Nguồn gốc của thiên tài là nguồn gốc của nhiệt huyết.

Benjamin Disraeli

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: An Tĩnh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 12
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 550 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 04:08:23 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
hương 8
Vốn là Phương Lỗi không muốn trong lúc hai người xác định quan hệ liền lập tức ăn Trần Hoa Nghiên. Anh vẫn luôn là người có kiên nhẫn, nếu không như vậy sẽ không nhịn được muốn gặp cô, muốn hôn cô lâu như vậy rồi.
Vốn là dịu dàng khẽ hôn đột nhiên thăng cấp tới cấp bậc cao nhất, anh hung hăng cắn nuốt cô, đầu lưỡi đổi khách làm chủ xông vào miệng cô, cùng với lưỡi dây cô dưa lật tới lật lui, rồi sau đó bừa bãi lại tận tình mút ngọt ngào trong miệng của cô.
Khác với nhu tình mật ý vừa rồi, anh hôn quá mức mãnh liệt khiến Trần Hoa Nghiên hoảng hốt, người uốn éo muốn giãy giụa trốn tránh.
Nhưng mà anh không cho phép, không để cho cô tránh ra kiềm chế của anh, không để cho cô rời khỏi ngực anh, đầu lưỡi nhảy lên, cưỡng ép cô cùng anh dây dưa lẫn nhau.
Là lỗi của cô, nếu như cô ngoan ngoãn để cho anh hôn, anh cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy, cố tình cô lại muốn tới trêu đùa anh, để cho anh phút chốc tình dục bốc cháy lan tỏa như ngọn lửa giữa thảo nguyên khô cằn.
Trong đầu càng không ngừng thoáng qua ý thức như vậy, để cho anh căn bản dừng lại không được, động tác trên môi không ngừng, tay của anh cũng theo đó hoạt động, thuận theo khát vọng đáy lòng đặt lên mềm nhũ trước ngực cô.
Mềm nhũ lớn nhỏ quả thật để cho anh nhiệt huyết sôi trào, mặc kệ cô ngượng ngùng kháng cự, lòng bàn tay cách áo xoa nắn, cảm thấy nụ hoa dù cách mấy tầng quần áo cũng chậm rãi căng thẳng đứng dựng lên, anh cũng không kềm nén được nữa, vung áo cô lên, đẩy cao nội y của cô, đầu ngón tay trực tiếp vân vê tiểu quả mê người này.
Một hồi cảm giác lạ lẫm từ chỗ bị Phương Lỗi vân vê truyền đến, cảm giác khác lạ với lúc tự mình tắm rửa sờ qua, cảm giác anh véo nhẹ xoa nắn cực kỳ gượng gạo, khiến thân thể Trần Hoa Nghiên không nhịn được run rẩy, trong miệng còn không nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ liền đến chính cô cũng đều cảm thấy mắc cỡ.
“Không cần…”
Thể nghiệm quá dọa người như vậy, mà người đàn ông trước ngực càng thêm cố gắng mang đến cảm giác xâm lược trước nay chưa có, mặc dù biết anh tuyệt đối sẽ không tổn thương cô, nhưng những thứ này vẫn để cho cô có chút sợ hãi.
“Đều tại em như vậy, cái người Tiểu Ma Quái này quá hư…” Phương Lỗi trong miệng lầm bầm, động tác trên tay cũng không ngừng, nhưng không quên dùng giọng lên án nói: “Là em để cho anh biến thành như vậy, cho nên em phải chịu trách nhiệm.”
“Em không có…” Nghe vậy cô muốn phản bác, nhưng là anh nửa điểm cơ hội để cho cô phản bác cũng không cho, y phục trên người trong nháy mắt bị lột sạch, áo lót cũng ở đây sau một khắc toàn diện thất thủ, cô còn chưa phản ứng kịp, tiểu quả mềm mại bên phải liền bị anh một hớp ngậm lấy.
Cảm giác tê dại, thấm ướt lập tức đánh thẳng vào giác quan non nớt của Trần Hoa Nghiên, đôi mắt cô dần dần dính vào một tầng thủy sắc mơ hồ, phản kháng giãy giụa cũng dần dần chậm lại, cảm giác toàn thân giống như đều tập trung trên địa phương bị anh ngậm bú lấy.
