Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Minyu
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 51
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 512 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 04:27:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Phiên Ngoại #5
ột số câu chuyện ngắn về vợ chồng Trịnh Mẫn Như ㅡ Hoàng Tuấn Phong.
Câu chuyện 1:
Như là một con người nói nhiều, một người chuyên lải nhải suốt ngày đêm đến mức khiến cả đám phát ngán. Nhưng chỉ có Phong mới trị được Như.
" Này chồng! Anh làm gì mà quần áo bừa bộn thế này hả?! " Như vừa gom quần áo vừa lải nhải.
Phong đứng dậy giúp Như gom quần áo lại rồi bỏ vào sọt đồ. Rồi anh ngồi xuống mở laptop lên dùng tiếp.
" Này! Anh bỏ vào sọt đồ rồi để em giặt hả?! Anh có biết một ngày em làm bao nhiêu việc không hả?! Nguyên ngôi nhà này đều là em dọn, từ sáng tới tối không có tới một phút nghỉ ngơi! "
Phong đứng dậy đem sọt đồ cho vào máy giặt. Rồi anh lại ngồi xuống mở laptop lên.
" Bây giờ anh muốn để em tức chết đúng không? Nhà cửa em còn chưa dọn xong! Được thôi, em sẽ dọn đồ ra khỏi nhà! "
Phong thở dài, đứng lên. Như là vậy, hở tí là đòi dọn đồ ra khỏi nhà.
" Em có im ngay không? "
" Không đấy! Không đấy! Anh làm gì nào?! "
Phong cúi đầu xuống, hôn mãnh liệt vào bờ môi mỏng manh của Như.
" Em thử nói tiếp xem? "
" Anh..! "
Anh tiếp tục một nụ hôn sâu.
" Em có giỏi thì nói tiếp đi? "
Cô im thin thít, không dám nói gì nữa cả.
Aiyo ~ Anh nhà có cách trị vợ thiệt là bá đạo quá đi mà ~
Câu chuyện 2: ( Minyu: Anh chị nhà này từ đầu truyện rất ngọt rồi a, nên cho ngược 1 xíu thôi=)) )
Đây là chuyện đã xảy ra từ vài năm trước, trước khi đám cưới của Như và Phong diễn ra.
Hôm nay, là ngày Như sang Pháp học tập 1 thời gian. Chính xác là 3 năm sau, cô sẽ quay về bên anh.
Ngày tiễn cô đi, anh và cô đều không khóc, đều không nuối tiếc nhau tới mức không dứt ra được. Cô đã hứa với anh rằng 3 năm sau, khi cô trở về, đám cưới sẽ được diễn ra.
" Như! Anh hy vọng tương lai mà em mong chờ, sẽ luôn có anh ở đó. "
Đó chính là lời cuối cùng anh nói với cô. Cô mỉm cười, không nói gì, rồi đi vào cửa khẩu.
3 năm sau, cô ngồi trên chiếc taxi vàng, đi trên con phố Champs-Elysees, tìm 1 món quà đặc biệt, muốn dành tặng anh.
" Arrêter ici! " ( Dừng lại ở đây ) Như nói với tài xế taxi.
Cô đưa tiền cho tài xế rồi đi. Cô tiến tới cửa hàng trang sức Pour Toujours, mở cửa đi vào. Nhân viên nữ tiếp đón cô rất niềm nở, rồi dẫn cô đến chỗ bán trang sức nữ, nhưng cô mỉm cười, lắc đầu, đi về phía trang sức nam. Cô đến chỗ trang sức nam, đưa mắt tìm kiếm một chiếc nhẫn thật hợp với Phong, thật đẹp khi Phong đeo lên tay.
Je suis à toi.
Một chiếc nhẫn nằm ở phía trong cùng khắc dòng chữ đó. Chiếc nhẫn rất đơn giản, được làm từ vàng trắng, và chỉ khắc duy nhất dòng chữ đó.
"Je veux que l'anneau. " ( Tôi muốn chiếc nhẫn đó ) Một cô gái rất xinh đẹp, mái tóc vàng sáng óng ả vô cùng, gương mặt được trang điểm rất dịu dàng, rất tinh tế.
".. Désolé, mais je assez comme ça. " ( Xin lỗi, nhưng tôi rất thích chiếc nhẫn đó ) Như mỉm cười với cô gái kia.
Cô gái nhìn Như một lát, rồi chậm rãi nói: " Cô là người Việt sao? "
A, cô gái này cũng là người Việt.
" Phải. Xin lỗi cô nhưng tôi thật sự rất thích nó.. Liệu.. "
" Không. Tôi cũng rất thích nó! "
" Nhưng tôi đã chọn trước.. "
" Cô chưa đưa tiền, chưa đặt trước hay gì cả, nên tôi vẫn có quyền mua nó! " Cô gái này chẳng hiền lành gì..
