We have to continue to learn. We have to be open. And we have to be ready to release our knowledge in order to come to a higher understanding of reality.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Giọt Lệ Trong Mưa"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4292 / 25
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương: 15 -
gồi trong giáo dường trang nghiêm, tôi theo dõi phép rửa tội của Phương Dụ Chiếc áo tu màu trắng choàng lên người nàng trong thật thánh thiện. Dưới giọng kinh buồn của cha chủ lễ, bản thánh ca êm dềm của dám chủng sinh, buổi lễ dã diễn ra 1 c ach trang nghiêm, bình lă.ng. Gương mặt Phương Du không hằn lên nét buồn nàọ Buổi lễ chấm dứt, Phương Du và 2 cô gái cùng chí hướng yên lặng nối duôi nhau bước vào bên trong gíao dường. Tôi nhìn theo với dôi mắt mờ lệ
Mẹ Phương Du dang ngồi dằng kia thút thít khóc, cha Phương Du thì yên lặng như phong tươ.ng. Còn Phương Dủ 1 người con g ai có 1 khoảng thời gian dài sầu khổ, buồn bã, tư lự với mối tình dã chết, mệt mỏi với bao nhiêu vật vã của dời ... nay dã chọn dược con dường .... Nhưng liệu là con dường dó có dúng không? Tôi không biết, có diều từ dâỵ. Phương Du sẽ không buồn bã như tôị
Tôi cũng hiểu mình sẽ không bao giờ chọn con dường Phương Du dã di, vì tôi không dồng ý với sự lựa chọn dó. Nhưng tôi cũng hiểu cho bạn. Nếu từ dây, Phương Du tìm dược bình thản cho tâm hồn mình thì dó cũng là 1 cách chọn dúng, nói theo ngôn ngữ tôn gíao, th i Phương Du dã dược cứu rỗi
Dám người dự lễ dã tan, tôi bước ra khỏi giáo dường, lòng bàng hoàng như vừa mất mát 1 c ai gì. Con dường trước mặt vẫn tấp nập với bao nhiêu người qua lại, nhưng hồn tôi sao nặng trĩụ Dời sống tại sao lắm buồn rầu và mâu thuẫn thế nàỷ Bao nhiêu cạn bẫy, boa nhiêu oan trái, tôi phải chọn 1 hướng di nào dâỷ
Hình như có người nào kéo lấy áo tôi, tôi quay lại thì ra là mẹ của Phương Du, dôi mắ già dau khổ, miệng mếu máo:
Y Bình, cháu là bạn của Phương Du, cháu làm ơn cho bác biết tại sao Phương Du nó phải dến thế nàỷ Bác tuy là mẹ nó, nhưng vẫn không làm sao hiểu nó dược
Tôi không biết nên trả lời thế nào, ngập ngừng 1 lúc, tôi nói :
Có lẽ Phương Du muốn chọn 1 dời sống bình thản
Không lẽ không làm nữ u là không bình thản dược à? Bình thản là do tâm sinh ra chứ dâu phải cần hình thức bề ngoàỉ Chiếc áo dâu làm nên nhà tu ?
Dột nhiên, tôi như bừng tỉnh, lời của b ac dầy ý nghĩa, tôi yên lặng bước với bao ý nghĩ trong dầụ Bé Kỳ nắm lấy tay tôi nói:
Chị Bình, bao giờ chị với cái anh hôm trước dến nhà em chơỉ
Bao giờ à? ngày ấy chắc không bao giờ dến .... Nghĩ lại hình ảnh ngày nào tôi, Phương Du, Thư Hoàn cùng bé Kỳ dến Viên Thông Tư ..... Nghe tiếng chuông chiều, ngắm trăng khuya với bảndồng dao vui vẻ.. " Hết hát ngược ta lại hát xuôi, dá dưới lòng sông trèo lên dốc.. " Ai làm sao biết dược .... 1 ngày nào dó dá sẽ lăn lên bờ dốc. Trên dời này không có chuyện gì là không có thể xảy ra dược
Mẹ của Phương Du và bé Kỳ dã bỏ di lúc nào không biết, tôi dứng bất dộng bên lề dường ... Gió lạnh thổi dến, kéo cao cổ áo, tôi chợt nhớ dến Hoàn. " Chẳng bao giờ thấy em nhớ mang theo khăn quàng ..." Sờ nhẹ lên cổ áo, hình như hơi ấm của chiếc khăn quàng ngày nào vẫn còn vương vấn ...
Mùa mưa dã bắt dầụ Trờii tháng 12 ở Dài Bắc thường hay có mưa phùn. Dường phố ngột ngạt, người di dường không thể rời chiếc dù và áo tơi . Mưa ... mưa mãi không dứt. Những dêm dài buồn tênh, tôi thường cảm thấy lạc lõng trong những con ngõ hẹp ... Trời hôm nay lại mưa .... Tôi tựa người bên dàn, ánh dèn tỏa nhẹ khắp phòng. Buổi chiều thật buồn.. Bên góc nhà, chiếc va li cũ của cha mang từ dằng ấy dến với tấm thẻ bài hai nhạt " Hành lý của ông Hoa" có lẽ nó dã dược cột dính vào va li từ ngày rời Hoa lục sang Dài Loan. Dăm dăm nhìn chiếc rương cũ, mùi mốc tỏa nhẹ ra, dột nhiên tôi cảm thấy ... hình như cha dang phản phất có mặt trong phòng.
Y Bình!
Có tiếng gọi làm tôi giật mình. Quay dầu lại, tôi diếng người, cha dang dứng cạnh cửa, dăm dăm nhìn tôị Dột nhiên dầu óc tôi rối loạn hẳn. Cha chưa chết ử Tại sao lại dứng dâỷ Tôi nhìn người, ánh mắt kia như ngập dầy bao nhiêu câu nói cần tâm sự
Chạ. chạ. dến dây có việc chỉ
Cha không trả lời, vẫn dưa mắt nhìn, tôi lấy hết can dảm bước tới
Cha ... cha về dây rồi .... sao cha không ngồi xuống ghế di ?
Dột nhiên, tôi cảm thấy mình muốn nói rất nhiều với chạ Dúng rồi, cha dã dến dây ... có nghĩa là người có rất nhiều diều cần tâm sư .... tôi bước thêm 1 bước, tay vịn chặt vào thành dànn dể giữ cho dôi chân khỏi qụy xuống ... Con có rất nhi^ u chuyện muốn nói với cha ... Nhiều u ẩn cần tỏ bàỵ. Tôi mở miệng, nhưng dã 1 lúc thật lâu tôi vẫn không nói dược, ngoài 2 tiếng gọi:
Cha ơi!
Nhưng ... không hiểu sao cha không thèm nhìn tôi nữa ... Người chậm rãi di về phía cửa -- Cha dịnh di dâủ Con có nhiều chuyện muốn nói lắm, cha dừng di! dừng di cha! tôi gọi theọ
Hình như cha không hề nghe tiếng gọi, người tiếp tục bước tới trước, tôi hớt hải:
Cha ... chạ. cha dừng di, hãy dợi con.. Con, có nhiều diều cần tâm sự với cha lắm
Nhưng ... không còn nữa, bóng cha dã biến mất bên ngoài trờị Tôi hét to:
Chạ. chạ. cha dừng bỏ con ...Cha, con nói cha nghe này ....
Trong lúc hốt hoảng, tôi nhảy tới trước, dịnh chụp lấy vạt áo của cha ... Tôi nắm dược áo người, hét to:
Cha ... cha ... cha
Nhưng người dược tôi giữ chặt vạt áo lại là 1 khuôn mặt xanh xao với dôi mắt buồn bã. Tôi giật mình, thụt lùi ra saụ Không phải cha, mà là Như Bình, Như Bình! tôi lùi dần về phía bàn, lắp bắp:
Như Bình.. Như Bình ....
Dột nhiên, Như Bình bước tới, dôi mắt buồn vẫn nhìn tôị Như Bình! Như Bình dịnh làm gì thế? Tôi dã mất Thư Hoàn rồi, Như Bình còn dến dây dòi lại nữa sao, tôi cắn môi, run rẩỵ. Như Bình dột nhiên bước tới gần tôi hơn:
Y Bình! Y Bình cứng cỏi hơn tôi, Y Bình hơn tôi quá nhiều ... Tôi không trách Y Bình, có diều tôi ... khổ quá.
Như Bình!
Y Bình! tôi không trách Y Bình dâu, Y Bình coi tôi như chị em ruột, Y Bình tốt với tôi qúạ Chúng ta lúc nào cũng vẫn là chị em nhé!
Tôi cắn môi, cắn thật chặt, thật dau:
Như Bình
Có diều tôi khổ qúa, tôi chịu không dược ... tại sao mấy người dem tôi ra làm trò dùả tại saỏ
Như Bình từ từ tiến tới tôi, khuôn mặt xanh xao với dòng máu dỏ chảy dài từ thái dương xuống mặt. Những giọt máu dỏ càng lúc càng kề gần. Tôi hét to lên. Tất cả biến mất. Trước mặt tôi không có cha, cũng không có Như Bình, mà chỉ có 1 người không ngờ dến.. là Thư Hoàn.
Tôi thở phào toàn thân mêm nhũn, những giọi mồ hôi lấm tấm trên trán, dẫm ướt trên lưng. Thư Hoàn bằng xương thịt dang dứng trước mặt tôi
Anh ... anh ... anh cũng dến nữa à?
Dột nhiên, Thư Hoàn nhìn tôi với nụ cười khinh bỉ
Phải, tôi dến dây tôi dến dể xem dưới khuôn mặt dẹp dẽ của cô còn chất chứa bao nhiêu mưu mô thâm dộc, trái tim cô tàn nhẫn dến dộ nào ... Bây giờ tôi dã hiểu rõ cộ Cô dộc thật, cô dã dánh mất tình người, cô tàn nhẫn như loài thú dữ ... Tôi dã hiểu rõ cô, cô dừng hòng gạt tôi nữạ
Tôi run rẩy:
Anh Hoàn .... anh Hoàn em! Không bao giờ như thế, anh dừng hiểu lầm ....
Thư Hoàn ngước mặt lên cười to:
Ha! ha! ha! không ngờ Thư Hoàn này lại bị sắc dẹp làm mù cả mắt!
Dừng ! dừng nghĩ vậy anh Hoàn!
Y Bình! cô dừng tưởng, cô dã làm nhục tôi, tôi sẽ trả lại các nhục dó cho cô!
Anh Hoàn! Anh Hoàn!
Tôi chỉ biết kêu lên, tim tôi tan nát, tuyệt vọng, nước mắt chảy như mưa, tôi lắc dầu vật vã:
Anh Hoàn! anh Hoàn! anh Hoàn!
Có người lay mạnh vai tôi, rồi tiếng gọi:
Y Bình! tỉnh dậy di Y Bình! con làm sao thế nàỷ
Tôi giật mình, mở mắt ra, dèn trong phòng vẫn sáng tỏ. Mẹ dang dứng trước mặt. còn tôi không hiểu mình dã tỉnh rồi hay vẫn còn nằm mợ Tay mẹ thật ấm, còn tay tôi dang lạnh
Y Bình, tại sao con ngủ ở dâỷ Trời lạnh qúa, về giường ngủ con nhé?
Dầu tôi vẫn còn nặng trĩụ Nhìn mẹ, tôi nói :
Thư Hoàn dâu mẹ ?
Y Bình
Mẹ gọi tên tôi, rồi úp dầu tôi vào ngực ngườị Lòng mẹ thật, nhưng .... tôi chợt dứng dậy lắng tai nghẹ Mẹ hỏi:
Con làm gì thế, Y Bình?
Có người dang gọi tên con
Aỉ
Thư Hoàn
Mẹ nắm lấy tay tôi:
Y Bình, con mệt quá rồi phải không? Bây giờ là 1 giờ khuya rồi, vào giường ngủ di chứ
Nhưng tôi không vào giường, ngược lại, tôi chạy về phía cửa sổ. Bên ngoài, những giọt mưa rơi trên tài lá chuốị, tạo nên 1 bản hợp tấu trầm buồn. Trụ cột dèn xa xa dứng bất dộng trong mưa trông thật cô dộc. Mưa gió làm cả khoảng trời cô liêụ Tựa người vào cửa sổ tôi nhìn ra dường ... 1 chiếc xe nhà chạy vụt qua, dồng thời tiếng còn xe hỏa vọng lại như tiếng thét dài trong dêm.
Mẹ bước tơi lo lắng nhìn tôi:
Y Bình, con làm gì thế?
Tôi không trả lời, dêm buồn làm tôi cảm dộng, lắng tai nghe, ngoài tiếng mưa rơi ra, tôi nghe hình như còn có tiếng gì khác. Nhè nhẹ dẩy mẹ qua 1 bên, tôi bước về phía cửa, mẹ duổi theo hỏi:
Con dịnh di dâu thế hở Bình?
Anh Hoàn dang dứng dợi con ngoài cửa
1 sức mạnh vô hình dẩy tôi về phía cửạ Bước dến thềm, tôi máy móc mang giày vào, tôi như kẻ mộng dụ Mẹ bước theo, người có vẻ xúc dộng:
Khuya lắm rồi, bên ngoài mưa, trời lạnh lắm, con di ra ngoài ấy làm chi thế?
Vâng, ngoài trời mưa dang rơi, gió rất lạnh. Băng người qua sân nhỏ, mưa phủ vây quanh. Mở rộng cổng, gió lạnh cắt da, tôi co ro trong chiếc áo ngủ không dủ ấm, dứng yên nhìn ra ngoàị
Dưới ngọn dèn dường, cũng như ngày nào
Thư Hoàn như tượng dá dứng dấy, chàng không có áo mưa, 1 chiếc áo blouson khoác trên vai, 1 tay thọc sâu trong túị Dưới ánh dèn, hình như những giọt mưa dang lấp lánh trên dầu chàng. Tôi không biết nên khóc hay nên cười
Khoảng c ach giữa tôi và chàng chỉ hơn năm bước. Sương khuya và mưa tạo nên 1 màn khói cách ngăn tôi và Thư Hoàn. Tôi bước tới dứng cạnh Hoàn. 1 giọt mưa lăn nhẹ từ trán chàng rơi xuống ngưng lại trên cằm.. Và bàn tay chàng ... Bàn tay chàng dưa ra vòng ngang người tôi, tôi không còn giữ vững mình dược nữa, tôi ngã vào lòng chàng. Dôi mắt chàng ngập dầy dâu khổ và xót xạ. hình như dang tìm kiếm cái gì trên khuôn mặt tôị Chàng cúi xuống hôn lên mắt lên má tôi ... Nụ hôn trơn nhẹ trên da và ngừng lại bên tai
Y Bình!
Tôi run lên cổ họng nghẹn lại không biết phải nói gì. Hoàn không hôn lên môi tôi, dôi tay chàng nâng cằm tôi lên:
Y Bình! em ra dây làm chi vậỷ
Em nghe tiếng anh gọi em
Thế à? Vâng, anh có gọi, nhưng làm sao em nghe dược?
Tôi không dáp. Không hiểu tại sao tôi nghe dược tiếng gọi thầm của chàng, có diều ... Hoàn có ở dây, thật sự hiện diện nơi dâỵ Vâng tôi nghe, nghe thật mà! Anh Hoàn, em yêu anh biết chừng nào, không lẽ yêu anh thế mà vẫn phải xa anh sao ? Ngẩng mặt lên nhìn chàng, tôi không thốt lên dược những lời dang thổn thức trong tim. Chúng tôi cứ thế yên lặng nhìn nhau, mặc cho gió mưa tầm tã, mặc cho bao chuyện dổi dờị 1 lúc, dột nhiên chàng dẩy mạnh tôi ra, buồn bã nói :
Tại sao ta không thể quên dược hình bóng dó vậỷ Sao nó cứ mãi ám ảnh anh thế?
Tôi hiểu chàng dùng chữ hình bóng dó dể chỉ aị Dúng rồi lúc nào chiếc bóng kia cũng am ảnh bên chúng tôi và làm cho chúng tôi bị chia lìa dau khổ. Những giọt mưa rơi trên mặt, thấm vào cổ áọ Lạnh thật. Bàn tay Thư Hoàn dã rời khỏi thân tôi, chàng buông thõng 1 câu với lời chúc tụng khách sáo:
Y Bình, mong rằng em sẽ dược sung sướng
Chàng xoay lưng lại, bước nhanh ra khỏi hẻm, tôi nhìn theo, bóng chàng xa dần. Cắn chặt môi, tôi thu hết can dảm dể khỏi phát ra tiếng hét:
Anh Hoàn! Anh Hoàn! dừng bỏ em!
Nhưng, chàng dã di mất.
Mái tóc của mẹ dọng những hạt mưa lóng lánh, người chạy ra chậm rãi dìu tôi vào nhà. Tôi ngồi xuống thềm, 2 tay ôm lấy mặt mệt mỏị Hôm nay là ngày 14 tháng 12. Phải rồi, chàng dến dể chào giã từ ... Phi cơ sẽ mang chàng vượt Thái Bình Dương dến vùng trời xa tít. ngày mai ... 15 tháng 12!
Tôi khóac áo di mưa, dội thêm chiếc nón, ra khỏi nhà. Bầu trời x am xịt, những hạt mưa phùn lất phất bay, tôi leo lên xe buýt dể dến Tòng Sơn. Phòng khách phi trường, chật ních người dưa tiễn. Những chiếc áo di mưa dủ màu, những c anh dù khoe sắc, di dến dâu cũng chỉ thấy toàn là hạt lệ trời ... Thư Hoàn dang dứng dấy, yên lặng giữa d am người vây quanh. Chàng mặc bộ âu phục màu xám nhạt, thắt cà vạt xanh sọc trắng. Dù người có ồn ào, dù cảnh có huyên náo như hội chợ, Thư Hoàn vẫn dứng cô dộc như 1 c anh chim lạc dàn. Tôi dứng yên nhìn chàng, khoảng c ach tuy ngắ nhưng thật xa vờị Chung quanh Hoàn, anh chàng, mẹ chàng cùng những người thân dang .... Hình như có cả người con gái có khuôn mặt tròn ....1 vòng hoa màu dỏ choàng lên vai chàng, những tiếng cười, những lời chúc tụng của bạn bè.. Hình như Thư Hoàn cười, tôi thấy nơi môi chàng nụ cười ẩn hiện. Mắt chàng ... vì dứng hơi xa nên tôi không thấy rõ dược, dù tôi rất muốn nhìn xem bây giờ mắt chàng có còn xanh như ngày nào nữa không?
Chiếc loa trên trần nhà thông báo cho hành khách chuẩn bị dến phòng quan thuế dể kiểm sóat hành lý. Thư Hoàn chạy theo dám dông về phía phòng kiểm sóat, bây giờ bóng chàng dã vuột khỏi tầm mắt tôị
Bước dến khung cửa kính, nhìn cánh chim sắt phơi mình trong mưa, chỉ còn nửa tiếng dồng hồ nữa thôi nó sẽ mang Hoàn vượt dại dương di về phương trời lạ, khỏang c ach giữa tôi và chàng sẽ trở nên ngàn trùng.
Hoàn dã ra khỏi phòng quan thuế. Dám dông tràn ra khỏi hàng lan can sắt, họ vẫy tay chào kẻ ra dị Tôi vẫn dứng bất dộng bên trong khung cửa kính. chắc không ai nhìn thấy tôi dâụ Hành khách dã trèo lên phi cơ, hình như Hoàn chỉ quay mặt lai có 1 lần rồi thôị Tôi không nhìn thấy rõ nữa, mắt tôi thấy cảnh trước mặt lờ mờ
Máy bay cất c anh. Trong cơn mưa, bóng con tàu càng lúc càng nhỏ dần rồi mất hút. Lòng tôi man mác với bao nỗi xót xạ Dám người dưa tiễn tan dần, dể lại trên sân bay 1 khoảng trống buồn hiu với bầu trời den kịt
" Ngày mai xa cách nhau rồi
Cuộc dời 2 ngả cho người nhớ nhung"
Thật ra thì từ lúc Hoàn chưa di, giữa chúng tôi cũng dã có 1 bức tường ngăn cách rồị Phòng khách bây giờ vắng lạnh, chỉ còn 1 mình tôi trong phòng
Anh Hoàn, em dến tiễn anh dây này!
Tôi thì thầm, cổ tôi tắt nghẹn, những giọt nước mắt tràn ra khỏi mị Tôi chậm rãi quay di bước ra khỏi phi trường. Nơi bến xe không còn bóng 1 chiếc taxi nào cả. Tôi là kẻ ra trễ nên không còn xe dợị Cho 2 tay vào túi áo tôi lầm lũi di trong mưạ Gió lạnh lất phất bay, nón di mưa không buồn dội, cứ thế tôi bước trên dại lộ dàị. Hình như tôi dã có lần bắt gặp hình ảnh này ...Lúc ấy ... dúng rồi, Hoàn dã bỏ tôi dể trở về với Như Bình.. cũng 1 lần tôi dã di trong mưa về phía hồ Bích Dầm ... Bây giờ Hoàn sẽ không con trở lại với tôi nữa, chàng không còn diù tôi về nhà ... Ngày gặp nhau, chắc còn xa lắm
" Nếu cuộc dời không thù hận không có dì Tuyết, không có Như Bình, thì có lẽ tình yêu chúng ta sẽ không bao giờ tan vỡ"
Lời nói của chàng, như cơn lốc xóay trong tim
Lê thân x ac mệt mỏi trở về nhà, vừa dến cổng tôi nghe tiếng dàn vọng ra thật quen thuộc. Tiếng dàn của mẹ Tựa lưng vào cửa tôi thẫn thờ. Lại bản Long long ago, ngày nào năm xưa ... Phải rồi, dã lâu rồi .... Lâu lắm rồi ... không biết ở thời xa xưa kia, mẹ cũng có những ưu tư cho 1 cuộc tình dã vỡ chăng? ...
" Nói chi nhiều, nhắc chi nhiều dến lời thề xưa cho lòng tan nát
Chuyện dã qua rồi ... bao giờ tìm lại dược người ơi ...."
Vâng chuyện dã qua rồi làm sao tìm dược. Chiếc thuyền con trên hồ Bính Dầm, ánh dèn màu trong vũ trường, bài hát ngày nào của Hoàn ... "Sợ rồi ngày xuân chóng qua, mưa gió u sầu hoa sẽ tàn .... Em ơi hãy nhớ, ngày dài rồi cũng qua, tình người rồi cũng trôi theo ngàn mây"
Buổi tối tôi ngồi dưới ánh dèn tư lự Mưa vẫn rơi, nước vẫn dọng trên giây diện, dèn vẫn sáng .... Cảnh cũ của 1 ngày nào ... Nhưng bây giờ không còn, " dằng kia" nữa rồi, vì tôi dã phá nát,d ã xóa nhoà hết với lòng thù hận Dầu tôi trống rỗng, tim tôi rối bời ... Tôi không còn là tôi của năm xưa
Y Bình, di ngủ di con!
nghe tiếng mẹ gọi, tôi dáp nhanh
Vâng, con sẽ di ngay!
Bốn bề yên lặng, yên lặng 1 c ach lạ lùng. Hình như mẹ dang trở mình trên giường với tiếng thở dàị Tôi tắt dèn, leo lên giường. 2 tay gối dầu nghe mưa rơi trên lá, tiếng mưa dơn diệu, bản nhạc trầm buồn như kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Trong tiếng mưa tôi trở về với dĩ vãng với cảnh lẻ loi trên sân baỵ Tương lai tôi sẽ mịt mù như dêm mưa này chăng? tim tôi rã rời theo giòng nước cuốn.
" Người ngồi bên cửa bâg khuâng
Mưa rơi trên lá hay trong lòng mình"
Mưa vẫn rơi, làm sao không tỉnh lại di hở Y Bình? ngày tháng rồi sẽ trôi di bao nhiêu tình sầu ... Hối tiếc gì, chuyện sẽ vào dĩ vãng.
Chiều lại dến, buổi chiều có mưa thật buồn, tôi nhớ dến 1 câu nói trong 1 quyển sách nào dó " Mưa khóa chặt cửa, ta sợ hoàng hôn, sao hoàng hôn lại dài mãi thế này "
Tôi cũng ở trong trạng thái dó. Buồn mà ở mãi trong nhà thì chỉ tổ buồn thêm. Bây giờ thật rỗi rảnh, không còn những buổi hẹn hò với Thư Hoàn, không còn phải hận thù khi nghĩ dến " dằng kia" cũng không còn phải dến bệnh viện dể chăm sóc cha, những tháng ngày của tôi là những khoảng thời gian trống vắng>
Mẹ lại dàn, cũng bản nhạc cũ, ngày nào năm xưa ... Tiếng nhạc thánh thót cô dơn như khơi dộng d am tron tàn. Chuyện cũ dã qua rồi, sao mãi nhớ thế nàỷ Tôi bước dến cạnh dàn, ngồi xuống yên lặng nhìn mẹ Lúc này mẹ có vẻ gầy và xanh xaọ Những ngón tay nhăn nheo lướt nhanh trên phím ngà. Mái tóc bạc trắng nhưng mắt vẫn còn sáng long lanh. Dôi mắt dẹp, dẹp như mắt của người trong ảnh. Phải rồi! Người con gái mà cha dã mang theo xuống tuyền dàị Lúc mẹ còn trẻ, chắc mẹ dẹp lắm. Chuyện dã rồi ... Mẹ ơi ! mẹ cũng có dĩ vãng dau buồn lắm phải không mẹ ?
Dột nhiên, mẹ quay sang nhìn tôi:
Nghĩ gì thế, Y Bình!
Tôi ngập ngừng 1 chút, nói :
Con nghĩ dến mẹ, con không hiểu tại sao mẹ lại chỉ dàn có 1 bản này thôi vậỷ
Mẹ yên lặng bàn tay người lướt nhẹ trên phím, 1 thoáng ưu sầu hiện lên mắt
Không vì sao cả, mẹ thích là dàn thế thôi
Thế thuở xưa mẹ dã yêu ai chưả Hình như có 1 lần, mẹ dã nói với con việc dó ...
Mẹ mỉm cười trốn lánh:
Thế à? mẹ quên mất rồi
Con còn nhớ hình như mẹ có bảo là mẹ yêu 1 ngườị Ai dấy mẹ ? Mối tình dó chắc cũng bi dát lắm hở mẹ ?
Con dọc tiểu thuyết nhiều nên lắm tưởng tượng
Mẹ cúi dầu xuống, 1 khúc nhạc khác lướt nhanh, bản " Khúc nhạc hái hoa" của Debussy
Mẹ, mẹ kể cho con nghe di!
Kể gì chứ?
Kể lại câu chuyện tình của mẹ
Mẹ ngưng dàn, dóng nắp lại, người yên lặng nhìn tôị Thái dộ người thật lạ lùng, mắt tràn ngập khổ dau
Mẹ không oc chuyện gì dể kể. Y Bình, dời của mẹ bình thản lắm, bình thản dến dộ không thể kết thành chuyện. Ừ, mẹ cũng có yêu 1 người, chỉ 1 người duy nhất mà con dã biết.
Tôi kinh ngạc kêu lên:
Mẹ không lẽ ...
Ừ! dấy là cha con. Mẹ bình thản dáp, người thở dài, nhă"t mắt lại -- trước khi gặp cha con, chưa hề có 1 người dàn ông nào di qua dời mẹ Mẹ còn nhớ lúc ở Cáp Nhĩ Tân, ngay trước cửa giáo dường, cha con trên lưng ngựa cúi xuống nhìn mẹ, lúc ấy vóc d ang người thật oai nghi ... Thuở xưa cha con dẹp lắm, dôi mắt bén dã thu hồn mẹ từ dấy ....Sau do, cha con cho người dến bắt mẹ về làm thiếp, mẹ sợ và khóc suốt ngày, nhưng cha con vẫn nhẫn nại vỗ về. Thái dộ dó khiến mẹ cảm dộng ... dó chính là những chuỗi ngày dẹp nhất, hạnh phúc nhất.. Cha con dã cưng chiều mẹ như cưng chiều 1 dứa trẻ. Cha con hào phóng vui vẻ và da tình, lúc ấy mẹ nghĩ rằng m.e dang thật sự ôm hạnh phúc trong vòng tay ... Chỉ có sau này cha con bỗng dổi tính, người trở nên nóng nảy khó chịụ Mẹ biết cha con dang rối lòng. Nhưng dù sao, dối với mẹ, cha con vẫn là 1 người chồng tốt!
Tôi ngơ ngác. Sự thật chỉ có thế thôi à? Mẹ yêu chả khó tin thật. Tôi lắc dầu:
Thế dến bây giờ ... M.e vẫn còn yêu cha ử
Ừm!
Nhưng mà ... Con không hiểu gì cả
Dó là sự thật, cha con là người dàn ôn g duy nhất trong dời mẹ
Mẹ lập lại như dể xác dịnh lời nói của mình, tôi vẫn ngạc nhiên
Thế mà con tưởng mẹ thù cha lắm, vì cha dã tìm hết cách dể cưỡng dọat rồi bỏ rơi mẹ
Chuyện tình cảm làm sao nói dược hở con, mẹ lúc nào cũng mong mỏi 1 ngày nào dó cha con sẽ hiểu dược nỗi oan ức và rước mẹ con ta về, dể gia dình doàn tụ vui vẻ, nhưng không ngờ ... Mẹ thở dài, lắc dầu nói tiếp -- Kh^ng ngờ cha con lại qúa cố chấp, hoặc cũng có thể là cha con dã quên mẹ, quên di chuỗi ngày vui dã qua ... Sự thật th i mẹ cũng không mong mỏi gì hơn, mẹ chỉ ao ước dược như vậy .....
Lời của mẹ dều dều bên taị Tôi chết lặng, tôi muốn ngất xỉu ngay tại chỗ. Mẹ mong ước doàn viên cùng cha ử Mẹ Yêu cha dến thế à? Sự thật như vậy saỏ Thế mà tôi nghĩ rằng mẹ phải căm thù cha lắm. Tôi quả thật hồ dồ! Nhớ lại lúc cha dề nghị mẹ con tôi trở về chung sống, tôi dã khẳng khái cự tuyệt, thật là ngu! Thật là hồ dồ! Tại sao tôi trả lời như vậỷ tôi quả thật là dại! thế mà cứ tưởng mình thông minh, c ai gì cũng biết.
Mẹ tiếp tục thở dài
Nếu có mẹ chăm sóc, chắc cha con không dến nỗi mất sớm như vậy dâu ...
Tôi dứng thẳng lên, bước di lảo dả như người say rượu, rồi ngồi xuống giường yên lă.ng. Mẹ bước tới dặt tay lên vai tôi hỏi:
Con làm sao thế hở Y Bình ?
Tôi cố gắng chấn tĩng lại
Me, bây giờ con mới thấy con hư dốn hơn con tưởng, làm việc gì cũng không suy nghĩ trước sau ....
Dầu óc tôi vẫn rối loạn, không hiểu mẹ có hiểu dược ý câu nói của tôi không? Cha dã nằm yên trong lòng dất lạnh, không thể sống lại dược xum họp với mẹ Niềm mong mỏi duy nhất của mẹ cũng bị chôn theọ Ngẩng dầu lên, nhìn dôi bàn tay lạnh, tôi chợt nhớ dến lời nguyền rủa của Mộng Bình:
"Y Bình, bàn tay vấy máu của cô rồi sẽ có ngày dền tội"
Tôi nhắm mắt lại không dám nhìn thêm, c ai lạnh len vào xương sống tôi rùng mình
Y Bình, con không khỏe phải không?
Dạ không có chi cả mẹ
Tôi dáp rồi dứng dậy, buộc lại mái tóc, tôi dịnh ra cửa thì mẹ bước theo
Y Bình con di dâu dấỷ
Bước tới thềm nhà, mang giày vô chân tôi dáp
Con muốn di ra ngoài 1 chút
Khóac áo mưa bước ra ngõ. Mưa bay lất phất trên lộ Tân Sanh Nam. Bước ngay qu a cổng trường dại học sư phạm, tôi di về phía dồi Lục Trương Lê, những cành cây cô dộc rời rạc nằm trên dồi, phơi mình trong gió mưạ Trời lạnh thật. Dưa tay sờ lên mộ bia của cha, tôi nhắm mắt lại với bao nhiêu thổn thức. Tiếng hát của mẹ ngày nào vang trong tim tôị
Nước mắt tràn ra má, hoà lẫn với mưa làm buốt lạnh khuôn mặt. Màn dêm càng lúc càng bao trùm quanh mộ Gió thổi tốc áo mưa lên, chiếc áo ấm màu den bên trong dẫm nước. Bốn bề yên lặng như chết, tôi dứng yên quên cả không gian lẫn thời gian. Tôi thấy mình thật lạc lõng trong vũ trụ nàỵ Mưa càng lúc càng tọ Những núi dồi lân cận bắt dầu khuất mờ trong dêm tốị Mưa dẫm ướt cả mái tóc, nước chảy dài xuống cổ
Bao giờ em cũng quên mang khăn quàng ...
Ai vừa thốt lên tiếng nóỉ tôi quay mặt nhìn quanh, nhưng chỉ dối diện với dêm tốị Trời dã khuya rồi, tôi không thể dứng dây mãi dược, tôi phải xuống dồị Bùn lầy trơn trượt làm tôi muốn vấp ngã. Phải cố gắng dứng vững, dừng dể vấp nữạ
Xa xa hình như có ánh dèn, tôi di về phía dó. Dến gần mới biết là chiếc qúan quen thuộc trong nghĩa dịạ Di khỏi doạn dường này sẽ dến khu phố bên cạnh. Tôi là người từ cõi chết trở về. Dịa phận của người sống trước mặt. Chen chân giữa dám người ồn ào, tôi nghĩ dến ngày maị Ngày mai sẽ ra saỏ tôi phải cố sống, cố gắng dối diện với thực tạị Nếu ngày mai này vẫn chưa tìm ra việc làm thì phải cố mà hạ mình xuống .... cha không còn nữa, ai sẽ cung cấp chi phí cho dời sống, cho mẹ con tôỉ Ngày mai ... rồi ngày mai sẽ dến
Tôi trở về trong cơn mưa dêm. 1 lá thư màu xanh nằm trên bàn viết. trời! Anh Hoàn! tôi không ngờ lại nhận dược thư anh. Bây giờ phải ngấu nghiến từng chữ ch quên nỗi buồn. Trong thư Hoàn chỉ nói dến dời sống ở nước ngoài ra sao, vật giá mắc mỏ thế nào ... Chỉ có doạn cuối thư mới là những giòng chữ quen thuộc ngày nàọ
" ... dến Nữu Ước dã hơn tháng, sống ở thành phố to nhất thế giới, nhìn nhà cửa cao ngất, xe cộ dập dìu như mắc cửi nhưng lòng anh vẫn cô dơn. Y Bình! chúng ta là những con người khốn nạn nhất trên dời phải không em? Nhiều lúc anh nghĩ là dịnh mệnh an bài như vậỵ Lời nói của em cũng dúng phần nàọ Thời gian biết dâu lại chẳng chư!a lành vết thương? Mong rằng, vài năm sau, khi ta quên dược hết phiền muộn biết dâu ... trời lại chẳng giúp ta hạnh phúc ....."
Lá thư rời khỏi tay tôị Tôi ngước dôi mắt nhòa lệ nhìn ra ngoài trờị Ngày ấy sẽ dến hay không ? làm sao biết dược
Bên ngoài trời vẫn mưa như trút ...
Hết
Giọt Lệ Trong Mưa Giọt Lệ Trong Mưa - Quỳnh Dao