There is a great deal of difference between an eager man who wants to read a book and a tired man who wants a book to read.

G.K. Chesterton

Download ebooks
Ebook "Đại Thanh Tửu Vương"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mạc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 34
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1053 / 6
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5.2
dit: minnamin
Không hề báo động trước, hai tay nhỏ bé mạnh mẽ nắm chặt hai bả vai hắn, dùng sức mà lắc.” Ngươi vì sao không trả lời ta?”
Mọi người lại được một trận nín thở, bởi vì hình ảnh trước mặt làm người ta không khỏi giật mình, một đám thành đầu gỗ, ngơ ngác trừng mắt nhìn bọn họ không thôi.
Lão đại của bọn họ – lão đại vô cùng quyền uy của bọn họ, cho tới bây giờ không ai dám ở động thủ trên đầu thái tuế lão đại, gương mặt anh tuấn uy vũ nhưng lại bị nha hoàn này không muốn sống này xả thành bánh lớn mặt, liền ngay cả người thường xuyên mặt không chút thay đổi Thạch Tiều, cũng trừng mắt choáng váng.
“Uy, nói chuyện a.” Tử Vi thở phì phì kháng nghị.
“……” Hai má bị xả thành như vậy, bảo hắn như thế nào nói chuyện.
Hắn nên tức giận, nhưng trên thực tế, hắn cũng không rất tức giận, ngược lại lại dâng lên một thú tâm trạng cảm xúc phức tạp (mà như em rút ra từ hơn trăm bộ ngôn tình thì đây là cảm xúc “rung động” hay còn gọi là “động tâm” rồi đó. Hihi), ngôn từ khó có thể mà miêu tả hết, xem ra, nếu hắn không trả lời, nữ nhân này nhất định chưa từ bỏ ý định.
“Ngươi vì sao không đi?” Hắn lựa chọn thuận theo yêu cầu của nàng mà hỏi, trong lòng lại suy nghĩ kỳ thực đã có đáp án, nàng không đi, đương nhiên là vì bị quản chế của khế ước.
Nàng vừa lòng, buông tay khỏi mặt hắn, cả người mềm mại tựa vào trên người hắn.” Nếu ta đi rồi, đệ đệ và muội muội của ta phải làm sao bây giờ? Bọn họ còn nhỏ, không có ta bảo hộ, kia nữ nhân nhất định sẽ làm bị thương hại bọn họ, nếu ta trộm không được tửu phường bí phương của các ngươi, nói không chừng nàng bà ta sẽ đem Tùng Tùng cùng Đậu Đậu bán cho người khác, cũng giống như là bán ta đi thôi.”
Tùng Tùng? Đậu Đậu? Đại khái chính là đệ đệ cùng muội muội của nàng đi.
Đôi tay ngọc kia lại đột nhiên bắt lấy vạt áo của hắn, kéo gần hơi thở của hai người, nàng dùng ánh mắt vô cùng kiên nghị cùng ngữ khí kiên định nói cho hắn.
“Ta nhất định phải bảo hộ bọn họ, bởi vì ta là tỷ tỷ duy nhất của bọn họ, ta đã đáp ứng với nương (mẹ) ta trước lúc người ra đi, ta nhất định phải bảo hộ bọn họ, ngươi hiểu chưa?”
Hắn đưa tay đỡ lấy nàng, trầm mặc một lát, trả lời.
“Hiểu được.”
Nàng trừng thật to đôi mắt, sau đó lại khôi phục lại trạng thái lờ mờ, làm như vừa nghe được đáp án vừa lòng, hai tay buông hắn ra, thậm chí lộ ra một chút tươi cười.
“Ngươi hiểu được là tốt rồi, ta…… Ta mới sẽ không dễ dàng bị đánh bại, sẽ không dễ dàng gục ngã đâu……” Mắt đẹ lờ mờ nhắm lại, thân thể mềm nhũn mềm mại hướnảitong lòng hắn dựa sát vào nhau. Nàng liền như vậy âu yếm ở trong lòng hắn, vù vù ngủ thiếp đi.
Nhìn nàng ở trong lòng hắn bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt thanh lệ động lòng người kia khi ngủ không hề một chút cảnh giác, làm hắn trầm mặc thật lâu.
Nàng nói mỗi một chữ, mỗi một câu, hắn hoàn toàn ghi tạc trong đầu.
Trong tửu phường chợt im ắng, mọi người vẫn như cũ nín thở (nín từ nãy đến giờ ý ạ??? Bội phục), ánh mắt nhất thời đồng loạt đổ về phía lão đại bọn họ, không biết lão đại đang suy tính điều gì.
Thật lâu thật lâu sau đó, rốt cục cũng có người mở miệng “Lão đại, nàng là tới trộm bí phương ủa chúng ta.”
Dám có chủ ý đánh cắp Như Ý tửu phường nhưỡng rượu bí phương, tương đương muốn chết! Bọn họ đều là những thuộc hạ tận rung nhất với tửu hường, liền sẽ không dễ dàng buông tha những kẻ có ý đồ xấu xa, dù cho đó có là một kẻ kì tài đi nữa.
Trong tửu phường, không khí như ngưng tụ
Khương Thế Dung ánh mắt sâu không lường được, nhìn quét mọi người, trong mắt có một khí phách mạnh hơn bất luận kẻ nào.
“Không có mệnh lệnh của ta, không cho phép đụng đến nàng.”
Mệnh lệnh ngoài ý muốn này của hắn, làm cho đoàn nười một trận kinh ngạc, nhưng mọi người hiểu rất rõ tính cách của hắn, vì vậy nên không có thanh âm nào dám phản đối.
Kế hoạch lớn làm nên nghiệp rượu như ngày hôm nay, là do lão đại mang đoàn người huynh đệ một đường từ bắc đi vào Giang Nam cùng định cơ tại đây, bọn họ cũng tự nguyện trung thành tuyệt đối với hắn kể từ ngày đó, mặc kệ hắn nói cái gì, họ nhất định nghe theo mệnh lệnh của hắn.
Mọi người không phải đối cũng là do một nguyên nhân khác, đó là nhận thấy lão đại của mình đối với nữ nhân kia, thái độ tựa hồ như có chút rất đặc biệt.
Khương Thế Dung ôm nàng, đi ra tửu phường, Thạch Tiều lẳng lẳng theo phía sau.
Sau khi lên xe ngựa, xa phu quất roi ngựa, lái xe rời đi.
Ngồi trong xe, Khương Thế Dung ánh mắt sâu xa suy nghĩ,rồi chợt dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắc tinh xảo trong lòng mình, nhịn không được suy nghĩ: Nàng bề ngoài nhìn như đơn thuần gương mặt, nhưng sau lưng rốt cuộc ẩn dấu bao nhiêu bí mật?
Khi nàng tỉnh lại, đã là nửa đêm
Đỗ Tử Vi mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, đầu óc vẫn còn chút choáng váng.
“Nước…… nước…… ta muốn uống nước……”
Cổ họng nàng khô ran, thật là khát a
Một cỗ lực lượng ôn nhu đem nàng nâng dậy, để nàng từa nhẹ vào thân mình, đôi môi ấm áp, uống một ngụm nước lạnh, rồi đặt lên môi chậm rãi đưa nước vào miệng nàng (giống lúc bắt tỷ uống rượu thế!). Nước lạnh nhập hầu, làm nàng cảm thấy bớt phần mệt mỏi không khoẻ, thoải mái than nhẹ, nhịn không được tham lam muốn càng nhiều, hưởng ứng của nàng cần, đôi môi ấm áp lại đem càng nhiều nước lạnh chậm rãi đưa vào miệng nàng. (aaaaaaaaa, ôn nhu a!)
Nàng bởi vì cảm thấy dễ chịu nên trở nên hồng nhuận hơn, nguyên lai ý thức mơ hồ cùng dần dần thanh tỉnh, lại chợt phát hiện, cái thứ ôn ôn nóng nóng mà mềm mại nộn kia là thứ gì – đó chính là môi của đại thiếu gia a.
Khương Thế Dung rời đi khỏi môi nàng, nhìn thẳng vào đôi con nươi đang ngốc nghếch trừng lớn, không hề lờ mờ, mà là đã ý thức thanh tỉnh.
“Tỉnh?” Hắn hạ giọng hỏi.
Tử Vi ngơ ngác nhìn hắn, cảm thấy bất khả tư nghị.
“Đại thiếu gia? Ta, ta làm sao vậy?”
“Ngươi uống say.”
Nàng nghĩ tới, lúc ấy chính mình uống rượu, sau đó…… Chuyện gì xảy ra cũng không nhớ rõ.
Hắn dùng miệng giúp nàng uống nước. Chẳng lẽ trong lúc nàng mê man, hắn đều là như vậy giúp nàng sao?
Vốn là hai gò má đang hồng nhuận, lại dâng lên một cỗ táo nóng, cảm thấy kinh ngạc, hắn vẫn như vậy bồi nàng sao?
Nàng đang định rời khỏi vòng ôm của hắn, mới chỉ cử động một chút, cánh tay để bên hông nàng lại đem nàng kéo trở về ôm ấp, cả người nàng cơ hồ cách qua lớp xiêm y mỏng dính vào ngực hắn.
“Đêm đã khuya, ngươi còn muốn đi đâu?” Tuy biết rõ ngụ ý của hắn, nhưng nàng vẫn là cố ý nói:” Đây là giường của đại thiếu gia, nô tỳ không nên chiếm giường ngủ của ngươi.”
Hắn thoạt nhìn tựa hồ thực mất hứng, lẽ nào khi nàng uống rượu say, đã làm cái gì đó không nên làm, nói cái gì không nên nói chăng?
“Đầu gối của ngươi bị thương từ lúc nào?”
Nàng ngây người, tiện đà nhìn xuống phía dưới, lúc này mới phát hiện, hai đầu gối của đều đã được bôi thuốc, băng bó cẩn thận.
“Không cẩn thận té ngã.”
“Vì sao không nói?”
“Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.” Nàng thành thật trả lời, tận lực đem loại sự tình này cấp làm nhạt, bởi vì nàng là thật cảm thấy không cần phải nói.
Hắn mất hứng cái gì? Bị thương là nàng, lại chưa làm cho hắn gặp phiền toái gì, chẳng lẽ nói, hắn không thích vì nữ nhân làm ấm giường cho hắn trên người có vết sẹo sao?
Nàng một bộ thái độ không muốn cùng hắn quan hệ, làm hắn không có tới từ dâng lên một phen lửa nóng, đồng thời tỉnh ngộ, nguyên lai khi đó nàng quỳ rạp trên mặt đất, là vì té ngã, mà nữ nhân này, cư nhiên còn nói với hắn hoa dại rất đẹp.
Tuy rằng chỉ là vết thương ngoài da. Nhưng theo miệng vết thương có thể thấy, khi té ngã nhất định rất đau, nàng lại hoàn toàn không biểu hiện ra ngoài, chính bởi nàng như vậy, nên hắn mới dâng lên một cỗ tức giận không thể hiểu đượng trong lòng.
Cánh tay bên hông chế trụ nàng, nàng ý thức tự hiểu được, chỉ cần hắn không đồng ý, nàng không thể đi bất cứ chỗ nào. Nếu giãy dụa cũng vô dụng, nàng đành phải im lặng nghe lời hắn, dù sao người này chính là không thích người khác phản kháng hắn, bằng không, nàng lúc ấy cũng không bị buộc uống rượu, cũng không say đến bất tỉnh nhân sự.
Đến bây giờ, nàng đầu óc vẫn còn mơ màng.
Hắn nghiền ngẫm quan sát vẻ mặt cùng lời nói của nàng, đối nàng có chút đăm chiêu. Nhất thời nhớ lại bộ dáng say rượu của nàng lúc nãy, nào nhiệt khắp cả tửu phường, làm môi hắn bất giác gợi lên hình như vô ý cười.
Hắn nãy giờ không nói gì, ánh mắt làm nàng thập phần không được tự nhiên.
“Vì sao vẫn cứ nhìn ta?”
Mày rậm nhắc tới.” Không được sao?”
Nàng cúi đầu, thật cẩn thận trả lời:” Đại thiếu gia muốn như thế nào đều được.”
Sau khi nàng say rượu tỉnh lại, lại phục hồi cái vẻ mặt bên ngoài là nô tỳ chuyên phục tùng chủ nhân, không tranh cãi, không ngỗ nghịch, hèn mọn không có cá tính, liền giống như những nha hoàn bình thường khác.
Những người khác đối với hắn ngoan ngoãn phục tùng, hắn không cảm giác, nhưng thái độ của nàng ngoan ngoãn phục tùng, lại làm cho hắn thập phần khó chịu, bởi vì hắn nhận ra, nàng chính là chỉ phục tùng ở ngoài mặt.
Nhưng hôm nay phát sinh sự việc, làm hắn đối nàng cảm thấy nghiền ngẫm. Nếu nàng không có uống rượu, hắn liền sẽ không phát hiện bí mật của nàng, mà những lời nàng trong vô thức nói ra sự thật, vẫn như xoay quanh trong đầu hắn.
“Nô tỳ hôm nay uống rượu, có hay không có làm ra chuyện gì thất lễ?” Nàng thử hỏi, trong lòng có chút bất an.
Hắn trầm ngâm một lát, mới nói:” Ngươi vừa say rượu, liền bất tỉnh nhân sự.”
Nghe thế, nàng mới buông tâm nhẹ nhàng thở ra.
“Nô tỳ thất thố.”
Miệng nàng nói xin lỗi, lại cảm thấy lại may mắn không thôi. Kỳ thật nàng chẳng những khứu giác tốt, vị giác cũng tốt, chỉ cần một ngụm, nàng có thể biết là rượu tốt hay không, nhưng đồng thời, tửu lượng của nàng lại kém vô cùng, cho nên nàng thường chỉ ngửi chí không uống.
“Nô tỳ đi chuẩn bị bồn nước ấm, vì thiếu gia tẩy (rửa) chân.” Nàng vừa định xuống giường, tiếp tục bổn phận nô tì của nàng làm việc.
“Không cần.”
“Kia…… Nô tỳ cho ngươi chuẩn bị nước ấm, tắm rửa thay quần áo.”
“Tối nay không cần ngươi hầu hạ, về phòng của ngươi đi.”
Nàng kinh ngạc nhìn hắn, cảm thấy thật bất khả tư nghị. Hắn sao lại tốt như vậy, lại có thể để nàng nghỉ ngơi sớm một chút sao? Đối với hắn một hồi biểu hiện chăm sóc tận tình, nàng còn không quen, chỉ sợ là chính mình suy nghĩ nhiều quá.
Phát hiện nàng vẫn còn chưa đi, Khương Thế Dung khóe môi gợi lên gia du tà cười.
“Như thế nào? Luyến tiếc không đi, nguyên lai ngươi nghĩ như vậy hầu hạ ta?”
Nàng hít vào một hơi, nam nhân này thực ác liệt, chính là không buông tha cho nàng một cơ hội gì có thể trào phúng, cảm thấy ảo não, buồn cười là, chính mình nhưng lại đối hắn sinh ra cảm giác không nên có, đó là chờ mong.
Đỗ Tử Vi mi mắt buông xuống, tránh đi tầm mắt của hắn, đem cảm xúc giấu ở trong biểu hiện cung kính, không vì lời nói của hắn mà nao núng, phúc phúc.
“Nô tỳ cáo lui.”
Nói xong, liền rời ra khỏi phòng.
o O o
Nếu nàng nghĩ đến tửu phường lần đó uống rượu, chính là cái ngoài ý muốn, sẽ không lại phát sinh loại sự tình này nữa, thì nàng thực sai lầm rồi.
Cách một ngày, Khương Thế Dung lại tìm nàng uống rượu.
Đại Thanh Tửu Vương Đại Thanh Tửu Vương - Mạc Nhan