Nếu bạn nghĩ bạn có thể hay không có thể, cách nào thì bạn cũng đúng cả.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 32
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3423 / 145
Cập nhật: 2015-11-28 04:27:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 20
êm đã khuya, thức ăn tôi chuẩn bị cho Lâm Quân Dật đã nguội cả, anh ta vẫn chưa về.
Để giết thời gian, tôi mở tủ đựng băng đĩa, định tìm xem lại bộ phim Thật lòng yêu em.
Trong tủ có rất nhiều đĩa phim, tìm mãi không thấy chiếc đĩa đó, nhưng lại vô tình phát hiện ra một chiếc đĩa VCD không tên, bên trên ghi mấy ký hiệu bằng bút máy mực đen mà tôi không hiểu. Đang định trả lại chỗ cũ, đột nhiên có linh cảm mơ hồ, người tôi chợt lạnh. Linh cảm đặc biệt đó khiến tôi nôn nóng cho chiếc đĩa vào đầu máy, nhấn nút, trên màn hình lập tức hiện ra cảnh tượng tôi đã dự đoán. Do đầu máy có độ phân giải cao nên rõ nét hơn nhiều, chân thực và thô hơn nhiều khi xem trên máy tính, nhìn thấy rõ cảnh tôi chống lại anh ta, mặt đầy oán hận…
khuôn mặt đó… Không khí xung quanh bỗng dưng như bị rút sạch, hoàn toàn ngạt thở… Cô gái đó quả thực rất giống tôi, nhưng không phải là tôi!
Tôi ngồi trên đi văng, trước mặt là một phiến hỗn loạn. Lẽ ra tôi nên sớm nghĩ, dù Lâm Quân Dật bệnh hoạn đến mấy cũng không thể ghi lại cảnh xảy ra bất ngờ như vậy, càng không thể có chuyện đặt camera trong phòng, ghi lại tất cả.
Nhưng điều tôi không hiểu đó là, anh ta có thể bỏ công sức thiết kế đoạn video như thật đó để lừa tôi…
Lâm Quân Dật thật đúng là bản sao của ông nội anh ta, không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích!
Hận ư? Căm ư? Ít nhiều cũng có, nhưng cái đó chẳng nghĩa lý gì, ý nghĩa duy nhất là, đây chính là thời cơ thích hợp nhất để tôi rời xa anh ta.
Anh ta không thể tiếp tục uy hiếp, trói buộc tôi, tôi cũng không muốn cho anh ta bất cứ hy vọng cứu vãn nào.
Đã dứt nên dứt hẳn, dứt sạch, sau đó không mong chờ, vĩnh viễn không vương vấn!
Khi Lâm Quân Dật trở về, tôi đang thẫn thờ ngồi nhìn màn hình ti vi đen ngòm trên tường…
Vừa nhìn thấy bộ dạng đó của tôi, anh ta vội vã hỏi dồn: “Sao thế? Xẩy ra chuyện gì ư?”
Tôi liền bật lại đoạn video vừa rồi, trên màn hình lại hiện ra tiết mục “đặc sắc”, mặt rắn đanh, tôi lạnh lùng, chậm rãi nói: “Lâm Quân Dật, tôi đã quá coi thường anh! Để làm tiết mục đặc sắc như thế, anh đã bỏ ra nhiêu tiền?”
“Băng vũ… Tôi không có ý lừa em, tôi thật lòng yêu em, tôi làm tất cả những cái đó cũng là để được ở bên em.”
Tôi hất cánh tay Lâm Quân Dật đang muốn kéo tôi lại, đứng phắt dậy, nhìn anh ta bằng ánh mắt phẫn nộ: “Anh yêu tôi? Từ khi quen tôi, anh đã làm những gì? Ép buộc, uy hiếp, bạo lực, lừa dối, tổn thương… Tất cả chính là cái mà anh gọi là tình yêu?”
Mặt anh ta xám lại, hai bàn tay nắm chặt: “Tại sao em chỉ nhớ tôi làm tổn thương em, sao em không nhớ tôi yêu em thế nào, em báo đáp tôi thế nào? Em có biết mỗi lần nhìn thấy em ngủ trong lòng tôi, tôi buồn thế nào không? Tôi rất sợ đêm hôm sau, người nằm bên cạnh em không phải là tôi…”
“Đó là do anh tự chuốc lấy!”
“Đúng, tôi tự chuốc lấy, biết rõ em là bông hồng gai mà vẫn muốn để trong lòng, từng phút từng giờ bị đâm chảy máu, vẫn không muốn buông…”
Bị đâm chảy máu đâu phải mình anh ta, tôi thầm nghĩ, nhưng không để lộ ra.
Liễu Dương từng nói với tôi: “Nếu không muốn làm tổn thương người mình đàn ông yêu mình, đừng có yếu lòng, đừng bộc lộ chút tình nào với anh ta, bởi chính những dùng dằng vương vấn, sự quan tâm, xúc động bất ngờ bộc lộ đó sẽ khiến cậu phải trả giá, phải chịu đau khổ giày vò nhất!”
Một lần đau, còn hơn nhiều lần đau!
Tôi tát Lâm Quân Dật một cái thật mạnh: “Lâm Quân Dật, anh là đồ bệnh hoạn, anh thích tự hành hạ mình thì đó là việc của anh! Tôi xưa nay chưa từng muốn có bất cứ dính líu nào với anh. Nếu là đàn ông, xin anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, cả cuộc đời này tôi không muốn nhìn thấy kẻ điên khùng như anh.”
Lâm Quân Dật tái mặt, tay giơ lên nhưng lại hạ xuống: “Tại sao tôi lại yêu một người như cô… Cô hoàn toàn không xứng.”
Tôi đẩy anh ta, chạy ra khỏi nhà.
Lần này anh ta không ngăn cản, đứng trơ như tượng nhìn tôi bỏ đi, trong giây phút cánh cửa khép lại, tôi thấy anh ta vẫn đứng yên, đăm đăm nhìn mặt tôi.
Chiếc hộp hình trái tim bằng nhung đỏ trong tay anh ta rơi xuống sàn…
Về đến nhà, tôi rã rời ngã xuống giường, chỉ muốn ngủ một giấc thật say để khi tỉnh dậy, sẽ làm lại từ đầu, nhưng mỗi lần nhắm mắt, cảnh chiếc hộp đỏ trong tay Lâm Quân Dật rơi xuống sàn lại hiện lên.
Anh ta thật sự muốn cưới tôi ư? Tại sao anh ta lại kiên quyết như vậy?
Theo những gì tôi biết về anh ta, anh ta tuyệt đối không phải hạng đàn ông coi hôn nhân là trò đùa, càng không cư xử không suy tính trước sau, tại sao anh ta chịu sự sỉ nhục, gạt bỏ lòng tự trọng vì một người đàn bà đã có chồng như tôi… Rốt cuộc tôi có điểm gì hấp dẫn anh ta?
Cả đêm thao thức, tôi lần điểm lại từng chi tiết từ ngày quen nhau, nhưng không thể tìm ra câu trả lời.
Mới sáng sớm, Ngô Hàng đã gọi điện nói, tám giờ đợi hai mẹ con ở dưới tầng.
Tôi vội vàng sửa sang cho Tư Tư, nhìn nó cười tươi như hoa đào, tôi hôn thật kêu lên khuôn mặt non nớt của nó. Những năm qua, tuy khổ cực, gắng gỏi vì con nhưng tooiko hề hối hận vì đã sinh ra nó, bởi vì trong người nó là dòng máu của anh.
Chuẩn bị xong cũng hơn tám giờ, tôi bế Tư Tư đi xuống cầu thang trong nụ cười chúc phúc cuat Liễu Dương.
Vwad bước ra khỏi cổng khu chung cư, đã nhìn thấy Ngô Hàng đứng bên kia đường vẫy tay. Hôm nay anh mặc áo phông trắng, mái tóc chải gọn gàng, cặp kính cũng được thay mới…
Tôi đang vẫy tay cười thì ánh mắt bị thu hút bởi chiếc BMW đen bóng. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, một phần cánh tay Lâm Quân Dật đặt trên đó, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta trong bộ dạng tàn tạ như vậy, mái tóc rối, sắc mặt xanh xao, chiếc áo vét nhăn nhúm mặc hôm qua, không còn cà vạt, mấy chiếc cúc đầu của chiếc áo sơ mi mở toang, để lộ nửa khuôn ngực đầy mồ hôi.
Lâm Quân Dật rít từng hơi thuốc, trên mặt đất đầy đầu mẩu và tàn thuốc, đến chị lao công đứng xa cũng lắc đầu ngán ngẩm, nếu không vì chiếc xe hơi sang trọng kia, chắc anh ta đã bị mắng một trận vì ý thức công dân kém.
Tôi cố giữ cho tim mình không đập loạn vì sự xuất hiện của anh ta, hướng ánh mắt về phía Ngô Hàng, nhanh chóng bế Tư Tư băng qua đường, đi đến đó.
Lên xe, tôi không thể kìm được, ngoái lại nhìn Lâm Quân Dật, thấy anh ta nhếch mép cười, sau đó cửa kính xe từ từ kéo lên, anh ta rồ ga phóng đi, để lại tiếng gió rít thê lương.
Tôi nhìn lần cuối chiếc xe đã khuất. Người tôi yêu, người tôi từng rung động cuối cùng vẫn không thể là chỗ dựa cho tôi trong cuộc đời…
Trấn tĩnh trở lại, mới phát hiện Tư Tư cũng đang nhìn về hướng chiếc xe của Lâm Quân Dật, mặt buồn thiu vẻ thất vọng.
Ngô Hàng cười, xoa mặt Tư Tư, hỏi có muốn đi chơi công viên không.
Con bé cúi đầu mê mẩn cái nơ trên ngực, không nói.
“Tư Tư, chú Ngô Hàng hỏi con kia.”
Con bé không nói, vẫn nhìn về hướng chiếc xe của Lâm Quân Dật vừa đi.
Bây giờ tôi mới hiểu, thì ra người mà con bé thích chính là Lâm Quân Dật, nó đã nói nó không cần bố, chỉ cần chú, chính là ý đó.