" Tôi thích chiếc nhẫn này! Tôi muốn mua nó cho chồng tôi! Chúng tôi xa nhau 3 năm rồi, nên tôi rất muốn mua nó về cho anh ấy.. "
Cô gái nhíu mày nhìn Như, rồi gọi người đứng ở cửa.
" Phong! Anh mau vào đây! "
Gì cơ? Phong? Chỉ là cùng tên thôi phải không? Thật trùng hợp..
Người con trai đó tiến vào, trong chốc lát, cô tưởng Như mình đã không thể đứng vững được nữa.
" Phong, anh xem, em muốn mua chiếc nhẫn đó cho anh, nhưng cô gái này lại không chịu nhường nó cho em! " Cô gái nhăn mặt kéo áo Phong.
Phong thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy Như. Nhưng không quá lâu, anh khôi phục lại vẻ mặt lúc đầu, cười với cô gái đó.
" Em nhường cô ấy đi, được không? "
Cô không khóc. Chỉ là tim như sắp bị bóp nghẹn tới nơi. Ai theo thời gian cũng phải thay đổi. Có thể, anh cũng vậy. Cô xa anh 3 năm, 3 năm trời chỉ liên lạc qua điện thoại, chỉ nhìn thấy nhau qua màn hình, đôi khi thấy rất cô đơn, nhưng nghĩ đến tương lai có anh đang ở phía trước, cô mỉm cười, tự an ủi bản thân mình không sao. Anh không sai, là cô sai, vì đã bắt anh chờ đợi 3 năm mà không biết tương lai thế nào. Mọi thứ sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi Như..
" Cô lấy đi, tôi không cần nữa. " Nói rồi cô đi ra phía cửa.
Phong giữ tay cô lại. Bàn tay ấm áp của anh làm tim cô đau..
" Chờ anh ở cửa. Anh sẽ giải thích với em. "
Cô không nói gì, đi ra ngoài cửa, xót xa nhìn anh và cô gái ấy. Cô gái ấy vui vẻ, nói mãi không ngớt, còn anh, không nói gì, chỉ mỉm cười. Cô nhìn họ mà đau đớn, nước mắt không thể rơi nổi. Tương lai mà em mong chờ, luôn có anh ở đó, nhưng tương lai mà anh mong chờ, liệu có em ở đó hay không?
Như bắt một chiếc taxi, đi về khách sạn. Kết thúc rồi. Chờ làm gì nữa? Để anh nói với cô một câu xin lỗi ư? Không cần đâu. Cô không cần, bởi vì anh đâu có lỗi gì.
Khi cô gái kia và Phong ra ngoài, anh liền tìm kiếm xung quanh, cô không chờ anh..
" Phong, anh đi về dùng cơm với ba em không? " Cô gái không vui vì Phong nhất quyết không chịu nhận chiếc nhẫn đó, nên cô đã để lại, không mua nữa, nhưng anh đã mua cho cô một cái lắc tay rất xinh, bảo là món quà cuối cùng anh tặng cô, cô nhận, trong lòng rất vui, nhưng cô không hiểu sao anh lại nói như thế.
" Hà My, em về đi. Anh có chút việc bận. Ngoan, anh sẽ thương. "
" Phong, hôn em một cái tạm biệt được không? "
" Được thôi. " Anh hôn lên má Hà My một cái.
Nhưng lúc đó, Như để quên túi ở cửa hàng nên đến lấy lại, đến và lại thấy cảnh tượng kia. Anh dịu dàng hôn lên má cô gái đó, cô gái mỉm cười, vui vẻ ôm chầm lấy anh. Chết tiệt! Sao lại khóc thế này!
" Như! "
Anh vừa quay lại thì thấy cô đứng đó, khóc. Anh đau! Khi thấy cô khóc như thế! Anh biết tại sao cô như thế nên anh cần giải thích với cô, nhưng cô lại không muốn nghe, muốn né tránh anh.
Như không màng đến túi xách kia nữa, bỏ chạy đi. Phong chạy theo. Rồi đến phía giữa đường, lúc đó, đèn đỏ, tất cả xe đều ngừng lại, anh bắt lấy tay cô, giữ chặt lại.
" Như, nghe anh giải thích! "
" Em thật sự không muốn nghe đâu Phong! "
" Như, nghe anh nói, sau khi anh nói xong, nếu em vẫn không tin anh, anh sẽ để em đi về phía bên kia đường, còn anh, sẽ đi ngược phía em, vĩnh viễn không liên quan đến nhau nữa, được chứ? "
Cô im lặng. Cô sẽ lắng nghe anh giải thích.
" Hà My là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ cùng anh.. "
Từng câu từng chữ của anh, đang từ từ đâm vào lồng ngực cô.
" 2 năm sau khi em đi, anh nghe ba nói cô ấy bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được 1 năm nữa, rồi anh đến nhà cô ấy thì gặp ba cô ấy, bác ấy nói cô ấy rất thích anh, rất quý anh ngay từ lúc bé, bác ấy cần anh hãy quan tâm, yêu thương cô ấy 1 năm thôi, chỉ 1 năm rồi xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh đã từ chối. Nhưng bác ấy đã quỳ xuống, khóc lóc rất thảm thương, mẹ cô ấy, vì chuyện này đã ngất xỉu và nhập viện, gia đình bác ấy hiện giờ đang rất rối, còn Hà My, cô ấy lại đòi chết, không còn thiết tha gì sống nữa, 1 năm nữa hay 2 năm nữa, cũng sẽ chết thôi. Anh đến bệnh viện, nhìn thấy cô ấy, anh rất đau lòng, tóc cô ấy đã không còn do tiếp nhận hóa trị, làn da xanh xao, môi tím ngắt, cơ thể cô ấy không còn chút sức sống.. Anh đã chấp nhận đề nghị của ba Hà My. Đến tháng cuối, cũng bởi vì cô ấy được sinh ra ở Pháp, nên cô ấy rất muốn qua đây sống vui vẻ những ngày tháng cuối cùng, nên anh đã đưa cô ấy qua đây, em biết không, hôm nay.. Có lẽ là ngày cuối cùng.. "
" Nhưng em đã thấy tóc cô ấy.. "
" Là tóc giả, không thể để cô ấy thấy mặc cảm và bị mọi người chế giễu được.. Em biết không, hôm nay là ngày cuối cùng của cô ấy. Cô ấy cũng như một đứa em gái của anh. Anh quý cô ấy. Mong rằng cô ấy sẽ tha thứ cho anh, về mọi chuyện... "
Như không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy anh.
" Lát nữa sẽ đi thăm cô ấy nhé? Lần cuối cùng.. "
Rồi Như kéo tay Phong về phía bên kia đường.
" Đoạn đường anh đi, dù là phía nào, cũng sẽ có em đi cùng. "
Một nụ hôn được đặt lên môi cô. Nụ hôn này có chút thương nhớ, có chút lo lắng, có chút buồn bã, có chút ngọt ngào, có chút vui mừng..
Anh lấy ra một chiếc nhẫn, đeo vào ngón áp út của cô.
I'm yours.
Dòng chữ được khắc trên chiếc nhẫn ấy.
" Lấy anh nhé, Như. "
Cô gật đầu, mỉm cười nhìn anh.
Je suis à toi.
Em là của anh.
Và anh cũng là của em.
Tương lai của anh và em, ở nơi đó, sẽ luôn có đôi ta, nắm lấy tay nhau, vĩnh viễn không buông.
~HOÀN~
_________________
PN cuối cùng đã xong. Truyện đã chính thức khép lại. Tớ cảm ơn mọi người đã đi cùng tớ hơn 1 năm rồi. Mong tác phẩm mới sẽ được mọi người đón nhận.
Cuộc chiến học đường.
Hy, Kỳ, My, Như, các cô gái ấy đều mạnh mẽ, cũng có 1 phần trong tâm hồn rất yếu đuối, họ đã giết rất nhiều người, nhưng là do hoàn cảnh ép buộc, và họ xứng đáng để yêu và được yêu. Bảo, Lộc, Quân, Phong, họ là những con người nổi tiếng với phái nữ, luôn có người sẵn sàng vì họ mà bất chấp, nhưng họ vẫn chỉ yêu những con người đã có duyên với họ, những con người đặc biệt trong lòng họ qua những cuộc gặp gỡ đầu tiên, những cuộc tranh cãi, những khi buồn giận nhau, nhưng điều đó đã tạo nên những cặp đôi thật sự hoà hợp, thật sự yêu thương nhau. Tớ luôn muốn một kết thúc có hậu cho họ, vì là con gái, ai cũng có quyền mơ mộng mà phải không, vì những chuyện tình đó ngoài đời thật hiếm hoi, nên tớ đem nó vào câu chuyện của mình, để một cô gái nào đó khi đọc vẫn tin rằng phía trước đó, cứ đi đi, sẽ luôn có người đang chờ bạn. Mỗi cô gái, ai cũng có quyền mơ mộng về một người yêu hoàn hảo, nhưng đừng mãi mơ mộng mà quên đi thực tại, nên đừng ngồi đó mà chờ ai đến rước bạn, hãy đứng lên và tìm chàng trai để bạn xứng đáng trao gửi cả cuộc đời. Vì mọi cô gái, ai cũng xứng đáng để yêu và được yêu, nên bạn đừng quá xem thường bản thân, lo sợ sẽ không ai yêu bạn. Tin tớ đi, sẽ có một người đến và yêu bạn, yêu bạn bằng cả trái tim, yêu còn hơn cả bản thân họ nữa, vì họ muốn bù đắp những tháng ngày họ đến trễ trong cuộc đời bạn.
Tạm biệt.
Những cô gái mơ mộng.
Sài Gòn. 17.04.16. 2:14 a.m.
Cuộc Chiến Học Đường Cuộc Chiến Học Đường - Minyu