From my point of view, a book is a literary prescription put up for the benefit of someone who needs it.

S.M. Crothers

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16
EVIN/PAUL đứng trước màn hình tivi và nhìn Denise quay về phía ống kính và lau giọt nước mắt.
“Đóng kịch giỏi lắm, Denise. Người ta sẽ nghĩ rằng cô thực sự quan tâm.”
Jessica ngồi xuống giường và thở ra một hơi dài. Cô lắc đầu và cố gắng hiểu ra chuyện cô vừa thấy. Đột nhiên, cô nhảy dựng lên.
“Ôi Chúa ơi!” cô kêu lên.
“Chuyện gì?” Kevin/Paul nói.
“Chị thực sự bắt đầu tin em rồi.”
“Tốt. Chúng ta phải đến sở cảnh sát,” Kevin/Paul nói.
Jessica nhìn lên.
“Cảnh sát hả? Làm gì?”
“Cho họ biết chuyện đang diễn ra.”
“Chuyện này phải xem xét cẩn thận.”
“Chúng ta phải làm gì đó.”
“Ừ. Chị cho là vậy. Nhưng có một vấn đề về hậu cần ở đây. Theo như tivi nói, thì vụ bắt giữ con tin nằm ở Kingsville, Texas.”
“Thì sao?”
“Chúng ta đang ở Los Angeles.”
“Không thành vấn đề. Dù sao chúng ta cũng đi. Người ta có thể chuyển lời cho cảnh sát ở Kingsville, Texas.”
“Kevin. Chị sẽ không đưa em tới sở cảnh sát đâu.”
“Đưa tôi chìa khóa. Tôi sẽ lái.”
“Không. Không. Chuyện này hoàn toàn kỳ cục. Có lẽ chị không theo kịp rồi. Em phải cho chị biết làm sao em biết tên người phụ nữ đó. Làm được vậy là hay đó. Biết không, em chút nữa là lừa được chị. Thật đó. Em giỏi thật. Trời ơi! Thật là một câu chuyện hay. Em nên viết nó thành sách. Thật đó. Em có một điều tưởng tượng mà nó không chịu dứt. Chị chút nữa là tin chuyện đó.”
“Cô nghĩ tôi bao nhiêu tuổi hả?” Kevin/Paul hỏi.
“Em mười tuổi, sắp sửa sang tuổi 30. Em chấm dứt được rồi đó. Em không thể nói gì để chị tin rằng những gì vừa kể là thật. Không gì hết.”
“Kevin là học sinh loại gì? Ý tôi là, cậu ta có đi học không? Khoa học thì sao? Cậu bé có học khoa học không?”
“Chị không biết. Chị toàn thấy cậu nhóc chơi game không thôi.”
“Được rồi. Cậu ta mười tuổi, phải không? Vậy thì còn quá nhỏ để học giải phẫu chuyên ngành. Vậy thử thế này xem. Một định nghĩa của bác sĩ về cơn đau. Cơn đau bao gồm ba giai đoạn. Đầu tiên, những xung do đầu mút thần kinh gởi về là do phản ứng với kích thích. Ví dụ, một ngón tay chạm bếp lò nóng kích thích một thông điệp đến não bộ và cơn đau về cơ bản là thông điệp hồi đáp để rút ngón tay ra. Thứ hai, não bộ xử lý những phản ứng về tình cảm như là những xung. Phản ứng sợ có thể được gợi lên. Và thứ ba, là sự diễn giải dựa trên kinh nghiệm. Chúng ta nhận ra cảm giác đau đớn đến từ đâu và ghi nhớ điều đó. Trong trường hợp này thì chúng ta biết rằng chạm vào lò nóng thì sẽ rất đau. Như tôi đã nói. Tôi dạy khoa học ở trường trung học.”
Jessica há hốc miệng nhìn Kevin/Paul chằm chằm.
“Chỉ là em vừa mới làm xong bài tập về nhà thôi.”
“Trời!” Kevin/Paul la lên. “Tôi phải làm gì đây? Được rồi. Tôi biết rồi. Đến đây.”
Kevin/Paul dẫn Jessica đến máy tính. Anh đánh vài chữ lên màn hình. Nhân vật ảo của Kevin nhìn quanh, rồi nói, “Ê. Cho tôi ra khỏi đây!”
Mắt Jessica mở to. “Kevin! Kevin nè, em có nghe chị nói không?”
“Cô phải đánh máy điều muốn nói.”
Jessica đánh vào câu hỏi: “Kevin, có phải thật là em đang trong đó không?”
“Chị Jessica. Chị phải không?”
Jessica đánh, “Chị đây.”
“Chị Jessica. Chị phải giúp em. Không biết chuyện gì xảy ra nữa,” nhân vật ảo Kevin nói. “Em không biết nữa. Em đang chơi trò Cybersona trong phòng ngủ mình thì đột nhiên, em ở đây - dù không biết đây là đâu.”
Kevin/Paul nhích đến trước màn hình và gõ.
Mắt Kevin ảo trợn lên và miệng há hốc. “Ông làm chuyện này hả! Đưa tôi ra khỏi đây.”
Kevin/Paul gõ thêm nữa.
“Cố hết sức? Chỉ cần làm chuyện này thôi. Ông đẩy tôi vào đây, giờ thì cho tôi ra.”
Kevin/Paul nhìn Jessica và thấy mắt cô ngấn lệ.
“Giờ tin tôi chưa?”
Cách lái xe của Jessica khiến Paul, người vừa làm quen với việc ở bên trong cơ thể Kevin, hơi hồi hộp. Cô không thể thôi nhìn anh, có nghĩa là cô không chú ý lắm đến nơi cô sắp đến. Khi cô gần như đâm vào đuôi một chiếc xe dừng phía trước chờ đèn, thì Paul, bằng giọng Kevin, quyết định lên tiếng.
“Làm ơn. Cô phải thôi không nhìn tôi khi đang lái xe hoặc chúng ta sẽ không bao giờ tới sở cảnh sát được,” anh van nài.
“Xin lỗi,” Jessica nói, nắm chặt tay lái. “Tôi chỉ... Tôi đang gặp khúc mắc nhỏ ở đây, được chưa? Ý tôi là nếu những gì anh nói là thật, ý tôi là, Chúa ơi.”
“Tôi biết. Tôi cũng khó khăn lắm mới chấp nhận chuyện đó và tôi thực sự trong tình huống đó,” Kevin/Paul nói. “Cô nghĩ tôi thấy sao, khi sống trong thân xác của người khác?”
“Nó giống như một kiểu bắt cóc,” Jessica nói.
“Hả?”
“Anh vừa mới chiếm thân xác một cậu bé đó. Loại người gì mà lại làm chuyện như vậy? Làm sao tôi khiến cảnh sát tin mình được chứ?”
“Đợi đã. Dừng câu chuyện lại đây. Tôi cũng là nạn nhân mà, cô biết đó. Chuyện này...”
“Chúng ta sẽ để cảnh sát làm rõ mọi chuyện.”
“Dừng xe lại!”
“Không.”
“Dừng xe nếu không tôi mở cửa và nhảy ra đó. Tôi không nghĩ Kevin sẽ thích chuyện này nếu cậu bé lấy lại được cơ thể và nó bầm dập vì cô trông trẻ của cậu khiến tôi quăng nó ra khỏi chiếc xe đang chạy.”
Jessica đấm vào vô lăng, nhưng rồi chạy từ từ lại và tấp vô lề.
“Được rồi. Giờ hãy nghe lời tôi, cô gái trẻ. Tôi sẽ nói chuyện này một lần thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian để tìm hiểu toàn bộ chuyện này. Nhưng giờ chúng ta đã ở đây. Có người lấy cắp thân xác tôi, cuộc đời tôi, nhân dạng của tôi, và hắn ta đang dùng nó để phạm pháp. Ai biết hắn sẽ làm gì với tiến sĩ Rathbone? Thề có Chúa tôi muốn giết thằng khốn nạn đó. Nhưng chuyện gì xảy ra nếu tên Garland đó làm đúng những gì tôi tưởng tượng? Chuyện gì xảy ra nếu hắn thật sự làm vậy khi đang kiểm soát cơ thể tôi? Với cả thế giới, tôi sẽ là một tên giết người. Cô có hiểu chuyện sống còn đó không? Tôi chưa bao giờ muốn chiếm lấy thân xác Kevin. Tin tôi đi, cô có nghĩ tôi chọn thân hình một đứa bé mười tuổi để săn đuổi hắn không? Nhưng đó là chuyện đã xảy ra. Tôi hành động quá vội vàng. Tôi không cân nhắc việc mình đang làm trong trò Cybersona. Nhưng giờ tôi ở đây, và tôi phải xoay xở với những gì mình có. Cô có thể giúp tôi, điều này sẽ rất tuyệt vì không ai chịu nghe một thằng bé mười tuổi, nhưng nếu tôi cho cô biết phải nói gì, họ có lẽ sẽ tin cô.”
“Ừ, phải,” Jessica nói, đầy hoài nghi. Cô thở dài một tiếng rồi nhìn sang Kevin, mắt cô ngấn lệ, miệng mím lại. Ban đầu cô từ từ sụt sùi rồi cả người nức nở.
Thân xác Kevin, dưới sự điều khiển của Paul, tiến đến gần và an ủi cô. Anh đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên vai cô và cố ôm cô an ủi. Cô bắt đầu đón nhận và tiến tới, nhưng đột nhiên cô dừng lại và nhìn anh bằng cặp mắt cảnh giác. Cô đẩy anh ra và nuốt nước mắt, rồi lau nước mắt.
“Ôi trời,” cô nói. “Tôi không biết phải làm gì.”
“Jessica,” Kevin/Paul nói. “Cô phải trấn tĩnh lại. Chúng ta phải đến cảnh sát và cho họ biết chuyện xảy ra.”
“Và anh nghĩ tôi làm được chuyện đó như thế nào?” cô nạt.
“Họ có máy tính. Tôi sẽ cho họ coi Cybersona. Tôi sẽ chỉ họ thấy những gì đã xảy ra.”
Jessica lấy khăn tay ra và hỉ mũi.
“Anh nghĩ mọi chuyện sẽ đơn giản vậy sao? Vậy nếu họ thậm chí không cho chúng ta dùng máy tính thì sao?”
“Chúng ta phải cố,” Kevin/Paul van nài. “Một mạng người đang gặp nguy. Thực ra là hai, tôi và người đã sa thải tôi. Chuyện có thể sẽ tồi tệ lắm. Chúng ta phải nhanh lên.”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo