Làm việc cật lực mà không có tài thì đáng xấu hổ, nhưng có tài mà không làm việc cật lực thì thật là bi kịch.

Robert Half

Download ebooks
Ebook "Gió Lạnh Đêm Hè"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3943 / 21
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6 -
ột tháng đã qua đi...
Mối tình giữa đôi trai gái hẹn hò nhau ngày ngày dưới chân núi, tăng thêm phần thắm thiết, như cây măng non gặp thời tiết tốt mọc lên nhanh thêm, lớn lên mạnh thêm. Một bên hữu tình, một bên hữu ý. Và theo cái định luật "yêu kín nhớ thầm" tuyệt đẹp, hai trái tim cùng say sưa đắm đuối vì yêu.
- Vân à! Bây giờ Vân có muốn nghe tôi kéo thử một bài đàn chăng?
- Lúc nào tôi cũng khao khát được nghe tiếng đàn của anh.
Thế là Khang Thu Thủy cặp cây violon vào bên vai, "trổ" hết tài dốc hết tâm lực vào những ngón tay, để tạo ra những tiếng "nhạc lòng" của mình, mong làm đẹp lòng... người đẹp
Tiếng nhạc du dương trầm bổng phát ra từ cây đàn violon như mơn trớn trái tim, xoa vuốt khối óc cô thiếu nữ đang độ thèm yêu khát sống, rồi mới tan loãng dần dần vào vùng cỏ cây đất đá dưới chân núi đồi, đầy mộng đầy mơ... Tài diễn tấu của Khang Thu Thủy thật đã vào hạng cao.
Phần Kiều Lê Vân, nàng đê mê sung sướng, và cảm thấy chắc chắn rằng chàng trai xinh đẹp hào hoa phúc hậu này đã trở thành nguồn ánh sáng và nhiệt năng sưởi ấm cho sinh mạng nàng. Nàng cần có hắn như vạn vật cần có ánh sáng mặt trời vậy.
Những ngón tay búp măng rung rung nắn nắn trên bốn dây đàn một hồi, rồi ngừng lại. Hắn cắp cây đàn vào một bên nách, tay cầm ngay cây mã vỹ, khẽ nghiêng mình cúi đầu nói như tài tử đóng tuồng trên sân khấu, tuy là nói cho vui mà điệu bộ thật lịch sự quý phái:
- Được phép diễn tấu trước long nhan, là cả một vinh dự cho kẻ thần tử!
Nàng cảm thấy sung sướng, tâm hồn như phiêu diêu lên cõi thần tiên thoát tục, hắn nói thêm:
- Đích thực như thế! Vân chính là vị nữ hoàng của lòng tôi.
Nàng xúc động quá mạnh, không nén lòng được nữa, tay đưa ra như cái máy, kéo hắn tới ngồi sát bên mình, và ngả đầu vào vai hắn. Gương mặt nàng càng đẹp lên rạng rỡ nhưng đẹp một cách đắm đuối như mê sảng.
Nàng khẽ gọi:
- Anh Thủy!
- Sao Vân?
- Anh chỉ tôn kính vị Nữ Hoàng trong tâm trí của tôi. Phải không?
- Hơn thế nữa. Tôi đã cả gan lớn mật, yêu say mê vị Nữ Hoàng rồi.
- Thật không?
- Tuyệt đối không kiểu cách dối trá.
- Vì lẽ gì mà anh lại đòi yêu tôi?
- Có cả một "trời nguyên do lý lẽ" để yêu Vân. Tôi không biết kể lý lẽ nào trước, nguyên nhân nào sau.
- Nhưng tôi nghĩ rằng: Giá anh đừng yêu tôi: thì tốt hơn.
- Ủa? Tại sao vậy?
- Tại vì anh sẽ phải hối hận
- Không thể có chuyện ấy! Tuyệt đối không có chuyện hối tiếc. Vân ơi, Vân hãy tin lòng tôi đi! Ồ! Mà tại sao Vân lại khóc chứ?
Bấy giờ nước mắt nàng tuôn tràn như nước mưa từ nóc nhà lăn xuống chân mái tranh, khiến hắn bối rối. Hắn không rõ tại sao, nàng đang vui sướng như lên cao tới tột đỉnh của hạnh phúc... bỗng đột ngột rơi xuống vực sâu khổ đau như vậy?
- Vân ơi! Vân...
Nàng nức nở nghẹn ngào:
- Đừng yêu tôi! Anh chớ yêu thương tôi làm gì... Vì anh sẽ phải hối hận! Anh sẽ bị nỗi hối tiếc dày vò.
- Không! Không thể như thế được!... Không... Không... Không thể có...
Bỗng nàng ngưng khóc, cắn răng nén lòng bảo hắn:
- Anh Thủy! Thật ra tôi vốn không nỡ lòng nói thẳng sự thể cho anh hay. Nhưng tôi nghĩ: Không nói thì còn tàn nhẫn với anh hơn là nói rõ cho anh biết.
- Hôm nay Vân làm sao thế này?
- Tôi đã hạ quyết tâm từ lâu rồi. Và đến hôm nay, không thể nén giữ thêm nữa.
- Vân đã đính hôn với ai rồi chăng?
Nàng lắc đầu mạnh mẽ, hai hàm răng nghiến chặt, rồi đột ngột đứng bật dậy... bước đi hai bước!!!
- Giờ thì anh thấy rõ rồi chứ? Sở dĩ tôi phải ngồi, không chịu đứng dậy chào đón, mỗi khi anh tới, là vì... chân tôi như thế này đây.
Chàng trai trố mắt kinh ngạc! Nhưng... chỉ trong nửa phút thôi. Rồi hắn thở một hơi dài, thong thả buớc tới, nắm chặt lấy bàn tay nàng, thong thả dìu nàng ra khỏi bóng cây...
Dừng lại duới ánh nắng tuơi, hắn nhìn chăm chú vào tận đáy mắt nàng:
- Vân ơi! Nếu Vân còn nghi ngại lòng thành thật của tôi, tôi xin thề..
Và hắn trỏ tay lên trời xanh với vầng duơng xán lạn:
- Tôi xin thề có trời cao chứng giám: Tôi yêu Vân truớc nay đều tha thiết, giờ dẫu biết rõ Vân có chút khuyết điểm đó, tôi vẫn yêu Vân mãi mãi trọn đời! Vân vẫn là vị Nữ Hoàng ngự trị trong trái tim Khang Thu Thủy này, ngự trị vĩnh viễn.
Nàng xúc động đến cực độ, muốn nói một tiếng tạ ơn lòng, mà cổ cứ nghẹn tắc, không sao thốt nên lời! Hắn lại tiếp:
- Hèn chi, Vân cứ sợ tôi hối tiếc! Vân cứ bảo tôi sẽ phải hối hận! Không!... Ngàn lần không! Tôi không bao giờ hối hận vì đã yêu Vân!
Kế đến hắn lại nhìn nàng với ánh mắt âu yếm cầu khẩn, đồng thời tay nắm tay nàng, rung lắc như thúc giục:
- Sao? Vân có chấp nhận tình yêu thành khẩn của tôi? Vân nói cho biết đi, kẻo trái tim tôi muốn ngưng đập đây này.
Bấy giờ nàng mới thở dài não ruột, rồi khẽ lắc đầu, nghẹn ngào ấp úng:
- Đứng truớc một nguời con gái tàn tật, anh tỏ tình thuơng hại là đủ. Đừng đi xa hơn nữa, anh ơi!
- Không! Vân đừng phỏng đoán nghi ngờ gì nữa. Đừng tự ty mặc cảm quá đáng như thế. Tuy có điểm khiếm khuyết nhỏ đó, nhưng bù lại cái phong tư của Vân đẹp cao quý như vị Nữ Hoàng, guơng mặt của Vân phúc hậu như vị Nữ Thánh siêu phàm vô nhiễm. Đuợc Vân thuơng yêu, tôi đuợc hạnh phúc nhất đời.
Nàng lại lắc đầu ngao ngán:
- Cảm tình bồng bột trong thời gian ngắn ngủi có thể gây lỡ làng cho một đời nam nhi, anh à! Lấy một đứa con gái "què quặt" như tôi làm vợ, thì bất cứ nguời trai nào rồi cũng mất hạnh phúc.
Thấy nàng dằn mạnh vào hai tiếng "què quặt" cặp mày nhíu lại, hai hàm răng như muốn cắn vào môi, nét đau khổ quá rõ rệt.. Hắn càng thuơng yêu, càng xúc cảm bội phần.
- Trời ơi! Vân khăng khăng cố thủ mặc cảm và mối nghi ngờ như thế, thì tôi còn biết phơi gan rạch phổi ra sao cho Vân tin đuợc đây?..
- Tôi tin lòng anh. Nhưng tôi.. van anh, đừng yêu tôi.
- Làm sao cấm cản con tim của mình, hả Vân? Tôi đã trình bày với Vân: có cả "một trời lý do", có cả một "vũ trụ nguyên nhân" khiến tôi yêu Vân! Tôi kể làm sao hết đuợc các "lý do của trái tim"? Thôi, tôi đành phải xin Vân nghĩ như thế này cho tôi yên lòng yên trí: Tôi không nêu ra lý do nào nữa. Tôi chỉ nói rằng: Con nguời sống chết, sang hèn giàu nghèo... đều có số trời định sẵn, thì hai con nguời một nam một nữ yêu thuơng, xây dựng cuộc sống chung tới bạc đầu với nhau, cũng là do trời cao tiền định an bài! Chắc chắn số trời khiến tôi yêu Vân tha thiết chân thành đó, Vân ạ!
Hắn nói đến thế, tuởng không còn gì chân thành hơn nữa.
Rồi hai tay hắn nắm chặt hai tay nàng. Hắn lại ấn một bàn tay nàng lên ngực hắn:
- Vân hãy nhận xét nhịp tim đập của tôi xem có cảm thấy một sự giả dối nào chăng?
Đến đây nàng sung suớng quá! Hơi thở của nàng dồn dập, mừng rỡ muốn phát điên... Nàng nghĩ: hạnh phúc ở đời đến như giờ phút này là tột đỉnh! Chắc có lẽ không còn giây phút nào hơn nữa.. Dẫu mình có chết ngay trong lúc này, cũng không cần tiếc hận tuổi đời... Nàng nói trong hơi thở không đều:
- Không!... Anh không giả dối. "Em" vẫn nói thế mà!
- Đuợc rồi, "Anh" yêu Vân trọn đời. Anh chỉ yêu một mình em thôi. Từ nay, anh sẽ phục vụ em, che chở cho em...
Nàng ngửng lên, và càng sung suớng khi thấy đôi mắt hắn cũng đã rơm rớm lệ. Nàng lập tức đưa khăn của mình lên chấm mi mắt cho hắn và nói như trong giấc mơ:
- Anh Thủy yêu dấu của em!... Em đã có lỗi khi nói ra giọng hoài nghi tấm lòng thành thực của anh. Em thử thách anh, khiến anh buồn mà! Thật ra, em tin anh ngay từ giây phút đầu tiên, khi chúng ta nhìn thấy nhau ở bàn tiệc cuới kia. Lúc ấy, em xét sơ qua guơng mặt nhân từ, nụ cuời hồn nhiên, giọng nói trong trẻo, và phong độ đuờng hoàng thanh lịch của anh, em đã nghiêng lòng yêu anh rồi. Chỉ bởi nghĩ thân mình có tật, sợ không xứng đáng với tình thuơng yêu của anh, nên em cố dằn lòng, tìm cách tránh né đó thôi.
- Bây giờ em còn tìm cách tránh né anh nữa thôi?
Nàng cuời nhẹ, guơng mặt tuơi hẳn lên, mặt dù còn dấu nuớc mắt:
- Em chỉ sợ anh bỏ chạy, em không thể chạy theo để bắt lại đuợc thôi.
- Ấy, em nói đùa gì thì nói, nhưng đừng nói đùa như thế. Bỡi lẽ, câu đó có thể gây lại mối hoài nghi, mà em hoài nghi, thì lòng em còn sầu khổ, hay ít ra, cũng chưa vui suớng.
Nàng đáp giọng ngoan ngoãn:
- Xin vâng lời anh. Và xin anh thứ lỗi.
- Em ngoan lắm. Nhớ từ nay đừng có nói đùa bằng câu nói đó nữa.
- Em xin ghi nhớ. Chúc anh hết lo. Và bây giờ em đã có thể hiên ngang đi theo anh tới chỗ này, chỗ nọ...
- Vậy em muốn anh đưa em đi đâu nào?
Nàng nghiêng đầu giọng nhõng nhẽo:
- Vội gì?
- Nhưng ít ra, anh cũng có chút gì thuởng cho em, để chúng mình ăn mừng chứ?
- Anh có thể thuởng cho em ngay tại đây đuợc lắm!
- Có gì đâu mà dâng cho Nữ Hoàng của lòng anh?
- Thì... cây violin đó!
Hắn sung suớng reo lên:
- A ha ha! Đuợc rồi. Xin có ngay! Vào đây, em!
Dứt lời, hắn ân cần dìu dắt nàng trở vào chỗ bóng cây, vừa đi hắn vừa nói như một... vũ sư dạy học trò khiêu vũ:
- Em Vân! Em cứ mạnh buớc tự nhiên, đừng rụt rè ngập ngừng như truớc, cứ đi đứng cho thật tự nhiên. Nếu buớc chân em mà hoàn toàn như những cô gái khác, thì với sắc đẹp tuyệt thế diễm kiều như vầy, em đâu còn lọt vào tay anh? Sợ rằng có kẻ đã "cuớp" em đi mất rồi!
Trở vào chỗ phiến đá, hai nguời ngồi sát bên nhau một lát, rồi Khang Thu Thủy mở hộp cây violin ra, kéo hết bài nọ tới bài kia... Cố nhiên, hắn chơi toàn những bài nhạc điệu du duơng, ca tụng tình yêu tuổi trẽ...
Kiều Lê Vân cảm thấy thần hồn như bay bổng lên cao, lên mãi tới cõi thần tiên tuyệt vời bất diệt..
Muời phút sau, hắn tạm ngừng đàn, khẽ hỏi qua:
- Tiếng đàn của anh lúc này chắc dở hơn truớc?
Nàng không đáp, chỉ lim rim đôi mắt, mỉm cuời như đứa hài nhi nằm ngủ cuời mơ trong cái nôi êm ái... Hắn thấy thế, kề má lại sát má nàng.. Nàng giật mình, xúc cảm mãnh liệt, không thể nén nổi, và choàng tay ôm lấy hắn...
Gió Lạnh Đêm Hè Gió Lạnh Đêm Hè - Quỳnh Dao