Love appears in moments, how long can I hold a moment, as my moment fades, I yearn to catch sight or sound of you, to feel the surging of my heart erupt into joyous sounds of laughter.

Chris Watson

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: hoang viet
Số chương: 10
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2717 / 8
Cập nhật: 2015-11-30 14:44:30 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
hư Ngọc vứt xắc tay xuống giường, xảnh xẹ:
- Chị Ba đâu rồi, sao để phòng tôi bừa bộn thế này hả?
Chị Ba vội chạy lên:
- Tại lúc sáng cô bảo đừng đụng vào đồ của cô nên tôi không có dọn.
- Tôi bảo thế hồi nào? Đừng đụng là đừng đụng vào đồ riêng của tôi thôi, còn phòng ốc thì phải dọn chứ. Lười quá đi?
Như Ngọc thẳng thừng xúc phạm người làm công của mình mà không hề ngượng hay suy nghĩ về tHải độ của mình. Chị Ba có lẽ cũng quen chịu đựng nên nhỏ nhẹ:
- Xin lỗi cô, tôi sẽ dọn ngay.
- Không cần đâu, tôi dọn được rồi. Tôi không thích người khác làm phiền mình lúc mình ở trong phòng. Chị ra ngoài đi!
Như Ngọc thản nhiên nằm ra nệm. Chị Ba biết ý nên rút lui. Đối với chị, Như Ngọc như là một vị đại tiểu thư mà chị luôn phải phục tùng.
Chị đi vòng xuống tầng dưới. Đúng lúc Như Yến bước vào, cô tươi cười:
- Chị Ba! Chị Hai tôi có ở nhà không?
- Có ạ. Cô Hai đang ở trong phòng.
Như Yến hỏi thăm:
- Lúc sáng giặt đồ, chị có thấy bức thư trong túi áo em không. Hôm qua vì vội quá nên em quên mất.
Chị Ba vội gật đầu:
- Có, có chứ! Chị đã cất rồi, nhưng mà...
- Mà sao?
- Nó hơi ướt. Chị phát hiện ra nó trễ quá.
Như Yến dễ dãi:
- Không có gì đâu, hong khô lại thôi mà.
Chị Ba gật đầu rồi quày quả đi lấy thư. Như Ngọc và Như Yến đúng là khác nhau một trời một vực. Nếu như bức thư đó là của Như Ngọc, hẳn chị đã không được yên ổn như thế này, dù lỗi đó không phải của chị đi chăng nữa. Như Yến vui vẻ trở về phòng như không có gì xảy ra. Tính của cô là vậy, không bao giờ cô xét nét chuyện gì hay để chuyện gì trong bụng lâu cả.
Như Yến ở trong phòng đến tận chiều mới xuống. Vừa bước xuống cầu thang, cô đã gặp Vũ Duy. Anh ta mở miệng cười trong khi Như Yến nhăn mặt.
Rồi như cảm thấy bất lịch sự, cô mỉm cười đáp lễ.
Vũ Duy đon đả:
- Như Yến đi đâu vậy?
Như Yến không trả lời mà liếc về phía cầu thang:
- Chị tôi sắp xuống rồi, anh ngồi chơi.
Tôi đi công chuyện chút.
- Sao Như Yến tránh mặt anh như vậy? Lần nào cũng thế, cứ mỗi lần anh tới thì em lại bỏ đi. Anh đáng ghét lắm hả?
Như Yến nhún vai:
- Tại anh tới những lúc tôi bận thôi? Hơn nữa, gặp tôi hay không thì có gì quan trọng, anh là bạn của chị tôi cơ mà.
Vũ Duy nịnh:
- Thì vậy! Nhưng anh vẫn thích nói chuyện với em hơn. Em dịu dàng thế mà.
Đúng lúc đó thì Như Ngọc bước xuống:
- Vậy còn tôi thì sao, tôi không dịu dàng hả? Thế thì anh đến đây tìm tôi để làm gì?
Vũ Duy lập tức xun xoe:
- Đâu có! Anh chỉ nói vậy thôi mà, chứ thật lòng anh rất thích tính cách của em.
Như Yến không muốn dây dưa với Vũ Duy nên bỏ đi. Như Ngọc dấm dẳng:
- Anh đi theo nó đi.
Vũ Duy cười:
- Thôi mà, em khó khăn quá. Anh không cố ý chọc tức em đâu mà. Lời anh khen Như Yến chỉ là để xã giao thôi.
- Chỉ xã giao thôi?
- Tất nhiên rồi! Làm sao anh có thể bỏ một người đẹp như em để chạy theo một cô gái khác được.
Như Ngọc vẫn tức mình:
- Xã giao? Xã giao mà thân mật vậy sao?
- Thì phải thân mật chớ, Như Yến là em gái của em mà. Anh coi... cô ấy là người trong nhà nên mới thế.
- Coi như người trong nhà?
Vũ Duy lẹ miệng:
- Phải! Chẳng phải chúng ta sắp làm lễ đính hôn sao?
Như Ngọc cười lớn:
- Nếu như tôi không muốn đính hôn nữa thì sao?
- Em đừng nói chơi.
- Tôi không nói chơi. Đây là lời rất thật lòng.
Vũ Duy vẫn không bỏ cuộc:
- Thôi mà, đừng giận anh nữa. Anh đã xin lỗi rồi, vậy mà chưa hả cơn giận của em sao?
Giọng Như Ngọc vẫn lạnh lùng:
- Tôi không giận anh. Nhưng tôi thấy tôi và Anh nên chia tay thì hơn. Tuýp người như anh không hợp với tôi.
Vũ Duy cười lớn:
- Em đang đùa phải không. Anh biết rồi, không ngờ em có cách đùa lạ vậy?
- Tôi không đùa!
Vũ Duy bắt đầu tin Như Ngọc nói thật. Duy dè dặt:
- Em không giỡn đó chứ?
Như Ngọc cau có:
- Anh nghĩ hai chữ ''đùá' và ''giỡn'' khác nhau? Tôi nói rồi, tôi không còn thích Anh nữa, chúng ta chia tay thì hơn.
Vũ Duy hỏi:
- Em đã có bạn trai rồi?
- Cứ coi là như vậy đi.
- Hắn là ai?
Như Ngọc nheo mắt:
- Tại sao tôi lại phải nói cho anh biết nhỉ.
Vũ Duy bực tức:
- Cô phải nói cho tôi biết, hắn ta là ai? Là ai mà cô có thể vì hắn mà bỏ tôi.
Như Ngọc cũng không vừa.
- Tôi gì tôi phải nói cho anh biết chứ? Nếu có giỏi thì anh tự tìm hiểu lấy đi.
Như Ngọc nhìn lên đồng hồ:
- Tôi có chuyện rồi, cáo nỗi nghen.
- Chuyện gì vậy? Không phải có hẹn với thằng đó chứ?
- Anh đừng ăn nói bỗ bã như vậy? Thằng nào chứ? Hiện giờ anh ta là bạn trai của tôi, cấm anh xúc phạm đến người ta.
Như Ngọc nói rồi quay vào nhà:
- Tôi không tiễn. Anh về bình an.
Vũ Duy tức tối nhưng không làm gì được Như Ngọc, anh nghiến răng:
- Được rồi. Nhưng cô nhớ cho, tôi sẽ không bỏ qua vụ này đâu.
- Vậy thì tùy, anh muốn làm gì làm đi.
Vũ Duy lớn tiếng:
- Tôi sẽ làm cô phải quay lại, phải cầu xin tình yêu của tôi.
- Vậy thì anh giỏi quá rồi, làm Như Ngọc này phải khuất phục. Nhưng báo trước cho anh biết nhé, cố gắng mà tập trung, vì muốn làm được chuyện đó không dễ đâu.
Như Ngọc nói rồi bỏ lên lầu. Vũ Duy vô cùng tức giận. Thật ra, Vũ Duy chẳng yêu gì Như Ngọc, anh ta chỉ muốn tài sản kếch xù của nhà cô thôi. Vì thế, Vũ Duy quyết không để Như Ngọc vuột khỏi tầm tay. Nhưng Vũ Duy biết cũng rất khó. Như Ngọc không phải là kẻ dễ đối phó. Mắt Vũ Duy liếc nhanh quanh phòng và bất chợt dừng ở tấm ảnh của Như Yến. ''Đúng rồi, là Như Yến'' - Vũ Duy nói thầm trong bụng là sẽ quyết chinh phục Như Yến. Theo Vũ Duy, Như Yến là một cô gái yếu đuối nên rất dễ lạc lòng.
Vũ Duy quay nhanh ra cửa. Vừa lúc Khánh Hải bước vào.
Vũ Duy nghĩ đây là bạn trai mới của Như Ngọc nên nheo mắt, hỏi giật:
- Tìm ai?
Khánh Hải nhăn mặt khó chịu nhưng vẫn lịch sự:
- Anh hỏi tôi?
- Ở đây chỉ có tôi và anh, chẳng lẽ tôi hỏi không khí hay cái cửa.
Khánh Hải cố lịch sự:
- Anh là...
Vũ Duy cắt ngang:
- Người thân trong nhà. Tìm ai?
- Tôi tìm ông Đức Minh - chủ nhà này?
Vũ Duy vẫn hỏi không dè dặt:
- Có chuyện gì mà tìm đến tận nhà? Ông ấy ở công ty, tại sao không đến đó?
Khánh Hải rất bực tức nhưng vẫn giữ bình tĩnh:
- Ông ấy bảo tôi đến đây.
- Để làm gì?
- Bàn công chuyện làm ăn.
Vẻ khó chịu lộ ra trên trên mặt, Khánh Hải. Tuy nhiên, Vũ Duy vẫn làm như không thấy:
- Chuyện gì?
Khánh Hải chưa trả lời thì Như Ngọc bước từ trên lầu xuống, trả lời ngang:
- Chuyện gì cũng không liên quan tới anh. Hơn nữa, đây là chuyện riêng giữa ba tôi và anh ấy, anh hỏi để làm gì?
Vũ Duy cười:
- Như Ngọc! Em mới xuống hả? Anh chỉ muốn trò chuyện với anh ấy thôi mà.
- Trò chuyện ư?
- Phải. Đơn giản chỉ là trò chuyện thôi. Thôi, anh về đây. Chào em. Chào...
anh.
Vũ Duy hơi ngập ngừng khi siết tay Khánh Hải.
''Rõ ràng anh ta không ưa mình'' - Khánh Hải thắc mắc nhưng không biếc lý do tại sao. Anh mỉm cười gượng gạo.
- Tên tôi là Khánh Hải.
- Còn tôi là Vũ Duy. Chúng ta sẽ còn gặp nhau.
Vũ Duy mỉm cười. Tuy nhiên, Khánh Hải vẫn không tìm thấy thiện cảm anh ta dành cho mình.
- Vào đây đi anh!
Như Ngọc lên tiếng khi Vũ Duy vừa quay lưng. Khánh Hải đi theo Như Ngọc vào phòng khách.
- Ông chủ có ở nhà không cô?
- Ba tôi chưa về. Anh đợi ông một chút.
Như Ngọc nói rồi nhìn Khánh Hải với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Anh tỏ vẻ ngại:
- Bao giờ ông chủ về?
- Anh làm gì gấp vậy? Ngồi mới có chút xíu thôi mà.
Khánh Hải dè dặt:
- Tại ở công ty có công chuyện.
- Công chuyện gì chứ. Bây giờ đã năm giờ chiều rồi. Anh siêng dữ vậy?
- Siêng gì đâu cô, tại công việc nhiều quá thôi mà.
Như Ngọc nheo mắt:
- Chứ không phải anh có hẹn với ''người tá' nên gấp sao?
Khánh Hải tỏ vẻ không hiểu:
- Người ta nào?
- Thì... bạn gái của anh đó.
Khánh Hải mỉm cười:
- Làm gì có chứ. Tôi chưa có bạn gái, lấy đâu mà hò hẹn.
Như Ngọc không giấu được vẻ vui mừng. Cô làm bộ:
- Anh mà chưa có bạn. Tôi không tin đâu.
Như Ngọc nói mà rất vui. Thật ra, cô đã thích Khánh Hải từ lâu, khi lần đầu tiên ba cô mời Khánh Hải về căn nhà này. Từ đó tới nay, tuy Khánh Hai chỉ lui tới vài lần và chỉ tới khi có công chuyện, nhưng Như Ngọc vẫn quyết định chia tay Vũ Duy để rảnh tay chinh phục anh. Như Ngọc rất tự tin vào sắc đẹp của mình, cô nghĩ là Khánh Hải sẽ không thoát khỏi tay cô.
Khánh Hải cười không đáp. Thật ra, anh cũng chẳng muốn giải thích với Như Ngọc làm gì. Đó là chuyện riêng của anh.
- Anh thừa nhận rồi phải không?
Khánh Hải không trả lời mà hỏi sang chuyện khác:
- Người lúc nãy là bạn cô phải không?
Như Ngọc lắc đầu bĩu môi:
- Anh ta hả? Tôi không khi nào làm bạn với hạng người mất lịch sự đó. Anh ta là bạn của... em gái tôi.
- Vậy hả!
Khánh Hải hỏi rồi nhìn đồng hồ. Anh sốt ruột thấy rõ. Như Ngọc làm ra vẻ nhiệt tình:
- Anh uống nước đi, tôi sẽ điện thoại cho ba tôi. Thông thường, ba tôi không về trễ thế này đâu.
Khánh Hải đứng lên, anh thở dài:
- Thôi, tôi về. Lúc khác, tôi sẽ trở lại.
Như Ngọc tớ vẻ luyến tiếc:
- Anh chờ một chút nữa không được sao?
- Tôi phải về. Xin lỗi đã làm phiền cô.
Như Ngọc nhăn nhó:
- Tôi phải xin lỗi anh mới phải. Ba tôi thiệt là kỳ, đi đâu nữa không biết.
- Không có gì đâu. Tôi về đây.
Khánh Hải lịch sự chia tay. Anh không phải không có thời gian để đợi ông Đức Minh. Sở dĩ anh phải cáo từ sớm là do ngại ngồi cùng Như Ngọc, ngại cách nói chuyện bạo dạn của cô. Khánh Hải không thích như vậy.
Như Ngọc không biết những suy nghĩ trong đầu Khánh Hải, cô mỉm cười điệu đàng:
- Lúc nào anh đến chơi nữa nhé. Ba tôi... rất quý anh.
Khánh Hải gật đầu:
- Vâng!
- Hôm nào anh đến đi, có thời gian tôi sẽ đưa anh đi tham quan xung quanh.
Ba tôi và tôi rất yêu hoa kiểng nên xung quanh vườn được trồng rất nhiều loại hoa kiểng. Anh cũng thích chứ?
- Vâng!
Như Ngọc tươi cười:
- Vậy hôm nào anh đến nhé. Tôi sẽ chờ.
- Vâng!
Khánh Hải chỉ biết đáp "vâng". Thật lòng, anh không biết phải trả lời thế nào cho phải lẽ. Đành lịch sự thế thôi.
Như Ngọc thì cho rằng Khánh Hải thế nào cũng trở lại, cô không tin rằng trước lời mời của mình, Khánh Hải có thể từ chối được. Bao nhiêu người có mơ cũng không được nữa là.
Hải San cho xe lướt khá nhanh trên đường. Quả thật, cô lái rất khéo, nhưng khi đồng hồ tốc độ lên đến 80/km/h thì Khánh Hải bắt đầu lo lắng.
- Cô khô ng thể lái chậm một chút được sao?
Khánh Hải vừa hỏi vừa liếc đồng hồ.
Hải San thản nhiên:
- Được chứ ạ.
Tuy nhiên cô vẫn không giảm tốc độ. Khánh Hải nhắc nhở:
- Tôi không thích ngồi trên... hỏa tiễn đâu.
Hải San nhún vai:
- Tôi không ngờ anh nhát vậy?
- Tôi không nhát, nhưng vẫn còn yêu đời.
- Tôi cũng vậy mà, nhưng tôi đâu có lo lắng như anh.
Dù nói vậy nhưng Hải San vẫn giảm tốc độ từ từ Khánh Hải bắt chuyện:
- Có thường lái xe nhanh như vậy chứ?
- Cũng không thường lắm.
Khánh Hải định gật đầu bảo:
"thế thì tốt" thì Hải San tiếp lời:
- Tôi lái... nhanh hơn thế không hà.
Suýt chút nữa thì Khánh Hải đã ngã ra khỏi xe. May mà Anh có thắt dây An toàn.
- Nhanh hơn? Cô không sợ sao?
- Việc gì phải sợ chứ?
Thật ra, Hải San đang lừa Khánh Hải. Xưa nay cô ít khi nào lái xe đến mức km/h như lúc nãy. Chính xác là chỉ vài lần cô lái xe đến mức ấy, khi khách có yêu cầu. Hôm nay thì khác, dù Khánh Hải không yêu cầu nhưng cô vẫn muốn trêu anh vì bấy lâu nay cô biết Khánh Hải sợ tốc độ cao.
- Lái chậm thế này đến phi trường có kịp không?
Khánh Hải nhìn đồng hồ:
- Tất nhiên! Chúng ta đi sớm cả tiếng lận mà.
Hải San thở dài:
- Làm tài xế cho anh quả không sướng tí nào. Ngay cả chủ nhật cũng phải đi làm nữa.
Khánh Hải nhăn mặt:
- Tôi cũng đâu muốn đâu, sao cứ trách tôi hoài vậy?
- Tôi đâu có trách, chỉ nói chơi thôi.
Hải San đột ngột chuyển chủ đề:
- Cô ấy là bạn gái của anh hả?
Khánh Hải so vai:
- Cũng gần như vậy?
- Sao lại... cũng gần? ''Cũng gần'' là thế nào, tôi không hiểu.
- Thì... ba mẹ tôi muốn tôi cưới cô ấy làm vợ. Còn tôi thì...
Hải San tỏ ra hiểu biết:
- Tôi hiểu rồi. Thì ra anh bị.... ép duyên.
Khánh Hải nhăn mặt:
- Cô nói chuyện nghe ghê! Cứ như là tôi sắp bị gả bán tới nơi vậy.
- Chứ không phải vậy sao?
- Không.
Khánh Hải đáp gọn lớn. Hải San vẫn không chịu thua:
- Vậy bao giờ anh cưới cô ấy?
- Cũng không biết nữa. Tôi và cô ấy thỏa thuận rồi, chúng tôi chỉ tạm thời tìm hiểu nhau. Nếu cả hai tìm được đối tượng thích hợp thì sẽ chia tay nhau để mạnh ai nấy xây hạnh phúc.
- Ba mẹ anh sẽ đồng ý sao?
- Tất nhiên! Xưa nay ba mẹ tôi đâu hề ép tôi chuyện gì?
- Vậy hả!
Hải San hỏi rồi cho xe lướt, nhanh. Nhưng dường như ông trời muốn trêu cô và Khánh Hải gần đến phi trường thì xe đột ngột dừng lại.
- Tại sao vậy?
Khánh Hải hỏi sau khi nhìn quanh.
- Tôi không biết.
Hải San đáp và bước xuống xe. Cô kiểm tra nhưng không biết hư chỗ nào.
Khánh Hải nhăn nhó:
- Không biết? Tài xế mà không biết xe mình hư cái gì, thế thì nghĩ đi cho rồi.
Hải San chạm tự ái:
- Thế thì sao? Tôi là tài xế chứ có phải thợ sửa xe đâu mà biết nó hư cái gì?
Còn nữa, xe là xe của anh, nó trở chứng hư sao anh lại đổ cho tôi. Lại còn bực dọc nữa...
Khánh Hải tức tối định phản đòn nhưng chợt nghĩ lại, anh hạ giọng:
- Xin lỗi, tôi không cố ý. Chỉ vì sợ trễ giờ nên tôi nóng nảy vậy thôi. Bây giờ tính sao đây?
Hải San nhún vai:
- Đành kêu xe kéo về gara cho thợ sửa thôi chứ thế nào bây giờ.
- Còn chuyện đi đón bạn gái tôi?
- Thì gọi taxi. Từ đây ra phi trường, taxi thiếu gì. Còn nếu như anh không thích đi taxi thì... đi bộ vậy.
Khánh Hải ''hừ'' giọng:
- Vậy mà cô cũng giỡn cho được.
Rồi anh bước ra phía ngoài vẫy xe. Không may cho Khánh Hải, mấy chiếc xe vừa trờ tới đều có người. Mãi đến một lúc sau anh vẫn không đón được xe.
Vẫy tay mãi mà không được hồi âm nên Khánh Hải đâm ra bực bội. Anh quay trở vào trong lúc Hải San đang loay hoay sửa xe.
- Cô làm gì vậy?
- Sửa xe. Anh không thấy à?
- Sao lúc nãy là cô nói không biết hư cái gì?
Hải San ngước mặt lên:
- Thì bây giờ tôi có nói biết đâu.
Khánh Hải nhăn nhó:
- Không biết, không biết mà sao cô dám sửa!
- Thì tôi sửa đại ấy mà, nếu may thì được thôi.
Hải San không đợi Khánh Hải đáp lời. Cô vào xe nổ máy. Có lẽ số Hải San may thật nên chiếc xe đã chịu chạy sau hai lần đề máy.
- Vậy mà lúc nãy cô bảo không biết sửa. - Khánh Hải nói khi vừa an vị trong xe.
- Tôi có nói dối đâu.
- Thế sao xe lại chạy được?
- May mắn thôi.
- May mắn?
- Phải. May mắn thôi. Thật ra, lúc đầu tôi cũng không tin mình phán đoán đúng chỗ hư để mà sửa, nhưng không ngờ lại đúng. Vậy không phải may mắn là gì?
Khánh Hải không trả lời Hải San nữa. Anh hạ kiếng xe xuống và nhìn ra đường.
- Cũng may lúc sáng ta đi sớm nên có lẽ cũng đến kịp.
- Tôi sẽ chạy nhanh cho kịp giờ...
Hải San chưa nói hết câu Khánh Hải đã vội vã sua tay:
- Thôi thôi, không cần chạy nhanh cũng kịp mà. Sắp tới rồi kìa.
Hải San bật cười trước thái độ hoảng hốt của Khánh Hải. Cô từ từ cho xe chạy chậm lại vì đả đến phi trường.
- Anh hẹn cô ấy ở đâu?
- Cô lái xe lại đằng kia!
Hải San cho xe tấp vào bãi theo lời chỉ dẫn của Khánh Hải rồi bước xuống xe. Lý ra, Hải San sẽ ở trong xe, cô không hề muốn bước ra khỏi không gian mát lạnh trong lúc trời nóng thế này. Nhưng cô lại thích tìm hiểu về người mà Khánh Hải sắp đón. Và cô bước ra đây là để chiêm ngưỡng ''người đẹp'' của anh.
Tuy nhiên, Hải San thất vọng ngay mười lăm phút sau đó vì Khánh Hải trở lại chỉ có một mình.
- Cô ấy đâu?
Khánh Hải thở dài khi nghe Hải San hỏi:
- Cô ấy đi rồi.
Hải San nhìn đồng hồ:
- Chưa tới giờ mà.
- Chuyến bay tới sớm nửa tiếng.
- Giờ tính sao?
Khánh Hải lắc đầu:
- Tôi cũng không biết nữa, cứ nghĩ là đến đón sẽ gặp nên đâu chuẩn bị gì.
Hải San bật cười, chỉ vào chiếc điện thoại nãy giờ vẫn ở trong túi áo của Khánh Hải.
- Nhờ nó đi!
Đến bây giờ Khánh Hải mới nhớ ra. Anh vội vàng bấm số. Thật thất vọng.
Bên kia đầu đây là tín hiệu máy không liên lạc được.
Hải San nhìn vẻ mặt lo lắng của Khánh Hải mà đánh giá. Theo cô, có lẽ Khánh Hải yêu cô gái kia lắm.
- Hay là tôi chở anh đi tìm cô ấy.
- Có lẽ phải phiền cô thôi. Hy vọng là cô ấy chưa đi đâu xa.
Hải San cho xe đi vòng vòng theo ''lệnh'' của Khánh Hải. Tuy nhiên, bóng dáng của người cần tìm vẫn biệt tăm.
Vũ Duy nhìn người con gái trước mặt. Vẻ đẹp của cô làm anh cảm thấy thích thú. Tuy nhiên, anh vẫn dè dặt:
- Xin lỗi, cô là...
Cô gái mỉm cười:
- Anh Hai không nhớ em sao?
Vũ Duy nheo mắt. Rõ ràng, cô gái rất quen nhưng anh không sao nhớ ra được. Nhất là khi cô gái lại mở miệng gọi anh là ''anh Haí' - Em là Thúy Nga.
- Thúy Nga?
- Phải? Thúy Nga, con ông Ba Tân đây.
Vũ Duy tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Thúy Nga? Em lớn thế này sao? Trời đất ơi! Lớn mà còn xinh đẹp nữa.
Vào nhà đi em!
Thúy Nga bước vào nhà Vũ Duy. Cô nhìn quanh căn nhà sang trọng:
- Bác Hai đâu rồi anh?
- Ba anh đi công tác xa nhà, tuần nữa mới về.
Vũ Duy nhìn Thúy Nga, nháy mắt:
- Thế nào, em họ, ở đây bao lâu? Mà về sao lại không nhắn Anh ra đón.
Lang thang thế này, lỡ lạc đường thì sao?
Thúy Nga chun mũi:
Lạc đường? Làm sao mà lạc được chứ. Anh không biết đó thôi, chứ em đây hỏi đường là số một đấy. Hơn nữa, em còn muốn dành bất ngờ cho anh và bác Hai.
- Em về đây du lịch hay còn mục đích gì khác.
Thúy Nga bật cười:
- Anh sợ em ở đây lâu sẽ nuôi em không nổi chứ gì?
Vũ Duy cười:
- Đừng giỡn. Anh nuôi mười người như em còn nổi nữa kia, mình em thì ăn nhằm gì.
- Chắc đó nghen. Báo cho anh biết em đây ăn nhiều mà xài cũng nhiều, liệu có cung cấp nổi không?
- Dĩ nhiên là nổi...
Đúng lúc đó thì chuông điện thoại reo. Vũ Duy nghe một lúc rồi quay sang Thúy Nga.
- Em lên phòng khách đi, anh sẽ sai người dọn. Có tới hai phòng dành cho khách lận đó, tùy em chọn.
Thúy Nga nhìn quanh:
- Thôi, em chỉ ghé thăm anh và hai bác thôi, em không dám làm phiền.
Vũ Duy la lên:
- Em tính giỡn với anh chắc. Đã đến đây rồi mà còu định đi đâu? Thuê khách sạn ở à? Bộ em muốn ba anh cho anh một trận chắc.
Thúy Nga nhăn mặt:
- Nghiêm trọng vậy sao?
- Dĩ nhiên! Ba anh rất cưng em, em không biết sao?
- Vậy em không khách sáo đâu.
- Vậy thì đứng lên, lên phòng.
Vũ Duy nói tếu rồi quay sang phía sau gọi người giúp việc lên dọn phòng.
Anh quay sang Thúy Nga:
- Em có quen ai ở thành phố này không?
- Có. Em sẽ đi tìm người ấy vào ngày mai. Í chết? Em phải gọi điện cho anh ấy nữa. Chỉ tại chuyến bay đến sớm, em lại muốn gặp bác Hai nên vội đi đến đây. Điện thoại em lại lại hết pin. Nãy giờ tìm em không ra chắc anh ấy lo lắng dữ lắm.
- Vậy thì điện cho anh ta đi rồi lên phòng nghỉ, anh đi có chút chuyện.
Thúy Nga gật đầu. Cô vội gọi điện cho Khánh Hải. Thật xui xẻo cho cô, Khánh Hải không hề bắt máy dù chuông reo khá lâu. Mệt mỏi, Thúy Nga buông điện thoại và lên phòng. Cô tắm rửa một cách thích thú và leo lên giường ngủ một giấc ngon lành cho đến chiều.
Trong khi đó, Khánh Hải đi tìm Thúy Nga khắp nơi, nhất là các khách sạn.
Anh ta hỏi gần chục khách sạn trong thành phố nhưng hầu như không ai biết Thúy Nga.
Hải San nhìn thái độ của Khánh Hải mà tội nghiệp. Cô cũng cố gắng hỏi thăm. Dù vậy, công sức của cô và Khánh Hải vẫn không được đền đáp.
- Mệt quá!
Hải San buông lời khi đến khách sạn thứ mười một. Khánh Hải nhìn gương mặt Hải San mà giật mình:
- Xin lỗi. Nãy giờ tôi lo quá nên không chú ý. Thôi, chúng ta vào trong uống nước đi.
Hải San lắc đầu:
- Thôi khỏi, tìm người quan trọng hơn.
- Như vậy đâu có được! Đã đành là tìm người quan trọng nhưng ai lại bắt một người không liên quan như cô đi suốt buổi trưa như thế này. Hơn nữa, Thúy Nga đâu phải là con nít, cô ấy sẽ tìm ra chỗ của tôi thôi.
Hải San liếc xéo:
- Vậy sao anh không về đó chờ mà đi tìm lòng vòng thế này. Việc làm và suy nghĩ không lôgic gì cả.
Khánh Hải không trả lời, Anh kéo ghế ngồi xuống và gọi nước uống. Thái độ lo lắng của Khánh Hải không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của Hải San. Tuy nhiên, cô làm ra vẻ không biết gì cả. Hải San biết, dẫu có nói ra Khánh Hải cũng sẽ chối bay chối biến những gì đang hiện hữu trong đầu mình.
Khánh Hải uống một hơi cạn ly nước. Đột nhiên, anh quyết định:
- Thôi, về công ty.
Hải San ngạc nhiên thật sự:
- Anh không đi tìm nữa sao? Rồi chị ấy sẽ phải tìm anh bằng cách nào?
Khánh Hải thở dài:
- Đành vậy thôi, chẳng còn cách nào khác. Để chiều tôi điện thoại cho cô ấy lần nữa xem.
Hải San gật đầu chiều theo ý Khánh Hải. Thật ra, lúc này cô không biết làm gì cho phải phép. Cô rất muốn giúp Khánh Hải tìm bạn của mình, nhưng rõ ràng, cô không thể làm chuyện đó một mình.
- Cám ơn nhé.
Khánh Hải nói khi cả hai yên vị trên xe. Anh tiếp lời:
- Thật ngại quá.
- Có gì đâu. - Hải San đáp tỉnh - Tôi là tài xế của anh mà.
- Nhưng đây là chuyện riêng của tôi. Lý ra, tôi không được làm phiền cô.
Hải San chìa một tay ra sau:
- Có gì đâu, coi như là anh thuê taxi đi vậy. Trả tiền là xong tất.
- Cô muốn bao nhiêu?
- Một trăm ngàn.
Hải San vờ hét giá. Khánh Hải cười:
- Sao rẻ vậy?
- Vậy thì hai trăm ngàn. Anh trả nổi không?
Khánh Hải vờ sờ túi rồi nhăn nhó:
- Thôi chết, tôi quên đem tiền rồi! Hẹn cô khi khác nhen, tôi sẽ trả bù...
Hải San bĩu môi:
- Giám đốc gì mà kỳ.
- Tôi là giám đốc nghèo mà.
- Bộ giám đốc có nghèo hay giàu sao?
Khánh Hải gật đầu:
- Dĩ nhiên.
Anh tra lời một, cách hết sức tự nhiên và vui vẻ Khánh Hải không biết vì sao mình có thể đùa thoải mái với Hải San như vậy. Trước nay, anh vốn là người rất nguyên tắc. Nhất là đối với nhân viên cấp dưới, không bao giờ Khánh Hải quá thoải mái. Có lẽ anh bị lây sự vui vẻ cởi mở của Hải San mất rồi.
Biển Hồng Biển Hồng - Hoàng Trân Châu Biển Hồng