Hoài nghi là một tên phản bội, bởi nó khiến bạn sợ hãi không dám liều mình, vì thế bạn đánh mất cơ may thành công của mình.

William Shakespeare

Download ebooks
Ebook "Hãy Hiểu Tình Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 17
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4989 / 41
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14 -
ạnh phúc phải chăng chỉ là một cơn gió thoảng đến thật nhanh và ra đi cũng thật nhanh?
Mấy năm trước, Bội Cầm đã từng nắm giữ hạnh phúc trong tay. Bấy giờ, em trai chưa mất, mẹ chưa bệnh, Duy với nàng ở vào giai đoạn yêu nhau nồng cháy nhưng rồi bốc chốc mọi thư đau buồn đến một cách dồn dập. Bội Hòa chết, mẹ nằm liệt giường rồi Duy bỏ đi. Thiên đường trước mắt đột nhiên biến thành địa ngục. Tất cả những niềm vui trở thành đau khổ đầy nước mắt. Có một khoảng thời gian dài, Bội Cầm đã ao ước... phải chi ta đừng biết "hạnh phúc" thì có lẽ ta đã không khổ đau đến nỗi ngã quỵ như thế này, phải chi ta đừng biết đến niềm vui, niềm vui quá lớn, thì có lẽ ta không đến nỗi buồn rũ rượi như thế này. Và phải chi ta đừng có quá nhiều ảo tưởng về hạnh phúc thì có lẽ ta không đến nỗi thất vọng ê chề.
Bây giờ hạnh phúc lại đến, đến một cách tuyệt vời hơn. Có lẽ sau bao ngày đau khổ, hạnh phúc đã trở thành quý hiếm và cũng được trân trọng... Không thể để vuột khỏi tay lần nữa.
Nhưng liệu Bội Cầm có thể giữ chặt mãi "hạnh phúc" được không?
Chuyện xảy ra ở một buổi chiều, đã sắp đến ngày khai giảng. Buổi sáng, Cầm vừa tham dự phiên họp phân công của toàn thể giáo viên. Cầm đã từ chối vai trò "chủ nhiệm" lớp vì Cầm nghĩ là mùa thu năm nay nàng sẽ rất bận.
Buổi chiều, Tự Thanh phải dự tiệc, một bữa tiệc lớn của giới doanh thương. Trước tới giờ, ngay cả khi đã quen với Thanh, Cầm cũng không để ý xem Tự Thanh có bao nhiêu cơ sở, bao nhiêu bất động sản hay cổ phần. Chuyện đó để từ từ biết sau càng hay. Và không biết buổi tiệc chiều nay, Thanh dự ở đây không biết về lãnh vực mua bán hay trao đỏi hàng hóa.
Chiều nay Cầm rất rảnh rỗi.
Nhưng, chợt nhiên chuông cổng reo. Bà phụ việc bước vào cho biết có một người đàn ông muốn gặp nàng.
Bội Cầm bước ra cửa. Lòng rất thanh thản. Những bụi hoa kim trản và kim ngũ thảo đang nở rộ trong sân vườn. " Xin chia tay sự cao ngạo!" Bội Cầm chợt thấy buồn cười. Một sự xúc động nhẹ nhàng thoáng qua.
Cổng mở, đứng bên ngoài, thật bất ngờ lại là Tô Mộ Nam - thư ký riêng của Tự Thanh. Lúc đầu Cầm ngạc nhiên, nghĩ là Thanh đã thay đổi ý kiến, không định gặp Cầm tối nay ở nhà mà muốn gặp ở điểm nào. Đó là chuyện Thanh thường làm. Nhưng những lúc như vậy thường Thanh sai bác tài đến đón, hoặc một cú điện thoại báo trước. Cầm nhìn ra ngoài, không có chiếc Mercedes quen thuộc của Thanh, chỉ có chiếc Thunderbird của Nam.
- Ồ cậu Nam, anh Thanh nhờ cậu đến à? Có chuyện gì không?
- Dạ... Mộ Nam cười nhẹ - Chúng ta lên xe nói chuyện được chứ?
Lại màn này nữa! Thầy trò họ có vẻ giống nhau.
Bội Cầm nhún vai:
- Nhưng mà... Anh ấy gọi cậu đến đón tôi ư? Được rồi, cậu đợi một chút, tôi sẽ thông báo cho cha tôi biết, thay đổi y phục một chút rồi tôi ra ngay.
- Khỏi phải thay y phục!
Mộ Nam nói, Bội Cầm cũng không lấy gì làm ngạc nhiên. Tự Thanh bao giờ cũng vậy, lúc nào cũng như hối hả, không chờ đợi lâu được. Cầm đi vào nhà xin phép cha, rồi xách ví chạy ra cổng ngay. Hôm nay, Cầm mặc sơ-mi caro, quần nhung màu sữa. Hơi giản dị, mong là Thanh không đưa nàng đến nơi quá sang trọng.
Khi xe đã bắt đầu lăn bánh, Cầm mới hỏi:
- Tự Thanh ở đâu vậy?
- Ông ấy đang dự tiệc.
- Dự tiệc à? Tôi ăn mặc thế này làm sao đến đấy được? - Cầm bối rối - Thôi quay lại, cho tôi về thay quần áo đi.
Mộ Nam rất bình thản:
- Tôi đâu có đưa chi đến với ông ấy đâu?
- Hở? Anh ấy không bảo cậu đưa tôi đến buổi tiệc à? - Bội Cầm ngạc nhiên - Thế anh ấy bảo cậu đưa tôi đi đâu?
- Ông ấy không bảo tôi đến đón chị.
Mộ Nam lạnh lùng nói. Anh ta bẻ tay lái quẹo cua, đưa xe vào đường dốc.
Bội Cầm kinh ngạc. Thế này thì cũng không phải đến nhà họ Triệu. Vậy đi đâu đây? Bội Cầm quay lại.
- Cậu định đưa tôi đi đâu đây?
- Đến "Vườn Sen"
- "Vườn Sen"? Chỗ nào vậy? Tên một quán cà phê ư?
Mộ Nam liếc nhanh Cầm. một nụ cười bí mật:
- "Vườn Sen " là một nơi được ông luật sư tậu bốn năm về trước - Một biệt thự rất sang trọng mà chị cần phải biết.
- À!
Bội Cầm thở phào. Thì ra Tự Thanh còn có một cơ ngơi trên ngọn núi này. Thanh không cho biết, có lẽ vì muốn dành cho nàng một sự ngạc nhiên. Sự căng thẳng biến mất nhưng rồi Cầm lại thấy kỳ kỳ, nàng quay lại.
- Anh Thanh muốn cậu đưa tôi đến đây ư?
Mộ Nam lại cười, một nụ cười nhạt, chợt nhiên Cầm thấy người thanh niên bên cạnh có cái gì không nghiêm chỉnh...
- Tôi đã nói rồi, ông Thanh không hề bảo tôi đến đón chịm mà đó là ý của một người khác. Có người muốn gặp chị ở "Vườn Sen"
Bội Cầm cắn nhẹ môi, nàng phập phồng lo sợ. Thế này là thế nào, chuyện gì sắp xảy ra đây?
Chiếc xe sau mấy khúc quanh, đã đi vào con đường trải sỏi, và dừng trước cổng sắt lơn, thiết kế cầu kỳ với tấm biển đồng "Vườn Sen". Nam nhân chuông cổng mở. Xe chạy thẳng vào trong và Cầm phải trố mắt ngạc nhiên. Một hồ sen lớn nằm giữa sân trước. Bây giờ đang mùa sen nở nên khung cảnh rất hữu tình. Nam mở cửa xe nói:
- Cô xuống xe và có quyền ngắm cảnh tùy thích/
Bội Cầm xuống xe.Trước mặt nàng là khung cảnh tuyệt vời và nên thơ. Hồ sen thật rộng, trước kia Cầm cứ nghĩ là sen chỉ có ai màu hồng và trắng. Vậy mà bây giờ trong cái hồ nước trong kiâ, sen tím, xanh nhạt, đỏ sậm và vả màu vàng nữa... Cầm đếm thử có hơn bảy sắc màu. Nhưng cái đó không làm Cầm ngạc nhiên bằng những thực vật chung quanh bờ hồ. Nó cũng có dáng dấp như sen. Lá mọng nước.
- Loại cây này có tên là Thạch Liên.
Chợt nhiên sau lưng Cầm có tiếng của người phụ nữ, giọng nói trong và êm ru.
- Nó không phải là loại hiếm, nhưng được tôi và Tự Thanh trồng vì nó có chữ "Liên" trong ấy.
Bội Cầm đứng lên, quay đầu lại. Người đàn bà vừa xuất hiện, có dáng dấp dong dỏng cao, da ngăm đen nhưng thật đẹp, thật quí phai. Chị ta mặc chiếc áo dài bằng lụa, làm nổi bật đường nét hấp dẫn của cơ thể. Ngoài một tí son môi người đàn bà không trang điểm gì cả. Nhưng vẫn không kém mặn mà duyên dáng. Khuôn mặt kia Cầm cảm thấy như đã trông thấy ở đâu đó.
- Cô là cô Cầm? Bội Cầm? - Người đàn bà nhìn cầ với nụ cười. Bà ta cũng đang ngắm nghía nàng - Tôi đã nghe đến tên cô từ lâu, bây giờ mới trông thấy mặt, quả thật cô khá đẹp. Chúng ta vào phòng khách ngồi nói chuyện chứ:
Bội Cầm theo chân người đàn bà một cách thụ động. Phòng khách thật sang trọng. Dưới nền trải thảm dày màu hồng, salon nâu màu sữa, tủ rương, lò sưởi tất cả đều được thiết kế đẹp mắt.
- Cô dùng rượu chứ? - Người đàn bà hỏi.
Cầm vội trả lời:
- Không, tôi không biết uống.
Chị ta gật gù rồi bảo cô tớ gái:
- Cho một ly trà Trung Quốc nhé.
Rồi quay sang Cầm:
- Cô thích loại trà nào? Lá xanh, lá đỏ hay ướp hương?
- Cho ướp hương đi.
Bội Cầm vội trả lời mắt không rời người nữ chủ nhân.
Trà đã được mang ra. Nàng đưa mắt nhìn quanh. Trên lò sưởi, có một bức ảnh phóng đại, Hình của hai người. Người đàn bà dĩ nhiên phải là nữ chủ nhân. Còn người đàn ông? Bội Cầm chỉ nhìn thoáng qua là biết ngay Tự Thanh.
Người đàn bà thấy Cầm nhìn ảnh, cười một cách chua chát nói:
- Bức ảnh không đẹp lắm. Tôi còn một lô hình khác đẹp hơn. Những bức ảnh kỷ niệm lúc chúng tôi sang châu Âu du lịch. Nếu cô muốn tôi sẽ mang ra cho xem.
- Cám ơn! Cũng không cần thiết lắm. Bội Cầm nói:
Nàng cảm thấy máu trong tim như ngừng chảy. Một cảm giácc khó chịu và ngột ngạt như vây lấy nàng. Ngồi đó mà đầu óc nàng cứ liên tưởng đến chuyện phải nói với Thanh như thế nào sau này.
Cầm bưng ly trà lên hớp một hớp, mùi trà thơm, tách trà đẹp. Cầm như sực nhớ ra, nàng nhìn thẳng vào người đàn bà trước mặt nói:
- Tôi biết chị là ai rồi. Chị là Linda phải không?
- Ồ! Người đàn bà có vẻ ngạc nhiên nhìn Cầm - Tại sao cô biết?
- Vì nếu tôi không lầm chị phải là người lai. Vì ngay cách bài trí trong phòng này cũng cho thấy như vậy.
- Vâng! - Linda cười, nụ cười rất tự nhiên - Cô đã biết tên tôi là ai, thì tôi nghĩ là không còn gì phải giấu giếm nữa. Phải, tôi có dòng máu Anh trong người.
Linda nhìn Cầm nói tiếp:
- Tôi còn có một cái tên khác dễ nghe hơn cái tên Linda. Cô có biết là gì không? Tô Mộ Liên!
Bội Cầm nhỏm người lên, nàng khó giữ được sự bình thanh mà nãy giờ nàng cố kềm chế.
- Hèn gì... Tôi cảm thấy chị quen quá... Thì ra chị là chị của Tô Mộ Nam.
- Vâng, Mộ Nam là em ruột tôi. -Linda cười thật ngọt - Tự Thanh sống quá buông thả, tôi không thể không đặt người của mình cạnh anh ấy. Mấy tháng trước, Mộ Nam đã nhắc tên cô cho tôi biết. Thật tình mà nói, tôi cũng không quan tâm lắm. Tính tình của Tự Thanh tôi khá rõ... Vui đấy nhưng rồi lại quên ngay... Tôi không muốn anh ấy biết chuyện tôi lúc nào cũng theo dõi... Nhưng rõ ràng là... Tôi đã lầm, tôi đã khinh thường quá. Và đến nay kết cuộc như thế nào cô đã rõ.
Bội Cầm yên lặng nhìn Linda.
- Tự Thanh từ xưa tới nay nổi tiếng là một người không thích lập gia đinh... Ông ấy học luật, lại hành nghề luật sư. Bản thân mục kích bao nhiêu vụ án ly dị. Có cặp vợ chồng con cái đầy đàn, có đôi khi chỉ lấy nhau có mấy tháng, tờ hôn thú chưa ráo mực. Nên theo ông ấy đã nói. Một mảnh giấy hôn thú ràng buộc hai người chỉ là một mảnh giấy lộn vô nghĩa. Nếu không yêu nhau, thì trăm mảnh như vậy cũng không nghĩa lý gì... Lấy vợ là ngu! - Linda lắc đầu, rồi tiếp - Không ngờ... Bây giờ... ông ấy lại đầu hàng, lại chịu làm thằng ngu.
Bội Cầm nhìn thẳng vào mặt Linda.
- Cũng có thể là giai đoạn sống phóng túng của anh ấy đã chấm dứt! Khi ta đã thật tình yêu, tất cả mọi lý luận cũ nhiều lúc không còn hợp thời, tình yêu có thể khiến con người thay đổi, để sẵn sàng biến thàn thằng ngu như Thanh và khi yêu đôi lúc ta cũng tự mâu thuẫn với ta. Tôi biết, đối với người đan ông lớn tuổi, khi yêu họ yêu cuồng nhiệt và say đắm lắm, nhất là khi tình nhân nhỏ tuổi hơn họ. Họ sẵn sàng chiều chuộng.
Linda gật gù:
- Bây giờ thì tôi mới hiểu, tại sao Tự Thanh lại mê cô như vậy.
Linda bước tới ngồi đối diện với Bội Cầm. Màu áo hồng của chị ta đang mặc nổi bật hẳn lên với màu của ghế. Ly rượu trên tay, Linda với thái độ thật từ tốn nói:
- Thế cô có yêu Tự Thanh không hở cô Bội Cầm?
Linda gọi đích danh Cầm, Cầm chẳng khách sáo:
- Nếu không yêu thì làm sao nói đến chuyện hôn nhân?
- Cái đó không nhất thiết! Linda trầm ngâm một chút nói - Có nhiều người đàn bà, đến tuổi lấy chồng là phải lấy chồng chứ cần gì phải yêu? Ngoài ra cũng có thể lý do khác. Chẳng hạn như... vì tiền... Vì cuộc sông... chẳng hạn. Đặc biệt với hoàn cảnh của Tự Thanh chì cần hô lên mấy tiếng là có khối cô như cô.
Bội Cầm trừng mắt, nàng có cảm giác bị xúc phạm.
- Chị tưởng tôi tầm thường như vậy sao?
- Không phải - Linda nói một cách khôn khéo - Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải nói cô mà nói một cách chung chung vậy thôi. Được rồi! Linda thở dài nói - Bây giờ thì tôi biết là cô yêu Tự Thanh. Nhưng còn chuyện Tự Thanh có thực sự yêu cô... Yêu cô dài lâu hay không thì phải xét lại. Cô khác tôi, chưa hẳn cô chịu nổi những bất ngờ như tôi đã gánh chịu đâu...
- Chị nói vậy là sao? - Bội Cầm nghi ngờ - Chị một nói là Tự Thanh không thật sự yêu tôi?
- Đương nhiên là anh ấy yêu cô - Linda nói - Bằng không làm sao cưới chứ? Nhưng mà vấn đề ở đây là... Anh ấy sẽ yêu cô được bao lâu? Yêu vì yêu hay chỉ vì bản năng chinh phục?
- Yêu vì yêu hay vì bản năng chinh phục? Chị nói gì tôi không hiểu?
- Tự Thanh là con người cao ngạo - Linda nói - Anh ấy không bao giờ chịu thua trên mọi chiến trường nhất là đối với những người đàn bà đẹp và ngang bướng, có bản lĩnh. Bội Cầm! Tôi không phô trương nhưung tôi cũng thuộc loại đàn bà đó... và nhìn Cầm, tôi cũng thấy Cầm như vậy... Không phải dễ dàng mà Thanh có thể chụp bắt được Cầm, trừ trường hợp lấy nhau. Bội Cầm cô có suy nghĩ kỹ chưa? Chứ tôi thấy những cuộc hôn nhân như vậy thật nguy hiểm.
- Nguy hiểm?
- Đúng vậy! - Linda hớp một hợp rượu. Mắt như mơ màng. - Cô hãy nhìn tôi đây này. Bốn năm trước, Tự Thanh đã vì tôi mà xây “Vườn Sen” này... Nếu cô muốn, cô vào xem phòng ngủ tôi đi, cô sẽ rõ. Bốn bức tường trong phòng đó vẽ toàn hoa sen. Ngay cả cái giường tôi ngủ cũng hình hoa sen... Lúc bấy giờ... Tôi tưởng là Tự Thanh đã biến thành người điên... Anh ấy thu thập, sưu tầm mọi loại sen, vì cái tên tôi là Liên tức là sen đây. Bội Cầm cô thấy sao? Được chiều chuộng hết mình như vậy, cô có cảm động không? Nếu không yêu một cách điên cuồng làm sao có thể hành động như vậy được? Thế là, tôi xiêu lòng có điều tôi ngu hơn cô một chút. Biết anh ấy không muốn lập gia đinh, nên tôi cũng không dám đòi hỏi... Sau đấy Tự Thanh lại cặp với Lô Lô, một vũ nữ. Rồi Vân Nga... Chắc Cầm chưa gặp Vân Nga đâu. Con bé đó nhỏ xíu, nó lớn hơn Chúc Vy có mấy tuổi. Nó đẹp như một đoá sen trắng.
Bội Cầm ngồi bật dậy. Nàng không còn giữ được bình thản nữa... Mắt mở to, nhưng giọt nước mắt muốn lăn ra từ khoé mắt.
- Tôi không tin những gì chị vừa nói đâu. Chị thêu dệt, chị muốn phá đám hôn nhân của chúng tôi.
- Vậy ư? - Linda vẫn tỏ ra lịch sự - Nếu cô không muốn tin thì thôi... Có thể tôi đang muốn phá đám đấy. Dù sao thì cô cũng là tình địch của tôi. Được rồi... Bội Cầm, cô đừng tin tôi, đừng tin cả chuyện Lộ Lộ và Vân Nga trên đời này... Cô cũng có thể nói là trong cái thế gian này không có người đàn bà nào tên là Tô Mộ Liên và đã có một người đàn ông đã vì cô ta mà phải bỏ công bỏ của ra xây dựng một “Vườn Sen” rộng lớn. Rồi sau đó lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt. Bội Cầm, cô có quyền tự nhủ lòng mình. Tất cả những gì tôi nói chỉ là bịa đặt, là láo... Và Tự Thanh ngoài chuyện yêu cô ra không còn yêu bất cứ một người nào khác... Thực ra thì... Tất cả những chuyện phóng đãng cũ của Tự Thanh cô có thể bỏ qua hết, chỉ cần chuyện tương lai... cô tin tưởng là được. Tôi cũng vậy, chúng ta phải sống với tương lai chứ ai lại dằn vặt day dứt vì quá khứ bao giờ?
Linda thở dài:
- Vậy mà tôi tưởng chỉ có một mình tôi là ngây thơ, khờ dại... Không ngờ trên cõi đời này vẫn còn những người con gái khác khờ khạo hơn cả tôi. - Và Linda nhìn thẳng vào mặt Cầm - Nếu tôi không lầm thì xưa kia... Cô cũng đá từng tin Lâm Duy như vậy? Cô tưởng là Lâm chỉ có thể yêu một mình cô thôi phải không?
Chỉ đến lúc này, Bội Cầm mói bị quật ngã. Bị ngã thực sự. Nàng cắn nhẹ môi, để những giọt nước mắt không lăn xuống má. Trái tim đau nhói.
Người đàn bà đang ngồi trước mặt nàng, đẹp chín muồi, ăn nói khéo léo, phong độ quí phái... Người mà Tự Thanh một thời mê như điếu đổ, phải cất cả một “Vườn Sen” tặng... Vậy mà chỉ bốn năm sau đã bị Tự Thanh lãng quên... Vậy thì... ta lấy cái gì để tin là Thanh sẽ suốt đời yêu ta? Tô Mộ Liên như vậy mà còn không giữ được Thanh thì trên đời này đâu còn người đàn bà thứ hai giữ được? Vả lạikhi nhướng đôi mắt lệ nhoà nhìn Mộ Liên, Cầm đã hiểu ngay. Dù với bất cứ lý do gì... Thì Mộ Liên đã nói thật rõ ràng là có chuyện Lộ Lộ, rõ ràng có cả Vân Nga. Cả Tô Mộ Liên và Bội Cầm dính dấp đến nữa...
Bội Cầm đứng đây. Mọi Cảm xúc như biến mất. Chỉ có cái choáng đang ngây ngất trong đầu:
- Xin lỗi, bây giờ tôi phải về.
Linda, ồ không phải, Tô Mộ Liên. Dù gì chị ta vẫn có chút dòng máu Á đông trong người, cũng đứng dậy, đưa tay ra bắt lấy tay Cầm có vẻ thông cảm:
- Nếu câu chuyện của tôi làm Cầm khó chịu, thì cho tôi xin lỗi nhé?
- Chị không cần xin lỗi! - Bội Cầm nói, nàng cố dằn cơn đau trong lòng - Vì tôi biết là chị muốn như vậy, chị rất khó chịu về sự hiện diện của tôi trong cõi đời này. Vì vậy coi như ta huề nhé. Chị đã kể cho tôi nghe mọi thứ, làm tôi thấy nhân cách bị xúc phạm, chị rõ ràng đã đạt được mục đích. Nhưng tôi không trách cũng không giận chị. Vì tôi đã làm chị buồn...
Rồi Bội Cầm bỏ đi ra cửa. Nàng cố tỏ ra như bất cần như thật bình thản, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Không muốn lộ sự yếu đuối của mình, Bội Cầm bước ra.
Mộ Liên nhìn theo, rõ là một người con gái cao ngạo. Thật lâu Liên mới nhớ ra, chạy theo gọi với:
- Để tôi bảo Mộ Nam nó đưa cô về nhé?
- Không cần! - Bội Cầm nói không quay lưng lại - Một mình tôi gọi xe về được rồi.
Bội Cầm bước thẳng lưng. Qua khỏi vuờn hoa, ra khỏi cổng. Bấy giờ nước mắt mới bắt đầu rơi xuống ràn rụa cả mặt. Tới khoảng đường vắng, nàng để mặc cho nước mắt tuôn dài. Chảy đi, chảy đi những giọt nước mắt mà nãy giờ ta kềm chế, chảy đi cho vơi bớt buồn đau. Không lẽ tình yêu và hôn nhân lần này cũng như lần trước, tất cả chỉ là ảo ảnh? Không lẽ hạnh phúc, tình yêu là điều không có thật. Và một dấu hỏi bỗng hiện lên trong đầu nàng, làm nàng xót xa không ít: Không lẽ, ta cũng chỉ là trò chơi của Tự Thanh, để rồi hai ba năm nữa, khi đã chán hắn lại bỏ rơi ta như bao cô gái khác?
Hãy Hiểu Tình Em Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao