Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

Download ebooks
Ebook "Cưới Chui Với Trung Tá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 60
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 582 / 5
Cập nhật: 2017-09-25 02:49:53 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36
gười trong cuộc còn chưa có lên tiếng mà Giai Giai đã tức giận trước rồi.
Đúng là bệnh thần kinh, còn chạy đi hỏi chị dâu tại sao lại gả cho anh trai, đúng là đồ có bệnh mà.” Ngồi vào trong xe, giọng điệu của Giai Giai vẫn không nhịn được như cũ.
Tính tình Giai Giai có vẻ đơn thuần, cô cho rằng chị dâu là của anh trai cô, làm sao có thể để cho người khác có ý đồ với chị ấy, đó là điều không thể được, nhưng nhìn anh trai không có vẻ gì là tức giận, trong lòng cô cũng không hiểu anh trai mình đang nghĩ gì.
“Em tức giận cái gì?” Lưu Vũ một bên khởi động xe, một bên lại nhẹ nhàng bâng quơ hỏi.
“Anh, anh không tức giận sao? Em còn đang tức giận thay cho anh đấy.” Giai Giai nhớ đến sắc mặt của người kia lại nhịn không được “Phi” một tiếng.
Lưu Vũ khẽ cười lên, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Từ Nhan, miệng nói: “Anh có chị dâu của em yêu là được rồi, những thứ khác trong mắt anh chỉ như mây khói mà thôi.”
Giai Giai cảm thấy anh trai mình quá mức bình tĩnh rồi. Cô cũng biết anh trai mình rất yêu chị dâu, trong lòng cũng cảm thấy rất hâm mộ tình yêu đó, cuối cùng nghĩ, bản thân mình đến khi nào mới có thể có được một người đàn ông yêu mình như vậy? Trong đầu, lại kìm không được mà nhớ đến hình ảnh một người đàn ông, mấy ngày hôm nay vẫn hành hạ người đàn ông của cô.
Từ Nhan bị anh nhìn đến xấu hỏi, đánh một cái lên vai anh: “Mau lái xe đi, lúc lái xe mà nhìn như thế hỏng mắt bây giờ.”
“Nhìn xem, sao lúc nào cũng dung dữ với anh như vậy, em có thể dịu dàng một chút không, chỉ cần một chút thôi?” Lưu Vũ nói xong, dùng tay chỉ chỉ khoa chân múa tay một hồi.
Từ Nhan đột nhiên im lặng, cô lại nhớ tới sự kiện ở văn phòng. Thật ra nói rằng cô khổ sở cũng không phải, cô tức giận là vì anh đột nhiên lại xuất hiện ở văn phòng cô, mà những đồng nghiệp hình như còn nhận ra anh, anh khiến cho cô phải mất mặt. Cô tức giận với anh, không bằng nói đúng ra là cô làm đồng nghiệp phải thất vọng, tất cả mọi người đều thích xem náo nhiệt, luôn mong đợi dịp cô luống cuống, cô không hiểu việc cô luống cuống thì có điều gì tốt cho bọn họ. Đối với Triệu Thượng, có lẽ nếu là trước kia sẽ có một chút thương cảm, dù sao giữa hai người đã từng có gần hai năm, khi không còn tình cảm nữa, sẽ trở thành một tảng đá nóng dần nguội.
Trừ bỏ chuyện Triệu Lượng nghe theo lời cha mẹ mà chia tay cô, còn lại thì hắn đối xử với cô rất tốt, tính tình cũng được, mặc dù có những lúc cũng khiến cô tức giận, nhưng tổng thể mà nói thì đối xử với cô cũng không tồi. Nhưng khi cô bị bêu xấu ngay trước mặt cha mẹ hắn, mà một câu nói giúp cô hắn cũng không có, thậm chí hắn còn nói chia tay với cô ngay trước mặt cha mẹ hắn, mà cái này mới là nguyên nhân kết thúc. Cô là người vô cùng sĩ diện, mà khi đó bản thân mình lại bị mất hết mặt mũi trước mặt cha mẹ của người yêu như vậy, cô biết cho dù hắn có không nói lời chia tay lúc đó thì giữa bọn họ cũng kết thúc rồi, bởi vì kiêu ngạo của bản thân không cho phép cô vẫn có thể xuất hiện ở trước mặt hắn nữa.
Tục ngữ đã từng nói, người quân tử nói lời ngay thẳng, còn kẻ tiểu nhân làm việc thâm độc. Không sợ Diêm Vương, chỉ sợ quỷ khó dò. Cô không biết tại sao Triệu Thượng đột nhiên lại trở thành như thế, trước kia hắn tuyệt đối không cư xử như vậy, cô đã nói cho hắn cả việc cô đã kết hôn rồi, thế mà không biết hắn còn vướng mắc điều gì lại có thể làm càn ngay trước mặt Lưu Vũ như vậy. Biểu hiện ngày hôm nay của Lưu Vũ khiến cô rất hài lòng, nhưng lại khiến cô vô cùng nghi hoặc: Tại sao hắn lại không ăn giấm? chẳng lẽ hắn yên tâm về cô, không sợ cô bị người khác cướp đi sao? Thậm chí tình địch đã tìm đến cửa rồi, mà hắn lại còn có thể thanh thản tự nhiên như vậy, thật không biết là hắn có thể che giấu được lòng mình quá tốt hay lại là hắn không thèm quan tâm nữa đây.
Ngày hôm nay khiến cô mệt muốn chết, thân mệt mà lòng người cũng mệt mỏi, nằm ở bên ghế phụ, cô nhắm mắt lại chỉ muốn ngủ một giấc. Nhưng trong lòng cứ suy nghĩ đến chuyện này, nên trong lúc mơ màng, cô nhẹ giọng hỏi: “A Vũ, anh có yêu em không?”
Lưu Vũ đang lái xe, đột nhiên nghe thấy câu hỏi của cô, quay đầu lại nhìn sang phía cô, đã thấy cô nhắm mắt lại, giống như vừa ngủ thiếp đi, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười. Nhớ lại câu nói của cô lúc đối phó với Triệu Thượng: “Bởi vì tôi yêu anh ấy.” Lúc đó là vì đối phó, còn đây mới đích thực là lời nói chân tình của cô sao? Nhìn cô ngủ thiếp đi, anh bắt đầu giở trò, cũng không để ý đến việc em gái mình còn đang ngồi ở phía sau, liền khẽ dỗ dành hỏi: “ Bảo bối nhà chúng ta có yêu anh không?”
“…” Giọng cô thì thào trong cổ họng, câu nói tiếp theo biến thành tiếng than nhẹ, nhưng cũng không nghe thấy thành lời.
“Cái gì? Em yêu ai?” Lưu Vũ dừng xe lại, nghiêng tai cẩn thận nghe.
“Yêu…” Giọng nói của cô biến thành tiếng ngâm ở trong cổ họng, căn bản không nghe rõ lắm.
Giai Giai ngồi ở ghế sau bật cười ‘phốc’ một tiếng, lấy tay chỉ chỉ mặt anh nói: “Anh, anh đúng là không biết xấu hổ.”
Lưu Vũ lườm cô một cái, lấy tay chỉ cô nhìn miệng mình, làm động tác chớ lên tiếng, tiếp theo nghiêng người về phía trước, tiếp tục hỏi Từ Nhan: “Bảo bối, em có yêu A Vũ không?”
Giai Giai nghe thấy mà toàn thân nổi da gà, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lúc vô thức lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đang ở đầu đường đi tới, trong lòng cô vui vẻ hẳn lên, cũng không nói lời chào biệt với anh trai, đang định mở cửa xe ra ngoài, lại bị bóng dáng xinh đẹp hấp dẫn bên cạnh người đàn ông kia kéo đi, tay khẽ nắm lấy cái nút mở cửa xe, sững sờ không có mở ra.
Cô nhẹ nhàng dựa lưng vào ghế ngồi, cảm thấy giống như có một tảng đá đang treo ở trong lòng cô, cảm giác vô cùng áp lực, vô cùng khó chịu, chặn ở trong lòng cô khiến cô càng thêm hoảng hốt.
Ở ghế trước Lưu Vũ vừa dỗ vừa lừa, cuối cùng cũng biết được đáp án mình mong muốn, trong lúc vô tình quay đầu lại, lại thấy Giai Giai uể oải ngồi ở ghế sau, giống như tâm trạng nặng nề, anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Nha đầu em làm sao vậy? Xế chiều hôm nay đột nhiên xông vào thư viện, hiện tại trông bộ dạng không khác gì người sắp chết, người nào đã đắc tội với em rồi hả?” Hắn cảm thấy rất kỳ lạ không hiểu sao tâm trạng em gái lại biến chuyển nhanh như vậy
“Đàn ông!” Giai Giai than thở kêu to.
Lưu Vũ xoa cằm nói: “Xem ra chị dâu em nói rất đúng, em nên tìm một người đàn ông mà yêu thương đi, hôm nào anh sẽ nói chuyện với doanh trưởng Cao một chút, để anh giới thiệu em với hắn gặp mặt.”
“Anh, tại sao anh lại cũng bắt đầu học theo chị dâu đi làm chuyện mai mối như vậy rồi? Giai Giai chỉ cảm thấy đầu cô đau như búa bổ.
“Không phải là học theo, mà là anh cảm thấy dạo gần đây trông em có vẻ không ổn cho lắm.” Càng nghĩ càng cảm thấy hình như Giai Giai đang có tâm sự gì giấu giếm bọn họ.
Từ Nhan đang mơ mơ màng màng, nhưng vừa nghe hai tiếng mai mối thôi mà người đột nhiên thanh tỉnh, hỏi: “Cần mai mối cho ai?”
“Cho Giai Giai.” Lưu Vũ khởi động xe.
Từ Nhan lập tức lên tinh thần, hỏi: “Anh đồng ý làm mối cho Giai Giai và doanh trưởng Cao rồi hả?” Quá đẹp rồi, đem doanh trưởng Cao lạnh lùng lãnh khốc và Giai Giai hoạt bát hợp thành một đôi, thật sự là một chuyện tốt nhất thế gian. “Em đã tỉnh rồi?” Lưu Vũ ôn nhu hỏi cô.
“Chị dâu vừa nghe thấy chuyện làm mai mối, việc đang làm dở còn bỏ đó mà chạy được, huống hồ chỉ là mơ ngủ.” Giai Giai một nửa nén giận, nửa châm chọc nói.
Từ Nhan cũng không để ý đến cô, lập tức hỏi Lưu Vũ: “Anh có chắc có thể hẹn được doanh trưởng Cao kia không?”
“Có thể, doanh trưởng Cao trước kia đã từng là lính dưới quyền anh, ít nhiều gì hắn cũng có thể nể mặt mũi anh chứ.” Lưu Vũ chậm rãi nói ra.
Từ Nhan tức giận nhìn anh, vỗ mạnh vào vai anh như để giải tỏa, rồi mắng: “Vậy sao anh không nói sớm! Lúc trước hỏi anh có quan hệ như thế nào với doanh trưởng Cao, anh lại nói một kiểu khác, hiện tại anh lại nói đó là lính dưới quyền anh, vậy rốt cuộc lời nào của anh mới là thật hả?”
“Bà xã, lời anh nói đều là sự thật, anh bảo đảm sẽ hẹn được doanh trưởng Cao xuất hiện.” Lưu Vũ giơ tay, như là để tăng sức thuyết phục cho lời thề của mình, nhưng trông lại không giống.
“Cái gì mà anh giúp tôi? Đây là đang giúp cho em gái anh đó, anh đừng có mà nhầm lẫn đối tượng, người được lợi cũng không phải là tôi.” Từ Nhan lườm anh một cái, chỉ cảm thấy anh thật không biết nói thế nào.
Giai Giai buồn bã ngồi dựa lưng vào ghế sau, giống như chuyện bọn họ đang bàn luận không liên quan đến cô, trong đầu cô lúc này chỉ ngập tràn hình ảnh của người phụ nữ xinh đẹp kia đi cạnh tình lang.
Lưu Vũ quyết định ngày mai sẽ về đơn vị để tìm hiểu một chút tin tức, mà việc quan trọng nhất bây giờ là phải làm việc một cách thận trọng bí mật đối với Từ Nhan để khiến cô phải kinh ngạc một phen.
“Giai Giai, anh đưa em về nhà trước, anh và chị dâu đi một lúc rồi sẽ quay về.”
Giai Giai hơi mở mắt, nói một câu: “Em cũng phải đi đến một nơi bí mật.”
“ Giai Giai, quậy ít thôi, phải về nhà đó.” Lưu Vũ nói bằng một giọng nghiêm khắc.
Giai Giai bĩu môi, bất mãn nói: “Được rồi, em biết hôm nay anh muốn dành cho chị dâu một bất ngờ, em không quấy rầy nữa, anh cũng không cần phải đưa em về nhà đâu, tự em có thể bắt xe về được.” Nói xong, cũng không chờ Lưu Vũ trả lời, liền mở cửa xe đi xuống.
Từ Nhan kỳ quái nhìn Giai Giai xuống xe rời đi, cảm thấy hôm nay Giai Giai có điểm khác lạ, nhìn bóng lưng của cô thậm chí còn khiến người ta cảm thấy một chút tang thương, trong lòng càng buồn bực, hỏi Lưu Vũ: “A Vũ, anh lại nói Giai Giai cái gì rồi? Tại sao em ấy lại kỳ lạ như vậy?”
“Anh làm sao mà biết được, mới vừa rồi vẫn còn hi hi ha ha, đột nhiên lại trở nên như vậy, giống như là có tâm sự nặng nề vậy.” Lưu Vũ cũng nhìn ra được biểu hiện khác lạ của Giai Giai.
“A Vũ, Giai Giai ở thành phố N có một mình, bình thường em lại hay phải vội vã đi làm, không thể nói chuyện cùng em ấy được, em ấy cũng chưa từng gây ra rắc rối nào. Cho nên, phải mau chóng tìm được người đàn ông của em ấy, có đàn ông của mình quản, cô ấy sẽ kiềm chế đi nhiều.”
Lời này vừa nói ra xong, hai người đều chìm vào tâm sự nặng nề, rốt cuộc Từ Nhan không còn tâm trạng nào mà đi đến nơi thần bí nữa, bắt Lưu Vũ lái xe quay về nhà.
“Đừng vì chuyện của Giai Giai mà ảnh hưởng đến tâm trạng, nó không phải là trẻ con nữa nên chắc không xảy ra chuyện gì đâu. Đến lúc đó, giới thiệu người yêu cho nó, để cho người đó quản nó là được rồi. Ngoan đừng bĩu môi nữa, vui vẻ lên nào.” Trông Lưu Vũ như một đứa trẻ vỗ nhẹ má cô.
Lúc này, cả người Từ Nhan toát ra một loại điềm tĩnh lạ thường, không còn cái dáng vẻ một phụ nữ nổi giận ngút trời, chỉ trong một giây lát, đã khiến cho Lưu Vũ sợ đến ngây người. Lưu Vũ đưa cô đến một nơi, cũng không phải là một nơi đặc biệt gì cả, cô vẫn cảm thấy kì lạ là tại sao anh phải giữ bí mật với cô như vậy, hóa ra chỉ là đưa cô đến một trung tâm thương mại, nhìn người đến người đi trên đường, người người đi lại tấp nập bên trong trung tâm, trong nháy mắt Từ Nhan cảm thấy kinh ngạc.
“Anh dẫn em đến chỗ này ư?” Từ Nhan khó hiểu nhìn anh.
“Đi vào sẽ biết.” Đến bây giờ Lưu Vũ vẫn còn muốn giữ bí mật.
Từ Nhan có vẻ hơi hiểu, tự nhủ với mình: “Cái này là muốn đi đến nhà mẹ chồng đón năm mới đây mà, cho nên hai người mới đi mua tiểu thuyết phương tây.”
Lưu Vũ không nói lời nào, chỉ cười, kéo cô đến trước một quầy, không phải là quầy bán tiểu thuyết phương tây, cô sợ đến ngây người.
Là một quầy bán nhẫn, Lưu Vũ muốn mua nhẫn tặng cô sao? Suy nghĩ một chút, từ lúc hai người bọn họ kết hôn đến giờ, quả thật anh cũng chưa từng tặng nhẫn kết hôn cho cô, lúc đó là do hai người bọn họ vội vàng kết hôn, còn cô là do bất đắc dĩ, căn bản cũng không nghĩ đến chuyện chiếc nhẫn, hôm nay thấy anh kéo cô đến trước quầy đồ trang sức, cô đã lờ mờ hiểu được phần nào.
Lưu Vũ thấy được sự kinh ngạc trong mắt cô, biết đã đạt được đúng ý mình rồi, liền quay sang nói với cô nhân viên bán hàng đứng quầy: “Đem mẫu hàng ngày đó tôi đã xem lấy ra đây, tôi muốn thử một chút.”
Cô nhân viên bán hàng nói một tiếng “Được”, ngay sau đó lấy từ dưới quầy một chiếc hộp gấm còn đóng lại. Lưu Vũ mở hộp ra đưa đến trước mặt Từ Nhan, rồi mới ở hộp gấm ra, tức khắc một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh xuất hiện trước mặt Từ Nhan.
Đó là một chiếc nhẫn bạch kim có đính kim cương, mặt ngoài của chiếc nhẫn bạch kim được đính thêm các viên kim cương nhỏ viền xung quanh một viên kim cương lớn, trông vô cùng đẹp mắt. Vừa nhìn thấy, Từ Nhan đã bị hấp dẫn rồi, nhưng nhìn kiểu dáng và chất liệu tạo nên nó, cô biết chiếc nhẫn này vô cùng quý giá. Cô thì không để ý, nhưng tiền lương của Lưu Vũ không nhiều, tiêu vào một chiếc nhẫn kim cương này, thật là tốn kém lắm.
“Anh vốn định mua chiếc nhẫn này cho em sao?” Từ Nhan không thể che giấu hết được sự vui sướng của bản thân mà hỏi.
“Thích không?” Lưu Vũ không đáp lời mà trực tiếp hỏi lại.
Thích là thích, nhưng cô biết muốn sở hữu nó thì nhất định không dễ dàng gì, liền hỏi: “Cái này bao nhiêu tiền?”
“Trước hết em không cần nhắc tới chuyện tiền nong làm gì, anh chỉ muốn hỏi em…. Em thích không?” Lưu Vũ hỏi lại một lần nữa.
Từ Nhan cắn cắn môi, nói: “Không thích.” Không phải là không thích, mà là cô không muốn anh phải chi ra quá nhiều tiền, trong lòng cô thầm nói thêm một câu.
Lúc này, nhân viên bán hàng mới nói: “Tiểu thư, chiếc nhẫn kim cương này là kiểu mới nhất của năm nay, có rất nhiều người muốn mua nó, bây giờ lại đang vào thời điểm giảm giá, hiện tại giá chỉ còn chưa đến tám vạn, cô nên suy lại một chút.”
Từ Nhan cắn cắn môi nói: “Là tôi mua hay là cô mua? Tôi nói khó coi chính là khó coi. Tôi cảm thấy chiếc nhẫn kia cũng không tệ.” Nói xong, cô chỉ vào một chiếc nhẫn khác trong tủ kính.
Đó là chiếc nhẫn kim cương vô cùng bình thường, kim cương rất nhỏ, nhẫn cũng làm bằng bạch kim.
Mặc kệ nhân viên bán hàng nói thế nào, Từ Nhan một mực không muốn mua chiếc nhẫn đắt tiền kia. Tám vạn, phải tốn mất bao nhiêu tiền lương của Lưu Vũ đây?!
Lúc này Lưu Vũ đột nhiên nói: “Tôi lấy cái này.” Nói xong, đem hộp gấm mở ra, cầm tay cô lên và đeo nhẫn vào tay cô.
Từ Nhan trợn mắt há hốc mồm, sững sờ nhìn hắn, một lúc lâu cũng không biết nên nói cái gì.
Đúng lúc này Lưu Vũ mới ghé sát vào bên tai cô thì thầm: “Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, chẳng lẽ anh không có khả năng mua nổi cho em một chiếc nhẫn kim cương lớn một chút sao?! Mặc dù nó có hơi đắt một chút, nhưng bạch kim và kim cương đều là những thứ tượng trưng cho sự vĩnh hằng, chỉ cần cuộc hôn nhân của chúng ta lâu bền, thì một chút tiền này có đáng là cái gì đâu.”
Trong giây phút đó, Từ Nhan cảm động đến nỗi mũi sụt sùi, hốc mắt tràn đầy nước mắt, nhào lên hôn môi Lưu Vũ, sau đó ghé sát vào tai anh mà nói: “Tình vững hơn vàng.”
Cưới Chui Với Trung Tá Cưới Chui Với Trung Tá - Ám Dạ Lưu Tinh