Nếu mặt biển mãi mãi bình lặng, chắc chắn những thủy thủ tài ba sẽ chẳng bao giờ có mặt trên đời.

Ngạn ngữ Anh

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
Ọ IM LẶNG lái hết đoạn đường còn lại đến trụ sở cảnh sát gần nhất. Jessica tấp vào chỗ đậu dành cho dân thường trước tòa nhà một tầng có một hàng xe cảnh sát phía trước.
Bên trong, có một bàn tiếp dân và trực phía sau là một cảnh sát mệt mỏi đang đọc một cuốn sách. Anh ta ngước lên khi Jessica và Kevin/Paul tiến đến bàn.
“Tôi giúp được gì?” viên cảnh sát hỏi.
“Chúng tôi hy vọng là có,” Jessica nói. “Nhưng để giải thích tình huống này, chúng tôi cần truy cập vào một máy tính trong sở.”
“Sao? Có người đột nhập vào hệ thống của các bạn sao?”
“Không hẳn vậy.”
“Chúng tôi vẫn chưa được huấn luyện để xử lý khiếu nại kiểu này,” anh cảnh sát nói.
“Chuyện hơi phức tạp hơn một chút. Có dính tới chuyện đang xảy ra ở Kingsville, Texas.”
“Chuyện gì đang xảy ra ở Kingsville, Texas?” anh cảnh sát hỏi.
“Một vụ bắt cóc con tin. Chúng tôi có thể trợ giúp.”
Anh cảnh sát nhìn Jessica và Kevin/Paul. “Hãy đợi một chút.” Anh đứng lên khỏi ghế và đi vào cánh cửa phía sau.
Kevin/Paul nhìn quanh khu vực chờ. Có vài chiếc ghế nhựa, nhưng không có tivi. Một máy quay theo dõi được gắn trong một góc tường gần trần nhà. Nó đang chĩa thẳng vào Kevin/Paul và Jessica. Một cái đèn đỏ đang sáng bên dưới ống kính.
“Cô làm tốt lắm,” Kevin/Paul nói.
“Để coi,” Jessica trả lời.
Nhân viên trực quay lại cùng một người mặc áo sơ mi xanh thắt cà vạt. “Đây là thám tử Peterson. Anh sẽ lấy lời khai của các bạn.”
“Làm ơn theo tôi,” thám tử Peterson nói, giữ cửa mở cho Jessica và Kevin/Paul. Thám tử Peterson là kiểu người không bao giờ nhìn thẳng vào mắt bạn. Mặt anh lúc nào cũng nhìn xéo khi nói. Và anh có ánh mắt bí mật, như thể anh ta biết điều gì đó bạn không biết, nhưng bất kể anh ta có biết gì, thì chắc chắn là điều đó có ảnh hưởng tới bạn ít nhiều.
Họ theo anh đến bàn trong một căn phòng đầy bàn và những nhân viên khác, vài người mặc com lê, có người mặc đồng phục.
“Tới rồi,” anh nói, ngừng lại ở chiếc bàn có máy tính. Anh kéo thêm một cái ghế nữa để cả hai có thể ngồi bên cạnh bàn.
“Rồi,” anh tiếp, nhìn lên màn hình máy tính, “các em có thông tin về vụ bắt cóc con tin ở Kingsville, Texas hả. Trước hết, cho tôi biết tên và địa chỉ. Em có bằng lái không? Cái đó là đủ.”
Jessica lấy bằng lái ra và đưa cho anh ta. Anh ta bắt đầu ghi chép gì đó vào tập giấy.
“Tình hình vụ ở Kingsville, Texas thế nào rồi?” Kevin/Paul hỏi.
Thám tử ngước lên khỏi tập giấy nhìn thằng bé đứng trước mặt mình. Anh mỉm cười, lắc đầu rồi viết tiếp. Khi viết xong, anh đặt bút xuống và quay sang Jessica.
“Này. Lần đầu các em nghe về vụ Kingsville là như thế nào?”
“Trên đài CNN,” Kevin/Paul nói.
“Đúng,” Jessica thêm.
Thám tử nhìn Kevin/Paul rồi nhìn sang Jessica. “Cậu bé này xem CNN hả? Được rồi. Vậy là các em biết chuyện gì đang xảy ra. Ở đây chúng tôi không xem CNN, nhưng tôi đã kiếm trên trang nội bộ của cảnh sát để xác minh rằng thực sự có vụ bắt cóc ở Kingsville Texas. Các em là người thân hay gì? Các em có thông tin gì?”
“Chuyện hơi phức tạp một chút,” Kevin/Paul nói. “Nhưng tôi có thể giải thích cho chú nếu chú để tôi mượn máy tính một chút.”
“Đây có phải chuyện đùa không vậy?” thám tử nói. “Rollins xúi các em làm chuyện này để chọc tôi...”
“Không đâu,” Kevin/Paul nói. “Nhưng nếu chú để tôi lên mạng và đăng nhập vào website này, tôi nghĩ tôi có thể.”
“Cứ tự nhiên,” thám tử Peterson nói, dịch người ra khỏi bàn nhường chỗ cho Kevin/Paul sử dụng máy tính.
Thám tử mỉm cười với Jessica. “Thằng bé thông minh, há?”
“Anh không biết đâu,” Jessica trả lời.
Kevin/Paul gõ vài phím và quay sang Jessica và thám tử.
“Chúng ta không thể vào được,” anh nói.
“Em muốn vào trang web nào?” thám tử hỏi.
“Đó là một trò chơi gọi là Cybersona.”
“Chúng tôi không thể chơi game trực tuyến từ máy tính này.”
“Không thể truy cập trang đồi trụy luôn,” một thám tử khác thêm vào khi mỉm cười với Jessica, người bỗng ước gì mình mặc gì khác ngoài áo thun và quần ngắn.
“Đại úy chặn tất cả mấy thứ đó rồi,” thám tử Peterson nói. “Nhiều nhân viên cảnh sát Los Angeles lạm dụng đường truyền. Nên, tôi nghĩ các em phải làm theo kiểu cũ thôi.”
“Là gì?” Kevin/Paul hỏi.
“Nói cho tôi biết. Cho tôi biết các em biết gì.”
Kevin/Paul và Jessica nhìn nhau.
“Nó dính tới trò chơi,” Kevin/Paul nói. “Nếu không vào được, thì những gì tôi nói với chú đều vô nghĩa.”
“Thử cho tôi biết xem.”
“Người đang bắt cóc hiệu trưởng làm con tin không phải người mà cảnh sát tưởng.”
“À ha,” thám tử Peterson nói. “Vậy thì hắn ta là ai?”
“Đây là phần khó giải thích nhất.”
“Tiếp đi.”
“Anh ta, à, chiếm cơ thể một người khác.”
“Nói lại lần nữa xem.”
“Kẻ đang bắt cóc con tin đã chiếm xác Paul Freeman. Paul Freeman là người mà cảnh sát tưởng rằng đang bắt cóc tiến sĩ Rathbone. Có thể vì Rathbone sa thải anh ta vài tuần trước đây, vậy đó chính là động cơ. Nhưng Paul Freeman không làm chủ thân thể anh ta.”
Thám tử Peterson cố gắng nghiêm mặt hết sức có thể, trước khi anh bắt đầu phá ra cười.
“Ồ hay thật. Cậu giỏi lắm, cậu bé. Cậu ta giỏi thật.”
“Cậu ta cũng, à, đang nói cho anh nghe sự thật đó,” Jessica nói.
Peterson nhìn Jessica và cười còn lớn hơn. “Ồ đúng rồi.”
“Được rồi Kevin, đi nào.” Jessica đứng lên và bắt đầu nắm tay Kevin kéo đi, nhưng anh rút lại.
“Không!” Kevin/Paul hét lên, quay sang thám tử Peterson. “Chúng tôi không đùa. Tình hình rất nghiêm trọng. Có người chiếm cơ thể của tôi qua một trò chơi trên internet gọi là Cybersona. Tôi không biết hắn làm cách nào, nhưng hắn đã làm rồi. Và tôi cũng vậy, đó là lý do sao tôi kẹt trong cơ thể thằng nhóc này. Nhưng, ông cảnh sát, tôi không phải là một thằng nhóc. Tôi lớn hơn anh mười tuổi và nếu anh không tin tôi thì hãy gọi cho sở cảnh sát Kingsville và yêu cầu họ cử người đến nhà tôi. Số 411 phố Elm. Đó là một nhà trang trại ba phòng ngủ phân tầng so le, với một gara kế bên. Nếu họ vào từ cửa trước, thì sẽ có một tủ treo áo khoác bên trái. Nhưng anh sẽ không thể treo áo được vì bên trong đầy những thùng đựng bài thi và kiểm tra khoa học tôi đã ra trong suốt mười sáu năm giảng dạy tại trường Trung học Kingsville.”
Thám tử Peterson há hốc mồm trong gần hai mươi giây rồi mới ngậm lại được.
“Tôi không biết hai đứa đang chơi trò gì, nhưng hết giờ chơi rồi,” Peterson nói. “Ai đó đưa hai đứa phá phách này ra ngoài giùm tôi coi.”
Một nữ cảnh sát mặc đồng phục gật đầu ra hiệu cho Kevin/Paul và Jessica đi theo cô.
“Nhưng…” Kevin/Paul cố gắng.
“Tôi biết mọi chuyện nghe buồn cười,” Jessica bênh vực. “Nhưng các người ít ra cũng kiểm tra thử chứ? Cậu ta biết những chuyện chỉ có Paul Freeman biết.”
“Chắc rồi. Đến giờ những gì cậu bé cho tôi biết cậu cũng có thể xem thấy trên CNN. Tôi biết mà. Nếu tôi gọi cho Kingsville vì một chuyện khùng điên như vậy, tôi sẽ bị cả ngành cười vào mặt. Giờ thì biến khỏi đây trước khi tôi bắt các em vì tội gây cản trở điều tra.”
Bên ngoài, Jessica cảm thấy tội nghiệp cho Kevin khi cô mở cửa xe và ngồi vào ghế tài xế. Cô mở cửa ghế kế bên và Kevin/Paul leo vào ngồi cạnh.
“Anh phải công nhận rằng, chuyện này hơi gượng gạo,” Jessica nói.
“Có thể vậy nhưng nó là sự thật,” Kevin/Paul nói.
“Ừ thì, nghe nè. Chúng ta đã cố gắng. Nhưng tôi cho anh biết, tôi vẫn không hiểu gì hết. Làm sao anh nhập vào đầu óc một người khác được, thật vậy sao? Không phải làm vậy là phạm pháp sao? Sao công ty tạo ra trò chơi này để chuyện như vậy xảy ra được?”
“Tôi không chắc là họ có lường trước được hay không,” Kevin/Paul nói. “Đây là thứ mà Garland đã tạo ra nhờ vào trí thông minh nhân tạo trong Cybersona. Làm sao hắn làm được, thì tôi không biết. Hắn chắc là đã lập trình lại vài ứng dụng đặc biệt trong đó. Tôi không biết. Tôi chỉ biết là tôi đang ở đây.”
“Và Kevin vẫn đang kẹt trong trò Cybersona. Có lẽ tụi mình nên quay lại và nói chuyện với cậu bé một chút,” Jessica nói. “Nó chắc không vui gì khi kẹt trong đó đâu.”
“Tôi vừa nghĩ ra ý này. Kevin có thể là giải pháp.”
“Giải pháp cho chuyện gì?”
“Cho việc tìm ra Garland Daniels là kẻ nào.”
“Làm sao Kevin giúp được?”
“Tôi không chắc. Nhưng chúng ta phải quay về nhà mở máy tính và nói chuyện với cậu bé.”
Trong không gian ảo, nhân vật ảo của Kevin đang giận dữ. Thế giới này do ai tạo ra đây? Đây không phải thế giới mà cậu đã lập trình. Kevin gần đây có xem bản DVD của phim Fantastic Voyage và đang tái tạo lại chuyến phiêu lưu kỳ thú vào trong cơ thể con người thì mắc kẹt trong không gian ảo vì một lý do vớ vẩn của ai đó.
“Ai là người quản lý ở đây?” Kevin ảo hét lên. “Tôi vào lộn chỗ rồi.”
Kevin ảo rà soát lại bối cảnh gồm những tòa nhà bị thiêu rụi và đống đổ nát. Quang cảnh trông như sau chiến tranh, hay một cơn ác mộng của ai đó. Dù đây là gì hay là ở đâu đi nữa, thì nó cũng khiến Kevin rùng mình.
Kevin vừa mới học giải phẫu ở trường xong và thật sự thích thú. Thậm chí cậu còn tưởng tượng mình làm bác sĩ ra sao, và mong muốn tìm hiểu cảm giác đó trong lần chơi Cybersona gần đây nhất. Nhưng có chuyện đã xảy ra. Ngay khi cậu vừa đăng nhập vào thì đã thấy mình trong trò chơi của người khác rồi.
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo