Fiction reveals truths that reality obscures.

Jessamyn West

Download ebooks
Ebook "Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Dịch giả: Thanh Loan
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 22
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2312 / 15
Cập nhật: 2015-11-28 04:13:33 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3 : Trăng Khuyết - Phần 2
Bao nhiêu năm nay, người gần em nhất là anh, người xa em nhất cũng là anh.
Một tuần sau đó, cho dù Quân Lương và Đỗ Tầm có nghĩ tất cả mọi cách để hòa giải nhưng thái độ của tôi và Cố Từ Viễn đều giống nhau. Hẹn tôi ăn cơm, tôi liền tránh mặt. Hẹn anh ta ăn cơm, anh ta cũng từ chối. Hai chúng tôi khiến Quân Lương phải tức giận.
- Bực mình, nhà tôi xảy ra chuyện lớn như vậy, còn bắt tôi dỗ dành các người sao?
Nhìn thấy Quân Lương tức giận thật sự, tôi và Cố Từ Viễn mới ngồi ăn cơm cùng nhau. Nhưng không khí chẳng vui vẻ chút nào. Những món tôi gọi anh ta không thèm động đũa.
Một người vốn đã ấm ức như tôi tức đến nỗi muốn đứng dậy bỏ đi, nhưng Đỗ Tầm sống chết kéo tôi lại, còn không ngừng nháy mắt với Cố Từ Viễn nên anh ta mới miễn cưỡng gắp một miếng măng đặt vào bát tôi.
Cuối cùng tôi đã tìm được cơ hội trả thù. Tôi không một chút biểu cảm, không nói một lời nào mà gắp miếng măng vứt xuống đất.
Lần này thì thật sự to chuyện. Một giây sau, Cố Từ Viễn sa sầm mặt xuống rồi đứng dậy, nói với Quân Lương và Đỗ Tầm:
- Mình nuốt không trôi.
Nói rồi anh ta ném đũa bỏ đi. Đến tận khi hình bóng anh ta biến mất tôi cũng không ngẩng đầu. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào miếng măng vô tội dưới đất, cảm giác chua xót trong lòng giống như bị thuỷ triều nhấn chìm.
Quân Lương cũng đặt đũa xuống rồi thở dài:
- Sơ Vi, Cố Từ Viễn đã nói với bọn mình rồi. Tối hôm ấy điện thoại của cậu ấy hết pin, sau khi đưa Lâm Mộ Sắc về thì không tìm thấy cậu, về ký túc sạc pin, gọi điện thoại cho cậu thì không thể liên lạc được. Kết quả là đứng đợi cậu hơn một tiếng đồng hồ ở cổng ký túc. Mình đã nói với cậu ấy là cậu không cẩn thận làm rơi điện thoại... Vốn dĩ mỗi người lùi một bước, ăn bữa cơm này là xong. Cậu hà tất phải như vậy.
- Đúng, mình đáng đời. - Tôi nghẹn ngào nói.
Nếu không đứng dậy, chỉ sợ tôi sẽ bật khóc trước mặt mọi người. Tôi thật sự không muốn như vậy, vội vàng đứng dậy, loạng choạng chạy ra ngoài. Lúc đi ra ngoài, ngay cả câu "tạm biệt" cũng không kịp nói.
Tôi thật sự sợ rằng chỉ cần mở miệng là nước mắt sẽ tuôn trào.
Có lẽ tôi thật sự quá đề cao tài diễn xuất của mình. Khi tôi tưởng rằng chỉ có một mình Quân Lương biết tôi không vui thì cậu bạn lớp trưởng Lương Tranh cũng an ủi tôi.
Trong giờ học, tôi đang thất thần vẽ hình Crayon Shin-chan trên sách thì bỗng nhiên một giọng nói trầm lắng vang lên bên tai:
- Tống Sơ Vi, có phải cậu bị thất tình không?
Tôi giật nẩy mình, khẽ hét lên một tiếng. Giáo viên đứng trên bục giảng lườm tôi bằng ánh mắt rất khó chịu, tôi lập tức tặng lại ánh nhìn ấy cho cậu lớp trưởng rụt đầu rụt cổ:
- Liên quan gì đến cậu! Cậu mới thất tình ấy!
Cậu ta kiêu ngạo nhìn tôi:
- Còn lâu mình mới thất tình, mình và Đường Nguyên Nguyên rất tốt. Chỉ có cậu thôi, cậu đi soi gương mà xem, mây đen giăng kín kia kìa!
Nếu không phải là giờ học, tôi rất muốn bảo cậu ta biến đi nhưng nhớ lại lần trước tôi trốn học ba ngày mà cậu ta không báo với giáo viên, tôi đành phải nhẫn nhịn, không tính toán với cậu ta.
Thấy tôi không nói gì, cậu ta tưởng tôi ngầm thừa nhận, bắt đầu nói với tôi suy nghĩ của mình về tình yêu:
- Trên đời này vốn không có hai người hoàn toàn hợp nhau, không có ai sinh ra vì ai cả, cần phải có một quá trình tìm hiểu... Dĩ nhiên, mình và Nguyên Nguyên là ngoại lệ. Bọn mình chưa bao giờ cãi nhau, lúc cô ấy không vui mình nhường cô ấy một chút. Lúc mình không vui cô ấy cho mình thời gian để bình tĩnh, vì thế bọn mình rất OK...
Nghe giọng điệu đắc chí của Lương Tranh, cảm giác bi ai trong lòng tôi càng nặng nề hơn. Tôi muốn so sánh với cậu ta, thực ra tôi vẫn còn khá hơn cậu ta nhiều. Cố Từ Viễn không hề làm chuyện gì có lỗi với tôi. Lần này là do tôi chuyện bé xé ra to... còn Lương Tranh... chắc chắn cậu ta không biết khi cậu ta không vui, khi Đường Nguyên Nguyên ân cần để cậu ta "có thời gian bình tĩnh suy nghĩ" thì đã có một người khác thay cậu ta gánh trọng trách chăm sóc Đường Nguyên Nguyên.
Liệu có phải cảm giác thoả mãn của con người có được là qua sự so sánh với người bất hạnh hơn mình?
Lúc tiếng chuông tan học vang lên, Lương Tranh vẫn muốn tiếp tục khuyên nhủ tôi nhưng đã bị tôi ngắt lời:
- Được rồi, mình đi xin lỗi anh ấy.
Tôi đã nói là làm. Vì điện thoại hỏng không dùng được nên tôi không đi ăn trưa mà đứng ở cổng ký túc xá nam chờ Cố Từ Viễn. Lúc nhìn thấy anh bước lại, tôi căng thẳng đến nỗi toàn thân run lên.
Thực ra mới chỉ có ba ngày ngắn ngủi nhưng khi gặp lại, hai người lại có cảm giác dường như đã cách xa một đời.
Không cần tôi phải nói, chỉ cần tôi đứng đấy là anh đã hiểu ý tôi. Tôi bặm môi thầm chửi rủa mình, mày bị câm rồi sao, mau nói xin lỗi đi.
- Xin lỗi.
Tôi sững người, giọng nói này không phải là của tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, mắt anh đỏ hoe, không biết vì sao bỗng nhiên tôi rất muốn khóc.
- Sơ Vi, anh xin lỗi. - Anh lại nói một lần nữa.
Thôi được, nếu anh đã nói rồi, vậy thì tôi không cần nói gì nữa.
Tôi đưa tay kéo anh lại gần rồi gục mặt vào chiếc áo khoác dày của anh. Anh khẽ xoa đầu tôi giống như vuốt ve chú chó lông vàng nhà anh.
Tôi vừa lau nước mắt, nước mũi vào áo anh vừa nghĩ, thực ra Cố Từ Viễn rất tốt, tôi phải đối xử thật tốt với anh.
Nếu lúc này anh cầu hôn tôi thì chắc chắc tôi sẽ lấy anh. Mặc dù thời gian rất khó lường nhưng khoảnh khắc này tôi vô cùng chắc chắn.
Để có thể nhanh chóng liên lạc với thế giới bên ngoài, buổi chiều tôi đã trốn học, mang phiếu bảo hành đi sửa điện thoại. Sau khi giáo viên điểm danh xong, tôi đang định chuồn ra từ cửa sau thì không may làm "kinh động" đến Lương Tranh. Nhưng lần này cậu ta mở một mắt, nhắm một mắt.
Tôi thật sự rất cảm động. Nhìn hình bóng của cậu ta, tôi nghĩ nếu mình còn không đi, không biết chừng lương tâm của tôi sẽ thôi thúc tôi đi nói với cậu ta rằng: "Đường Nguyên Nguyên lén lút sau lưng cậu!".
Đường Nguyên Nguyên ngồi bên cạnh Lương Tranh cũng nhìn tôi. Nhưng chỉ là cái nhìn thoáng qua rồi cô ta vội vàng ngoảnh mặt đi.
Cô ta chắc chắn rằng tôi sẽ giữ mồm, chắc chắn rằng tôi sẽ không nói chuyện hôm ấy với Lương Tranh! Ngồi trên xe bus mà tôi tức giận nghĩ, trên đời này, một khi con người ta không biết xấu hổ thì làm chuyện gì cũng lợi hại hơn người khác!
Thấy một mình tôi mang phiếu bảo hành đến sửa điện thoại. Viên Tổ Vực vờ ra vẻ nhiệt tình lấy cốc giấy rót nước cho tôi, sau đó ghé sát lại hỏi bằng giọng điệu "gà mái":
- Hai người vẫn chưa làm lành à?
Nhớ lại ngày hôm ấy bị anh ta nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của mình, tôi chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi, hoặc là để anh ta đập đầu vào tường.
Anh ta thấy tôi không trả lời, liền tự cho suy đoán của mình là đúng đắn:
- Thôi, tìm người khác đi. Tôi thấy cô cũng không xấu xí lắm, chắc là không đến nỗi không ai thèm đâu.
Tôi lườm anh ta, thật sự rất muốn hỏi giám đốc của anh ta vì sao một nhân viên như thế này vẫn chưa bị đuổi việc!
Nhân viên sửa chữa kịp thời xuất hiện. Anh ta cầm chiếc điện thoại rồi nói với tôi:
- Lỗi hư hỏng này là do cô phải không? Không nằm trong phạm vi bảo hành. Nếu cô muốn sửa thì phải trả thêm tiền, cô xem thế nào?
Tôi xem thế nào? Tôi có thể làm thế nào đây?
Nếu tôi có cách, dĩ nhiên tôi sẽ đào một đường hầm thời gian để quay trở về buổi tối hôm ấy, túm lấy con ranh Tống Sơ Vi thần kinh rồi cho nó hai cái bạt tai và nói: "Không được ném!".
Có lẽ dáng vẻ đáng thương của tôi đã làm lay động tên mặt người dạ thú Viên Tổ Vực. Không biết hắn đã nói ba la ba la những gì với anh bạn đồng nghiệp kia mà anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp, sau đó không nói một lời nào mà quay đi tìm linh kiện và dụng cụ.
Thấy Viên Tổ Vực ra hiệu "OK" với tôi, trong nháy mắt một kẻ dân thường như tôi tuỳ tiện vứt bỏ lập trường vốn có của mình. Thực ra anh chàng này... cũng không đáng ghét lắm!
Sau khi sửa xong điện thoại của tôi, Viên Tổ Vực vươn vai và nói:
- Được rồi, cũng đúng lúc tôi tan ca, cùng đi chứ.
Tôi gật đầu cảm ơn anh chàng đã giúp tôi sửa điện thoại như gà con mổ thóc. Còn anh ta thì tỏ ra rất hài hước.
- Không có gì, không có gì, nên thế mà... - Anh ta vừa nói vừa nháy mắt với Viên Tổ Vực.
Nhưng khi tôi quay sang nhìn Viên Tổ Vực thì anh ta lại tỏ vẻ vô tội.
Cho dù thế nào thì anh ta đã giúp tôi, ân tình này tôi nhất định phải trả. Dù sao thì sửa điện thoại cũng không mất tiền. Vậy thì hãy dùng số tiền này mời anh ta bữa cơm.
Khi tôi đưa ra lời đề nghị này, anh ta không hề vờ ra vẻ khách khí mà bộc lộ dáng vẻ thẳng thắn của quân tử. Trên mặt có viết dòng chữ: Rất sẵn lòng!
Tôi sững người, thầm nghĩ, quả này xong rồi, sớm biết thế này chi bằng bỏ tiền sửa điện thoại cho xong!
Không ngờ Viên Tổ Vực không phải là kẻ "giậu đổ bìm leo". Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ ở tầng hai của cửa hàng McDonald, mỗi người một chiếc hamburger. Đồ uống của anh ta là Coca đá, còn của tôi là ca cao nóng.
Thực ra khi anh ta kéo cửa kính của cửa hàng McDonald, trong lòng tôi đã thay đổi cách nhìn về anh ta. Vì thế khi quan sát anh ta ở phía đối diện, tôi cảm thấy thực ra anh ta rất đẹp trai!
Tôi cảm thấy có chút chột dạ vì phát hiện của mình. Phải biết rằng tôi đã có một người bạn trai rất đẹp trai, sao tôi có thể thấy anh chàng nào khác đẹp trai được? Nếu Cố Từ Viễn chạy đến nói với tôi rằng anh ấy thấy cô gái nào đó rất xinh thì chắc chắn tôi sẽ bóp chết anh!
Vì thế mới nói tôi là kẻ vô liêm sỉ, chỉ biết nghiêm khắc với người khác còn rộng lượng với bản thân mình.
Cách ăn hamburger của Viên Tổ Vực không giống tôi. Trước tiên anh ta ăn hết thịt ở giữa, sau đó mới ăn hai lớp bánh mì. Tôi cau mày nhìn anh ta, đúng là không thể hiểu được cách ăn đó của anh ta.
Anh ta thì không hề bận tâm, ăn xong rồi lại bắt đầu tán chuyện:
- Vì sao hôm ấy hai người cãi nhau?
Câu hỏi của anh ta khiến tôi suýt chút nữa thì phụt ca cao ra ngoài. Anh chàng này đúng là lắm chuyện! Sao anh ta không đi làm paparazzi đi, thăm dò đời tư của các ngôi sao, lẽ nào không thú vị hơn là thăm dò cuộc sống tình cảm của một thường dân như tôi sao?
Nhưng... thực ra... cũng đâu có gì mà không thể nói được, đâu phải là chuyện gì đáng xấu hổ không thể nói ra. Nghĩ như vậy, tôi liền kể cho Viên Tổ Vực nghe đầu đuôi câu chuyện.
Sau khi nghe xong, anh ta ngửa cổ cười ba tiếng:
- Sao bạn trai của cô có thể yêu một người óc ngắn như cô được nhỉ?
- Này, anh ăn nói kiểu gì đấy hả? - Tôi tức giận cắn một miếng hamburger thật to khiến Viên Tổ Vực cũng phải rùng mình.
- Vốn dĩ là thế mà. Nếu cô đã bảo cậu ta đưa cô gái kia về thì chứng tỏ là cô tin cậu ta. Nếu đã không tin cậu ta thì việc gì phải làm bộ như thế? Cái kiểu nói một đằng nghĩ một nẻo thú vị lắm sao?
Một người vốn đang giận dữ như tôi bị câu nói của anh ta làm cho há miệng mắc quai.
Ngay cả Quân Lương cũng không nhận ra điều này, vậy mà một người chỉ mới gặp có vài lần như Viên Tổ Vực đã phát hiện ra.
Đúng vậy, điều mà trong lòng tôi không chịu thừa nhận đó là quả thực tối hôm ấy, tôi đã dùng Lâm Mộ Sắc để thử Cố Từ Viễn.
Bạn có hiểu cảm giác ấy không?
Nhìn thấy thứ đồ mình rất rất thích trong tủ kính sang trọng. Nó thật đẹp, tinh xảo, đắt tiền. Bạn chỉ có thể giương mắt đứng ở con đường đối diện, lặng lẽ nhìn nó rồi bước đi. Hơn nữa từ đó về sau, để không nhìn thấy nó nữa bạn chọn cách đi đường vòng.
Cho dù thật sự có một ngày có được món đồ ấy, bạn cũng sẽ không thoả mãn và vui vẻ một cách đơn thuần. Trong sự thoả mãn và vui vẻ ấy luôn ẩn chứa nỗi sợ hãi và suy tính thiệt hơn.
Lúc nào bạn cũng lo lắng một ngày nào đó sẽ mất nó. Bạn luôn cảm thấy sợi dây của cánh diều mình đang cầm trên tay có thể bị đứt bất cứ lúc nào...
Chính là cảm giác ấy, bạn có hiểu không?
Hồi tôi học lớp ba, trong lớp tôi có một bạn bố là giám đốc công ty thực phẩm, thường xuyên mang những đồ ăn vặt mà chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy đến cho cậu ta.
Có lẽ vì có được một cách dễ dàng nên cậu ta rất hào phóng với các bạn cùng lớp, thường xuyên lấy đồ ăn ngon ở nhà mang đến trường chia cho mọi người.
Tôi còn nhớ rất rõ lần đầu tiên trong đời tôi được ăn sôcôla Ferrero Rocher là do cậu bạn này mang tới lớp.
Nó là một viên sôcôla tròn được gói trong giấy thiếc vàng óng, không giống với những viên sôcôla rẻ tiền trong căn tin của trường, cắn một miếng thấy cưng cứng, chỉ có vị ngọt, ngâm trong miệng tan ra từng lớp, thơm nồng, béo ngậy, bên trong là hạt điều giòn tan...
Hồi ấy ước mơ lớn nhất của tôi không phải là trở thành nhà khoa học, mà là... trở thành cậu bạn ấy!
Tôi rất muốn được hoán đổi vị trí với cậu ta, chỉ vì ngày nào cũng được ăn những viên sôcôla Ferrero Rocher ngon ngọt ấy!
Nhưng không hiểu vì lý do gì mà lần sau, khi cậu bạn ấy chia kẹo cho mọi người thì tôi lại không cầm.
Sau này lớn lên, tôi giải thích hành vi ấy là lòng tự trọng của người nghèo. Nhưng lúc ấy, tôi chỉ nghĩ một cách đơn thuần là ngày hôm nay ăn rồi chưa chắc ngày mai sẽ có. Vì thế tôi thà rằng không có còn hơn.
Nhiều năm sau khi ngồi trong cửa hàng McDonald, tôi nghiêm túc nói với Viên Tổ Vực:
- Chọn cách đi đường vòng có lẽ không phải vì không thích món đồ trong tủ kính mà là không mua được.
Lần đầu tiên tôi thẳng thắn như thế. Từ trước tới nay, tình yêu mà Cố Từ Viễn dành cho tôi thực chất là món đồ xa xỉ mà tôi không thể tiếp nhận trong những năm tháng thanh xuân của mình.
Viên Tổ Vực thẳng thắn hỏi tôi:
- Nếu mối tình này khiến cô không có cảm giác an toàn như vậy, vậy thì hà tất phải tiếp tục ở bên cậu ta?
Tôi nhìn khuôn mặt khôi ngô với những đường nét rõ ràng trước mắt, lặng lẽ mỉm cười.
Bởi vì yêu.
Từ khi ở bên Cố Từ Viễn, mặc dù cũng có tranh chấp, cũng có xung đột và mâu thuẫn nhưng tình cảm lại trôi đi cùng với thời gian, cùng với sự thay đổi của các mùa, ngày càng sâu đậm hơn.
Mặc dù đôi khi tôi tức đến nỗi muốn giết chết anh nhưng ngoài những lần "đôi khi" ấy, tất cả thời gian còn lại tôi chỉ muốn yêu anh thật nhiều.
Nhưng tôi ngại không muốn nói những lời đó trước mặt Viên Tổ Vực. Thậm chí tôi còn ngại nói nó trước mặt Quân Lương hoặc Cố Từ Viễn. Thẩm Ngôn nói đúng, tôi sĩ diện như vậy, sớm muộn sẽ phải chịu thiệt.
Bước ra khỏi cửa hàng McDonald, Viên Tổ Vực đưa tôi ra bến xe bus, bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện:
- Anh đã nói với đồng nghiệp của anh như thế nào? Vì sao anh ta đồng ý miễn phí sửa điện thoại cho tôi?
- À... - Anh ta không đếm xỉa đến câu hỏi của tôi mà nhìn chằm chằm vào cô gái sexy đi ngang qua. Thời tiết mùa đông rét mướt, vậy mà cô ta không mặc quần len, chỉ mặc chiếc quần tất mỏng!
- Hỏi anh đấy! - Tôi rất coi thường những kẻ háo sắc như thế.
Anh ta quay mặt sang, bỗng nhiên nở một nụ cười rất gian tà:
- Tôi nói với cậu ta là hãy nể mặt tôi, cô ấy là chị gái tôi.
Khi gặp lại Lâm Mộ Sắc, vẻ mặt của tôi rất không tự nhiên.
Cứ khi nào gặp tình huống khó xử là tôi lại thích cúi đầu nhìn xuống đất. Vì thế tôi đã bỏ lỡ vẻ bối rối trên khuôn mặt của Cố Từ Viễn và cái nhìn đầy ẩn ý trong đôi mắt của Lâm Mộ Sắc.
Lâm Mộ Sắc đi thẳng vào vấn đề:
- Nghe nói gần đây hai người xảy ra chuyện không vui, mình đến xem mình có thể giúp được gì không.
Vừa nghe thấy câu nói ấy, tôi lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô ta bằng ánh mắt nghi ngờ:
- Cậu nghe nói? Cậu nghe ai nói?
Cô ta giơ tay đánh tôi một cái, vẻ mặt rất thản nhiên:
- Suốt ngày cậu để status là "Cố Từ Viễn là kẻ xấu xa". Mình có là kẻ mù cũng nhìn ra được!
Nói như vậy cũng hợp tình hợp lý.
Vì ăn năn và hổ thẹn, tôi quay lưng về phía Cố Từ Viễn, vì thế tôi không nhìn thấy vẻ hốt hoảng thoáng qua trên khuôn mặt của anh.
Lâm Mộ Sắc kéo tay tôi lên:
- Bây giờ làm lành chưa? Nhân lúc trước khi mọi người nghỉ đông, chúng ta cùng tụ tập một bữa, gọi cả Quân Lương đến nữa.
Thực ra tôi không muốn ăn buffet nhưng thấy mọi người ai cũng hào hứng nên tôi không tiện nói những lời làm họ mất hứng.
Năm người vây quanh một chiếc bàn lớn. Lâm Mộ Sắc thích nhất là món Sushi. Đỗ Tầm bóc ghẹ cho Quân Lương, Cố Từ Viễn rất thích ăn cá nướng ghé mặt sang, phát hiện ngoài việc đục khoét chiếc bánh ga tô sơn tra trước mặt thì tôi không động vào món gì cả.
Anh không kìm được khẽ hỏi tôi:
- Sơ Vi, em sao thế?
Tôi mơ màng nhìn anh. Á, tôi làm sao thế này? Tôi không hề ý thức được là mình đang ngây người suy nghĩ. Một giây sau tôi thấy anh nhíu mày, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó rất khó diễn tả, giống như khó chịu, nhưng lại giống như đang cố hết sức để kìm nén sự khó chịu của mình.
Phát hiện này khiến tôi bỗng chốc như có cảm giác rơi xuống hố băng.
Giống như một loại quả đẹp đẽ nào đó đang bị bóc từng lớp vỏ ngoài, dần dần lộ ra chiếc hạt xấu xí.
Lâm Mộ Sắc tươi cười rạng rỡ hỏi chúng tôi:
- Nếu người yêu cũ của mọi người kết hôn, mọi người có tham dự hôn lễ của họ không?
Theo tôi hiểu thì câu hỏi này của cô ta là để làm nền cho câu mà cô ta sẽ nói tiếp. Nhưng ba người kia lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi mang tính giả thiết này. Quân Lương suy nghĩ một lúc rồi cười và nói với Đỗ Tầm:
- Sau này nếu anh kết hôn với người khác, anh có hy vọng em đến không?
Đỗ Tâm cười:
- Em đừng đến, anh sợ em mang theo thuốc nổ tới.
Cố Từ Viễn cũng nói với tôi:
- Nếu em lấy chồng, đừng lấy người khác, càng đừng lấy anh...
Thực ra chúng tôi đều biết đây chỉ là câu nói đùa của anh nhưng có lẽ tôi bước vào thời kỳ mãn kinh trước mấy chục năm nên tôi không những không thấy buồn cười mà còn rất tức giận:
- Anh yên tâm, em có chết cũng không lấy anh!
Tôi vừa nói dứt lời, nụ cười trên môi Cố Từ Viễn như đóng băng. Ba người ngồi cạnh cũng lộ vẻ khó xử, không ai muốn nói thêm gì nữa.
Thấy không khí ngột ngạt như vậy tôi cũng rất ngại. Sau khi ổn định tâm trạng, tôi không dám nhìn Cố Từ Viễn, chỉ rụt rè cúi đầu, khẽ nói:
- Xin lỗi, mình vào nhà vệ sinh.
Bước được hai bước, tôi nghe thấy Lâm Mộ Sắc lớn tiếng nói:
- Ngày nhận được thiệp mời, mình sẽ gọi điện thoại cho anh ta và nói, tôi đã chuẩn bị vòng hoa từ lâu rồi. Mẹ kiếp, tôi không muốn tham dự hôn lễ của anh. Tôi chỉ muốn dự đám tang của anh...
Bọn họ đều cười.
Trong tiếng cười ấy không có tôi.
Trong phòng vệ sinh, tôi vã nước lạnh lên mặt rồi ngẩng đầu lên nhìn mình trong gương.
Trong lòng như vang lên tiếng hỏi nho nhỏ: "Tống Sơ Vi, mày có vui không?".
Tôi trong gương có vẻ như không biết phải làm thế nào, đôi mắt trong sáng trước đây như có một màng sương mỏng bao trùm.
Bỗng nhiên tôi thấy khô miệng, đầu óc không tỉnh táo.
Tôi không biết mình đã bước ra khỏi nhà vệ sinh và quay về chỗ ngồi như thế nào. Giọng nói của họ lúc xa lúc gần, đến tận khi Quân Lương, bóp mạnh vai tôi, tôi mới thoát khỏi trạng thái vô thức ấy. Khuôn mặt của những người xung quanh như có vẻ cách rất xa.
Cố Từ Viễn kéo tôi sang một bên hỏi:
- Rốt cuộc gần đây em sao thế?
Khuôn mặt tôi hiện lên trong đôi mắt anh. Đây là chàng trai mà tôi yêu say đắm.
Bỗng nhiên trong lòng tôi phát ra một tiếng thở dài, Cố Từ Viễn, bao nhiêu năm nay, người gần em nhất là anh, người xa em nhất cũng là anh.
Đúng vậy, rốt cuộc tôi bị làm sao? Tôi cũng rất muốn hỏi anh, vì sao bây giờ chỉ cần nhìn thấy anh là tôi rất muốn khóc...
Ngồi trong phòng karaoke, tôi cố thể hiện cho hoà đồng một chút, vì thế khi Lâm Mộ Sắc và Quân Lương tranh nhau chọn bài, tôi cũng vờ ra vẻ rất muốn tham gia. Nhưng suy cho cùng sự nhiệt tình giả tạo với sự nhiệt tình từ tận đáy lòng không giống nhau. Về sau, bản thân tôi cũng cảm thấy quá giả tạo, lúc ấy tôi mới chạy ra ngồi cạnh Cố Từ Viễn.
Anh dán mắt vào màn hình nhưng lại đưa tay khoác lên vai tôi. Cả người tôi cũng bị anh kéo vào, nằm gọn trong vòng tay anh. Mùi hương quen thuộc trên người anh khiến tất sự nóng nảy trước đó của tôi lắng xuống. Tôi nắm chặt tay anh, trong tiếng nhạc rất ồn ào, tôi nghe nhịp đập con tim mình.
Anh cúi xuống nói bên tai tôi:
- Em yên tâm, anh sẽ không đi tìm người khác. Em cũng phải ngoan một chút.
Tôi yên lặng nằm trên đầu gối anh, không nói một lời.
Nhân lúc Quân Lương giành micro với Lâm Mộ Sắc, Đỗ Tầm đi siêu thị mua đồ ăn vặt và đồ uống. Vốn dĩ tôi định bảo Cố Từ Viễn cùng đi nhưng Đỗ Tầm vỗ vai tôi rồi mỉm cười, ý muốn nói tôi không cần làm vậy.
Đỗ Tầm không giống với Cố Từ Viễn. Cố Từ Viễn lúc nào cũng cười khì khì từ sáng đến tối, vẻ mặt lúc nào cũng vui tươi rạng ngời. Còn Đỗ Tầm thì lúc nào cũng trầm tĩnh, cho dù có cười thì cũng rất kín đáo. Tôi đã từng nói với Quân Lương rằng, mình cảm thấy Đỗ Tầm là người cho dù có bị ngất cũng phải tìm một nơi sạch sẽ.
Nhưng có lẽ chính vì nụ cười của cậu ấy rất hiếm có nên lại càng khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Nhìn dáng vẻ cậu ấy cúi đầu đóng cửa phòng, tôi thật lòng cảm thấy vui thay cho Quân Lương.
Tôi nghĩ may mà còn có Đỗ Tầm, nếu không Quân Lương đáng thương phải làm thế nào đây.
Trước khi làm xong tất cả các thủ tục xuất ngoại, cô Tô có đến trường thăm Quân Lương. Lúc ấy, khi đẩy cửa ký túc tôi đã vô cùng sững sờ, Quân Lương tỏ ra hờ hững và xa cách, mặc dù mắt mẹ cô ấy ngấn lệ.
Tôi im lặng, vờ ra vẻ đang dọn bàn để hai mẹ con họ có thể nói chuyện tự nhiên. Nhưng nghe họ nói chuyện, sự xa cách và khách sáo trong câu chuyện của họ khiến người ngoài như tôi không khỏi chua xót.
Người làm mẹ rất không vừa ý với điều kiện ở ký túc. Chỗ này không ổn, chỗ kia cũng thấy chướng mắt, cuối cùng cô Tô nói với vẻ đầy lo lắng:
- Quân Lương, hay là con thuê một căn hộ mà sống?
Quân Lương mỉm cười:
- Mẹ à, thực ra con không cao quý như mẹ tưởng đâu. Mọi người đều sống được, sao con không thể?
Tôi liếc mắt nhìn thấy Đường Nguyên Nguyên. Cô ta lạnh lùng nhìn Quân Lương. Ánh mắt ấy ẩn chứa sự khinh miệt nhưng tôi nghĩ dù ít dù nhiều trong sự khinh miệt ấy cũng có chút đố kỵ.
Sau khi Quân Lương nói câu ấy, không khí có chút tẻ nhạt. Cô Tô chần chừ một lúc rồi quay sang gọi tôi.
Tôi vội vàng bước lại, ngoan ngoãn nghe cô ấy dặn dò. Cô ấy đưa tay xoa đầu tôi, giống như nhiều năm trước, lần đầu tiên tôi cùng Quân Lương đến nhà cô ấy ăn cơm. Bỗng chốc tôi có ảo giác thời gian quay ngược trở lại.
Nhưng suy cho cùng ảo giác là ảo giác. Cô ấy khẽ thở dài một tiếng:
- Sơ Vi, sau này cháu và Quân Lương phải chăm sóc lẫn nhau, nếu có cơ hội hãy đến thăm cô.
Tôi gật đầu, không biết vẻ mặt của mình như thế nào. Tôi nghĩ trong lòng chúng tôi đều hiểu rất rõ, ngày ấy quá xa, quá xa...
Quân Lương không đi tiễn mẹ nhưng chiều hôm ấy chúng tôi đều không đi học.
Chúng tôi ngồi trên ghế băng ở sân vận động, mỗi người cầm một cốc trà nóng. Bỗng nhiên cô ấy nói một câu mà tôi nghe không hiểu:
- Bắt đầu từ năm mười sáu tuổi, nhìn thấy sữa gừng là mình buồn nôn.
Thấy tôi mơ hồ không hiểu gì, cô ấy lại cười.
- Sơ Vi, đôi khi đứng bên đường nhìn dòng người ngược xuôi, mình cảm thấy thành phố còn hoang vu hơn sa mạc. Mọi người đều gần nhau như vậy nhưng hoàn toàn không biết tâm sự của nhau, ồn ào huyên náo, bao nhiêu người đang nói chuyện nhưng không có ai nghiêm túc lắng nghe.
Tôi ngồi im không nhúc nhích, cũng không nói một lời nào. Thẳng thắn mà nói thật sự tôi không biết nói gì.
Cô ấy ghé đầu lại, dựa đầu vào vai tôi, giọng nói ẩn chứa vẻ mệt mỏi không thể kìm nén:
- Sơ Vi, cậu nói xem có những chiếc mặt nạ nếu đeo lâu rồi có biến thành mặt thật được không?
Vốn dĩ tôi tưởng rằng Quân Lương sẽ suy sụp tinh thần nhưng tôi đã nhầm.
Sau hôm ấy, khi đi giữa đám đông cô ấy vẫn giữ dáng vẻ nữ hoàng nổi bật. Thỉnh thoảng khi đi cùng với tôi, cô ấy mới thả lỏng một chút.
Dần dần tôi mới hiểu câu nói ấy nghĩa là gì.
Có những chiếc mặt nạ nếu đeo lâu rồi thật sự sẽ không bỏ ra được.
Tâm trạng rối bời khiến tôi trông giống như chất chứa biết bao tâm sự. Cố Từ Viễn kéo tôi dậy và nói:
- Chúng ta đi ra ngoài hít thở không khí trong lành đi.
Tôi nhìn Lâm Mộ Sắc và Quân Lương đang cao hứng hát say sưa, nghĩ đến giọng hát của mình như thế cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ nên đồng ý đi cùng anh.
Chúng tôi ngồi trên chiếc sofa ở đại sảnh. Lúc đầu không ai nói gì nhưng chúng tôi đều nhớ tới buổi tối liên hoan tốt nghiệp. Cố Từ Viễn vuốt tóc tôi rồi dịu dàng nói:
- Sơ Vi, em có biết không, khoảnh khắc mà anh cảm thấy hạnh phúc nhất mỗi ngày chính là nhắn tin cho em để chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ. Mặc dù em rất rất ít nhắn lại.
Thực ra tôi thật sự không quen với cách nói này của anh. Chỉ cần anh nói những lời như thế này là tôi rất muốn khóc. Thật xấu hổ!
Tôi không biết phải nói với anh như thế nào. Thực ra sau khi chứng kiến biến cố của gia đình Quân Lương, tôi đã chín chắn hơn trước rất nhiều. Bây giờ tôi rất ít khi than phiền về cuộc sống. Chỉ cần hằng ngày được nhìn thấy anh, lúc không vui nhớ tới vẫn còn một người là anh, tôi lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng sau lần nói chuyện với Viên Tổ Vực, tôi mới phát hiện thì ra mình là một người kỳ lạ như thế, càng quan tâm thì lại càng tỏ ra không quan tâm.
Nhưng trên đời này có ba thứ không thể che giấu được, đó là ho, nghèo đói và tình yêu.
Càng muốn che đậy lại càng lộ rõ.
Phòng hát của chúng tôi ở cuối hành lang, gần với cửa thoát hiểm. Trước khi bước vào, tôi lờ mờ nghe thấy giữa cầu thang tối tăm có tiếng người đang cãi nhau. Tôi cảm thấy chán nên đã kéo Cố Từ Viễn đi nghe trộm.
Không biết là tôi hay Cố Từ Viễn không cẩn thận chạm vào công tắc trên tường, bỗng chốc đèn vụt sáng.
Dưới ánh đèn chói mắt, tôi ngạc nhiên khi thấy Đỗ Tầm đang trợn tròn mắt và cô gái mắt đẫm lệ đứng bên cạnh cậu ấy. Cô ấy không phải là Quân Lương.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên - Độc Mộc Châu Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên