Love, like a mountain-wind upon an oak, falling upon me, shakes me leaf and bough.

Sappho

 
 
 
 
 
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 32
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3423 / 145
Cập nhật: 2015-11-28 04:27:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
ôm sau, tan học, tôi loanh quanh gần một tiếng đồng hồ ở hành lang, lưỡng lự mãi, cuối cùng lấy hết cam đảm bước vào lớp của Trần Lăng, trong lớp không có ai, chỉ có mình Trần Lăng đang ngồi làm toán.
Anh không biết tôi vào, hàm răng trắng đều tăm tắp căn đuôi bút máy, cặp mày dài thanh tú hơi nhăn đăm chiêu suy nghĩ… Nhìn ánh nắng hè chiếu lên làn da sáng mịn của anh, lòng tôi bỗng nổi sóng.
Ngơ ngẩn một hồi tôi mới nghĩ ra mục đích tới đây, cổ khô chát, khẽ gọi: “Trần Lăng …”
Cạch…
Chiếc bút máy đột nhiên rơi xuống bàn, lăn mấy vòng, còn anh sững sờ nhìn tôi, lâu như một thế kỷ.
Có lẽ đầu óc anh vẫn chưa thoát ra khỏi những con toán hóc búa để trở về hiện thực, tôi nghĩ vậy.
Tôi lúng túng đưa tay ra, trên đó có món quà mà lớp giấy bọc đã bị tôi vò nhàu, chìa trước mặt anh: “Chuyện lần trước, cám ơn anh.”
Nghe câu nói không đầu không cuối của tôi, khuôn mặt vừa khôi phục ý thức của anh lại trở về ngơ ngác…
Nhìn vẻ ngơ ngác đó, tôi chợt nhận ra mình thật buồn cười, xấu hổ không biết chui vào đâu.
Rõ ràng món quà rất nhẹ, sao cầm trên tay lại như nặng ngàn cân? Tôi muốn rụt lại, nhưng anh đã chìa tay ra đón.
Đúng lúc đang lúng túng, ngoài cửa bõng có giọng con trai vọng vào: “Trần Lăng, đi đá bóng thôi!”
Tôi giật mình, món quà rơi xuống đất.
Tiếng vỡ giòn tan truyền vào mọi ngóc ngách của lòng tôi.
Đó là một trái tim bằng thủy tinh, tôi muốn anh đón nhận trái tim này và trân trọng trái tim trong trắng, trong suốt đó, nhưng cuối cùng…
Nó dễ vỡ hơn tôi tưởng…
Tiếng cười của bọn con trai rộ lên sau lưng, những giọt nước mắt tủi hổ bỗng trào ra.
Lúc đó, ý nghĩ duy nhất của tôi là lập tức chạy thật nhanh ra khỏi đây, không bao giờ nhìn lại khuôn mặt ấy nữa.
Tôi vừa quay người thì nghe thấy Trần Lăng gọi: “Diêu Băng Vũ!”
Tôi dừng chân, ngoái đầu, thấy tay anh vẫn đang chìa ra.
Anh lúng túng nhìn tôi, nhìn đám bạn xung quanh, há miệng hồi lâu vẫn không nói được, cuối cùng cúi xuống nhặt món quà trên đất, nói một câu vô hại: “Cảm ơn!”
Tiếng cười càng chói tai, những khuôn mặt biến dạng trước mắt tôi, giấc mơ đẹp của tôi tan nát trong giây khắc đó…
Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi nghĩ ra một vạn lý do để nghỉ học, nhưng không có lý do nào khả dĩ, cuối cùng đành phải đến trường.
Tôi biết, những tin đồn thường lan rất nhanh, nhưng không ngờ nó lại nhanh đến thế.
Vừa tới trường đã thấy có mấy cô nữ sinh chỉ trỏ về phía tôi, còn mấy đứa con trai che miệng cười khi đi qua tôi.
Suốt cả ngày hôm đó, bên tai tôi lúc nào cũng văng vẳng những tiếng cười nhạo, trước mắt chập chờn những khuôn mặt khinh thường, tôi như nhìn thấy lòng tự trọng của mình bị người ta xé vụn, giẫm đạp dưới chân…
Cuối cùng cũng đến giờ tan học, chuông báo vừa vang, tôi đã lao ra cổng trường, muốn tránh xa chốn thị phi này.
Đáng tiếc, tôi chạy chưa đủ nhanh, vẫn nghe thấy hai nữ sinh “thầm thì” sau lưng: “Chính nó, con bé đã tỏ tình với Trần Lăng!”
“Đúng rồi, nghe nói Trần Lăng không thèm nhìn, ném ngay món quà xuống đất!”
Sống lưng tôi chợt lạnh, mồ hôi túa ra.
Tôi chỉ muốn cảm ơn anh, tặng chút quà thì có gì sai? Chỉ vì lúc đó tôi quá vội, không kịp nói mà thôi.
Nghe tiếng cười hỉ hả của hai nữ sinh, nước mắt tôi lại nhòe mi.
Nếu thời gian mà quay trở lại thì tốt biết bao, tôi thà thầm yêu Trần Lăng còn hơn ngốc nghếch mơ tưởng viển vông.
Mặt đầy nước mắt, tôi đi nhanh qua đám người. Tôi muốn rời khỏi ngôi trường này, thoát khỏi những ngày ác mộng này, vĩnh viễn không quay trở lại.
Vì mắt nhòe nước, không nhìn rõ, tôi va phải ngực người nào đó.
Tôi vốn rất cao, vậy mà chỉ chạm ngực anh ta.
Vội lau nước mắt ngước nhìn, tôi bắt gặp một đôi mắt rất sáng.
Có phải thời gian dừng lại? Tại sao mọi thứ quanh tôi lại đóng khung, ngay cánh tay anh quàng lên vai tôi cũng bất động?
Nhưng rõ ràng tôi có thể cử động.
Tôi chớp mắt, nhìn anh qua đôi mắt nhập nhòa.
“Em… em không sao chứ?” Cuối cùng anh cũng chịu lên tiếng, những ngón tay ấm áp đưa lên lau nước mắt cho tôi.
Sau đó, tôi mới phát hiện bao ánh mắt phấn khích đổ dồn về phía chúng tôi như đang xem một màn kịch hay.
Để ngày mai không trở thành chủ đề đàm tiếu, tôi quyết định rời xa anh càng xa càng tốt.
“Không sao!” Tôi buột miệng, đẩy anh ra, bước tiếp vè phía cổng trường.
“Diêu Băng Vũ!”
Gọi to thế làm gì không biết!
Tôi hơi chóng mặt, ánh nắng hôm nay đặc biệt chói chang!
Vừa tan học, sân trường đông nghịt, anh gọi to vậy có dễ cả trường nghe thấy.
Tôi không dám dừng lại, vẫn lao nhanh về phía trước.
“Cám ơn em về món quà hôm qua, anh nghĩ rất lâu, mãi không biết chọn quà gì cho em nên định đưa em đến một nơi, được không?”
Tôi nuốt nước miếng, ngoảnh lại, gắng mỉm cười: “Không cần khách sáo!”
“Anh nói thật, ngày mai sau khi tan học, anh đợi em ở đây.”
Ôi! Gay rồi! Lẽ nào anh ấy thù mình?!
Tôi không hiểu lầm nhưng không có nghĩa những bạn khác không hiểu lầm chúng tôi đang hẹn hò!
Cuối cùng cũng qua một ngày dài lê thê, hôm nay có lẽ còn khó chịu hơn hôm qua…
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn cánh cổng trường màu đỏ thẫm.
Tôi không ngốc đến nỗi đứng ở cổng trường, tự biến mình thành trò cười cho học sinh cả trường.
Nhưng Trần Lăng không hề để ý tới những ánh mắt xung quanh. Anh diện sơ mi trắng, quần bò xanh nhạt, đứng đợi ở cổng trường trước mắt mọi người.
Tôi lặng lẽ nhìn anh qua cửa sổ, ánh nắng vàng đọng trên người anh, trong khoảng khắc biến thành vĩnh hằng…
Về sau, cảnh tượng đó luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi, trở thành kí ức không thể quên suốt mười năm.
Hôm đó, Trần Lăng đưa tôi đến một tiệm mì, tôi chưa bao giờ được ăn món mì bò ngon đến thế!
Ăn xong, tôi mạnh dạn hỏi: “Vì sao anh đánh nhau với bọn chúng?”
Bàn tay cầm đũa của anh hơi run, anh trầm ngâm một lúc rồi nói: “Anh đưa em đến một nơi.”
Cô nhi viện này gần giống cô nhi viện trong kí ức mập mờ của tôi, hàng rào sắt hoen rỉ, những chiếc xích đu lọc cọc, những chiếc cầu bập bênh không quay được nữa…
Chùng tôi ngồi ở hai đầu bập bênh, Trần Lăng kể tôi nghe một câu chuyện rất cảm động.
Vào một ngày mưa, mẹ của một bé trai bảy tuổi đã chết trong bệnh viện, người ta trùm chiếc khăn trắng lên mặt bà, cậu bé rất sợ, nhưng lại nghe tiếng mẹ vẳng bên tai: “Con là đàn ông, là đàn ông thì phải mạnh mẽ, dù đối diện với cái chết cũng không được lùi bước.”
Ngày hôm sau, cậu bé được đưa đến cô nhi viện. Nhìn những khuôn mặt lạ lẫm, cậu sợ đến run người, nhưng không dám lùi một bước. Lúc đó một nụ cười rất đẹp xuất hiện trước mắt cậu, khuôn mặt cô bé giống như chiếc bánh ga tô phủ kem tươi thơm phức khiến cậu đang đói cồn cào chỉ muốn cắn một miếng.
Một phụ nữ luống tuổi nói gì với cô bé, vậy là cô bé đi đến bên cậu bé, kiễng chân hôn vào má cậu, nụ cười vô cùng ngây thơ: “Anh à, đừng sợ!”
Cô bé dắt tay anh nói: “Chúng ta đi ăn cơm!”
Tay cô rất nhỏ, rất mềm, cũng rất ấm, đó là những thứ tuyệt diệu nhất mà cậu bé có thể chạm tới trong cuộc đời của đứa trẻ mồ côi.
Năm tháng qua đi, cậu che chở cô bé lớn dần, vì cô bé mà học muộn một năm, cô bé vì cậu đi học sớm một năm. Cùng bàn, cùng lớp, cùng nắm tay nhau đi học, nắm tay nhau ra về, cùng ăn cơm, cùng học bài…
Mùa xuân năm đó, cậu bé thấy một ông bố ôm đứa con đang ngủ say trong lòng đi qua trước mặt mình, hai tay cậu nắm chặt hàng rào sắt, ngơ ngẩn nhìn theo, cho tới khi bóng họ khuất hẳn.
Cô bé ngồi xuống bên cạnh, hỏi nhỏ: “Anh nhớ bố à?”
“Không, không nhớ chút nào.”
“Em cũng không nhớ… vì em chưa bao giờ gặp bố mẹ.”
Nếu cô bé nói vậy mà mắt không hề ướt, có lẽ cậu bé sẽ tin đúng là cô không nhớ.
Cũng giống như cậu tin rằng mình không hề nhớ bố.
Cô bé nhoẻn cười, lấy tay lau nước mắt cho cậu hỏi: “Sau này lớn lên, anh thích làm gì?”
“Làm đàn ông, mẹ anh nói, muốn anh làm một người đàn ông đoàng hoàng.”
Cậu còn nhớ, có lần cậu nói với mẹ, mơ ước của cậu là trở thành nhà khoa học, mẹ bảo: “Làm gì không quan trọng, quan trọng nhất là phải làm một người đàn ông đoàng hoàng, không nhu nhược, bất tài như bố con.”
Cô bé nghĩ rất lâu, bỗng lại cười: “Băng Nhi sẽ làm một phụ nữ!”
Tiếng cười đó giống như tiếng đàn, làm rung dây lòng cậu bé… Cậu muốn đem cả thế giới đén cho cô, để cô được cười sung sướng như thế.
Cái ngày người ta nhận nuôi cô, trời mưa rất to, cậu nắm chặt tay người phụ trách cô nhi viện, cầu xin ông đừng để người ta đưa cô bé đi!
Cô bé chạy lại, lau những giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa trên má cậu: “Anh… anh đừng quên em!”
“Không, không đâu! Anh sẽ không bao giờ quên Băng Nhi!” Cậu nắm chặt tay cô bé.
Nhưng cậu quên một điều, một cô bé bảy tuổi sẽ quên rất nhiều chuyện!
Về sau, khi cậu thi vào trường sơ trung của thành phố, bất ngờ gặp lại cô bé ở đó.
Cô trở nên vô cùng xinh đẹp, mái tóc ngang lưng đen mướt, cũng bộ đồng phục học sinh nhưng khi cô mặc trên người, nó có một vẻ đặc biệt khác lạ, bóng dáng cô nhìn từ sau lưng là hình ảnh cậu suốt đời không quên…
Hằng ngày, cậu chăm chỉ học, luyện chơi bóng rổ, cậu muốn mặt nào cũng thật xuất sắc bởi hy vọng có một ngày sẽ được cô chú ý…
Nghe xong câu chuyện, nước mắt đã đầm đìa trên mặt tôi, ký ức mơ hồ của tôi trở nên rõ ràng bởi cái từ “anh” đó, tôi chạy lại, nắm tay Trần Lăng nói: “Anh, không phải em quên, chỉ là em không nhớ ra tên của anh thôi…”
“Không sao! Anh sẽ không quên em, không để ai bắt nạt em.”
Suýt nữa tôi buột miệng hỏi: “Vậy anh có thích em không?”
Cái bẽn lẽn của tuổi mới lớn khiến tôi không thể hỏi câu đó, về nhà nghĩ lại, tôi cảm thấy, cứ cho là anh thích mình, thế thì sao nào!
Chúng tôi vẫn chỉ là trẻ con, tình yêu tuổi mười lăm có bao nhiêu phần chân thực? Cho dù bắt đầu, cho dù ngọt ngào, tương lai ai dám chắc?
Trần Lăng vốn thông minh, chắc hẳn hiểu rõ điều này nên anh im lặng.
Đến ngày đăng kí thi vào cao trung, tôi thẫn thờ nhìn bảng đăng kí, nó giống như một bức thư tuyệt tình, cắt đứt tia hi vọng cuối cùng của tôi với Trần Lăng.
Tôi đương nhiên muốn thi cùng trường với anh, nhưng anh nhất định sẽ đăng kí vào trường số 1, còn tôi có đăng kí cũng vô ích, không thể thi đỗ, cho nên tôi đăng kí vào trường số 10 rồi đem nộp.
Tôi thật ngốc, rõ ràng biết là chuyện không thể nhưng vẫn ôm hi vọng, vẫn cố gắng một cách vô ích.
Bây giơg hãy để tất cả kết thúc, có niềm vui thầm kín trong lòng cũng tuyệt lắm rồi.
Lúc tan học, tôi đang xếp sách vở, bỗng Na Na phấn khởi xông vào lớp tôi, bất chấp lúc đó xung quanh có bao nhiêu người, hét lên: “Băng Vũ, có biết Trần Lăng đăng kí thi trường nào không?”
“Trường số 1.” Tôi không cần nghĩ, có ngốc cũng biết điều đó.
“Không phải, là trường số 10, tớ đã nhìn thấy trên bảng đăng kí, xem ra rất có thể chúng mình lại được học cùng trường với anh ấy.”
Tôi vô cùng sửng sốt, trường số 10? Thành tích đứng đầu toàn trường luôn thuộc về anh, đỗ vào trường số 1 là chuyện trong tầm tay, tại sao anh lại chọn trường số 10?
Chân Trời Góc Bể Chân Trời Góc Bể - Diệp Lạc Vô Tâm Chân Trời Góc Bể