Người khôn ngoan nhất không phải là người gặt hái được nhiều thành công, mà là người biết biến thất bại thành những lợi thế nhất định.

Richard R. Grant

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
vùng rìa phía bắc của khu Chinatown và khu bãi biển phía bắc San Francisco, những con phố, bình thường thì chen chúc du khách, giờ đây gần như vắng lặng khi sương mù tràn xuống các ngõ ngách và những con đường bên sườn đồi.
Đây là kiểu đêm mà Raymond Lee thích nhất. Raymond là đại ca của băng Mãnh Long phố Street và sương mù là bạn gã. Không như Garland, người thích sương mù vì khả năng tẩy rửa của nó, Raymond đánh giá cao những đặc tính khác. Chẳng hạn, sương mù làm giảm bớt khách bộ hành và là lớp màn che lý tưởng những khi cần thiết. Những lúc đó thường là khi Raymond và đàn em cần trốn khỏi những đợt truy bắt vì tiêu thụ hàng gian.
Ở tuổi 22, Raymond là đứa lớn nhất và nhiều kinh nghiệm nhất băng Mãnh Long, gồm tám thằng gốc châu Á trưởng thành trong bán kính hai khu nhà tính từ đường hẻm hắn đang đứng. Đứa nhỏ nhất 14 tuổi. Raymond trở thành đại ca của tụi nó từ năm ngoái, thừa hưởng từ Jackie Lee (không có họ hàng với Raymond) nằm khám bảy tới mười năm ở Chino vì tội tàng trữ và mua bán một lô hàng, khoảng nửa ký hàng trắng có tên là China White.
Một chiếc Chavy Impala mới đánh bóng lại, màu đen, được “độ” lại thành gầm thấp, thân xe bóng loáng của nó chỉ cao hơn lề đường khoảng năm phân, chậm chạp bò theo đường Broadway tới ngã tư cắt phố Grant. Mấy cửa kính trên chiếc xe dài, bóng loáng đó được nhuộm tối đến mức bạn tự hỏi làm sao tài xế thấy đường mà chạy. Chiếc xe dừng lại ngay ngã tư, rồi quẹo trái vào phố Grant, chầm chậm chạy qua con hẻm nơi Raymond và đàn em đang ẩn trong bóng tối và sương mù.
Lớp sơn bóng còn mới đến nỗi Raymond có thể nghe thoang thoảng mùi dầu chùi rửa Turtle Wax khi chiếc gầm thấp chạy qua. Gã quan sát chiếc xe trong khi dùng tay ra hiệu sau lưng cho đám đàn em đứng yên. Khi chiếc xe đã chạy qua, Raymond hạ tay xuống và những tên châu Á còn lại tiếp tục kiểm tra lại mấy khẩu tự động.
Khi lần đầu nghe tin một băng Mỹ Latinh nói đến chuyện dời sang khu North Beach, gã không tin. Nhưng chuyện đó đang từ từ diễn ra, khi những băng nhóm gia đình Ý kiểu cũ đã rời khỏi khu quanh đây và tụi Trung Quốc, cùng với một đám những thằng trẻ măng, dị hợm không rõ gốc gác, kéo đến chiếm đóng. Chúng không quan tâm ai bán thứ ma túy của chúng.
Vấn đề là, theo Raymond Lee thấy, là tụi Mỹ Latinh có vấn đề về lãnh địa và do đó không hài lòng với việc bán ma túy trên phố Grant đoạn ở phía bắc đại lộ Telegraph. Người ta thấy hai thằng Mỹ Latinh làm ăn ở tuốt phía nam tới tận Stockton. Đêm nay, Raymond Lee sẽ dạy cho mấy cái thằng gốc Mỹ lấn sân này một bài học địa lý khó quên.
Phía bên kia đường đối diện con hẻm, Floyd Harrison ngồi sau tay lái chiếc bốn chỗ màu đen của nhà nước tự hỏi khu Chinatown đã phát triển ở bắc Broadway như thế nào. Khi đồn trú ở Đảo Treasure vào giữa thập niên 1970, Harrison và đám bạn thủy thủ thường la cà vào buổi tối và những ngày cuối tuần trong những hộp đêm ngực trần và quán cà phê híppy nằm dọc theo phố Broadway và phố Grant. Thời đó khu Chinatown còn chưa lan tới Broadway. Và phố Broadway là chỗ bắt đầu khu North Beach và nó vẫy gọi những đám thủy thủ cô đơn ra ngoài chơi một đêm ở quán R&R, mà họ thích gọi là, S&T - say và tình. Giờ đây, cả những quán rượu ngực trần lẫn những quán cà phê đều dẹp hết, thay vào đó là các khu chợ Tàu, những quán cà phê internet, và cửa hàng điện thoại di động.
Harrison đã bước sang tuổi 50 khi ông chấp nhận thuyên chuyển đến San Francisco. Đây là chuyến đi tuần đầu hôm của ông với Cục Phòng Chống Ma Túy (DEA). Hai mươi năm phục vụ Hải quân đồng nghĩa với việc ông sẽ về hưu ăn lương của DEA sau mười năm. Giờ này năm sau, Floyd Harrison có lẽ đã là một gã tự do thoải mái. Không còn những đêm nhàm chán với việc theo dõi phí công, dù rằng ca theo dõi đêm nay có thể gặt hái được gì đó. Thực ra, nó phải gặt hái cái gì đó vì chính Harrison là người thuyết phục được viên chỉ huy đơn vị cho ông lấy thêm sáu nhân viên nữa để phòng khi có tình huống cần bắt giữ. Một thằng nghiện ma túy tổng hợp đã mách cho Harrison biết có thể có một vụ giao hàng giữa hai băng nhóm thù địch, đó là lý do khiến ông đậu xe bên kia đường đối diện con hẻm nơi băng Mãnh Long phố Grant đang tụ tập. Harrison đã từng dùng thông tin của tên nghiện này trước đây và thường thì tin tức đáng tin cậy. Ông cần một vụ bắt giữ ra trò. Có tin đồn rằng những nhân viên thiếu năng lực sẽ bị giảm biên chế, bị chuyển khỏi ngành với mức trợ cấp giảm một nửa hoặc ba phần tư. Chuyện chó chết, Harrison nghĩ. Đêm nay sẽ có người bị gục. Nhưng trước hết ông phải bắt quả tang được nghi phạm, có băng ghi hình, và với chất lượng độ nét cao.
Harrison xem đồng hồ đến lần thứ một trăm và cố gắng trông có vẻ kín đáo trong cái áo khoác xanh với hàng chữ DEA màu vàng nằm trong vòng tròn trên ngực như một đích ngắm. Ông cầm ống nhòm hồng ngoại ban đêm mà các tay bắn tỉa thường lắp vào súng và đặt nó lên mắt trái. Qua ống ngắm, ông có thể thấy tám bóng người trong con hẻm tối kế bên khu chợ Tàu. Cho dù có ống nhòm ban đêm, nhưng cũng khó mà nhìn vào trong hẻm do sương mù, nếu đó là nơi mà có bất kỳ vụ làm ăn nào sắp diễn ra.
Harrison hạ ống nhòm xuống và bắt đầu tự hỏi liệu mình có chọn nhầm chỗ đậu xe không. Nhưng bây giờ có làm gì thì cũng đã quá trễ. Bất cứ chuyển động nào lúc này cũng sẽ làm lộ vị trí của ông và toàn bộ chiến dịch này sẽ tiêu tan. Ông đã bố trí các nhân viên ở bốn địa điểm quanh con hẻm, chờ lệnh của ông.
Ông chĩa ống nhòm vào chiếc xe gầm thấp màu đen vừa mới quẹo vào phố Grant.
Harrison bấm vào bộ đàm.
“Tôi nghĩ nó sắp bắt đầu,” ông thì thào. “Giữ nguyên vị trí đến khi tôi ra lệnh.”
“Tôi thấy một chiếc xe đang tiến đến,” giọng nói trong bộ đàm rọt rẹt vang lên.
“Đó chắc là đội khách,” Harrison nói.
“Anh có chắc tụi này sẽ chơi đẹp với nhau không?” một giọng khác hỏi. “Tôi không bao giờ nghĩ băng Mãnh Long sẽ chịu chia lãnh địa.”
“Chúng ta đang trong nền kinh tế toàn cầu mà. Chuyện buôn bán xuyên biên giới diễn ra ở khắp nơi,” Harrison nói.
“Anh là sếp ở đây đó, Harrison,” giọng thứ ba cất lên. “Chỉ hy vọng tin tình báo của anh là chính xác.”
Harrison định trả lời thì ông để ý thấy có chuyển động từ con hẻm hướng ra đường. Ông nhìn qua ống nhòm lần nữa và thấy cửa tòa nhà cách con hẻm nửa khu nhà mở ra. Một thanh niên, vai mang túi xách vi tính, đóng rồi khóa cửa trước khi bước dọc con đường đi về phía con hẻm.
“Ôi trời,” Harrison nói.
“Chuyện gì vậy?” bộ đàm lách cách.
“Một thường dân. Hắn ta đang bước thẳng về chỗ lộn xộn này,” Harrison nói.
“Anh ngăn hắn lại được không?”
“Chặn thì được nhưng như vậy sẽ làm hỏng cả chiến dịch này luôn.”
Harrison dõi ống nhòm dọc con đường và nhìn theo chiếc xe gầm thấp lúc nó vượt qua chàng thanh niên đang đi tới con hẻm. Đèn thắng của chiếc xe sáng lên khi nó dừng lại và chuyển bánh để quẹo chữ U.
“Cứ đi tiếp đi, anh bạn,” Harrison thì thầm với chính mình.
Sau đó ông nâng ống nhòm lên và thấy chiếc xe gầm thấp đã trở đầu xong và bắt đầu đi ngược đường một chiều để quay trở lại con hẻm.
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo