Chướng ngại chỉ đe dọa được bạn một khi bạn rời mắt khỏi mục tiêu.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18
IẾN SĨ RATHBONE không thể ngừng khóc. Dù ông cũng ghét mình vì điều đó. Một người trưởng thành thì không khóc, cho dù mạng sống anh ta có đang bị đe dọa đi nữa. Cho dù anh ta bị trói vào ghế và treo bên trên chiếc bàn đầy ngọn lửa đèn cồn. Paul Freeman đã vượt quá giới hạn. Và Paul từng là người đàn ông điềm tĩnh và hòa nhã nhất mà ông từng biết. Đó chẳng phải từng là người luôn luôn lặng lẽ, mặc dù lúc này đang quát tháo và nổi điên? Anh ta sẽ làm gì? Hãy bình tĩnh. Đó là cách hay nhất, tiến sĩ Rathbone nghĩ. Giờ đây chỉ cần ông ngừng thút thít. Phải có cách thoát khỏi chuyện này. Anh ta muốn gì? Việc làm cũ. Mình sẽ đề nghị anh ta đi làm trở lại. Và tăng thêm lương. Anh ta xứng đáng được tăng lương.
Bên dưới, ông có thể thấy Paul đang nghịch mấy cái đèn cồn, chỉnh ngọn lửa. Hắn chạm tay vào một ngọn đã cháy được một lúc.
“Ôi, nóng quá,” Paul/Garland kêu lên.
Hắn nhìn lên và thấy tiến sĩ Rathbone nhìn xuống mình với cặp mắt ngấn lệ.
“Đau lắm đó,” Paul/Garland nói. “Ông biết đó. Thực sự thì tôi không cần những ngọn đèn này. Nó nóng quá và ông không thể kiểm soát nó. Tôi thích như vầy hơn. Xem nè.”
Paul/Garland nhìn chằm chằm vào chiếc bàn ở đầu phòng thí nghiệm và tiếp tục nhìn đến khi nó bốc cháy.
“Vậy có phải hay hơn không?” Paul/Garland hỏi.
Tiến sĩ Rathbone bắt đầu sụt sùi tiếp, thậm chí còn lớn hơn trước.
“Làm ơn,” ông van vỉ. “Anh có thể có lại việc làm cũ.”
Paul/Garland nhìn lên ông hiệu trưởng và chau mày.
“Được rồi. Đừng rên rỉ nữa,” Paul/Garland nói. “Tôi chỉ vừa làm quen với trò này thôi.”
Tiến sĩ Rathbone tự hỏi tên bệnh hoạn này đang nói đến chuyện gì.
“Tôi sẽ tăng lương cho anh,” tiến sĩ Rathbone nói. “Anh thấy sao?”
“Tôi hiểu rồi. Nếu tôi thả ông xuống, thì ông sẽ cho Paul Freeman quay lại công việc cũ phải không?”
Giờ thì tiến sĩ Rathbone còn bối rối hơn nữa. Sao hắn lại nói về mình ở ngôi thứ ba vậy? Tốt nhất là mình nên chiều theo, ông hiệu trưởng nghĩ. Làm gì cũng được miễn sao còn sống ra khỏi đây.
“À... đúng. Đúng vậy. Anh muốn gì cũng được,” Rathbone trả lời.
Khói từ cái bàn bị cháy sau cùng cũng chạm tới trần phòng, kích hoạt hệ thống phun nước trong trường. Nước bắt đầu được tưới xuống và chuông báo cháy réo lên.
“Thoát chết nhờ tiếng chuông,” Paul/Garland nói. “Phải chạy thôi.”
“Không. Anh không thể để tôi như vậy,” tiến sĩ Rathbone la lên khi thấy Paul thực sự đang rời đi. Ông hét lên, “Cho tôi xuống! Chờ đã! Được rồi. Không tăng lương gì hết, anh bạn. Cũng không có việc làm nào hết. Cứu tôi với!”
Paul/Garland dừng lại ngay ngưỡng cửa và nhìn quanh. “Ông sẽ không sao đâu. Tôi nghe tiếng xe cứu hỏa tới rồi. Tôi phải chạy thôi. Còn nhiều chỗ phải tới. Nhiều người phải làm hại.”
Paul/Garland hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra. “Ừm. Tôi e rằng mình cần sự giúp đỡ của ông.”
“Đúng. Cái gì?”
“Tôi hình như đã bị bao vây. Cảnh sát. Xe trực tiếp truyền hình. Có lối đi bí mật nào ra khỏi đây để tôi không bị bắt không?”
“Tôi không biết lối nào hết,” tiến sĩ Rathbone nói.
“Tệ thật,” Paul/Garland nói. “Vậy thì mình phải tùy cơ ứng biến thôi.” Nói xong, hắn phóng lửa vào ba trong bốn góc, khiến cả phòng thí nghiệm tràn ngập khói.
Bên ngoài xe cứu hỏa đã ngừng hú và lính cứu hỏa mang rìu xông tới phòng thí nghiệm đang cháy. Bên trong, Garland chờ đến khi người cuối cùng trong bốn lính cứu hỏa vào trong vùng khói, trước khi hắn chộp lấy người lính mặc đồng phục từ phía sau và khiến anh ta bất tỉnh. Hắn ta hành động trong làn khói, hắn nhanh chóng mang mặt nạ, áo khoác và nón cứu hỏa trước khi biến vào màn đêm.
Trong khi đó, trở lại phòng ngủ của Kevin, Kevin/Paul ngồi trước máy tính xách tay phía sau là Jessica nhìn qua vai mình.
“Tội nghiệp Kevin,” Jessica nói. “Thằng bé rất sợ khi phải ở trong đó.”
“Đúng là vậy. Tôi biết vì mình cũng từng bị như vậy, và nó chỉ mới mười tuổi.”
Kevin/Paul gõ một dòng chữ, “Kevin. Hãy cố ở trong đó. Chúng tôi đang tìm cách đưa em ra ngoài. Nhưng trước hết chúng tôi cần xác định thân xác của Garland Daniel đã.”
“Một cái xác hả?” nhân vật Kevin ảo hỏi.
Kevin/Paul gõ, “Nơi hiện nay của nó. Trong khi đó, em cần phải tìm ứng dụng ‘nhập’ trong trò Cybersona.”
“Sao làm được?”
Kevin/Paul gõ, “Nó nằm trong khu những ứng dụng đặc biệt. Em sẽ tìm được nó. Nhưng đừng làm gì với phép đó cho đến khi anh trở lại, được không?”
“Được rồi.”
Kevin/Paul gõ tiếp, “Tôi phải thoát khỏi Cybersona bây giờ, nhưng tụi này sẽ quay lại ngay. Hãy yên tâm nhé, Kevin.”
Màn hình đổi từ Cybersona sang trang Google™.
“Anh nghĩ hắn làm chuyện này thế nào?” Jessica hỏi.
“Ai? Garland hả? Tôi không biết. Tôi sắp dùng Google™ để tìm thông tin về Garland Daniels đây,” Kevin/Paul nói. “Để xem tìm được cái gì đây.”
Ngay khi bắt đầu tìm, thì Kevin/Paul cảm thấy mình bị gõ một cái. Nhưng đó là cú gõ bên trong đầu anh.
“Chuyện gì vậy?” Jessica hỏi. “Mặt anh hồi nãy nhìn kỳ lạ lắm.”
“Tôi không biết nữa,” Kevin/Paul nói. “Đợi đã. Tôi nghĩ anh ta cố gắng tìm cách liên lạc với tôi.”
“Ai chứ?”
“Garland.”
“Thật không. Ôi cha. Làm sao hắn ta làm được?”
“Hắn chiếm cơ thể tôi, phải không? Ai biết hắn có thể làm gì?”
Đột nhiên Kevin/Paul thấy yếu hẳn. Không thể được, anh nghĩ. Không. Như vầy là không công bằng. Anh nhìn Jessica nhưng nhanh chóng lảng mắt đi.
“Được rồi đó, anh lại bắt đầu làm tôi sởn tóc gáy rồi đó. Chuyện gì vậy? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Kevin/Paul ngước nhìn lên cô ta. “Tôi rất tiếc.”
“Tiếc hả? Anh tiếc hả? Vậy có nghĩa là gì, anh rất tiếc?”
Kevin/Paul thở ra một hơi dài và vuốt mặt. “Hắn gửi cho tôi một thông điệp.”
“Trên máy tính hả?”
“Không.”
“Không hả? Vậy bằng cách nào?”
“Thần giao cách cảm.”
“Thần giao... cái gì? Hắn ta nói gì?”
“Nếu chúng ta tìm cách ngăn hắn lại, hắn sẽ giết chúng ta.”
Mắt Jessica đầy lo sợ. “Chúng ta? Hắn nói chúng ta hả? Ý hắn là anh và tôi sao? Làm sao hắn biết là có tôi?”
“Tôi nghĩ là hắn có thể đọc được ý nghĩ của tôi,” Kevin/Paul nói.
“Anh nghĩ à? Như thế nào?”
“Tôi không biết. Hắn ở trong cơ thể tôi. Giờ hắn vào đầu óc tôi. Chết tiệt. Chắc chắn là vậy. Không như vậy thì sao hắn kiểm soát được cơ thể mình chứ? Mình và hắn chắc chắn phải có mối liên kết.”
“Liên kết. Vậy có nghĩa là anh cũng có thể đọc được ý nghĩ của hắn luôn hả?” Jessica hỏi.
“Không may là, không,” Kevin/Paul nói.
“Vậy là không công bằng,” Jessica nói. “Kẻ này là ai vậy?”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo