Love is the only way to grasp another human being in the innermost core of his personality.

Viktor E. Frankl

Download ebooks
Ebook "Áo Trắng Mùa Thu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Khánh Liên
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Trần Xuân Bách
Số chương: 13
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3557 / 38
Cập nhật: 2014-12-22 11:25:17 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4/13
ai đứa nó về rồi, Hà lại vớ vẫn nghĩ chuyện vừa rồi. Quyển tạp chí Mỹ Lệ vô ý bỏ lại còn nằm trên ghế salon. Hà tẩn mẩn xem lại. Rõ ràng là người giống nhau như đúc... nhưng Hà còn quê lắm, không bì nổi người mẫu trong báo. Thì ra “người đẹp vì lụa, trẻ trung nhờ mốt” thật!
Bà Quân chạy chiếc chaly xình xịch về đến, Hà reo lên:
- Má đi chợ về, có gì ăn không?
Má nó nhìn đám vỏ trái cây trên bàn, mặt không vui:
- Ăn bày một nhà, còn muốn gì nữa?
Hà cười mơn trớn:
- Ý con muốn hỏi má đi chợ cho tụi con ăn món gì ấy mà.
- Vịt tiềm, giò heo bắc thảo. Chuẩn bị làm cơm đi.
Hà sốt sắng chuẩn bị bữa ăn. Lúc này mẹ nó thường bày món ăn cầu kỳ, sửa soạn cũng mệt... y như có tiệc không bằng! Hèn chi lúc này bụng của ba phệ ra thấy rõ. Cả nhà nó đều mập mạp, đỏ da trắng thịt, sức lực tràn trề.
Ðang làm thức ăn, Hà chợt khám phá:
- Chà! Má uốn tóc kiểu này hợp ghê!
Má nó cười cười:
- Thật à? Má thấy nó mốt quá cũng ngượng.
Hà cười cầu tài:
- Má không thấy ba ăn mặc sang trọng, thắt cà vạt oai vệ như vậy sao? Má mà không diện thì đâu dó xứng?
Con gái bà nói đúng. Ai cũng vậy, đủ ăn rồi sẽ lo cái mặc tươm tất, uốn tóc, làm móng tay có gì là quá đáng đâu! Chắc chồng bà cũng không nỡ trách khi bà muốn làm vừa lòng ông, muốn xứng địa vị của ông đang có.
Rồi bà vui hẳn lên, nôn nao mong ông Quân về dùng bữa.
Thằng Giang đi học thêm về, đói bụng cũng nôn nóng không kém. Ðợi mãi không thấy ba nó về, nó nài nỉ:
- Cho con ăn đỡ một chén cơm đi má! Mười hai giờ rưỡi rồi má ơi! con chịu hết nổi rồi!
Mẹ nó quát lên:
- Ðợi cả nhà ăn cho vui, con không thấy ba đi làm về mệt, chỉ mong có bữa cơm gia đình đoàn tụ vui vẻ hay sao?
Ðồng hồ điểm một giờ, bóng ba nó vẫn bặt tăm. Bao nhiêu nhuệ khí trong người mẹ nó cứ xẹp dần. Hai, ba rồi bốn giờ chiều, tiếng kèn xe quen thuộc mới vang lên trước ngõ.
Bà Quân mừng rỡ, chạy ra đón chồng. Không ngờ, ông Quân mặt mày đỏ gay, lè nhè bảo vợ dìu vào nhà... Thì ra trong buổi tiệc mừng ở cơ quan, ông đã quá chén.
Lần đầu Hà nhìn thấy ba nó trong bộ dạng bê bối, quần áo xốc xếch như vậy. Loanh quanh chỗ ba nằm, Hà chờ mẹ sai bảo.
Ông Quân nằm trên giường có vẻ mệt mỏi. Bỗng “ụa... ụa...” Mẹ Hà rối rít:
- Hà, lấy cái thau nhỏ cho má!
May quá, cái thau vừa đem lên thì ông Quân bắt đầu nôn thốc, nôn tháo ra ngoài.
Hà bịt mũi, kinh quá!
Mẹ Hà vừa dọn dẹp, vừa rên rỉ:
- Ăn nhậu gì ác nhơn như vậy chứ!
Hà lo lắng:
- Má, ba có sao không?
Mẹ Hà gắt gỏng:
- Ba say, ói ra được như vậy là tốt rồi!
Lấy chai dầu xức hai bên thái dương cho ba, một chút là tỉnh ngay thôi!
Bà Quân lại giục Hà nấu cháo. Lấy nước nóng chườm trán cho ba nó... Cả nhà cứ tất bật cả lên. Cuối cùng thì món giò heo bắc thảo, vịt tiềm nguội lạnh nằm trơ ra đó. Ba mẹ con Hà, trừ thằng Giang chẳng ai còn lòng dạ nào mà ăn nữa!
Buổi sáng, thật bất ngờ, không khí nhà Hà thay đổi hoàn toàn. Ba nó đã tỉnh táo, đang sửa soạn đi làm, mẹ Hà mặt tươi như hoa lo bữa ăn sáng cho cha con nó.
Hà ngạc nhiên hỏi mẹ:
- Con thấy má vui hơn hôm qua đó! Có tin gì hả má?
Mẹ Hà không giấu diếm:
- Ừ, hôm qua ba được khen thưởng.
Hà reo lên:
- Vậy là má được ba thưởng rồi, đúng không?
Cơ hội bằng vàng, Hà thỏ thẻ:
- Cho con may bộ đầm đi sinh nhật nhe má?
- May gì lắm vậy? Bộ đồ con đang mặc, chẳng mới là gì?
Hà phụng phịu:
- Con cần đồ mặc để đi ăn nói. Cho con đi, một lần này thôi mà.
Ba Hà lõm bõm nghe được chuyện xin xỏ của nó nãy giờ, nói chen vào:
- Ba cho con đó! Việc gì cứ này nỉ bà trùm ấy dữ thế!
Hà mừng rỡ, chạy sang ba nó:
- Con biết mà! Ba của con luôn luôn là số một, nhất trên đời, là...
Thằng Giang cướp lời:
- Vừa thôi chị Hai, chừa chỗ cho em nịnh với chứ!
Thằng nhỏ xuống nước:
- Cho con chiếc xe đạp đua nữa, ba!
Ba nó hứng chí:
- Cho luôn. Bà nhớ thực hiện lời hứa của tôi đó nghe!
Mẹ Hà quay lại tươi cười:
- Tuân lệnh giám đốc!
Hai chị em nó đồng reo lên:
- Hoan hô ba má! Hoan hô!
Áo Trắng Mùa Thu Áo Trắng Mùa Thu - Khánh Liên Áo Trắng Mùa Thu