Cảm thấy cô thần phục, suy nghĩ tự đại, tự mãn trong lòng trong lập tức liền được thỏa mãn, Phương Lỗi càng không có sợ hãi, càng thêm tùy tâm tùy ý thưởng thức vẻ đẹp của cô.
Một bên mềm nhũ bị liếm láp, bú mút, bên kia thì bị anh vỗ về chơi đùa, xoa lấy, Trần Hoa Nghiên không nhịn được thở dốc. Cặp mắt vốn làm cho người khác phải hoảng hốt như soi sáng nội tâm mỗi người nay chỉ khép hờ, thân thể của cô càng thêm nhạy cảm, cảm giác anh vuốt ve trên người như tăng gấp bội.
Cảm giác tê dại như suối trào hướng cô vọt tới, cô cũng không biết thân thể mình thì ra là nhạy cảm như vậy, còn có mình một tiếng rên rỉ kia thật mắc cỡ chết người…
Cô thế nhưng lại phát ra thanh âm như vậy, điều này làm cho cô không chịu nổi cắn chặt môi dưới, không chịu cũng không để iệng mình hô lên thanh âm như vậy nữa.
Không nghe được thanh âm ưa thích, Phương Lỗi thoáng dừng lại động tác liếm bú nhũ hoa của cô, nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, rồi sau đó trong miệng dùng sức một cái, anh hung ác cắn một cái ở trên đầu vú đang cứng rắn kia.
Chỗ bị cắn thật ra thì không đau, nhưng tê dại đến kinh người, Trần Hoa Nghiên bị sợ một cú, đồng thời miệng kêu lên một tiếng thét kinh hãi, đôi măt ướt át cũng không nhịn được mở ra, đáng thương nhìn tới anh.
Bị một đôi mắt như vậy dùng ánh mắt vừa thấy đã thương mà nhìn, bình thường đàn ông đều không nhịn được, huống chi là Phương Lỗi vốn đã bị đôi thủy mâu này mê hoặc thật sâu, nhất thời anh chỉ cảm thấy có cái gì ở trong người nổ tung.
Thật là hỏng bét, không chỉ kế hoạch ban đầu toàn bộ bị lật đổ, hơn nữa còn bị cô mê đến nỗi ngay cả lý trí cái gì cũng vứt bỏ toàn bộ. Anh tự tay cởi áo sơ mi trên thân, y phục trên người cô, chỉ mấy cái áo sơ mi màu hồng liền rơi xuống đất, bao trùm trên y phục của cô.
Cánh tay của anh vừa thu lại, thân thể hai người trần trụi liền dính sát.
Cơ thể anh cứng rắn hòa hợp với thân thể mềm mại của cô, toàn thân bọn họ trên dưới kết hợp như thế giống như cô trời sinh đích xác vì anh mà tạo thành. Thuộc về anh, chỉ một mình anh.
Đại não mê loạn không cách nào suy tư, bây giờ Trần Hoa Nghiên đã không có năng lực suy nghĩ hiện tại đến cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể theo động tác của anh mặc cho anh loay hoay.
Khi môi Phương Lỗi lần nữa ngậm tiểu quả trước ngực mình thì cô không thể đè nén cảm giác chưa bao giờ có cùng thanh âm rên rỉ, thở dốc, theo anh chút nhẹ chút nặng nhẹ gặm, bú mút. Cô thở dốc chợt nhanh chợt chậm, chợt cao chợt thấp, giống như ngâm xướng bài hát tình yêu thuộc về anh và cô.
Bàn tay thoáng khó hiểu, Phương Lỗi rời đi mềm nhũ của cô, đi xuống đến hông của cô, da thịt mềm mại bên eo co dãn, để cho anh yêu thích không buông tay, bên hông mè nheo sau một lúc lâu, anh nhẹ nhàng linh hoạt cởi khuy quần jean cô ra. Lấy được một tia khe hở, bàn tay liền lập tức dò vào trong quần lót của cô, ấn lên bờ mông uyển chuyển của cô.
Bởi vì người mẫu phải giữ vững vóc người thon thả, cho nên lúc rãnh rỗi Trần Hoa Nghiên sẽ gặp làm vận động hoặc là động tác tố thân, thân thể của cô trừ bên ngoài mềm mại không xương, cái mông của cô càng làm cho người không buông tay được, mà Phương Lỗi chính là không bỏ được buông tay mà xoa lấy.
Địa phương tư mật bị anh suồng sã xoa nắn tứ phía như thế, cô vươn tay nắm cổ tay của anh, muốn lấy ra bàn tay đang xoa nắn từ trên mông mình, nhưng là anh như thế nào có thể cứ như vậy buông ra.
Phương Lỗi không những không thả, một bàn tay khác cũng phụ trợ dường như cùng nhau đi tới vú của cô, nâng gương mặt tuấn tú gắn đầy tà khí trước ngực cô lên, còn xấu xa cười với cô một tiếng, hai tay bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn toàn thân, so với vừa nãy chỉ có một bàn tay hoạt động thì lúc này càng sắc tình hơn, càn rỡ hơn.
Thấy thế chân Trần Hoa Nghiên cũng mềm nhũn, đôi tay khoác lên trên vai của anh, đầu ngón tay cô hơi cong, lưu lại mấy đạo vết đỏ trên bờ vai màu mật ong của anh.
Tư thế như vậy để cho anh không cách nào làm được nhiều hơn cũng không cách nào tận hứng, cho nên anh bỗng dưng ôm lấy cô, hướng của mình phòng nghỉ ngơi đi tới.
Ban đầu mở phòng khám bệnh chỗ này Phương Lỗi đề phòng mình thỉnh thoảng bởi vì giải phẫu quá nhiều quá mệt mỏi, mà giữ lại một gian phòng nghỉ ngơi ình.
Bình thường anh rất ít dùng phòng nghỉ ngơi, nhưng cũng cho công nhân làm vệ sinh quét dọn dọn dẹp.
Hiện tại gian phòng nghỉ ngơi này liền thể hiện chút công dụng…
Diễn đàn Lê Quý Đôn
Trên giường lớn màu hồng, hai thân thể trần truồng cọ sát lẫn nhau, một cứng rắn một mềm mại, một đen một trắng, người xem nhiệt huyết sôi trào, miệng khô lưỡi đắng.
Mắt Phương Lỗi nhìn xuống người phụ nữ phía dưới, đầu tóc dài kia nhuộm thành màu trà xõa ở trên gối, mấy sợi tóc bởi vì mồ hôi mà dính vào bên má Trần Hoa Nghiên, đôi mắt tròn sáng ngời giờ phút này hé mở, bên trong một mảnh sương mù, cộng thêm hai gò má cô ửng đỏ, có một loại nhu nhược cùng với quyến rũ không nói ra được.
Người phụ nữ này là của anh, chỉ có anh mới có thể nhìn thấy cô yêu kiều như vậy.
Dục vọng trong ngực đột nhiên tăng lên để cho anh quả quyết tách hai chân của cô ra, chen người vào giữa hai chân cô, phái nam ngẩng lên thật cao như có như không cọ qua chỗ tư mật giữa đùi của cô.
Cả người cô run rẩy, bị loại thân mật như vậy đụng vào làm cho cô chỉ muốn đem thân thể co lại, nhưng người đàn ông trên người cô không cho, ngược lại, còn lần nữa ngậm Tiểu Quả mềm trên vú của cô mà bú mút rồi khẽ cắn.
Ngón tay thon dài đi xuống, từ Tiểu Quả mềm trên vú đi xuống, đi qua chiếc bụng mềm mại, phất qua bắp đùi hoạt nộn, sau đó đi tới địa phương cô muốn ẩn núp giữa hai chân.
Bởi vì mới vừa bị trêu chọc, thân thể Trần Hoa Nghiên nhạy cảm đã sớm ướt át, chỉ cần ngón tay của anh vừa đụng, liền phát hiện ra bí mật nhỏ của cô, nhưng mà cô vô lực ngăn cản, chỉ có thể thở hồng hộc, cảm giác lưỡi anh nhẹ đặt lên chỗ tư mật của mình.
Cô nặng nề thở dốc một tiếng, chỉ vì ngón tay Phương Lỗi cố tình làm bậy, giữa cánh hoa đã ướt át của cô qua lại hoạt động, theo di chuyển của anh, miệng tiểu huyệt khép chặt thế nhưng càng tiết ra nhiều dịch thủy hơn, mà anh lần nữa hoạt động, để cho chỗ kín đã ướt át của cô sinh ra nhiều thủy dịch hơn nữa.
Người phụ nữ yêu mến vì mình mà động tình, Phương Lỗi chỉ có cảm giác dục vọng của mình càng thêm hung mãnh, nhưng anh lại kềm chế xuống, bởi vì cô cử động không lưu loát cùng với phản ứng khắp nơi nói cho anh biết, cô còn là một người phụ nữ chưa biết mùi đời, lần đầu quá mức mãnh liệt sẽ làm cô cảm thấy khó chịu.
Những thứ mãnh liệt kích tình kia, về sau bọn họ có thời gian hơn có thể từ từ chơi, hiện tại anh cần tốn nhiều thời gian hơn cùng với kiên nhẫn, đi để cho cô hoàn toàn nở rộ vì anh.
Đầu ngón tay thay đổi phương hướng, đè xuống tiểu hạch cứng rắn mà cô cẩn thận cất giấu, cánh hoa theo hoạt động xoa nắn, tiểu hạch màu hồng từ từ mà trở nên cứng hơn, thậm chí dính vào một tầng sâu sắc đỏ tươi hơn, ở thủy dịch tôn lên cực kỳ kiều diễm, cực kỳ xinh đẹp.
Phương Lỗi muốn cho cô lấy được nhiều vui thích hơn, muốn nhìn cô hoàn toàn đắm chìm vào trong sự kích tình của anh, anh đột nhiên đưa ngón tay hướng miệng huyệt khép chặt mà thăm dò, mấy đốt ngón tay theo thủy dịch tràn đầy thuận thế đi vào bên trong hoa huyệt chặt chẽ mà ấm nóng kia.
Thình lình xảy ra đau nhói để cho cô nâng hai hàng lông mày đau kêu thành tiếng, khi anh lần nữa xoa nắn đau đớn trong thân thể nhạy cảm dần dần tản đi, thay vào đó là một loại khoái cảm xa lạ chưa bao giờ thể nghiệm qua, cô khó nhịn thở dốc rên rỉ ra tiếng, thân thể trở nên hưng phấn mềm mại hơn.
Đầu ngón tay truyền tới trận trận thấm ướt cùng với tiểu huyệt càng ngày càng co rút lại, ám chỉ người phụ nữ phía dưới sắp đạt tới cao trào, anh không khỏi tăng nhanh động tác đầu ngón tay, thậm chí lại thêm vào một ngón tay dài khác, hai ngón tay đồng thời ở trong tiểu huyệt mềm mại chặt khít đến cơ hồ để cho anh nửa bước cũng khó đi của cô mà rút ra đâm vào, mà ngón cái càng không ngừng xoa nắn tiểu hạch đã trở nên đỏ tươi của cô, buộc cô tiết ra nhiều dịch thủy hương vị ngọt ngào hơn.
Gia tăng ngón tay khiến cả người Trần Hoa Nghiên buộc chặt hơn, cảm giác mình sẽ bị anh làm cho nổ tung, nhưng cô không cách nào mở miệng cầu xin tha thứ, toàn bộ bởi vì khát vọng xen lân khó chịu chất chứa trong người cảm giác càng ngày càng nhiều, khi anh một cái đâm khẽ thì tất cả cảm giác giống như nước thủy triều bao phủ lấy cô.
Hét lên một tiếng, bị cảm giác lạ lẫm hù dọa, sợ đưa tay ôm cổ Phương Lỗi thật chặc, không để ình bị bao vây trong cảm giác này mà hít thở không thông.
“Đây là… cảm giác gì?” Trần Hoa Nghiên nỉ non, không biết là hỏi thăm người đàn ông kia, hay là chính mình.
Hô hấp rối loạn cùng mỗi một chỗ trên người cũng không có từ trong kích thích như vậy bình phục lại, cô lại cảm thấy chống đỡ trước thủy huyệt chặt khít kia không phải là ngón tay nóng bỏng lúc nãy. Lập tức liền ý thức được đó là biểu tượng phái nam mạn mẽ của Phương Lỗi đang muốn cô.
Cô rất kinh ngạc cư nhiên mình không có nửa điểm cảm giác muốn lùi bước, ngược lại, đáy lòng của cô dâng lên một cỗ mong đợi.
Mà Phương Lỗi cũng không có để cho cô chờ đợi quá lâu, anh từng chút từng chút chậm rãi tiến vào trong cô, không nóng không vội, giống như đang lăng trì mình mà tiến vào.
Anh tiến vào để cho cô biết cái gì mới gọi là chân chính căng cứng, hai đầu ngón tay này đã để cho cô cảm thấy căng kín nếu so với dục vọng của anh quả thực là gặp sư phụ không đáng giá nhắc tới.
Mặc dù biết người phụ nữ khi liền sinh con sẽ to ra, cô dĩ nhiên cũng có thể tiếp nhận toàn bộ anh, nhưng là đáy lòng kinh hoảng để cho cô không ngừng được thốt ra lời, “Không cần, sẽ đau…”
Không rõ lời nói từ trong miệng của cô nói ra, giống như lửa đang thiêu đốtừng hực cộng thêm một chậu dầu cháy, khiến dục hỏa Phương Lỗi cháy sạch càng dữ dội hơn.
Khổ cho nhẫn nại của anh lại một lần nữa thua ở trên tay của cô, hạ thân dùng sức một cái, anh thật sâu xỏ xuyên qua đường mòn đang co rút nhanh, thẳng đến chỗ sâu nhất của cô.
Động tác của anh mang theo thủy dịch trơn bóng, cho nên cho dù là hư thân thì đau đớn cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, rất nhanh Trần Hoa Nghiên liền thích ứng cụ vật nóng bỏng rắng chắc không thuộc về mình đang tiến vào trong cơ thể, mà vật này vẫn còn ở trong cơ thể cô mơ hồ to trướng nhảy lên. Không khó nhận thấy được cô đãthích ứng, hơn nữa tiểu huyệt của cô đang co rụt lại kẹp chặt cự vật của anh, để cho anh cảm thấy dục tiên dục tử.
Bàn tay nắm giữ hông cô, Phương Lỗi không bao giờ muốn nhẫn nại nữa, bắt đầu hưởng dụng thức ăn ngon phía dưới đang thuộc về anh.
Một hớp nhận một hớp, một cái tiếp một chút, mang theo ngọn lửa kinh người đem lấy cô đốt cháy hầu như không còn một chút.
Đôi tay Trần Hoa Nghiên vịn thật chặt gáy của anh, thân thể cùng anh thật chặt kề nhau, cô không cần cùng anh tách ra xa như vậy, cho dù thân thể hai người hiện đầy mồ hôi, trần truồng cọ sát lẫn nhau thì cảm giác kia thật sự rất mắc cỡ, nhưng cô vẫn không muốn tách ra, tình nguyện cùng anh hoàn toàn dán sát quấn quýt lấy nhau.
Anh đoán được ý tưởng của cô, cho nên chợt ôm cô đến trên đùi. Cho dù ngồi ở trên đùi của anh, nhưng cô chỉ là cùng anh kề cận, cái nhận thức này để cho khóe môi anh nhẹ nâng lên, môi mỏng ngậm lỗ tai xinh xắn của cô, đầu lưỡi liếm mút, bàn tay còn lại nắm lấy hông của cô hung hăng đè xuống dưới.
Bị cự vật nhắm thẳng đi vào không có cảm giác quá mức khó chịu, Trần Hoa Nghiên cơ hồ chỉ giống như bị ném vào trong nước nóng giật mình nhảy lên nhưng mà thân thể của cô lại bị anh vững vàng nắm giữ, chẳng những không có văng ra, ngược lại còn bị anh đè xuống lần nữa, một lần lại một lần ngay ngắn đi vào, chống đỡ ở chỗ sâu nhất.
Anh đoạt lấy quá mức cường thế cũng quá mức hoàn toàn, cô cơ hồ không chịu nổi, bị chiếm giữ đồng thời một ít cảm giác xấu hổ khoái cảm, phong phú không ngừng vọt tới để cho cô lại không bỏ được, chỉ có thể không giãy giụa, mặc anh nắm thân thể của cô trong tay, mà cô chỉ có thể theo động tác của anh, bật ra một tiếng lại một rên rỉ thở dốc khó nhịn.
Mới đầu động tác Phương Lỗi còn chậm chạp dịu dàng, từ từ chen vào, từ từ chen ra, cho dù xâm nhập nhưng cũng sẽ không để cho cô khó chịu, nhưng dần dần thân thể của cô càng ngày càng mềm, trong thủy huyệt tiết ra nhiều thủy dịch hơn, khẽ co rút nhanh khiến động tác của anh chợt thêm mãnh liệt tăng lên, thậm chí buộc cô nghênh hợp anh.
Mới vừa buông thả qua một lần áp lực lại lần nữa ở bụng đang lúc ngưng tụ, nhưng so với nãy nhanh hơn, mãnh liệt hơn, khi anh gần như điên cuồng chạy nước rút, thân thể của cô căng thẳng, khi anh đâm sâu một cái không thể tưởng tượng nổi, cả người cô run rẩy, tiểu huyệt mềm mại bị chiếm giữ chảy ra một mảnh đầm nước, để cho cô xấu hổ, rồi lại có một loại khoái cảm thỏa mãn không cách nào nói rõ.
Mà cơ hồ là trong cùng một lúc đạt đến cao triều, nhớ tới lúc này anh không có mang đồ bảo hộ thì đã không kịp rút người ra, chỉ có thể mặc ình ở chỗ sâu nhất của cô buông thả ra, lấp đầy trống không.
Sau khi hô hấp trở lại vững vàng, Phương Lỗi ôm cô, chậm rãi nằm trên giường mềm mại, bàn tay yêu thương ở trên người cô qua lại vuốt ve, giống như yêu thích không buông tay, không bỏ đi được.
Thân thể Trần Hoa Nghiên cảm thấy cực độ mệt mỏi, nhưng mà trong lòng tràn đầy thỏa mãn trước nay chưa từng có.
Cô khép mắt con ngươi thật sâu ngủ say, khóe môi còn mang theo nụ cười thõa mãn đến chính cô cũng không biết.
Nhưng mà anh nhìn thấy rồi, không nhịn được kích động, tiến lên hôn lên khóe môi để cho anh cả người bị run rẩy.
Nếu như lần này thật vừa lúc mang thai, vậy anh nhất định sẽ buộc Phó Quân quyền tạm thời bắt cô dừng hợp đồng, không để cô tiếp tục chụp hình hay quảng cáo nữa.
Vừa nghĩ tới Trần Hoa Nghiên có thể vì thế mà mang thai, trong đầu Phương Lỗi đều là một màn mới vừa rồi cô ôm Tiểu Bối bối mỉm cười, này tình cảnh thật sự tốt đẹp đến anh cũng động lòng, bắt đầu ảo tưởng nếu như tương lai bọn họ cũng có con gái, cô cũng sẽ dịu dàng như thế ôm đứa bé của bọn họ, sau đó cười nhìn anh.
Anh lại không dám tưởng tượng nhiều, bởi vì anh sợ cô lần này không có bầu được, đưa tới dục vọng muốn khi dễ cô thêm mấy lần nữa.
Cô chỉ là lần đầu tiên, nên hảo hảo mà nghỉ ngơi không nên có quá nhiều vui thích quá mức, cho nên anh chịu đựng, chỉ là ôm cô, ôm chưa bao giờ có thỏa mãn theo cô cùng nhau ngủ.
Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được - An Tĩnh