“Ngô Hàng…” Tôi do dự một chút rồi nói: “Em xin lỗi, hình như Tư Tư không muốn đi.”
“Đến chỗ vui chơi là thích ngay.”
Tôi cứ tưởng trẻ con dễ dàng bị hấp dẫn bởi những cái mới, dễ quên người, quên chuyện, nhưng khi đến thế giới đại dương,, thấy Tư Tư đi nhặt những vỏ sò, quỳ trên cát cẩn thận xếp thành hình trái tim, lúc sau lại nhìn thấy nó ngẩng đầu nhìn những chiếc đu quay, ngây người dõi theo những đám mây, tôi mới biết mình đã sai, những hình ảnh lãng mạn khắc vào ký ức tôi cũng bén rễ trong ký ức thiếu vắng tình cha của Tư Tư.
“Tư Tư?” Tôi quỳ xuống bên nó. Nó ngoảnh đi, không thèm nhìn tôi.
“Con sao thế? Giận mẹ à?”
Nó chỉ vào trái tim xiêu vẹo bằng vỏ sò: “Mẹ có thích không?”
“Mẹ thích!” Con bé nghe vậy vui hẳn lên.
“Chú nói đây là thứ chú muốn tặng mẹ, nhưng mẹ không thích, con bảo, mẹ cũng thích…”
Tôi đỡ nó dậy: “Chúng ta đi cưỡi ngựa đu quay nào, chú Ngô Hàng đang chờ con.”
Con bé mín môi nhìn đống vỏ sò trên đất, giận dỗi đá tung, sau đó không nói gì với tôi nữa.
Khi Ngô Hàng đưa chúng tôi về nhà, tôi nói với anh: “Cảm ơn anh đã có lòng, nhưng có lẽ Tư Tư không thích anh.”
“Thế còn em, em định cứ sống một mình như thế sao?”
“Em muốn gặp lại Trần Lăng! Em muốn…”
Ngô Hàng ngắt lời tôi: “Em vẫn còn yêu cậu ta?”
“Chưa gặp lại, em không thể từ bỏ anh ấy.”
“…”
Một cuộc tình đã trôi vào dĩ vãng, vốn dĩ không nên đi tìm dấu vết của nó, nhưng tôi không thể kiềm chế khát vọng của mình, dù cho đã không còn bất kỳ quan hệ nào với Trần Lăng, nhưng tôi vẫn muốn đứng xa nhìn anh một lần, ngắm nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời và đôi mắt lóng lánh như sao của anh, biết anh đang sống hạnh phúc như tôi hi vọng.
Nếu anh đang sống hạnh phúc, tôi sẽ nói với anh, tôi đã lấy một người rất yêu tôi, tôi đang sống rất hạnh phúc, tôi còn nói với anh, tôi có một cô con gái rất xinh đẹp, rất ngoan…,
Còn nếu anh vẫn đang đợi như tôi, tôi muốn nói với anh, tôi và Tư Tư thực sự rất cần anh, nhất là bây giờ…
Những cánh đồng hoa cải bạt ngàn lướt qua nhanh, hoa vàng tươi dập dờn như sóng, bầu trời màu ngọc bích điểm những đám mây trắng xốp như khói…
Ngồi trên con tàu lao vun vút, khoảng cách với Trần Lăng càng ngắn, lòng tôi càng rối loạn. Trước mắt luôn hiện lên bóng một người đàn ông sầu muộn, trong đêm khuya, lặng lẽ đứng bên thềm ga đăm đắm nhìn ra xa. Khuôn mặt mập mờ, tôi không thể nhận ra anh.
Anh không phải là Trần Lăng, Trần Lăng không có vẻ u hoài của một người nhìn thấu sự đời, không có vẻ thâm trầm, ưu nhã như vậy, bóng lưng cũng không cô đơn, tuyệt vọng như thế.
Càng không phải là một Lâm Quân Dật cao ngạo lạnh lùng, một Lâm Quân Dật có nụ cười nhạo báng trên môi, một Lâm Quân Dật u uất khi kể về bạn gái.
Anh là ai? Người tôi chờ đợi là ai?
Tôi thật sự không có câu trả lời.
Ôi! Tạo hóa luôn đùa bỡn con người, hữu duyên tương ngộ, vô duyên tương tri…
Lần họp khóa này không được đầy đủ lắm, sau nhiều năm không gặp, nên không khí có phần gượng gạo.
Trong lúc mọi người tự giới thiệu về mình, tôi im lặng chăm chú nhìn về phía cửa ra vào, những khuôn mặt quen thuộc xuất hiện mỗi lúc một nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không thấy Trần Lăng …
Tôi chờ đợi, mong ngóng, mỗi lần cánh cửa mở ra, tim tôi lại hồi hộp nảy lên, khi nhìn rõ người bước vào, tôi lại thất vọng cúi đầu.
Anh không đến sao?
Sau mười năm không dễ có cuộc gặp này, anh cũng không muốn đến? Không muốn gặp tôi?
Chân Trời Góc Bể Chân Trời Góc Bể - Diệp Lạc Vô Tâm Chân Trời Góc Bể