Books - the best antidote against the marsh-gas of boredom and vacuity.

George Steiner

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21
HỬ LIÊN LẠC với mẹ anh lần nữa xem,” Jessica nói khi lái về phía bắc trên đường California 101, giữ tốc độ khoảng gần 75 dặm/giờ.
“Mẹ tôi?”
“Mẹ Kevin.”
“Bà ấy vẫn không bắt máy,” Kevin/Paul nói.
“Có thể người thích hợp là gã này.”
“Người nào?”
“Người sẽ đánh cắp trái tim bà và kéo bà ra khỏi cảnh khốn khổ.”
“Bà ly dị rồi hả?”
“Đúng... vậy,” cô nói, kéo dài giọng ra, như một cô tuổi teen.
“Bao lâu rồi?” Kevin/Paul hỏi.
“Tới giờ này là năm năm rồi. Chưa thấy ai chọn đàn ông tệ như bà này. Không phải là một bà mẹ độc thân thì có thể kén chọn, nhưng trời ơi! Vài người bà tiến được gần tới hôn nhân thì thuộc loại tôi chắc không bao giờ phí thời gian cho họ. Có một tay, ông ta làm ở nhà xác. Và cho dù ổng có dùng bao nhiêu nước hoa và nước thơm cạo râu đi nữa, thì anh vẫn nghe mùi thuốc ướp xác bốc ra. Rồi, có một thằng cha cảnh sát tuần tra xa lộ không bao giờ chịu rời khẩu súng của mình, ngay cả khi lên giường. Nhưng thằng cha mà bà ta hẹn hò tối nay có vẻ được. Không phải gu của tôi, nhưng cũng không phải loại thối tha. Thực ra thì, ông ta hao hao giống cha anh, ý tôi là cha Kevin, ngoại trừ cặp mắt láo liên.”
“Bây giờ quá nửa đêm rồi,” Kevin/Paul nói. “Chắc bà ta qua đêm với ông đó.”
“Lẽ ra bà ta phải gọi báo. Tôi kiểm tra rồi. Không có tin nhắn. Không, bà ta sắp về nhà, thấy chúng ta đi mất và rồi bà ta sẽ giết tôi. Tôi phải bịa ra chuyện gì đó ngay. Tôi biết rồi. Tôi phải đi giúp một người bạn bị bệnh.”
“Ở San Francisco hả?”
“Ừ. Được rồi. Anh chẳng phải thông minh lắm sao. Anh nghĩ ra gì đó đi.”
“Được rồi. Bạn của cô đang đi công việc tới San Francisco thì bị cướp và cần giúp đỡ để quay về. Cô ấy không còn tiền bạc hay giấy căn cước. Cô là người bạn duy nhất của cô ấy. Cô ấy không thể trông cậy vào ai. Cô phải mang Kevin theo vì mẹ cậu ta đi về trễ quá. Hãy nói vậy với bà ta.”
Jessica liếc nhìn Kevin/Paul. “Ồ, anh hay thật.”
Lúc Paul/Garland đáp xuống bãi đáp máy bay riêng ở sân bay tư nhân San Francisco International thì mới một giờ sáng. Hắn bắt một chiếc taxi vào thành phố và xuống ở góc đường Market và Powell. Hắn gấp gáp bắt xe điện. Hắn chưa đi xe điện trở lại từ sau vụ bắn nhau. Chuyến cuối cùng trong đêm đang chuẩn bị rời bến đến bến tàu Fisherman’s Wharf.
Hắn chọn chỗ ngồi gần lối đi, lên xe cùng khoảng năm sáu hành khách khác, hầu hết là du khách. Garland nghĩ đến chuyện anh đã nhớ kiểu chuyên chở cổ xưa này đến thế nào. Hầu hết dân San Francisco cho rằng xe điện là thứ chỉ có du khách mới đi. Nhưng với Garland, thì còn hơn thế nữa. Trên chính chuyến xe điện California này hai mùa hè trước hắn đã hôn Suzy lần đầu tiên. Ký ức đó khiến Garland nhói tim, khiến mắt Paul Freeman nhòe đi. Cảm nhận một nỗi xúc động bằng cơ thể người khác thì thật kỳ lạ. Chính suy nghĩ của hắn đã gây nên những chuyển biến sinh/hóa lý khiến đôi mắt của cơ thể này ứa lệ. Nhưng trong quá trình đó, Garland hoàn toàn nhận thức được sự liên hệ hồn-xác, chuyện thường tự nhiên xảy đến khi hắn còn sở hữu cơ thể mình. Hắn nhanh chóng xua đi ý nghĩ đó và khịt mũi ngăn nước mắt trào tiếp. Đôi mắt khô đi ngay khi tâm trí tập trung vào nhiệm vụ.
Khi toa xe điện đến ngã tư Stockton và Powell, Paul/Garland nhảy xuống, và đi bộ đến phố Grant và khu Chinatown.
Raymond Lee muốn về nhà và ngủ trên giường mình, hút vài điếu, xem vài bộ phim hành động ngớ ngẩn trên truyền hình vệ tinh, và ngủ suốt một tuần. Thay vì vậy, gã phải trông chừng đám đàn em, hầu hết sống ở câu lạc bộ thể thao. Kể từ sau vụ âm mưu xâm chiếm khu Chinatown của tụi Mỹ Latinh, băng đảng đang gặp nguy hiểm. Nhiệm vụ của một đại ca như Raymond là giữ cho băng đảng an toàn và kích động đúng mức.
Bọn này sẽ trả đũa vào lúc thích hợp. Nhưng với số lượng xe cảnh sát tuần tra tăng gấp đôi trong khu vực nổi tiếng dính líu đến băng đảng, thì đây không phải lúc.
Đến giờ, vài thằng vẫn nói đến chuyện tự ý ra ngoài và truy tìm cứ địa của những băng khác. Đó là lý do tại sao Raymond tự phân công mình ở lại câu lạc bộ 24/7, để chắc rằng không thằng nào làm chuyện dại dột.
Đã gần hai giờ sáng và gã chuẩn bị chọn người thức canh chừng qua đêm để gã có thể ngủ một chút. Gã nhìn đám đàn em xung quanh. Thằng thì đánh bài, thằng thì lau chùi vũ khí, và đám còn lại chỉ đi tới đi lui. Còi báo động một chiếc xe kêu inh ỏi gần đó.
“Ê Raymond,” Jimmy Wong nói. “Nghe tiếng giống xe mày kìa.”
Raymond nhìn ra cửa. “Chó thiệt.” Hắn chạy ra ngoài hẻm. Chiếc BMW đen mới của gã đang nhá đèn và kêu. Gã bước đến bên ghế tài xế và thấy cửa kiếng bên hông đã bị đập nát từ bên ngoài. Gã thò tay vào trong và tắt báo động. Lúc đó gã nhìn thấy cái khăn choàng carô.
Gã cầm cái khăn lên và bước trở vào trong.
“Có đứa muốn chơi tụi mình,” Raymond nói.
Một thằng trong sòng bài nhìn lên. “Chuyện gì vậy, đại ca?”
“Đây mới là chuyện nè,” gã nói, đập cái khăn lên bàn.
“Tụi Mỹ Latinh.”
“Không. Đây không phải kiểu của tụi nó. Đây là giỡn mặt. Tụi Mỹ Latinh không giỡn mặt. Tụi nó kéo tới, cho nổ tung xe tao, rồi xả súng. Đây là thằng nào đó kiếm chuyện với tụi mình.”
“Thằng nào khùng vậy?” Jimmy Wong nói.
Cách vài khu nhà và cả một thế giới khác ở nam San Francisco, tụi Mỹ Latinh tụ tập ở góc phố ưa thích. Tụi nó đều quấn khăn carô.
“Tụi bây, mình cần xe mới,” một thằng lên tiếng.
“Anh họ tao đang thu xếp cho anh em một thứ rất bảnh,” thằng đại ca nói, tên là Octavio Cruz. “Thứ Tư tới là xong.”
“Nó có cái gì cho tụi mình?”
“Nó có một chiếc Range Rover, nhưng nó độ lại thành gầm thấp.”
“Trời, nghe không ổn chút nào.”
“Nói rõ hơn coi.”
“Tao chưa có ý kiến,” Octavio nói.
“Người ta cười mình chết đó.”
Ngay lúc đó một chiếc taxi chạy tới, cửa sau mở ra, và một thanh niên mặc đồ giống tụi băng đảng ở góc phố đó lăn xuống mặt đường. Chiếc taxi tăng tốc chạy mất.
Octavio nhìn thằng bị đánh bầm dập đó và nhận ra mình biết nó. “Ê Chino, thằng Raphael nè.”
“Ôi không.”
Bọn chúng bu lại xung quanh thằng đồng bọn. “Nó bị thằng nào đánh nặng thiệt.”
“Mình phải đưa nó tới bệnh viện.”
Octavio quỳ xuống và kiểm tra xem thằng này còn sống không. Rồi y nhìn cổ thằng bạn và thấy mất chiếc khăn choàng ca rô. Raphael bắt đầu tỉnh lại.
“Thằng nào làm?” Octavio hỏi.
“Tao không thấy mặt. Nó đánh lén tao.”
“Nó chỉ tới rồi đánh mày thôi.”
“Nó nói có lời muốn nhắn.”
“Nhắn gì?”
“Tới công viên Golden Gate. Ba giờ sáng.”
Có một lá bài từ túi áo khoác của Raphael lòi ra.
Octavio móc lá bài ra. Trên đó một mặt có mấy ký tự tiếng Hoa và mặt kia bằng tiếng Anh. Trong đó ghi: “Dấu ấn của Quái vật.”
Octavio giận dữ nhìn lá bài.
“Tụi nó muốn chiến tranh thì sẽ có chiến tranh.”
Trên mái của tòa nhà ngay bên kia đường, Paul/Garland quan sát lúc bọn Mỹ Latinh chăm sóc thằng bạn bị thương và chuẩn bị cuộc chiến. Hắn nhìn đồng hồ và lẩn vào bóng tối.
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo