Love gives light even in the darkest tunnel.

Anonymous

 
 
 
 
 
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 32
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3423 / 145
Cập nhật: 2015-11-28 04:27:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27
u Dương Y Phàm đi rồi, cái bóng khuất dần của anh ta nhìn sao mà cô đơn, tôi phát hiện anh ta không phải hạng công tử phóng đãng như nhiều người tưởng, ẩn sau vẻ ngoài phóng túng đó cũng là một trái tim chân thành.
Lâm Nhĩ Tích thật không xứng với anh ta, ông trời nên cho anh ta gặp người phụ nữ tốt hơn.
Tôi nhận ly sữa nóng thơm phức từ tay nhân viên phục vụ, đặt trước mặt anh: “Ông nội đã đoạt tuyệt với anh rồi ư?”
“Không … là anh đoạn tuyệt với ông.” Giọng anh kiên quyết mà bình tĩnh đầy vẻ bất cần, dường như tất cả anh đều không bận tâm.
“Thật ra anh không cần căng thẳng như thế, không phải em nhất định yêu cầu một danh phận.”
“Nhưng anh cần.”
Đến lúc này anh vẫn còn tâm trí dỗ dành tôi.
Tôi cười, lườm anh: “Người ta nói nghiêm túc với anh mà.”
“Ờ, nói nghiêm túc… Đại sứ quán cho biết các giấy tờ cần xác minh, phải đợi vài ngày nữa.”
“Đã đợi bao năm rồi, thêm mấy ngày nữa cũng có vội gì.”
Tôi chăm chú khuấy cà phê, nhìn những gợn cà phê đen trong ly, từng vòng, từng vòng bất kể khuấy thế nào chũng cũng quay đều quanh tâm xoay, giống như đồng tử trong mắt anh.
“Anh và ông nội không thể nói chuyện nghiêm túc với nhau được à?”
“Không thể. Ông luôn cho rằng anh ở lại nhà họ Lâm, nhường nhịn ông là nhằm vào tài sản nhà họ Lâm. Trong mắt ông chỉ có tiền bạc, quyền lực, tưởng rằng dùng những thứ đó có thể khống chế tất cả.”
“Vậy tại sao anh ở lại nhà họ Lâm, liên tiếp nhượng bộ ông?”
Anh cúi đầu, không trả lời.
“Vì trước sau ông cũng là người thân duy nhất của anh, là ông nội anh, đúng không?”
Anh vẫn im lặng.
Anh không như tôi, có thể giấu giếm nhưng không nói dối.
Những chuyện không muốn cho tôi biết, nhất định anh không mở miệng, nhưng chưa bao giờ nói dối trắng trợn như tôi.
Cho nên, khi anh im lặng chính là câu trả lời.
Âu Dương Y Phàm nói đúng, có những thứ không thể rũ bỏ, tình cảm ruột thịt không thể coi thường, lựa chọn này với anh thật quá khó khăn.
“Anh cho rằng, ông thực sự không quan tâm đến anh? Nếu anh không phải rọt máu duy nhất của nhà họ Lâm, anh có chết ngoài đường ông cũng không bận lòng? Nếu không phải ông cần người lo giữ cơ nghiệp, ông sẽ không nuôi dậy anh?”
“Băng Vũ, em nghĩ quá nhiều rồi.”
“Anh cố tình nói như vậy để chọc tức ông phải không? Anh biết ông nhất định tức giận nên mới nói như thế.”
Anh sững người một lát, sau khi bình tĩnh lại, nắm chặt tay tôi, nói: “Được, nếu em nhất định muốn biết, anh sẽ nói. Trước khi qua đời, bố anh cầm tay anh đưa cho ông… Ông không nói gì, chỉ ho liên tục, ho đến mức tay run lên nhưng vẫn không xòe bàn tay cho anh.” Anh hít một hơi dài, dừng một chút lại tiếp. “Mấy năm nay, anh rất ít khi về nhà, dù có về, ông cũng không chủ động bắt chuyện với anh, có lúc hai ông cháu cả tháng trời không nói với nhau câu nào, nhìn thấy nhau cũng không ai chào hỏi, có lúc chưa nói đến hai câu đã cãi nhau… Nhưng cho dù anh về muộn thế nào, phòng đọc sách luôn sáng đèn, khi anh về phòng rồi thì mới thấy tắt. Anh rất thích ánh đèn đó, nó giống như ánh mặt trời trong đêm đen, chiếu sáng lòng anh, số mệnh buồn thảm của anh, cho nên anh thường ngồi trước cổng nhà, nhìn ánh đèn sáng tới tận lúc bình minh.”
“Anh biết ông đang đợi anh?”
“Anh biết, nhưng chỉ cần nhìn ông, anh đã thấy mệt mỏi… Nếu không vì ánh đèn ấy, anh đã sớm đoạn tuyệt với ông, đâu phải đợi đến hôm nay.”
Tôi đã hiểu tất cả, không phải họ thù ghét nhau, chỉ là không thể hoad hợp, cá tính quyết liệt, lạnh lùng như nhau khiến họ luôn đối lập mỗi khi ở bên nhau.
Trong mắt họ không có đúng sai, chỉ có thắng thua.
Nhưng thâm tâm họ vẫn quan tâm đến nhau. Nhất là Lâm Quân Dật, anh rất tinh tế, rất hiểu tâm ý của người khác nên tính cách anh thật sự cương nghị, quả quyết nhưng vẫn có nhiều mặt mềm yếu, nhất là trong tình cảm.
Tôi uống một ngụm cà phê lớn, thấy đắng ngắt, mới chợt nhớ mình quên cho đường.
Anh cười, nhấc cốc cà phê khỏi tay tôi, đưa cho tôi ly sữa: “Băng Vũ, em đừng nghĩ vẫn vơ, có những việc cần có thời gian mới hiểu hết được… nhất định có ngày ông biết là ông sai.”
“Nếu ông mãi mãi không nhận ra mình sai thì sao?”
Anh ngả người vào thành nghế: “Dù gì anh cũng đúng.”
Tôi đang định nói thì có điện thoại, không hiểu sao cứ nghe tiếng chuông điện thoại là tôi hốt hoảng, càng ngày càng nghét đứa con đẻ của thời đại thông tin vũ bão này. Nhìn tên người gọi trên màn hình, tôi đột nhiên hiểu vì sao đêm đó Lâm Quân Dật lại ném điện thoại qua cửa sổ. Lúc này tôi quả thật rất muốn ném đi càng xa càng tốt, nhưng tiếc là…
Tôi ngẩng lên, bối rối nhìn anh, không biết nên tắt hay nên nghe.
Anh nhận ra điều đó, rút điện thoại khỏi tay tôi, lạnh lùng nhìn lướt cái tên trên đó rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu, mới ném trả tôi, cúi đầu lặng lẽ nhấm nháp cà phê.
Tôi dùng toàn bộ sức lực nhấn nút nghe, cảm giác như nhấn nút khai hỏa quả bom, chờ đợi thế giới nổ tung.
“Em vừa đi Lạc Bình về à?” Tiếng Ngô Hàng vang trong điện thoại, vẻ mong đợi.
“Vâng.”
Ngô Hàng dừng một lát lại hỏi: “Em gặp cậu ta chưa?”
“Vâng.”
Tôi ngước nhìn Lâm Quân Dật ngồi bên, lúc anh uống cà phê, những ngón tay trắng như sứ cầm chiếc cốc đưa lên môi, động tác mê hồn đến nỗi nếu dùng từ “tao nhã” e không thể nào lột tả hết. Sự trầm lặng đó không phải là lạnh nhạt mà tàng annr một vẻ dữ dằn đáng sợ khiến người ta lạnh sống lưng.
Ngô Hàng hỏi: “Em vẫn… muốn quay lại với cậu ta? Tại sao không cho anh cơ hội?”
“Rất xin lỗi anh, Tư Tư cần một người cha thực sự.”
Tôi nghĩ là từ chối khéo như vậy sẽ giữ chút thể diện cho Ngô Hàng, nhưng khi nhìn thấy Lâm Quân Dật đột nhiên ngẩng phắt đầu, nộ khí trong ánh mắt như sắp bùng ra, toi mới ý thức được mình đã lỡ lời, muốn thu lại cũng khó.
Giọng từ đầu máy bên kia trầm xuống: “Thế cũng tốt, hy vọng em không chọn nhầm lần nữa…”
Tôi không dám nói gì thêm, ấp úng chào: “Bye…” rooig nhanh chóng tắt máy.
Đang định giả thích với Lâm Quân Dật thì tôi nghe thấy giọng thâm trầm của anh: “Chỉ vì Tư Tư cần một người bố thật sự thôi sao? Lần sau, khi em nói những lời đó, có thể đừng nói trước mặt anh không?”
Giọng anh không lớn nhưng cũng đủ thu hút ánh mắt của những người xung quanh.
Tôi khẽ nói: “Ý em không phải thế…”
Anh khẽ liếc những vị khách ngồi gần, hạ giọng nhưng vẫn chưa hết giận: “Bất luận ý em là gì, anh chỉ muốn biết quan hệ giữa hai người là thế nào?”
Tim tôi đau thắt, cả thế giới hỗn loạn như vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Trong quán cá phê lãng mạn như vậy, tôi không biết nói sao, cũng không còn tâm trạng tranh luận với anh, bèn đứng dậy đi nhanh ra cửa.
Vừa chạy khỏi quán cà phê, anh đột nhiên ôm chặt tôi từ phía sau, ngang nhiên nhấc bổng tôi đặt vào ghế sau xe của anh, sau đó ngồi vào theo.
Tôi bị kẹp giữa hai cahs tay anh không thể nào nhúc nhích, tức giận vung tay đánh vào ngực vào vai anh: “Tôi sinh con cho anh, giữ mình vì anh, tưởng anh hiểu lòng tôi, thì ra anh chảng hiểu gì hết. Trong mắt anh, tôi chỉ là người đàn bà của chung thiên hạ.”
“Anh sai rồi. Anh không nên nói như vậy… Mỗi lần em gọi điện cho anh ta trước mặt anh, anh đều tức đến phát điên, nhưng anh không có quyền ngăn cấm em, đành nhẫn nhịn…” Giọng anh như tiếng mưa rơi, từng hạt phiêu diêu.
Lửa giận trong tôi lập tức bị những lời của anh dập tắt, cánh tay giơ lên của tôi dừng lại trên không, rồi từ từ hạ xuống ôm chặt anh.
“Băng Vũ.” Anh ôm tôi, hơi thở laonj nhịp. “Anh muốn cưới em. Anh muốn mọi người biết em là của anh.”
“Anh biết không? Từ khi yêu anh, em không thể yêu ai được nữa…”
Đang là tiết trời cuối xuân đầu hạ, thùy liễu đu đưa, cỏ cây mơn mởn tỏa hương thanh khiết làm tôi bất giác lại nhớ những ngày ngắn ngủi, vô cùng ngắn ngủi năm xưa.
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, lần này chúng tôi sẽ không xa nhau nữa.
Vì chưa đến giờ hẹn gặp Liễu Dương, chúng tôi đi đến hiệu quần áo trẻ em, mua váy áo cho Tư Tư.
Vừa bước vào của hiệu, Lâm Quân Dật liền im lặng, xem kỹ từng bộ, cuối cùng anh đứng ngây rất lâu trước một bộ quần áo rất xinh, tay mâm mê từng chiếc khuy lóng lánh như thủy tinh giống như những giọt nước mắt không bao giờ khô cạn…
Lúc thanh toán, anh vô tình rút ra chiếc thể trong ví, thanh toán bằng tiền mặt.
Tôi gạc nhiên: “Ngân hàng không đóng băng tài khoản của anh nhanh thế chứ?”
“Ngân hàng đương nhiên không nhanh như vậy, nhưng ông ấy xưa nay hành động luôn mau lẹ, cương quyết, tuyệt đối không cho anh bất kỳ cơ hội ngóc đầu.”
Đúng vậy, đối với Lâm Quân Dật, nếu trong tài khoản vẫn còn tiền, anh sẽ có cách bắt đầu lại.
Hai người quả nhiên rất hiểu nhau.
Tôi không nén nổi tiếng thở dài: “Rõ ráng là người thân, sao nhất định phải như thế?”
Anh cười: “Ông và anh cũng không hiểu nhau, ông không hiểu suy nghĩ của anh, anh cũng không đoán nổi ông nghĩ gì.”
Tôi khoác tay anh, cười thật ngọt: “Vậy chúng mình thử đoán, gặp anh, Liễu Dương có nhận ra không nhé, em cá là cậu ấy không nhận ra anh…”
Chúng tôi đến công ty của Liễu Dương thì thấy cô bạn đứng đợi dưới tầng trệt.
Tôi xuống xe vẫy tay, Liễu Dương mỉm cười vẫy lại, bàn tay đang vẫy bỗng dừng trên không.
Tôi ngoái đầu, thấy Lâm Quân Dật đang mở cửa xe, bước xuống.
“Dương, đây là ông chủ của mình, Lâm Quân Dật.”
“Ông chủ của cậu? Người mà Uyển Uyển nói…” Vẻ mặt Liễu Dương biến đổi rất từ từ như cận cảnh đặc tả được ống kính rê chậm trong phim, không tin, tư lự, hoài nghi, hoang mang.
“Ừ.” Tôi gật đầu dứt khoát, Lâm Quân Dật không nói gì, chỉ mỉm cười.
Liễu Dương lại nhìn kỹ hai chúng tôi, mới choàng tỉnh: “Trần Lăng đúng không?”
“Đã lâu không gặp.” Anh bắt tay Liễu Dương, quay sang bĩu môi với tôi: “Em nói gì đây?”
Liễu Dương cũng lườm tôi: “Thế này mà gọi là giống? Cậu không có mắt à?”
“Đấy là vì cậu chưa chứng kiến lúc anh ấy nổi điên.” Tôi lầm bầm.
Liễu Dương hơi sững người, đột nhiên nhớ ra điều gì, nụ cười trên mặt nhạt dần: “Nghe nói anh có vợ chưa cưới nào đó quan hệ đã lâu, cô ấy khỏe không?”
Tôi biết Liễu Dương đang bất bình thay tôi, lén bấm tay, không muốn cậu ta nói tiếp.
Chậm hiểu đến mấy cũng nhận ra ý đồ châm chọc của Liễu Dương, Lâm Quân Dật khẽ ho, mở cửa xe, làm một động tác mời cực kỳ lịch thiệp: “Lên xe rồi hãy nói.”
“Không cần đâu, tôi còn có việc.”
Tôi vội vàng kéo Liễu Dương: “Dương, đừng thế…”
“Người đàn ông thế này cũng đáng để cậu hành hạ bản thân? Ngày trước vì sao cậu bỏ anh ta, quên rồi à?”
“Mình không quên… Là mình hiểu lầm anh ấy, anh ấy yêu mình.” Tôi giơ ngón tay, chìa chiếc nhẫn trước mặt Liễu Dương. “Bọn mình vừa từ phòng đăng ký kết hôn về, cho mình chút thời gian, mình sẽ từ từ giải thích.”
Lâm Quân Dật đưa chúng tôi về nhà. Trong căn nhà ấm áp. bốn chúng tôi cùng ăn cơm, trò chuyện, tôi kể cho Lâm Quân Dật rất nhiều chuyện vui trong cuộc sống chung của tôi và Liễu Dương, anh nghe rất chăm chú, còn chăm chú hơn lúc ngồi trong phòng họp, thỉnh thoảng còn tỏ vẻ ghen tị. Nhưng mỗi lần nói về Tư Tư, anh luôn cúi đầu nhìn con bé nên không nhìn thấy vẻ mặt của anh…
Lâm lạc Hòe có thể trở thành huyền thoại trong giới đầu tư, quả nhiên là khác thường, hành sự quả quyết, mau lẹ.
Chân Trời Góc Bể Chân Trời Góc Bể - Diệp Lạc Vô Tâm Chân Trời Góc Bể