Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không đánh mất lòng nhiệt tình của mình.

Winston Churchill

Download ebooks
Ebook "Hãy Hiểu Tình Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 17
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4989 / 41
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17 -
uổi tối Bội Cầm đang ở nhà Tự Thanh. Nàng đang cùng chàng thảo luận một số vấn đề quan trọng. Từ hôm nhà trường khai giảng đến giờ, sáng nào Bội Cầm cũng có giờ dạy. Nàng chỉ rảnh được buổi chiều và tối. Đó là giờ phút để gặp Thanh.
Nhà Cầm hẹp quá, mẹ lại tính khí thất thường. Vì vậy, muốn nói chuyện thoải mái chỉ có cách là đến nhà Thanh. Thường thì chiều tối, Chúc Vy cũng ít khi có mặt ở nhà. Lúc gần đây Siêu lại bảy chuyện dạy Vy nhảy, hướng dẫn Vy đọc sách làm vườn và tíu tít cùng nhay vun trồng cây cỏ, nên Vy bận rộn luôn.
Tối nay, theo dự tings cũng như mấy hôm, Tùng Siêu sẽ đến, vậy mà không hiểu sao đã tám giờ hơn cũng không có mặt. Điện thoại báo cho biết lý do cũng không. Chúc Vy sốt ruột ngồi trong phòng khách cùng nội chơi đôminô chờ đợi. Chỉ có Bội Cầm và Tự Thanh tâm sự nơi thư phòng. Tự Thanh nói:
- Anh định thế này nhé, hai mươi tháng mười hai chúng ta làm lễ cưới. Anh đã xem lịch rồi, hôm ấy nhằm ngày tốt lắm. Vả lại, lúc ấy gần Noel cũng tiện. Bội Cầm, anh nghĩ là em chẳng có lý do gì để kéo dài nữa. Em thấy đấy, em cũng hơn hai mươi lăm rồi, nhưng quan trọng hơn là anh, anh đã khá lớn tuổi. Nếu kéo dài thêm mấy năm nữa sợ chú rể đầu tóc bạc phơ, em có chịu không?
Bội Cầm cắn nhẹ môi có vẻ suy nghĩ:
- Anh khéo lo, em chỉ sợ nhanh quá vì em còn một số vấn đề phải lo. Bây giờ đã quá nửa tháng mười một rồi, chỉ có một tháng để lo, sợ không kịp.
Tự Thanh cắt ngang:
- Chẳng có gì để em lo lắng cả. Quần áo cưới, nữ trang, lễ phục... Tất cả anh sẽ lo đủ cho em trong vòng mười ngày. Anh sẽ điện thoại cho một nhà may nổi tiếng, họ đến đây đo cắt cho em em thấy sao?Bội Cầm nói:
- Anh đừng gấp gáp như vậy. Chuyện em lo lắng ở đây không phải là chuyện áo quần, nữ trang. Em cũng không cần phải tổ chức rình rang. Em chỉ cần một tờ giá thú là xong, linh đình cho cho mệt, anh thấy thề nào?
Tự Thanh phản đối:
- Không được, anh phải tổ chức một lễ cưới linh đình. Để mọi người biết là anh đã cưới em. Nhưng phải biết ngày tháng cho rõ ràng chứ vì còn phải in thiệp, hẹn nhà hàng, mướn ban nhạc...
Tự Thanh quay sang Bội Cầm:
- Em còn suy nghĩ gì nữa chứ? Phải chăng còn giận chuyện "Vườn Sen". Em thấy đấy, anh đã cho Tô Mộ Nam nghỉ việc. Anh đã giải thích và em đã tha thứ cho anh rồi cơ mà.
- Không phải chuyện đó.
- Vậy thì chuyện gì?
Tự Thanh nhìn thẳng vào mắt Bội Cầm như để tìm kiếm những ý nghĩ của nàng. Cuối cùng Bội Cầm nói:
- Ở đây có vấn đề của cha và mẹ em. Em nghĩ là sau khi đi lấy chồng, nhà cha mẹ em hẳn đơn chiếc lắm.
Tự Thanh nhìn Cầm rồi vòng tay ôm lấy người vợ chưa cưới.
- Hay là chúng mình rước cha mẹ về đây ở luôn?
Bội Cầm lắc đầu, Tự Thanh hỏi:
- Tại sao không được? Nhà chúng ta rộng rãi thế này. Chúc Vy lại sắp lấy chồng. Đem cha mẹ về em yên tâm, mà mẹ anh cũng có bạn.
Bội Cầm cắt ngang:
- Anh cũng biết là như vậy là không được mà. Không lẽ anh không hiểu tính của cha em? Tuy nghèo nhưng cha tự ái lớn lắm. Cha không bao giờ chịu về nhà con rể ở đâu. Hơn nữa mẹ em không bình thường, biết lúc nào bà ấy nổi cơn lên, phiền phức lắm.
- Nhưng sức khỏe của mẹ em lúc này đỡ lắm rồi mà. Lần trước, nghe bác sĩ Chung người mà anh đưa đến khám cho mẹ em đấy. Ông ấy nói là sức khỏe mẹ em đã ổn định và phát triền theo chiều hướng tốt. Vả lại, bà đâu còn hận em nữa.
- Nhưng bác sĩ Chung cũng đâu dám xác định là mẹ đã hồi phục. Ông ấy chỉ nói lầ cần có gì đó để thay thế, thay thế tình yêu của mẹ dành cho Bội Hòa. Chúng ta kiếm ở đâu ra? Có chăng là sau này khi chúng ta có con nhỏ. - Bội Cầm chợt cười thẹn thùng - Rõ ràng là gần đây mẹ không còn hận em nữa. Hôm qua mẹ còn nắm lấy tay em, nhìn vết sẹo trên đó và khóc. Mẹ hiểu chỉnh bà đã gây nên vết sẹo. Em biết mẹ vẫn còn thương em, mẹ biết em sắp lấy chồng, mẹ không muốn mất em, anh có hiểu không?
- Vì vạy anh mới nói là đưa mẹ em về sống chung với chúng mình.
Bội Cầm lắc đầu:
- Không được, em đã nói rồi, cha mẹ sẽ không chịu, vả lại còn mẹ anh...
- Mẹ anh à? Không bao giờ người phản đối.
- Em biết, nhưng mà những người lớn tuổi sống gần nhau thường dễ có chuyện xung đột, mẹ em lại bệnh. Nếu có chuyện gì xảy ra chắc chắn cả hai chúng ta đều không vui... Thường chuyện bất hòa của hai vợ chồng đều bắt nguồn từ người khác. Anh không thấy đó là chuyện phổ biến sao?
Tự Thanh nhìn Cầm:
- Anh không ngờ em nghiên cứu cuộc sống hôn nhân kỹ thế. Em đúng là một chuyên gia giáo dục gia đình, ít ra cũng về mặt lý thuyết. Em nói đúng, anh đã từng theo dõi bao nhiêu vụ án. Phần lớn tranh chấp vợ chồng đều bắt nguồn từ những người thân chung quanh, của vợ hoặc là chồng.
Bội Cầm nhăn mặt:
- Chính vì vậy mà em không muốn cha mẹ em về sống chung với mình. Nhưng em cũng không đành lòng sống xa họ. Anh nghĩ xem, em lấy chồng rồi ông bà sẽ sống ra sao?
Tự Thanh có vẻ bối rối:
- Vậy thì phải làm sao đây? Không lẽ em ở vậy không lấy chồng? Hay là em muốn anh phải ở rể nhà em.
Bội Cầm phì cười, nàng lưỡng lự một chút rồi nói:
- Anh Thanh, em có ý kiến này. Không hiểu anh chấp nhận được không?
- Thì em cứ nói ra xem, nếu có thể được là anh chấp nhận ngay.
- Anh Thanh này, anh đã đến nhà em. Ngôi nhà em đang ở khá cũ kỳ, nó lại không phải là nhà của cha mà là của Nhà nước cấp khi cha mẹ còn đi làm. Bây giờ cha đã nghỉ việc, đương nhiên nó sẽ bị thu hồi. Lúc gần đây em thấy... - Bội Cầm ngập ngừng nói - Khu vực gần nhà anh họ đang xây chung cư, chia lô ra bán. Tiền hưu của cha em có khoảng ba ngàn đồng có thể mua được...
Tự Thanh cắt ngang...
- Thôi được rồi, anh biết em định nói gì rồi. Em cũng đừng đề cập đến tiền hưu của cha em, ngày mai chúng ta sẽ đi coi nhà. Được sẽ chọn một căn, rước cha mẹ đến ở. Như vậy có có thể gần gũi thăm viếng. Được chứ! Không còn gì nữa chứ gì? Chúng ta có thể cử hành hôn lễ vào ngày hai mươi tháng mười hai được chứ?
Bội Cầm nói:
- Khoan đã, anh chưa hiểu rõ ý của em. Anh phải biết là nếu cha mẹ biết ngôi nhà này là của anh mua cho, chắ chắn người sẽ không ở. Con người cha em xưa nay như vậy, không bao giờ chịu để cho người khác thiệt thòi. Nếu em thấy cần sử dụng số tiền hưu của cha. Em đã hỏi rồi, những căn nhà ở đây trị giá mười triệu hai trăm ngàn nhưng có thể mua bằng hình thức trả góp. Bây giờ em muốn anh nói với ông chủ thầy là khi gặp cha em thì chỉ nói chỉ cần đợt đầu ba trăm ngàn thôi, phần tiền còn lại góp dài hạn. Như vậy em có thể dùng tiền dạy học mỗi tháng của mình trả tiền nhà. Chuyện đó chúng ta chỉ làm cha em an lòng thôi. Chứ em biết dù gì cũng phải nhờ anh. Còn chuyện nữ trang, quà cưới, em thấy bao tổn của anh nhiều quá, em không cần gì nhiều. Anh cho em một chiếc nhẫn bạc gọi là trao duyên được rồi.
Tự Thanh nhìn Cầm. Chàng cảm thấy Bội Cầm đáng yêu làm sao. Một yêu cầu nhỏ như vậy mà Cầm cũng thấy xấu hổ đến đỏ cả mặt. Thanh ôm Cầm vào lòng hôn lên má nàng.
- Mai chúng ta sẽ đi mua nhà. Không có gì em phải bận tâm. Còn về nhẫn cưới thì em cứ yên tâm, anh không mua chiếc nhẫn lớn lắm đâu, chỉ năm cara thôi. Anh tặng em chiếc nhẫn kim cương. Bởi vì chỉ có kim cương mới bền vững với thời gian thôi.
- Nhưng mà... Nhưng mà...
- Không có nhưng gì hết. Anh nhất định là lễ cưới sẽ cử hành ngày hai mươi tháng mười hai.
- Nếu anh chu toàn một việc cho cha mẹ em an cư trước ngày đó, thì em đồng ý.
- Anh bảo đảm với em chuyện đó.
(không có trang 286-287)
như mọi thứ chấm hết, nên tôi điện thoại tìm Cầm, nhờ Cầm nghe giúp. Có cách nào giúp tôi không? Chẳng lẽ vì một phút bồng bột mà tôi phải đem cả cuộc dời ra trả ư? Tôi không thể cưới Duy Trân. Nếu phải lấy cô ấy thà chết còn sướng hơn.
- Cậu Tùng Siêu! - Bội Cầm cắt ngang - Cậu đừng có hành động gì nông nổi nhé. Chuyện này khá phức tạp, ngoài cả khả năng giải quyết của tôi. Cậu cần phải được sự giúp đỡ của cả người khác. Thôi thấy không thể không nhờ ý kiến của luật sư Thanh được.
Tùng Siêu nói như hét:
- Đừng, từ xưa tới giờ ông ấy coi tôi như một chành thanh niên hiền lành trong trắng. Nếu bây giờ để bác ấy biết tôi xấu xa như vậy, làm sao bác có thể chấp nhận tôi làm con rể của bác?
Bội Cầm liếc nhanh về phía Tự Thanh nói:
- Ông ấy sẽ chấp nhận. Cậu có nghe rõ không? Chuyện này cần phải giải quyết nhanh chóng và dứt khoát. Gia đình cậu cũng như gia đình luật sư Thanh đều là những gia đình có tên tuổi ở xứ sở này. Chuyện càng để lâu sẽ càng không tốt. Nếu để nổ lớn ra, hậu quả sẽ thế nào cậu biết rồi chứ?
Tùng Siêu có vẻ khổ sở:
- Ồ, tôi không nghĩ đến điều đó. Có điều tôi không hiểu sao Duy Trân cũng biết là tôi không hề yêu cô ấy, vậy mà ràng buộc tôi để làm gì? Cuộc sống hôn nhân như vậy làm gì có hạnh phúc. Tôi sẽ căm thù cô ta suốt đời, tôi cũng sẽ không yêu đứa bé đó, tôi có ngờ là sẽ có con đâu?
- Đừng nói những điều đó lúc này - Bội Cầm cắt ngang - Đó là một bài học lớn để sau này cậu rút kinh nghiệm, còn bây giờ phải vắt óc ra mà nghĩ để còn tính...
- Còn gì mà rút kinh nghiệm nữa? - Tùng Siêu hét - Một lần tởm tới già rồi chị ơi!
- Thôi được rồi, Tùng Siêu, cậu đừng la hét gì nữa - Bội Cầm nói - Bây giờ cậu nghe tôi nói này. Duy Trân đang bức bách cậu, chuyện này cậu không thể không thú nhận với luật sư Thanh, ông ấy có kinh nghiệm, nắm vững yếu tô pháp lý. Trân khó có thể qua mặt ông ấy. Bây giờ việc làm đầu tiên là cậu nên phone sang phòng khách, báo cho Chúc Vy biết là tối nay cậu bận, cậu sẽ không đến, để cô ấy đi ngủ sớm, rồi độ mười giờ cậu sẽ... Bội Cầm suy nghĩ một chút nói - Cậu sẽ đến đây, chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc tìm cách gỡ. Ồ mà không. Hay là thế này... Cậu đang ở nhà hay ở đâu đấy?
- Không phải ở nhà - Tùng Siêu đáp - Tôi đâu dám điện thoại từ nhà đâu. Cha tôi mà hay được thì ông bằm nát tôi ra đấy. Hiện tôi đang ở một quán cà phê.
- Được rồi, cho tôi biết số máy đi, tôi thảo luận với luật sư Thanh một lúc sẽ cho biết kết quả sau. Và Bội Cầm lấy giấy bút ra ghi số máy.
- Bây giờ, cậu điện thoại cho Chúc Vy, bảo cô ấy đi ngủ đi.c ậu muốn cô ấy không biết gì cả chứ?
- Vâng, nhưng mà... Tùng Siêu có vẻ khổ sở - Rồi bác Thanh có giận thôi không?
- Đương nhiên là ông ấy sẽ giận, nhưng tôi chắc là ông ấy sẽ tha thứ.
- Chắc như thế?
- Chắc.
Và Cầm gác máy.
Tự Thanh chăm chú nhìn Cầm hỏi:
- Chuyện gì xảy ra với hắn vậy?
- Hắn phạm phải sai lầm mà nhiều người đàn ông phạm phải. Cái sai lầm đó anh cũng từng mắc - Bội Cầm chậm rãi nói.
Tự Thanh cắt ngang:
- Được rồi! Anh hứa sẽ không giận, không trách gì Siêu cả, ổn chứ. Bây giờ hãy cho anh biết cậu ấy đang làm gì? Có dính dáng đến đàn bà phải không?
- Vâng.
Và bội Cầm bắt đầu kể. Từ chuyện quen biết nhau giữa Tùng Siêu với Duy Trân, mối liên hệ giữa Trân và Cầm. Rồi đến chuyện Trân rủ Siêu đi Long Hải tắm biển ngủ đêm... Bây giờ Trân đã mang thai và bắt Siêu phải cưới.
Tự Thanh ngồi yên suy nghĩ, sau đó chàng nhìn lên, mặt có vẻ khó chịu:
- Duy Trân là em gái của Lâm Duy?
- Vâng.
Tự Thanh gật gù:
- Đây đúng là một chuyện phức tạp. Cô gái đó coi như là bạn của em, thì đương nhiên em phải hiểu rõ tính nết của cô ta, mục đích của cô ta chứ? Đã cố tình quyến rũ trai mới lớn sao lại để cho có con? Mục đích là gì? Hôn nhân ư? Một cuộc hôn nhân không cần tình yêu? Làm gì có chuyện kỳ vậy?
- Khoan đã - Một tia sáng lóe trong đầu Cầm - Anh có biết là... Mục tiêu đầu tiên của cô ấy là bảo em giới thiệu anh cho cô ta. Sau đó, khi biết Ngô Tùng Siêu là con trai của doanh thương Ngô Vọng Nhân, mục tiêu mới được thay đổi. Em nghĩ điều mà cô ấy đeo đuổi, là tiền tài danh vọng chứ không phải là quyến rũ đàn ông suông. Như vậy trên một khía cạnh nào đí, Trân và bà chủ "Vườn Sen" Có sở thích giống nhau.
Tự Thanh có vẻ áy náy:
- Em làm ơn nói chuyện trong chủ đề thôi, đừng đi ra ngoài được chứ?
- Em nói chuyện đúng trọng tâm đấy chứ? - Bội Cầm nói - Anh có biết không, lần đầu tiên em biết về Linda là qua miệng của Trân.
- Đúng là thứ chết tiệt! - Tự Thanh lẩm bẩm.
Bội Cầm ngẩng lên nhìn Thanh:
- Xin lỗi anh. Thật ra em cũng không rõ ý đồ của Trân. Em nghĩ, anh đã từng phân tích tâm lý của Mộ Liên, hẳn anh sẽ hiểu Trân hơn. Biết đâu Trân chẳng yêu Tùng Siêu như Linda yêu anh vậy?
Tụ Thanh đỏ mặt:
- Thôi mà tha cho anh đi, sao em cứ ghép chuyện hai người đó với nhau hoài vậy?
- Được, em không nói nữa - Bội Cầm có vẻ suy nghĩ - Duy Trân năm nay hai mươi lăm tuổi. Đàn bà đến tuổi này thường phân vân, không biết mình có sức lôi cuốn không? - Bội Cầm nhìn Tự Thanh - Xin lỗi anh nhé. Nhưng em phải dẫn lời của anh là có nhiều người đàn bà muốn chứng tỏ sự hấp dẫn của mình vẫn còn mạnh, nên họ tìm cách lôi cuốn thanh niên trẻ hơn, như trường hợp của Linda...
- Bội Cầm, sao em cứ giương đông kích tây mãi?
- Anh lầm rồi, em đang tìm cách giải quyết chuyện Tùng Siêu đấy chứ. Anh không muốn à?
- Sao lại không?
- Vậy thì anh đừng quấy rầy nữa, để em nghĩ xem nào! - Bội Cầm nhìn lên trần nhà suy nghĩ - Như anh biết, có người con gái cần tiền, người cần tình yêu, người lại muốn tìm nơi nương tựa... Còn Duy Trân? Cô ấy cần một người chồng! Một người chồng có chút địa vị trong xã hội, có tiền của. Trân không cần tình yêu của chồng. Trái lại, nàng còn có thể dựa vào đấy để thu hút đàn ông khác. Đúng rồi, đó là mục đích của Trân. Trân đang cần một người đàn ông như thế.
- Không phải chỉ có bấy nhiêu thôi đâu. - Tự Thanh gật gù nói - Theo ý em thì Trân đã nhắm vào Siêu. Và cũng theo em thì Siêu có thể phủ nhận chuyện đó được không? Anh cho rằng không? Tùng Siêu còn ngây thơ, khờ khạo lắm. Hắn không hề biết là bị giăng bẫy. Cái gì hắn cũng tưởng là thật. Chỉ tội nghiệp cho Chúc Vy. Con bé không thế sống thiếu Siêu, xa nhau nó có thể chết mất.
- Em thấy thì ...- Bội Cầm nghĩ đến thái độ của Chúc Vy khi ngồi trong phòng khách nhà họ Ngô. - Hay là chúng ta nên mời Duy Trân đến đây, nói chuyện đâu đấy sòng phẳng coi điều kiện của cô ấy thế nào?
Bội Cầm nhấc điện thoại lên, nhìn Tự Thanh:
- Anh tìm một địa điểm thích hợp nào đi, ta sẽ bảo Tùng Siêu đưa cô ấy đến đây. Mọi chuyện phải giải quyết nhanh chóng, không thể kéo dài được.
Tự Thanh suy nghĩ:
- Thật ra thì biết chỗ nào an toàn thích hợp. Hay là thế này, em cứ điện thoại bảo Tùng Siêu mười một giờ mang Duy Trân đến đây. Chúng ta sẽ thảo luận sự việc trong thư phòng, chỉ có nơi này an toàn nhất.
- Anh không sợ là Chúc Vy nghe được à?
- Mười một giờ, Chúc Vy đã ngủ. Vả lại, phòng ngủ trên lầu, Vy lại không có thói quen nghe lén.
- Thế còn mẹ và vú Ngô?
- Hai người đó ngủ còn sớm hơn
Bội Cầm vẫn thấy không yên tâm.
- Em thấy không ổn.
- Không còn cách nào khác! - Tự Thanh chau mày. - Chuyện này không tốt lành gì, không lẽ nói giữa chốn đông người ư? Thôi em gọi dây nói đi, bảo Siêu mang cô ấy lại đây. Anh muốn xem mặt cô ta thế nào?
- Vâng.
Bội Cầm lẳng lặng đến bên điện thoại.cả căn phòng im lặng, chỉ có tiếng u u và tiếng bấm số vang lên từ phía Cầm.
Hãy Hiểu Tình Em Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao