Sự khác biệt giữa người thành công và những người khác không nằm ở chỗ thiếu sức mạnh, thiếu kiến thức, mà là ở chỗ thiếu ý chí.

Vince Lambardi

 
 
 
 
 
Tác giả: K. A. Applegate
Thể loại: Phiêu Lưu
Nguyên tác: Animorphs - 1: The Invasion
Dịch giả: Anh Viêṭ
Biên tập: Dang Long
Upload bìa: Dang Long
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1295 / 22
Cập nhật: 2018-01-16 00:02:25 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
Chương 3
“Chúng đến đây để hủy diệt các bạn.”
Lạ thiệt, chẳng hiểu thế quái nào mà cả đám tụi tôi tin sái cổ từng lời của ông ta. Chẳng đứa nào hé răng nói “làm gì có chuyện đó” hay đại loại như “chắc ông hù dọa bọn tôi.” Cả bọn chỉ biết là ông ta nói thực. Ông ta sắp chết và hẳn đang trăng trối với chúng tôi về một mối họa khủng khiếp.
“Chúng là bọn Yeerk. Chúng khác chúng tôi. Khác cả các bạn nữa.”
“Ông muốn nói là chúng đã đặt chân đến Trái Đất?” Rachel hỏi.
“Nhiều tên đang ở đây. Hàng trăm tên. Có khi còn nhiều hơn thế.”
“Nhưng sao chẳng ai nhận ra chúng?” Marco thắc mắc. “Ở trường có nghe ai nhắc gì đến chúng đâu?”
“Các bạn chưa biết đó thôi. Bọn Yeerk rất khác. Chúng không có cơ thể riêng như tôi và các bạn. Chúng sống trong cơ thể các loài khác. Chúng là...”
Chừng như không tìm ra từ để cắt nghĩa về bọn Yeerk, ông ta trầm tư nhắm mắt lại. Bất chợt trong đầu tôi nảy ra một hình ảnh rõ nét. Tôi thấy một đống bầy nhầy màu xanh xám, trông nhớp nhúa như một con ốc sên mất vỏ, chỉ có điều là lớn hơn, bằng cỡ con chuột cống. Một hình ảnh tởm lợm!
“Tôi biết bọn Yeerk ra sao rồi,” Marco thốt lên. “Hoặc là thế hoặc là như miếng bã kẹo cao su khổng lô.̀”
“Chúng thực sự bất lực nếu không sống bám được vào cơ thể khác. Chúng...”
Cả bọn chợt cảm nhận một cơn đau xé ruột truyền từ người ngoài hành tinh. Tôi còn cảm nhận cả nỗi buồn của ông ta. Ông ta hiểu thời gian của mình còn rất ít.
“Bọn Yeerk là giống kí sinh. Phải có cơ thể kẻ khác chúng mới sống được, vì vậy người ta gọi chúng là bọn Mượn xác. Chúng chui vô não rồi đồng hóa, kiểm soát mọi suy nghĩ và tình cảm của cái xác mượn, buộc xác mượn phải phục tùng chúng vô điều kiện. Khuất phục cách đó thật quá dễ. Nếu không, ít nhiều chúng cũng bị kháng cự.”
“Eoơi, chúng tấn công cả loài người nữa sao?” Rachel rên rỉ.
“Chuyện nghiêm trọng đấy,” tôi nói. “Lẽ ra ông đừng nên chọn chúng tôi để thông báo. Ông biết đấy, chúng tôi chỉ là trẻ con. Mà đây lại là chuyện đại sự quốc gia.”
“Chúng tôi từng hi vọng ngăn chặn được chúng,” người ngoài hành tinh nói tiếp. “Trên đường bay từ thiên hà Z tới Trái đất, tàu Mái Vòm của chúng tôi bị bầy phi cơ Con Rệp của chúng mai phục. Chúng tôi biết rõ phi thuyền mẹ của chúng và đã sẵn sàng đối phó với lũ Con Rệp, nhưng bọn Yeerk đã dự trữ một đòn bất ngờ - chúng dấu phi thuyền Lưỡi Dao rất mạnh trong một khe nứt trên Mặt Trăng. Chúng tôi đã chiến đấu, nhưng... bị đánh bại. Chúng truy đuổi chúng tôi tới tận đây. Chẳng bao lâu nữa chúng sẽ tới để tiêu diệt cả tôi lẫn con tàu.”
“Chúng tiêu diệt ông bằng cách nào?” Cassie thắc mắc.
Đôi mắt người ngoài hành tinh thoáng cười. “Tia Nghiệt của chúng sẽ hủy diệt tất cả, chỉ để lại cùng lắm vài phân tử của con tàu và... của cái thân xác này,” ông ta nói. “Tôi đã phát một thông điệp về thế giới của tôi. Người Andalite chúng tôi chiến đấu chống bọn Yeerk ở bất cứ nơi đâu có mặt chúng trong vũ trụ. Bạn bè tôi sẽ đến cứu viện, nhưng họ phải đi mất một năm, có khi lâu hơn. Chỉ sợ là tới lúc đó bọn Yeerk đã kiểm soát được hành tinh này. Như vậy sẽ chẳng còn hi vọng gì nữa đâu. Các bạn phải nói với đồng bào của mình. Các bạn phải cảnh giác họ!”
Lại một cơn đau quặn nữa làm co giựt toàn thân người ngoài hành tinh, và chúng tôi hiểu rằng ông sắp ra đi.
“Sẽ chẳng ai tin bọn mình đâu,” Marco lộ vẻ tuyệt vọng. Nó nhìn tôi, lắc đầu quầy quậy. “Không cách chi.”
Mà thiệt. Nếu bọn Yeerk đến dọn dẹp sạch sẽ cái tàu của người Andalite, thì bọn tôi biết làm cách nào để thuyết phục mọi người tin theo? Họ sẽ tưởng bọn tôi bị khùng hay bị say ma túy.
“Ổng nghĩ ổng sắp chết thì mặc kệ ổng, bọn mình phải cứu ổng mới được,” Rachel nói. “Phải đưa ổng đi bệnh viện. Hay là ta nhờ bố mẹ Cassie...”
“Không kịp nữa đâu. Quá muộn rồi,” người Andalite thều thào. Nhưng mắt ông chợt lóe sáng. “Có thể là...”
“Sao cơ ạ?”
“Hãy vào trong phi thuyền. Các bạn sẽ thấy một chiếc hộp nhỏ màu xanh trông rất tầm thường. Hãy đem nó lại đây. Mau lên! Tôi chẳng còn sống được bao lâu mà bọn Yeerk sắp truy đến nơi rồi.”
Mấy đứa bọn tôi đưa mắt ngó nhau. Ai sẽ là người leo lên tàu đây? Thế quái nào mà cả bốn đứa kia đều nhất trí rằng tôi phải lên tàu. Thú thực là tôi không muốn, nhưng tụi nó đã quyết như vậy.
“Nào, đi đi!” Tobias thúc. “Tớ phải ở lại với ổng.” Nó quỳ xuống cạnh người Andalite và đặt bàn tay vỗ về lên bờ vai hẹp của người ngoài hành tinh.
Tôi nhìn cánh cửa phi thuyền rồi liếc sang Cassie.
“Đi mau đi,” nó nhoẻn một nụ cười khích lệ. “Cậu can đảm lắm mà.”
Trật lất rồi chị Hai. Tôi đang sợ chết khiếp đây nè. Nhưng với cái lối nó mỉm cười với tôi thì không cách chi thoái thác được.
Tôi bước qua cánh cửa phi thuyền và bước vào bên trong. Con tàu đơn sơ đến chẳng ngờ. Có thể nói nó tuềnh toàng nữa. Mọi thứ đều màu kem, hình dáng tròn trịa, mem mém hình bầu dục. Điều này giúp tôi dễ dàng nhận ra chiếc hộp màu xanh da trời vuông vức, mỗi cạnh cỡ độ một tấc. Dù bé xíu nhưng nó có vẻ nặng.
Tôi bước hẳn vào trong tàu. Chẳng thấy chiếc ghế nào, chỉ có một khoảng trống mà tôi nghi người Andalite đứng bốn chân lên đó để thao tác mấy cái cần gạt lưa thưa. Cũng chẳng thấy nhiều đồng hồ hay nút bấm. Dám họ dùng ý nghĩ để lái tàu lắm.
Tôi bước vội tới lấy cái hộp rồi quay đầu trở ra. Nhưng có một thứ đập vào mắt tôi: một bức ảnh nhỏ ba chiều chụp bốn người Andalite đứng bên nhau, trông như một đàn hươu kì dị với những khuôn mặt trịnh trọng. Hai trong số họ trông bé tí, chắc là con nít. Tôi hiểu ngay đó là tấm ảnh gia đình của người Andalite.
Tấm ảnh làm tôi thấy buồn buồn, nghĩ tới ông ấy đang hấp hối ở đây, cách xa tổ ấm của mình hàng triệu dặm đường. Ông ấy đang hy sinh để bảo vệ người Trái Đất. Tôi chợt cảm thấy căm ghét bọn Yeerk, hay bọn Mượn xác, và tất cả những bọn xấu xa đã gây nên cơ sự này.
Tôi trở xuống với đám bạn.
“Cái hộp đây nè,” tôi chìa nó ra cho người Andalite.
“Cảm ơn.”
“Tôi... ơ... Có phải là gia đình ông... Cái ảnh đó mà?”
“Phải.”
“Tôi thực sự rất tiếc,” tôi ấp úng, không biết nói gì hơn.
“Có thứ này có thể giúp các bạn chống lại bọn Yeerk.”
“Cái gì vậy?” Rachel nôn nóng.
“Tôi biết các bạn còn trẻ, các bạn không có quyền năng nào để chống lại bọn Mượn xác. Nhưng tôi có thể cho các bạn một vài quyền năng nho nhỏ mà biết đâu sẽ có ích.”
Chúng tôi ngó nhau, ngoại trừ Tobias, mắt vẫn không rời người ngoài hành tinh.
“Nếu các bạn muốn, tôi sẽ cho các bạn những quyền năng mà loài người các bạn không ai có.”
“Quyền năng ư?” Nó là cái quái quỷ gì thế nhỉ?
“Đó là một phần công nghệ của người Andalite mà ngay cả bọn Yeerk cũng không có,” người Andalite giải thích. “Công nghệ này cho phép chúng tôi đi đến nhiều nơi trong vũ trụ mà không hề bị để ý. Đó là quyền năng biến hình. Chúng tôi chưa bao giờ chia sẻ nó cho ai. Nhưng nhu cầu của các bạn quá lớn.”
“Biến hình? Biến bằng cách nào?” Rachel hỏi, đôi mắt nó nheo lại, ngờ vực.
“Bằng cách biến đổi cơ thể của các bạn,” người Andalite nói. “Giúp các bạn biến thành các loài khác. Bất cứ động vật nào cũng được.”
Marco cười nhạo. “Biến thành thú ấy à?” Marco đúng là thằng bất lịch sự nhất trên đời.
“Phải! Chỉ cầm chạm tay vào một con vật để hấp thu mẫu ADN của nó, các bạn sẽ hóa thân thành chính con vật ấy. Điều này đòi hỏi phải tập trung và quyết tâm. Nếu các bạn mạnh mẽ thì có thể làm được. Tuy nhiên, nó có vài... hạn chế. Khiếm khuyết. Thậm chí nguy hiểm... Tôi không kịp giải thích nữa rồi... Không kịp nữa... Các bạn tự tìm hiểu lấy vậy. Nhưng trước hết, các bạn có muốn nhận quyền năng đó không?”
“Ông ta đang phỉnh bọn mình, đúng không?” Marco hỏi tôi.
“Không” Tobias nhẹ nhàng nói. “Ông ta không phỉnh.”
“Nhảm nhí,” Marco nói tiếp. “Toàn chuyện dở hơi. Nào là bọn Yeerk, nào là tàu vũ trụ, nào là bọn ốc sên kiểm soát não người, nào là người Andalite với quyền năng hóa thú. Làm ơn cho tui thở chút coi.”
“Phải đó, chuyện này thật là quá sức tưởng tượng,” tôi hùa theo.
“Chúng tađang lạc vào một thế giới bí hiểm,” Rachel góp ý. “Nhưng nếu đó không phải là giấc mơ thì tớ nghĩ là chúng ta nên chấp nhận nó.”
“Ôngấy sắp chết rồi,” Tobias nhắc nhở.
“Tớ sẽ nhận quyền năng đó,” Cassie đột ngột nói. Nó làm tôi ngạc nhiên. Nhỏ Cassie này thường ngày đâu có quyết định lẹ làng vậy. Nhưng, giống như Tobias, tôi cho là cô nàng đã cảm nhận được sự thật từ những lời của người Andalite.
“Theo tớ, bọn mình phải cùng quyết định.” Tôi đề nghị. “Hoặc là thế này, hoặc là thế khác.”
“Cái gì nữa đây?” Rachel chợt thốt lên. Nó đang dõi mắt ngó lên các vì sao. Rất xa, trên đầu bọn tôi, có hai đốm sáng đỏ li ti đang xẹt ngang bầu trời.
“Bọn Yeerk.” Người Andalite phát lời trong đầu chúng tôi, và chúng tôi cảm nhận trong đó nỗi căm hờn.
Animorphs - Tâp̣ 1: Cuôc̣ Xâm Lăng Animorphs - Tâp̣ 1: Cuôc̣ Xâm Lăng - K. A. Applegate Animorphs - Tâp̣ 1: Cuôc̣ Xâm Lăng