Những người vĩ đại không những phải biết chớp lấy cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội.

C.C. Colton

 
 
 
 
 
Tác giả: An Tĩnh
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Lý Mai An
Upload bìa: Lý Mai An
Số chương: 19
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1717 / 17
Cập nhật: 2015-11-23 21:49:55 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
iêu Thù Đông ủ rũ, đã lâu không có ở gần học trưởng, cô có chút không thích ứng được mà vui sướng đến run rẩy.
Haiz! Cô luôn mắng anh biến thái, Nhưng nghĩ kỹ một chút thì cô mới thật sự là biến thái, nếu không sao lại chấp nhận loại ngược đãi này mà lại cảm thấy sung sướng! Khó trách người ta nói tình yêu làm cho tinh thần con người bị rối loạn. Cô cũng cảm thấy như vậy!
Cô đi đến bên cạnh bàn làm việc, ánh mắt liền bị một bó hoa hồng lấp lánh trên bàn hấp dẫn.
''Thì Đông! Có người hâm mộ tặng hoa cho cô đó!''. Thư ký của Đường Ẩn Khiêm nói.
''Có thật không?''
Khuôn mặt chán chường khi nãy bây giờ lại lộ ra vẻ mặt vừa mừng vừa sợ, đôi mắt đẹp trợn to. Trời ạ! Cô đang nằm mơ sao? Đời này trừ lúc tốt nghiệp được anh tặng hoa ra thì chưa từng có ai tặng hoa cho cô cả! Đó—chẳng lẽ là ông trời thương hại, cuối cùng cũng có người để ý đến cô rồi?
''Nhìn xem có tờ giấy nào không?''. Thư ký La đẩy cô đang đứng ngốc ở một chỗ, thúc giục.
Diêu Thì Đông phát hiện trong bó hoa có một tấm thiệp nhỏ, trên đó chỉ viết:
Đây là chút tấm lòng yêu thích con người em.
''Là ai đưa hoa cho cô?''. Thư ký La còn gấp hơn so với cô.
''Không có ghi tên''. Cô nở ra một nụ cười ngọt ngào, mặc dù không biết là ai nhưng biết mình được người khác thích, lòng hư vinh của cô trong nháy mắt đã thỏa mãn, tâm trạng cực kỳ tốt.
Đường Ẩn Khiêm vừa vào phòng làm việc liền nhìn thấy nụ cười của cô, ánh mắt lại nhìn xuống hoa hồng trong tay cô, chân mày anh cau lại.
''Người nào tặng hoa cho em vậy?''. Anh khàn khàn giọng hỏi. Đột nhiên cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt của cô rất chướng mắt.
Diêu Thì Đông sợ hết hồn, nhìn thấy nét mặt anh không vui, nụ cười cứng ở trên môi, lập tức bỏ trốn.
Đường Ẩn Khiêm bắc đắc dĩ bắt cô lại, giật tấm thiệp trên tay cô. Trong lúc cô còn há hốc mồm kháng nghị thì anh tặng cho cô ánh mắt lạnh lùng khiến cô đông cứng tại chỗ.
''Yêu thích em? Hừ!''. Anh khinh thường nói, thuận tay đem tấm thiệp để trên bàn.
Nhìn cô ôm bó hoa của tên đàn ông khác mà cười tươi như vậy, cười rất xinh đẹp, trong lòng anh rất không vui, lạnh lùng cắt đứt ảo tưởng của cô ''Anh thấy chắc chắn là đưa sai người rồi!''
Diêu Thì Đông vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn rũ xuống. Tâm hồn cô vốn hy vọng hoa là do anh tặng cho cô, ai ngờ không phải anh tặng còn chưa tính mà anh còn đả kích cô như vậy.
Vậy mà, xế chiều hôm nay tiệm bán hoa lại đưa tới một bó hoa gọi Diêu Thì Đông ra ký nhận thì cô quả thật muốn ca hát. Bởi vì chuyện này chứng minh anh nói cô không có giá trị thị trường là sai, dù sao đi nữa thì dáng dấp của cô cũng khá tốt, làm sao có chuyện sống hai mươi mấy năm còn chưa có bị ''Mài dũa thành ngọc''.
Cô vui vẻ chia sẻ tin tức tốt này với thư ký La, sau khi thư ký La nhìn thấy tên trên tấm thiệp thì rất là mừng rỡ.
''Haiz! Trong bệnh viện, bác sĩ Chân là người đàn ông độc thân hoàng kim đó! Cô thật là may mắn!''. Thư ký La lấy cùi chỏ đụng đụng Diêu Thì Đông, vừa mập mờ vừa ghen tỵ cười nói.
‘’Hừ! Tôi đã nói rồi! Tôi cũng rất có giá mà đúng không? Anh ta lại dám xem thường tôi’’. Cằm Diêu Thì Đông hất lên trên, rất là tự đại, quá khứ bị chèn ép trong lúc này hoàn toàn biến mất không chút dấu vết.
''Anh ấy mời cô tối hôm nay đi xem phim, cô có đi không?''
Diêu Thì Đông suy nghĩ một chút, tâm trạng mang theo một chút thất vọng, nặng nề gật đầu ''Đi!''
''Nhưng Phó Viện Trưởng mà biết được sẽ không vui đâu!''. Thư ký La lo lắng thay cho cô, ai cũng nhìn ra được Phó Viện Trí quản lí Diêu Thì Đông rất nghiêm.
''Vậy thì đừng để cho anh ấy biết''. Cô giận dỗi nói. Cô thật sự rất muốn hẹn hò! Nhưng mà cô cũng biết rất rõ là không nên trông cậy vào tên đàn ông Siêu Hiện Thực kia, anh cũng chỉ biết ức hiếp cô mà thôi.
Ngoài cửa sổ gió Nam nóng bức thổi qua nhưng bên trong xe rất lạnh lẽo.
Đường Ẩn Khiêm nhíu mi nhìn không xa người nào đó vừa nói vừa cười rất xinh đẹp, trong lòng cuồn cuộn nổi lên mưa to gió lớn. Cô gái này hôm nay đúng giờ tan làm đã đi rồi thì ra là đi hẹn hò với đàn ông!
Anh xuống xe, không nhanh không chậm mà đi bộ tới chỗ hai người kia đang đứng, cũng không quên treo trên mặt một nụ cười khiêm tốn lịch sự.
''Chào hai người! Thật là trùng hợp!''
Nhìn thấy anh, Diêu Thì Đông lập tức bị dọa sợ lui nhanh về sau ba bước, mắt to vô tội như nai con Bambi, tràn đầy hoảng sợ giống như ngày tận thế đến rồi.
Mặc dù anh đang cười nhưng trong mắt lại lạnh lẽo.
''Phó Viện Trưởng?''. Bác sĩ Chân cũng rất kinh ngạc, ở bên ngoài gặp được cấp trên mà anh lại đang hẹn hò với trợ lí của cấp trên, tình huống này khiến cho anh lung túng.
''Đang hẹn hò sao? Hai người muốn đi đâu?''. Anh cười như không cười, lúc nói chuyện ánh mắt trực tiếp nhìn cô, theo bản năng cô trốn phía sau lưng của bác sĩ Chân, mà trong lúc cô vô thức di chuyển làm cho anh càng tức giận hơn.
''Chúng tôi muốn đi xem phim''. Bác sĩ Chân thành thật trả lời.
''Ha ha! Thì Đông thích nhất là xem phim, nhất là phim kinh dị, đúng không Thì Đông?''. Giọng nói của Đường Ẩn Khiêm rất nhẹ, nhưng lửa giận đã sớm lặng kẽ leo lên đáy mắt.
Diêu Thì Đông gật đầu cũng không được mà cũng không dám lắc đầu, khiếp sợ nói ''Em…….Em đột nhiên thấy không khỏe nên không thể đi xem phim được…….''
''Vậy thì thật là tốt, anh đang muốn đi gặp mẹ em thuận đường đưa em về nhà''. Anh kéo tay nhỏ bé đang run lên của cô, cúi đầu nói ''Thì Đông, em không có lời nào muốn nói với bác sĩ Chân sao?''
''Bác sĩ Chân! Hẹn gặp lại!''. Hành động của cô ngoan ngoãn giống như học sinh mầm non, nhưng trong lòng lại thầm kêu không ổn: Chẳng lẽ hôm nay là ngày chết của cô sao? A—– Đúng là Hồng nhan bạc mệnh.
Bác sĩ Chân rất kinh ngạc, mới vài phút trước bọn họ còn nói chuyện rất vui vẻ, vật mà Phó Viện Trưởng vừa xuất hiện thì đối tượng hẹn hò lại bị ngoan ngoãn mang đi?
Diêu Thì Đông mới vừa lên xe, không đợi anh nổi đóa đã khóc thút thít.
''Em khóc cái gì?''. Âm thanh của anh rất lạnh, trên mặt một chút nụ cười cũng không có.
''Anh…….Anh tức giận………….''. Mặt cô đầy nước mắt nước mũi nói.
''Rất tốt! Em biết anh đang giận chuyện gì không?''. Anh am trầm cắn răng nghiến lợi nói.
''Giận em đi hẹn hò với người khác mà không có nói cho anh''. Cô rất không có nghĩa khí mà thú nhận tội trạng của mình.
''Nếu biết anh sẽ tức giận tại sao em vẫn làm như vậy?''. Anh không kiềm chế được gầm nhẹ, lá gan của cô nàng này ghê gớm thật, rõ ràng biết trong núi có hổ mà vẫn cứ đi lao vào.
‘’Bởi vì…….Bởi vì người ta muốn biết hẹn hò có cảm giác gì?’’. Cô uất ức chịu đựng cơn giận của anh, miệng chu lên, thút thít. Nói đến thật mất thể diện, sống 22 năm lại chưa bao giờ thử qua mùi vị của hẹn hò.
Đường Ẩn Khiêm ngạc nhiên, cô khóc đáng thương như vậy chỉ vì một chuyện nhỏ như thế thì lửa giận của anh trong chốc lát đã giảm đi một nửa nhưng vẫn không có ý định bỏ qua dễ dàng cho cô như vậy.
''Em không có khí tiết gì cả. Bởi vì muốn đi hẹn hò mà đồng ý đi hẹn với một người tùy tiện như vậy sao?''. Anh liên tục lắc đầu, thể hiện thái độ rất thất vọng với cô.
''Bác sĩ Chân không phải là người tùy tiện! Thư ký La nói anh ấy là người đàn ông độc thân hoàng kim''. Cô không phục mà phản bác, thuận tiện không để lại dấu vết mà đưa ra giá trị thị trường của bản thân.
''Sao?''. Anh nhíu mày, lửa giận lại có khuynh hướng dâng lên ''Thì ra là thư ký La cũng biết chuyện này?''. Xem ra là cùng cấu kết với nhau làm việc xấu?
''Là em nói cô ấy không nói cho anh biết''. Cô thật sự rất buồn bực, chuyện xấu đúng là không thể làm, mỗi lần cô gạt anh thì đều sẽ bị anh bắt được, cô bắt đầu tin tưởng anh nói anh có Giác Quan Thứ Sáu là thật.
''Em thật sự muốn hẹn hò?''. Anh thở dài, có chút không hiểu nổi tâm lý của phụ nữ, rõ ràng mỗi ngày đều gặp mặt mà còn muốn hẹn hò để làm gì chứ!
Cô nặng nề gật đầu.
''Được. Anh biết rồi''. Anh cũng không có chuyên chế như vậy, thỉnh thoảng anh cũng sẽ nghe ý kiến của dân chúng.
Cô không hiểu ánh mắt của anh thì anh biết làm sao bây giờ?
''Thứ sáu tuần này chúng ta đi hẹn hò''. Anh lẩm bẩm nói với cô.
Nghe vậy, mắt cô lòe lòe ánh sao, hưng phấn nói ''Thật?!!!''
Anh cười, sủng ái ( sủng nịnh + yêu thương) mà nói ''Thật''
Nghe được lời cam đoan của anh, Diêu Thì Đông quả thật cười nghiêng ngửa, suýt chút nữa là vui vẻ đến hươ tay múa chân.
''Chỉ là, chuyện vừa rồi………..''. Anh chậm rãi mở miệng, trong mắt lóe lên ánh sáng quỷ quyệt ''Trước tiên chúng ta tính toán chuyện hôm nay thật rõ ràng''
Cô sửng sốt một lúc, còn chưa kịp hiểu ý của anh thì cảm thấy hoa mắt, cơ thể bị lật lại nằm trên đùi anh, từ trên mông truyền đến cảm giác đau nhói.
''A! A!''. Cô vừa kêu vừa giãy dụa.
Anh rất cứng rắn, không nương tay chút nào, anh muốn để cho cô đau như vậy thì mới có thể ghi nhớ sâu sắc trong lòng.
''Hu hu——Thật là đau!''. Diêu Thì Đông khóc hu hu. Lại bị anh đặt bẫy nữa rồi, rõ ràng là anh cười dịu dàng như vậy tại sao có thể làm ra hành động tàn nhẫn như vậy? Hu hu——-anh đánh thật mạnh, cái mông của cô tê lên rồi, anh một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc. Anh là ác ma! Anh là ma quỷ! Mắt của cô bị mù mới có thể đem anh thành Legolas, Legolas người ta rất dịu dàng, nụ cười rực rỡ giống như ánh mặt trời.
''Phải đau thì em mới không có làm như vậy nữa, nếu còn có lần sau thì không phải chỉ như vậy, anh sẽ treo ngược em lên''. Mặc dù anh rất đau lòng nhưng vẫn hung ác quyết tâm uhiếp cô. Anh không ngờ là đã đem cô theo bên người rồi mà vẫn chưa an toàn, lại còn có người dám mơ ước người của anh.
''Hu hu……..''. Cô giống như cô vợ nhỏ chịu oan ức núp ở một chỗ, buồn bã nhìn chằm chằm vào anh, hận mình không thể chống cự được sức quyến rũ của anh, hận bản thân không có ai yêu, cái loại tình yêu trời đánh này thật biến thái.
''Thật vui mừng vì chúng ta cuối cùng đã có được nhận thức chung''. Anh phát tiết xong lập tức liền thay đổi thành khuôn mặt hiền lành, thật dịu dàng xoa xoa tóc của cô, kéo cô vào trong ngực trấn an nói ''Được rồi! Thật sự là rất đau sao? Anh mới đánh nhẹ mấy cái thôi mà đã khóc thành như vậy, xấu hổ quá''
Anh dịu dàng giúp cô lau nước mắt, mà Diêu Thì Đông uất ức chu cái miệng nhỏ nhắn, thút thít ''Thật sự là rất đau''. Cái này mà nói là nhẹ mới là lạ, anh giống như đang đối phó với kẻ thù giết cha mà dùng hết sức đánh cô thì có.
''Ai bảo em muốn chọc giận anh’’. Anh nói một câu, đem toàn bộ trách nhiệm nhét lên người cô. Chẳng lẽ không đúng sao? Nếu cô không tự tiện đi hẹn hò với người đàn ông khác thì anh đâu cần dạy dỗ cô, không đúng sao?
''Hừ''. Cô không phục nhưng không dám quá lộ liễu.
Ánh mắt anh tối lại, tràn đầy tà ác đề nghị ''Thứ sáu chúng ta sẽ đi xem phim!''
Cô khát vọng được ''Ôn chuyện cũ'' như vậy thì anh cũng không muốn để cho cô thất vọng. Từ khi đến làm việc tại bệnh viện, Diêu Thì Đông lại một lần nữa nhặt được lòng tin, bởi vì cô phát hiện thật ra thì duyên của cô với người khác phái cũng không tệ lắm. Ít nhất thì cũng không có hỏng bét như lúc học Đại học, có không ít đồng nghiệp nam làm việc tại phòng cấp cứu thường thường sẽ đưa chút chocolate, kẹo, các loại bánh ngọt điểm tâm cho cô, mà cô và mọi người cũng làm việc rất vui vẻ; Nhưng là, xảy ra một chuyện rất quỷ dị, chẳng biết tại sao, nhân duyên với người khác phái không tệ lắm của cô cứ vô duyên vô cớ, không giải thích được biến mất trong lúc vô hình.
Càng khoa trương hơn là, có lúc cô chủ động chào hỏi với các đồng nghiệp nam khá thân thiết thì bọn họ không phải làm như không thấy cô thì chính là giữ khoảng cách với cô, ngay cả Bác sĩ Chân từng hẹn cô ra ngoài đi xem phim cũng giữ khoảng cách với cô. Chuyện này làm cô thật khổ sở, bởi vì tình trạng này giống với khi cô học Đại học, nhưng cô không hiểu cô đã làm sai chuyện gì.
Vì vậy, buổi trưa Diêu Thì Đông ''buộc'' phải ăn cơm với Đường Ẩn Khiêm, bởi vì tất cả mọi người bây giờ đều lo sợ tránh cô không kịp, cô nhìn chằm chằm thức ăn trước mắt ngẩn người, tâm tình rơi xuống đáy cốc.
Anh liếc mắt một cái liền nhìn ra cô buồn buồn không vui, nhưng anh vẫn kiên nhẫn đợi cô nói ra nguyên nhân, anh biết, với tính cách của cô thì không dấu được quá lâu. Qủa nhiên, cơm còn chưa ăn được một miếng, cô liền kéo tay áo của anh hỏi ''Học trưởng, em rất là chậm chạp sao?''
''Đúng vậy''. Đường Ẩn Khiêm phóng khoáng mà trả lời rất chắc chắn. A——- thật ra thì như vậy còn khá khiêm tốn, cô không chỉ chậm chạp mà phải gọi là ngốc nghếch.
''Vậy…………..Vậy có phải là thỉnh thoảng em đã làm sai chuyện gì rồi không?''. Cô đau lòng hỏi. Qủa nhiên là cô không nên kỳ vọng sẽ lấy được một chút an ủi từ anh.
''Chính xác''. Anh lại khẳng định gật đầu một cái, cô thật quá khiêm tốn, không phải thỉnh thoảng mà là thường xuyên làm sai.
Diêu Thì Đông khổ sở muốn khóc.
Bởi Vì Đùa Em Rất Vui Bởi Vì Đùa Em Rất Vui - An Tĩnh Bởi Vì Đùa Em Rất Vui