This nice and subtle happiness of reading, this joy not chilled by age, this polite and unpunished vice, this selfish, serene life-long intoxication.

Logan Pearsall Smith

Download ebooks
Ebook "Bước Khẽ Nhé Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 11
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1910 / 20
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3 -
uổi tối xuống âm thầm . Bảo đứng dậy bật ngọn đèn sáng trước hiên . Mẹ ngồi nói chuyện thêm vài câu với Hưng rồi bỏ về phòng riêng. Bảo than:
- Buồn quá. Hà cho mượn Honda đến nhà bạn t i được không ?
Hà lườm Bảo:
- Sao mày không đề nghị tao sang tên luôn cái xe cho mày.
Bảo cười nhỏ :
- Đâu dám.
- Mày việc gì mà chả dám.
Bảo nhìn Hưng phân trần:
- Anh Hưng thấy không . Chưa chi bà ấy đã đỗ tiếng oan cho em . Mượn xe có chút xíu mà nói mai nói mĩa nghe chán đời ghê.
Hưng cười:
- Bảo lấy xe anh mà đi.
Hà nhăn mặt:
- Thôi, để nó đi xe Hà cũng được.
Bảo nheo mắt:
- Hối hận rồi hả . Thôi em đi xe anh Hưng thích hơn.
Hà mắng:
- Ông tướng. Lại phá nát xe anh ấy ra. Ông cứ xách xe tôi đi đâu thì đi đi.
Bảo cười khì khì đứng lên dắt chiếc xe Honda Dame của Hà ra cửa. Hà nhìn theo dáng cao lênh khênh của Bảo, thở nhẹ:
- Dám lại mượn xe tôi đi chở đào lắm nghe.
Như cười khẽ:
- Nó còn nhỏ xíu mà đào nào.
Hà bảo:
- Nó mười sáu tuổi rồi đấy. Nhỏ cái nổi gì.
- Thì mười sáu, có ai mười sáu tuổ+i có bồ không?
Hà bĩu môi:
- Con nhà quê ơi! Trẻ con bây giờ biết yêu sớm lắm. Mười sáu tuổi là đủ sức đưa đào đi xi nê, ăn kem, dạo phố nữa đấy.
Như so vai nhìn Hưng . Chàng ngồi hút thuốc, một chân gát nhẹ lên thành ghế . Như ngồi cạnh chàng, khẻ hỏi Hưng:
- Anh có nghĩ như chị Hà không?
Hưng hỏi:
- Nghỉ gì, em?
- Nghỉ về tình yêu của tuổi mười sáu.
Hưng lắc đầu:
- Anh không nghỉ gì cả.
Như sụ mặt giận dỗi:
- Lúc nào anh cũng nói được có thế.
Hưng cười ồn ào:
- Tại anh chỉ biết nói có thế . Mà điều đó Như phải hiểu hơn anh chứ sao lại hỏi anh.
Như lắc đầu:
- Em có hỏi anh đâu.
Hà hự lên:
- Mày nghe làm gì cho mệt . Tuổi nào cũng có tình yêu của tuổi đó. Thằng Bảo nó mười sáu th`i nó có tình yêu tuổi mười sáu, mày mười tám tuổi, mày cũng có tình yêu của tuổi mười tám. Và anh Hưng, và mẹ. Tình yêu của tuổi già.
Hưng mĩm cười nh`in Hà chăm chú:
- Tại sao Hà lại nói đến t`inh yêu của tuổi anh, tuổi mẹ trong câu chuyện này.
Hà nhún vai:
- Vì Hà nghỉ chắc chắn anh cũng có tình yêu . Một thứ t`inh yêu của tuổi hai mươi tám chửng cha c đậm đà đã được anh dấu kín trong tận cùng tâm hồn anh.
Hưng nói khẽ:
- Hà có vẻ một nhà bói tóan . Thế Hà có đóan được anh yêu ai không ?
Hà lắc đầu:
- Chưa đóan được, nhưng mà Hà đang nghỉ. Có thể là anh đang yêu một người nào đó thật gần với anh, mà cũng có thể là quá xa với anh.
Hưng cười, chàng nhìn Như và nắm khẻ một sợi tóc của Như, hỏi:
- Còn Như, Như có nghỉ là anh có một t`inh yêu dấu kín như Hà nói không?
Như chớp mắt:
- Có thể Nghỉ đến.
Hà hơi nhăn mặt:
- Như lúc nào cũng có lẽ với có thể đươc hết.
Như cươi:
- Vì hiện giờ em chưa nghỉ . Nhưng đêm nay hoặc ngày mai em nghỉ thì sao. Chị nói về tình yêu của anh Hưng thế còn tình yêu của mẹ ?
Cả hai chị em đều đưa mắt nhìn Hưng. Dừơng như chàng không để ý đến lời Như hỏi Hà . Hà cười với Như:
- Tình yêu của mẹ sẽ mảnh liệt hơn tất cả nếu thực sự mẹ đang yêu.
- Chị đã nghỉ đến chuyện đó ?
- Nghỉ nhiều là đàng khác.
- Có bao giờ mẹ nói với chị ?
Hà lắc đầu:
- Chưa.
Như chơt hỏi Hưng:
- Anh Hưng, có bao giờ mẹ nói với anh về tình yêu của mẹ không?
Hưng lắc đầu:
- Không.
- Như thế thì chắc gì mẹ đã yêu.
Hà so vai:
- Tình yêu đến với mẹ rồi đó. Mẹ đã đi chơi với ông ấy nhiều lần.
Hưng nhỏm người lên:
- Ông nào, Hà ?
Hà nói trống không:
- Ông Thái.
- Có chuyện gì vậy ?
- Mẹ yêu bạn của bố.
Hưng có vẽ trầm ngâm, một lát chàng nói:
- Điều đó có thể xảy ra.
Hà nói:
- Đã xãy ra rồi.
- Có gì là ngạc nhiên đâu. Mẹ còn trẻ Qúa mà ông Thái thì bỏ vợ. Hai người có quyền yêu nhau.
Hà bĩu môi:
- Em không chấp nhận một thứ tình yêu vá víu như thế . Dù gì ông Thái cũng là bạn thân của bố, ông phải giữ gìn nhân cách của ông chứ.
Hưng cười dịu dàng:
- Em có vẽ đối nội quá. Anh thì nghỉ, nếu mẹ yêu ông Thái thật thì cũng nên khuyến khích mẹ cho mẹ bước thêm bước nữa. Mẹ còn quá trẻ Và cần một tình yêu, một người kề cận m`inh.
Hà cãi:
- Nhưng mẹ yêu người nào khác cũng được, tại sao mẹ lại yêu bác Thái.
- Vì ông ấy là một người thân quen trong gia đình. Gần gũi mẹ mới đưa đến tình yêu được. Vả Lại, biết đâu mẹ không nghỉ đến tương lai cho các em.
Hà cười nhạt:
- Mẹ mà nghĩ đến tương lai của tụi em thì chả đời nào mẹ nghỉ đến chuyện lấy chồng . Cứ sống với nhau như thế này có phải êm ấm và hạnh phúc bao nhiêu không.
Hưng nhìn Hà dịu ngọt:
- Em còn trẻ quá, không thể hiểu được tâm trạng của mẹ đâu.
Hà buồn buồn:
- Em thấy khổ sở mọi khi nghỉ đến ngày mẹ lấy chồng.
Như cũng chen vào:
- Em cũng thấy xấu hổ vì chuyện ấy. Mẹ lấy bác Thái chúng mình ở với ai đây ?
Hưng bật cười:
- Cac cô này khéo lo xạ Nếu mẹ lấy chồng thì mọi chuyện cũng vẫn như cũ. Hà vẫn đi làm, Như, Bảo vẫn đi học, có sao đâu. Nếu có chuyện thay đổi là do ở các cô kìa. Hà, Như đi lấy chồng ấy.
Hà gật gù:
- Em cũng đang nghỉ đến điều này. Em cần phải lấy chồng.
- Có ai cấm cô đâu.
Hà so vai:
- Điều quan trọng là có ai cưới đâu mà lấy ấy chứ.
Hưng dụi tắt tàn thuốc, nói:
- Bồ Hà đâu? Sao không dục hắn cưới đi.
Hà hỏi Hưng:
- Dục thế nào. Hay anh dục hộ em đi.
Hưng cười. Như cũng cười theo. Hưng nhìn Như, chợt hỏi:
- Còn Như ! Bo ^` Như có định gì chưa ?
Như chớp mắt lắc mái tóc:
- Em chưa nghỉ gì đến chuyện có chồng cả. Mới yêu nhau thôi mà hình như đang muốn bỏ nhau đấy. Lấy nhau làm sao nổi nử a.
Hưng hạ giọng:
- Bộ hắn không yêu em à ?
- Em không biết. Có lẽ tại Phục còn nhỏ quá nên chưa nghỉ đến chuyện tương lai.
Hưng gật gù:
- Năm nay Phục bao nhiêu tuổi nhỉ, Như ?
Như cắn môi nhè nhẹ :
- Hình như mười chín.
- Hơn nhau một tuổi.
- Dạ.
- Năm năm nửa hai đứa lấy nhau là vừa.
Hà kêu lên:
- Năm năm, lâu quá Như ạ.
Như cười:
- Đối với Như thì lâu quá thực. Năm năm nữa Nhu hai mươi bốn tuổi, Phục hai mươi lăm.
Hà so vai:
- Hà chỉ bằng tuổi Phục . Chả biết hai mươi lăm tuổi còn có ai chịu cưới mình không, anh Hưng ?
Hưng nheo mắt:
- Đẹp như Hà ai mà chẳng muốn cưới.
Hà nhướng mắt:
- Ai đâu ?
- Hà đang chờ mà.
Hà lắc đầu:
- Em sợ Chờ lắm. T`inh yêu dù đẹp mà cứ phải nghỉ đến chuyện chờ đợi tự dưng hết đẹp ngay.
Như cười nhỏ:
- Hà chỉ muốn nghỉ đến chuyện gì là chuyện ấy phải đến với Hà ngay.
Hà gật đầu:
- Đúng đó. Như đóan ý Hà trúng phóc.
Như tựa lưng lên thành ghế, lặng thinh. Hưng hút thuốc hết điếu này đến điếu khác . Hà chợt nhìn Hưng chun mũi:
- Anh hút thuốc nhiều quá.
- G`i mà nhiều.
- Nãy giờ anh hút gần hết gói thuốc.
Hưng cười:
- Tại ngồi một chỗ buồn quá. Anh có cái tật ngồi phải hút thuốc.
- Hà lườm Hưng thóang âu yếm:
- Anh như thế... Ai mà dám yêu anh.
Hưng gật đầu:
- Anh biết rồi, và có than thở gì đâu.
Như đứng dậy:
- Em đi ngũ.
Hưng kéo nhẹ Như ngồi xuống ghế:
- Ngũ gì sớm thế, mới có chín giờ mà cô bé.
Như nhìn Hưng xa xăm:
- Tại anh ngồi một chỗ than buồn. Em đi ngũ để anh về đi chơi với cô má đỏ Mới vui.
Hà cười nghiêng đôi vai thon:
- Nó đuổi khéo anh đấy.
- Anh có về đâu.
- Cô nàng muốn lên phòng để tự do nhớ chàng.
Như so vai:
- Em đâu có tình bằng chị mà nhớ.
Hà cãi:
- Mày đang có tình yêu, tại sao lại nói không tình được như tao.
- Tình yêu của em khác.
- Khác sao?
Nhu ngap ngung :
- Khác là... là Phục còn trẻ quá.
Hà cười phá lên:
- Nó trẻ thì càng tình hơn chứ sao. Cô cậu đi chơi, đưa đón nhau đều đều. Tình đứt đuôi đi còn gì. Dám mạnh bạo hơn cả tao với anh Khiêm nửa ấy chứ.
Như đỏ mặt. Nàng đã bắt gặp Khiêm hôn Hà nhiều lần ở phòng khách này. Khi họ hôn nhau, Như có cảm tưởng họ chẳng cần biết có ai, chăng sợ người thứ ba bắt gặp nửa. Hà ôm quấn siết lấy cổ Khiêm và hai người ngã dài lên mặt ghế. Như thường bị ám ảnh về lần bắt gặp ấy. Với Như, tình yêu của Phục quá b`inh thường. Và Như thường khó khăn trong mỗi lần Phục định âu yếm nàng thân mật quá. Vì thế, dù yêu nhau đã nửa năm mà Phục và Như chưa lần nào dám hôn nhau cho đúng nghĩa hôn. Như cũng không dám ôm eo Phục mọi lần Phục chở nàng. Chỉ là những đưa đón thật thà và ánh mắt nói nhiều hơn những gì khác nửa.
Hà nhìn Như cười hồn nhiên:
- Trẻ con bây giờ mười bốn mười lăm tuổi đã yêu nhau ra gì, rủ nhau đi lập tổ ấm tỉnh bơ rồi, th`i với tuổi mười tám của Như đâu còn gọi là bé nửa.
Như hơi nhăn mặt:
- Hà nói lạ quá. Làm như em... ghê gớm lắm vậy.
Hà cười:
- Có ai bảo Như phải khai ra đâu.
Như so vai:
- Có gì mà khai. Em "bồ" Phục chứ đã yêu đâu.
- Thế nào mới là yêu nửa?
- Là... như Hà với anh Khiêm.
Hà cười nhỏ:
- Cũng chưa hẳn là tình yêu.
Như mở tròn đôi mắt:
- Hai người thân mật nhau như thế...
Hà thản nhiên hất mặt về phía Hưng :
- Như hỏi xem anh Hưng đã thân mật với cô nào chưa và, anh đã yêu cô nào thật sự chưa?
Như nhìn Hưng thấy ánh mắt chàng thóang dịu dàng và nụ cười của Hưng đầm ấm khiến Như bâng khuâng trong lòng. Hưng nói:
- Các cô này thật kỳ.
Hà cong cớn:
- Có gì là kỳ, anh?
- Anh sợ các cô luôn.
- Em có gì để anh sợ ?
- Các cô dạn dĩ và... tò mò.
Hà bĩu môi:
- Anh như ông cụ non.
Hưng cười buồn:
- Anh già thật rồi.
Như chợt nói:
- Anh nên lấy vợ, anh Hưng ạ.
Hưng nhìn Như ngạc nhiên:
- Tu dung Nhu xúi anh lấy vo ?
- Vi anh đu suc đe nuoi vo roi. Va anh cung nhieu tuoi nua.
- Như nghĩ thế đấy à ?
Như cúi đầu . Hưng bật cười:
- Có lý lắm. Anh sắp sang tuổi ba mươi . Cũng phải lấy vợ Để an ủi nhau trong tuổi già.
Hà lườm Hưng. Môi nàng trề ra cong cớn:
- Anh nói nghe thảm còn hơn ông cụ.
- Anh nói thật đấy.
- Ai mà tin nói anh.
Hưng nhìn Như:
- Em tin anh không, Như?
Như lắc đầu:
- Khó lắm. Anh nhiều đào, cô nào trông cũng hấp dẫn và đẹp hết. Ngồi đây thì anh than thở thế, chứ xa khỏi bọn em là anh bay bướm ra gì.
Hưng nheo mắt:
- Tôi xin các cộ Chỉ giỏi vu oan cho anh là giỏi thôi.
Rồi Hưng đứng lên:
- Hai đứa đi uống cà phê với anh không?
Hà lắc đầu:
- Chịu thôi. Em không quen uống cà phê.
- Còn Như?
- Em buồn ngũ.
Hưng so vai:
- Chê thì thôi anh đi một mình vậy.
Hà hỏi:
- Mai anh Hưng đến không ?
- Chưa biết.
- Mai đi dự sinh nhật cô má đỏ đó hở ?
- Ừ !
- Về sớm đem bánh về cho em nghe.
Hưng cười:
- Để anh mua ở tiệm cho Hà ăn.
Hà hứ nhỏ :
- Ai thèm ăn bánh mua.
Như đứng dậy theo Hưng ra cửa:
- Anh có vẽ nhàn hạ ghệ Tối mai anh đi ăn sinh nhật hả ?
Hưng lắc đầu:
- Không đi.
Như tròn mắt:
- Anh vừa nói với chị Hà.
- Ừ !
- Sao đổi ý nhanh vậy ?
Hưng nhìn Như thấp giọng:
- Mai Như đi với anh thì anh đi.
Như kêu lên:
- Như.
- Ơ!
- Cô ấy có mời Như đâu ?
- Sao em biết là không mời ?
- Vì Như không quen. Vả Lại, anh là bồ cô ấy phải đi một mình đến giúp cô ây chứ bộ.
Hưng cười nhẹ:
- Chỉ giỏi tưởng tượng thôi. Mai anh đón Như nghe.
- Thôi.
- Sao vậy ?
- Em không thích đến đó.
Hưng chợt hỏi :
- Đi chơi với anh sợ Phục giận hả ?
Như cãi :
- Gì mà giận. Phục biết anh chứ bộ.
- Thế sao từ chối ?
- Em nói rồi, em không thích đến đó.
- Thì đến chỗ khác.
Bước Khẽ Nhé Em Bước Khẽ Nhé Em - Dung Saigon Bước Khẽ Nhé Em