thật. Làm sao tôi vào đây?”
Gõ bàn phím, Kevin/Paul trả lời, “Tôi e rằng tôi chịu trách nhiệm trong việc này. Tôi đã dùng phép ‘nhập’ trong Cybersona mà Garland Daniels, người đã chiếm thể xác tôi, đã dùng. Hắn nhập vào cơ thể tôi và tôi nhập vào cơ thể em. Hãy tin tôi, Kevin. Tôi ghét trở thành em cũng như em ghét bị kẹt trong đó vậy.”
“Ông đang trong cơ thể tôi? Ông kiểu như là, đang cử động bằng tay của tôi? Mắt của tôi? Ông đang ở cùng với chị giữ trẻ của tôi hả? Ông liệu mà tốt với chị ấy. Chị ấy đúng là cô nàng xinh xắn, phải không?”
Kevin/Paul gõ và Jessica cố đọc những chữ anh đang đánh.
“Anh nói gì với nó vậy?” Jessica hỏi.
“Tôi đồng ý với nó.”
Anh gõ thêm nữa.
“Anh vừa nói gì đó?”
“Tôi nói rằng nó có thể là cơ hội duy nhất để chúng ta lấy lại cơ thể của mình.”
Kevin ảo nhìn thế giới hai chiều xung quanh mình. “Và mọi người cho rằng tôi có thể làm việc đó bằng cách nào?” nó hỏi.
Kevin/Paul gõ trả lời, “Tôi nghĩ em có thể truy cập được những tài liệu nào đó, thông tin về người chủ đã đăng nhập dưới tên Garland Daniels.”
“Đó là kẻ đánh cắp cơ thể ông phải không?” Kevin ảo hỏi.
“Đúng vậy,” Kevin/Paul nói. “Và chúng tôi có thể nói rằng, tên này là một thằng bị ám ảnh bởi việc báo thù. Trong đời thật hắn bị liệt cả người do một cuộc đọ súng giữa các băng đảng. Và giờ hắn dùng cơ thể của tôi để thực hiện hành động trả thù.”
“Ông nói các người đang đến San Francisco. Tại sao vậy?” Kevin ảo hỏi.
“Đó là nơi Garland lôi cơ thể tôi tới,” Kevin/Paul gõ trả lời.
“Đó là kẻ ông muốn tôi tìm hiểu? Làm sao tôi làm được chuyện này? Tôi không biết đầu mối nào ở đây hết.”
Kevin/Paul gõ thêm nữa. “Tôi nghĩ hắn có thể vẫn còn kết nối với Cybersona theo cách nào đó. Hắn có thể trong thân xác tôi nhưng tôi nghĩ hắn vẫn còn đăng nhập. Khi tôi trong phòng ứng dụng đặc biệt của Cybersona, trò chơi cho rằng tôi là Garland Daniels. Hình như, sau khi nhập vào cơ thể tôi hắn đã đăng xuất tài khoản của tôi, bởi vì khi tôi cố gắng ra ngoài thì được thông báo rằng Paul Freeman không còn đăng nhập nữa. Dù sao thì, nếu hắn vẫn còn kết nối qua địa chỉ ISP, thì tôi cần em tìm ra nó và làm với hắn những gì hắn đã làm với tôi và tôi đã làm với em,” anh gõ vào.
“Và làm sao tôi làm được chuyện đó?”
“Đó là một ứng dụng đặc biệt gọi là ‘nhập’,” Kevin/Paul gõ. “Tôi thấy rằng em đã tìm thấy phòng ứng dụng đặc biệt.”
“Trong này có nhiều trò vui lắm. Ông có thể làm được nhiều thứ tuyệt vời với những ứng dụng đặc biệt. Hiện giờ tôi đang đóng vai bác sĩ. Đó là nghề tôi muốn làm khi lớn lên.”
“Tuyệt lắm, Kevin. Nhưng việc em phải làm bây giờ,” Kevin/Paul gõ, “là thâm nhập vào ứng dụng đặc biệt mà Garland đã viết ra gọi là ‘nhập’, hãy tìm cổng vào mạng của hắn và nhập vào đó.”
“Rồi sao nữa?” Kevin ảo hỏi.
“Tôi...” anh ngừng đánh máy trong vài giây, rồi tiếp. “Tôi không chắc nữa. Hãy xem liệu chúng ta có làm được tới đó không đã, được chứ?”
“Chỗ này muốn làm gì làm. Tôi đổi ý rồi. Tôi muốn ở trong này thêm chút nữa.”
“Em muốn quay lại lúc nào cũng được mà,” Kevin/Paul gõ. “Lúc này, chúng ta cần em làm chuyện đó.”
“Được rồi,” Kevin ảo nói.
Anh nhanh tay gõ dòng chữ “Em là đứa trẻ can đảm, Kevin. Tôi sẽ nói chuyện với em sau. Chúc may mắn.”
Kevin/Paul đứng lên khỏi máy tính khi Jessica ngồi xuống giường.
“Anh nghĩ nó làm được không?” Jessica hỏi.
“Tôi không biết. Tôi chỉ không biết phải làm gì khác.”
“Nhưng chúng ta vẫn đến San Francisco hả?” cô hỏi.
“Đúng.”
“Tới đó thì anh làm gì?”
“Việc đầu tiên là tìm cơ thể Garland.”
“Có thể hắn vẫn còn trong bệnh viện.”
“Chúng ta sẽ tới đó, rồi sau đó. Hắn có thể đọc được suy nghĩ của tôi và nhận ra tôi đến đó vì chuyện gì.”
“Vậy chính xác thì anh đến vì cái gì?”
“Tôi nghĩ hắn thực sự muốn lấy lại cơ thể mình. Nhờ kiểm soát cơ thể tôi hắn có thể cử động, nhưng không giống cơ thể của chính mình. Nó thiếu sự liên kết. Tôi biết vì tôi có thể cảm thấy điều đó. Để tôi giải thích theo cách này: phần nhận thức không muốn làm điều đó. Một phần tâm trí tôi vẫn còn trong cơ thể Paul Freeman. Tôi đang nói là một phần tính cách của mình. Chuyện này chắc có liên quan đến sinh lý học tư duy và cảm xúc. Phản ứng của tôi trong cơ thể Kevin không giống như trong cơ thể mình. Cô hiểu điều tôi nói không?”
“Tôi đang cố,” Jessica nói. “Khoa học không nằm trong những môn tôi giỏi nhất.”
“Dù sao thì,” Kevin/Paul nói, “kế hoạch của tôi là nhử Garland và cơ thể mình về nơi có cơ thể hắn ta và rồi thuyết phục hắn trả cơ thể cho tôi.”
“Và nếu hắn không trả?”
“Tìm cách nào đó để lấy lại nó.”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo