This will never be a civilized country until we expend more money for books than we do for chewing gum.

Elbert Hubbard

Download ebooks
Ebook "Bông Hồng Cho Tình Ðầu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Khánh Như
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1529 / 32
Cập nhật: 2015-04-09 12:31:03 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13/14
hấm thoát Ðoan nghỉ học đã gần một tuần lễ. Vào lớp, vắng Ðoan bộ ba Vân Anh, Nguyệt Quế, Hương Trầm cũng thấy buồn.
Hồi nãy trong tiết văn của thầy Vĩnh, Nguyệt Quế quan sát thầy kỹ lắm. Nó trao đổi tin thời sự với Vân Anh và Hương Trầm bằng cách thả thư từ bàn trên xuống bàn dưới rất khéo, rất "sành" mà thầy Vĩnh cũng không tài nào bắt được. Nếu biết được nội dung của những tờ "thư bướm" đó, thầy Vĩnh sẽ "mếu" dài dài là cái chắc!
Hôm nay Nguyệt Quế cũng thả "thư bướm" xuống bàn Vân Anh, nội dung như sau:
- Tụi mày ơi, mấy ngày nay tao để ý thầy mình coi bộ có phần giảng bài "kém hay" bằng những ngày có "em" Ðoan trong lớp. Thầy có vẻ buồn buồn như "những lá thu bay". Ổng giảng bài mà coi bộ "hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp" quá chừng!
- Hổng biết thầy có chia động từ "to love" con Ðoan hông nữa! Dòm mặt ổng sao tao nghi ngờ quá! Con Ðoan "hớp hồn" thầy mình mất rồi! Híc! Híc!
- Ôi! Tội nghiệp thầy mình đã biết yêu rồi! "Yêu là chết trong lòng một ít!" đó thầy ui! Ổng rành thơ Xuân Diệu quá mà sao ổng dám lộn xộn với tình yêu tụi bây hé?!
- Tụi mày thấy tao "siêu âm" tim ông Vĩnh "oách" hôn? Còn "điện tâm đồ" cũng cho biết ổng bị "rối loạn nhịp tim cấp ba" do vi khuẩn "I Love You" tấn công ào ạt. Hì! Hì!
"Tờ bướm" nọ quẳng xuống bàn dưới. Không đầy năm phút sau một "tờ bướm" khác lập tức được thảy lên bàn trên. Con Nguyệt Quế chộp nhanh lúc thầy Vĩnh xoay lưng lên bảng. Tờ bướm của Vân Anh và Hương Trầm "phúc đáp" thế này:
- Hu hu! Bọn tao "zương" ổng thì ít mà thương con Ðoan thì nhiều. Bởi nó đã ngu ngơ, dại dột, mới mấy tuổi đầu mà bày đặt chia động từ đó làm chi cho rắc rối cuộc đời.
- Ôi! Nhớ ba đóa hồng không gởi của "ẻm" mà hai tao thấy thương "ẻm". Má ơi! Nếu ông Vĩnh mà biết được ba đóa hồng khô đó là của ổng thì ổng sẽ ra sao?! Ổng sẽ khủng lên vì được yêu hay ổng sẽ cho con Ðoan "ốc vịt" điểm hạnh kiểm vì cái tội dám yêu thầy!
- Sao nó "ngu" thế? Nó không biết thầy là cha mẹ, thầy là vua, là Khang Hy đang vi hành... híc! Híc! "Giỡn mặt với Khang Hy thì bị chém". "Giỡn mặt với thầy thì bị xực xirô". Ðùa với ái tình thì bị viêm ruột thừa thấy bố! Nó khờ lắm. Tụi tao thương nó lắm nhưng không biết phải "nàm sao" bây giờ?
- Tao với Hương Trầm có làm bài thơ "Bạn nghỉ học" như sau. Mày đọc coi hay hôn? Ðem đăng trong Mực Tím được hôn? Hì! Hì!
"Sáng nay bạn không đến lớp
Trời buồn trở gió heo may
Cành cây sà vào lớp học
Xua đi cái rét hao gầy
Chiếc ghế cô đơn lắm lắm!
Hộc bàn vắng những xôn xao
Khi cô đọc bài cho chép
Thiếu một tiếng bút rì rào..."
(Thẩm Hạ)
- Tái bút: Ðọc xong "thư bướm", "thủ tiêu" ngay lập tức. Bỏ vô họng nuốt cũng được! Miễn sao ổng đừng bắt được là tốt! A.T.
Nãy giờ Vĩnh đã chú ý bàn của Vân Anh và Nguyệt Quế có những cánh tay thoăn thoắt chuyền lên, thả xuống những tờ giấy nhỏ. Anh dư sức biết "tụi nhóc" nói chuyện bằng giấy. Nhưng Vĩnh chẳng hề bắt bớ hay rầy rà chúng làm gì. Bởi vì ai trong tuổi học trò mà nghiêm túc cả đâu?!
Ngày xưa anh cũng vậy! Còn bây giờ kẻ trên bục giảng, người dưới bàn học anh đã có nhiều cảm thông với lứa tuổi ô mai, nhí nhố đầy thơ mộng này. Cho nên anh không buồn nhìn mấy cái đầu châu lại đôi vai run lên vì những trận cười về nội dung của những tờ giấy chuyền tay. Bởi không còn bao lâu nữa chúng sẽ rời trường xa lớp mãi mãi, tung cánh bay vào đời như anh bây giờ, làm gì tìm lại được những phút vô tư nghịch ngợm của tuổi học trò!
Chỗ ngồi của Ðoan vẫn trống. Vắng một người Vĩnh dạy cũng mất "hăng"! Học trò dưới lớp đang chăm chú làm bài tập làm văn. Vĩnh săm soi cây bút trong tay chợt nhớ buổi trưa anh vào thăm Ðoan trong bệnh viện. Vĩnh thấy thương cô bé thật nhiều. Trong thâm tâm Vĩnh cố xem Ðoan như em gái nhỏ của mình. Ðã bao lần anh đã cố dặn lòng phải để cho Ðoan học, hãy làm một người thầy tốt. Nhưng anh thấy khó quá! Anh đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội để trái tim anh đừng lạc điệu vu vơ.
Ngày mới về trường nhận lớp, Vĩnh đã có nhiều chú ý về cô bé mơ mộng đến quên giờ học ngoài cửa lớp! Cô bé ấy lại rất dễ thương, nhu mì và học rất giỏi môn anh phụ trách.
Trong những giờ lên lớp, nhìn xuống bàn học, Vĩnh chưa thấy ai say mê, chăm chú nghe thầy giảng bài bằng Ðoan nên trong thâm tâm anh thấy cuộc đời dạy học của anh thật có ý nghĩa!
Rồi một ngày Vĩnh chợt khám phá ra ở Ðoan có một nét rất quen thuộc. Chính nét quen thuộc ấy đã khiến Vĩnh cố gắng kìm hãm tình yêu trong sáng đã bộc phát hết sức tự nhiên trong lòng mình để xứng đáng là một người thầy đúng nghĩa, đúng chức năng. Ðó chính là "đôi mắt"! Ðôi mắt của bé Nu.
Trong đời Vĩnh, bé Nu là em gái nhỏ mà Vĩnh yêu thương nhất đã mất. Bây giờ Vĩnh không muốn mất bé Nu thêm một lần nữa! Vĩnh đã tình cờ tìm được bé Nu của anh trong lớp học qua cô học trò dễ thương. Nhưng khổ thay sự thật vẫn là sự thật!
Từ khi con tim có những tình cảm riêng, Vĩnh cố gắng đấu tranh với lý trí. Bởi lý trí của một người thầy không cho phép Vĩnh yêu Ðoan nhưng trái tim của Vĩnh cũng có những lý lẽ riêng của nó.
Ba đóa hồng mừng 20/11 chứng minh mối tình của một học trò đối với thầy. Vĩnh nghĩ đó là mối tình đầu của Ðoan. Vì chính Vĩnh cũng đã từng mắt thấy tai nghe chuyện Tín "điệu" với bài thơ "Ðoan tiến"!
Vĩnh cười buồn và suy nghĩ rất mông lung. Bây giờ Ðoan còn nhỏ. Chuyện thi cử tương lai rất là hệ trọng. Mai sau, khi Ðoan rời khỏi ghế nhà trường, dù chỉ mới bước chân lên đại học. Nếu trái tim xưa còn cùng nhịp đập với anh, Vĩnh sẽ mở rộng vòng tay chờ đón người anh yêu với tất cả tấm lòng. Chỉ sợ rằng... Vĩnh không dám nghĩ xa hơn nữa...
Còn bây giờ lý trí của người thầy luôn bảo với Vĩnh rằng hãy xem Ðoan như em gái. Nhưng trái tim anh, sao nó cứng đầu kinh khủng!
Lý trí và tình cảm cứ dằn co trong lòng Vĩnh gây nên những mâu thuẫn như những đợt sóng ngầm cuốn hút Vĩnh vào trong.
Trên nền trời xanh thẫm, những cuộn mây trắng nhởn nhơ bay. Vĩnh thèm được thảnh thơi như những đám mây rong chơi đó biết chừng nào!
Vân Anh bảo ngày mốt Ðoan xuất viện. Vĩnh quyết định sẽ thực hiện mọi việc theo ý nghĩ của mình.
Bông Hồng Cho Tình Ðầu Bông Hồng Cho Tình Ðầu - Khánh Như Bông Hồng Cho Tình Ðầu