Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc.

Charles J. Given

Download ebooks
Ebook "Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Dịch giả: Thanh Loan
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 22
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2239 / 13
Cập nhật: 2015-11-28 04:13:33 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2 : Trăng Thượng Huyền - Phần 3
Vô ích, con sẽ không tha thứ cho mẹ.
Lúc trời tờ mờ sáng, tôi đeo ba lô đứng dưới ký túc xá nam chờ Cố Từ Viễn mà lòng như lửa đốt. Anh chạy dưới nắng ban mai mờ ảo, đặt tay lên vai tôi nói:
- Em chờ một chút, Đỗ Tầm sắp đến rồi.
Có lẽ vì cả đêm không ngủ, tôi thấy đầu óc quay cuồng, không nghe rõ anh nói gì.
Từ Viễn mua sữa đậu nành nóng làm đồ ăn sáng cho tôi nhưng thật sự tôi buồn đến nỗi không thể uống được một ngụm nào. Tôi đã từng nghe một cô gái nói, trên thế giới này không có chuyện không tự mình trải qua thì không thể hiểu được cảm giác của người khác. Tôi thừa nhận cô ấy có cái lý của mình nhưng Quân Lương và tôi thân thiết như tay chân. Cô ấy gặp chuyện như thế thì tôi làm sao có thể bình thường được.
Đỗ Tầm không xuống taxi mà vẫy tay với chúng tôi:
- Đi thôi, còn chần chừ gì nữa?
Nếu trước đó chuyện họ giấu giếm yêu đương còn khiến tôi không vui thì buổi sáng hôm ấy, nhìn dáng vẻ nghiêm trọng của Đỗ Tầm, thật sự tôi không còn so đo tính toán nữa.
Chỉ cần cậu ấy thật sự thích Quân Lương, yêu thương, bảo vệ Quân Lương thì những chuyện khác đều không quan trọng.
Đến tận khi chúng tôi lên chuyến tàu về thành phố Z, tâm trạng bồn chồn, không yên của tôi mới từ từ lắng xuống. Tôi liếc nhìn Đỗ Tầm với đôi lông mày đang cau lại, vỗ vai cậu ấy và khẽ nói:
- Mình hiểu cô ấy. Cô ấy sẽ không làm gì tổn hại đến bản thân.
Cậu ấy mỉm cười gượng gạo với tôi. Mặc dù nụ cười ấy không có một chút thành ý nào nhưng tôi có thể cảm nhận được một cách sâu sắc sự lo lắng của cậu ấy dành cho Quân Lương.
Thực ra tôi chỉ biết một mà không biết hai.
Sở dĩ Đỗ Tầm lo lắng phiền muộn như vậy không chỉ vì biến cố của gia đình Quân Lương mà còn vì một lý do khác, đó là cậu ấy không biết phải giải quyết chuyện của mình với Trần Chỉ Tình như thế nào trong cái tình cảnh rối bời này. Nếu nói thẳng với Quân Lương lúc này thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Cố Từ Viễn nắm chặt tay tôi. Tôi ngả đầu vào vai anh, nhắm mắt. Tất cả những chuyện đã qua giống như một bộ phim câm đen trắng lướt qua trước mắt, sau đó, dừng lại phóng to...
Quân Lương đã từng nói đùa rằng nếu sau này một trong hai chúng tôi nổi tiếng, ví dụ cô ấy giành giải Pulitzer, tôi giành giải thưởng văn học Mao Thuẫn, khi lên sân khấu phát biểu, nhất định phải nhắc đến tên của đối phương, không những thế còn phải nói: "Nếu không có người bạn thân thiết, xinh đẹp và giỏi giang như cô ấy thì sẽ không có tôi ngày hôm nay"...
Hồi tôi còn nhỏ, nhà hàng xóm mua đầu VCD, sau khi nối với tivi có thể mở đĩa nghe nhạc.
Tôi còn nhớ rất rõ đó là năm 1995, Đặng Lệ Quân qua đời vì một cơn hen đột ngột. Lúc ấy, bạn trai cô là Paul ở bên cạnh cô. Nếu anh đưa tay vỗ vào lưng cô thì có lẽ bi kịch đã không xảy ra.
Về sau có một phóng viên nói, khi phỏng vấn Paul, mặt anh ta không một chút thương cảm, thật khiến người ta đau lòng.
Người đã đi xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy cô trong chiếc váy trắng tinh khôi qua chiếc CD với giọng hát dịu dàng: Nếu không gặp anh, em sẽ về nơi đâu? Ngày tháng sẽ trôi qua như thế nào, cuộc đời có đáng để trân trọng...
Sau này khi lớn lên, đôi khi nhìn Quân Lương, trong đầu tôi lại vang lên bài hát này.
Cô ấy đã từng nói tôi là người bạn duy nhất của cô ấy.
Tôi không biết rốt cuộc một người có tương lai rộng mở như cô ấy đã gặp chuyện gì khiến cô ấy thương cảm như thế.
Mặc dù tôi chưa bao giờ nói ra những lời như thế nhưng chắc chắn Quân Lương hiểu rất rõ cô ấy cũng là người bạn duy nhất của tôi.
Trước khi bị đưa lên thành phố H, tôi hoàn toàn không phải là đứa trẻ ngang bướng khiến bố mẹ đau đầu.
Tôi cũng từng có lúc ngoan ngoãn nghe lời. Cuối tuần mặc quần áo thể dục, cầm giầy múa đi học múa ballet. Đến ngày lễ tết, một cây văn nghệ như tôi lại biểu diễn tiết mục trước mặt các thầy cô và học sinh toàn trường, tết hai bím tóc xinh xắn, buộc thêm hai chiếc nơ rất to, giữa trán tô nốt son đỏ.
Đến nay những bức ảnh ấy vẫn kẹp trong album ảnh cũ, chỉ là đã từ lâu tôi không mở ngăn kéo xem lại chúng.
Không xem là có thể trốn tránh. Không xem là có thể coi như chưa bao giờ xảy ra, tất cả chưa từng tồn tại. Tôi đã từng là đứa trẻ khiến bố mẹ tự hào.
Trong cuộc đời mỗi người luôn có những bước ngoặt quan trọng. Con người đứng giữa ngã tư của cuộc đời thường chần chừ, do dự, sợ rằng sẽ lỡ bước, bởi vì sau khi bạn bước bước ấy, bạn sẽ vĩnh viễn không có cơ hội biết rằng trên con đường khác sẽ có những phong cảnh như thế nào.
Bước ngoặt quan trọng đầu tiên trong cuộc đời tôi chính là năm tôi mười một tuổi, đột nhiên có một tiếng sấm long trời lở đất lóe lên trong cuộc sống bình lặng của tôi...
Bố mẹ bất chấp sự phản kháng của tôi, đưa tôi đến thành phố H.
Lúc nghe thấy quyết định này tôi sững sờ không nói nên lời nhưng vẻ mặt nghiêm túc của họ chứng tỏ một điều không thể nghi ngờ, đó là họ thông báo với tôi chứ không phải bàn bạc với tôi. Giọng nói ra lệnh không cho người khác cơ hội xoay chuyển.
Đó là lần đầu tiên tôi giở thói ngang ngược. Tôi khóc đến nỗi mặt mũi biến dạng, gạt tất cả bát đũa trên bàn ăn xuống đất, tiếng đổ vỡ nối tiếp nhau, xen lẫn với tiếng gào thét rát cổ bỏng họng của tôi.
Vô ích, mặc cho tôi phản kháng thế nào cũng vô ích, họ không hề bận tâm đến cảm giác của tôi. Họ thu dọn hành lý, nhanh chóng làm xong thủ tục chuyển trường rồi đưa tôi đến thành phố H. Trông họ có vẻ rất sốt ruột, dường như tôi là gánh nặng mà họ chỉ muốn vứt bỏ càng nhanh càng tốt.
Có lẽ bắt đầu từ lúc ấy, tôi trở nên sợ hãi, không có cảm giác an toàn.
Nhưng lòng tự trọng kỳ lạ vốn có lại khiến tôi không muốn thừa nhận điều đó. Vì thế trong những năm tháng sống khác người, tôi thường nói mình giống như nước, không có vết thương.
Nhưng về sau, khi tôi nói câu này trước mặt Cố Từ Viễn, anh nghiêm túc tranh luận với tôi:
- Ai bảo nước không có vết thương? Nước là thứ dễ dàng có vết thương nhất bởi vì cho dù chạm vào rất khẽ cũng sẽ gợn sóng...
Thực ra lúc nghe Cố Từ Viễn nói câu ấy, một cảm giác ấm áp dịu dàng cứ ngân lên trong tim tôi, nhưng tôi muốn làm một cô gái ngang bướng, vì thế tôi đã đáp lại anh ấy bằng một cái lườm:
- Đừng có mà giở giọng văn vẻ ở đây!
Khoảng thời gian một năm ở thành phố H rất ít khi được tôi nhớ lại. Có lẽ vì những năm tháng ấy quá u tối, và tôi quá cô độc. Tóm lại quãng thời giang ấy giống như một chút tĩnh lặng trong tiếng nhạc dồn dập không quan trọng, rất dễ bị lãng quên.
Nhưng ít khi nhớ đến không có nghĩa là đã thực sự quên.
Đột nhiên bước vào môi trường mới hoàn toàn xa lạ, bạn bè xưa cũ đều xa vời giống như ký ức từ kiếp trước, xung quanh là những ánh mắt tò mò.
Cho dù sau này Cố Từ Viễn có trêu chọc tôi như thế nào thì tôi vẫn có thể nói rằng thật sự hồi ấy tôi rất đáng yêu!
Vì thế các bạn nữ đều không chơi với tôi, còn các bạn nam chưa lớn đến cái tuổi biết thưởng thức vẻ đẹp của phái nữ càng không chơi với tôi. Tôi như một người thừa trong lớp, chỉ có lúc thi tôi mới trở thành tiêu điểm được cả lớp chú ý.
Từ nhỏ tôi đã nghe người mẹ là giáo viên của mình nhắc đi nhắc lại tầm quan trọng của việc học.
Vì thế cho dù không hiểu chuyện mức nào thì tôi cũng biết nhất định phải học thật giỏi.
May mà tôi không phải là đồ lạc loài duy nhất bị tẩy chay trong lớp. Người được hưởng "đãi ngộ" giống tôi còn có cô bạn béo mập ấy. Sở trường lớn nhất của cô ấy là xé bìa sách giáo khoa dán lên truyện tranh rồi khoái chí đọc những cuốn truyện tranh lãng mạn trong khi cả lớp đang đọc bài.
Trong tất cả những lời cô ấy nói với tôi, tôi nhớ rõ nhất là những lời liên quan đến "ghen ghét". Cô ấy nói ghen ghét là một trong bảy tội lỗi chết người, vì thế tôi phải tha thứ cho họ.
"Họ" mà cô ấy nói là những cô gái vẫn chưa hiểu nhân tình hiểm ác nhưng đã lộ bản chất. Ví dụ như: bạn A bỏ chuột chết vào ngăn bàn của tôi, bạn B ngáng chân giữa cầu thang khiến tôi ngã chổng kềnh trước mặt mọi người, còn có bạn C nói với thầy giáo là "Lúc thi bạn Sơ Vi cúi xuống gầm bàn mở sách"...
Những chuyện quá khứ tôi không muốn nhớ lại nhưng lại khắc sâu trong những năm tháng niên thiếu trong sáng, trở thành lịch sử không thể thay đổi.
Một tháng mẹ tôi đến thăm tôi một lần, mua cho tôi đồ ăn. Mặc dù càng ngày bà càng tiều tụy, nhưng không thể khơi một chút niềm thương xót nào trong tôi.
Tôi hận họ. Tôi biết chắc rằng đã xảy ra biến cố gì đó mà tôi không biết, nếu không vì sao lần nào cũng chỉ một mình mẹ tôi đến thăm tôi? Vì sao bố không đến?
Lời giải thích của mẹ lúc nào cũng thật miễn cưỡng: Bố bận... Bố đi công tác... Bố đã lên xe rồi nhưng có việc gấp nên lại quay về, lần sau nhất định sẽ đến...
Tôi thường lạnh lùng nhìn mẹ bịa những cái cớ vô hồn để lừa gạt tôi. Mẹ tưởng tôi là đứa ngu ngốc sao? Trước khi ép tôi đến thành phố H, bố đã rất ít khi về nhà... Mẹ tưởng tôi không nhận ra được điều gì sao?
Nếu không phải vì mẹ không làm tròn trách nhiệm của một người vợ, nếu trong nhà ấm áp thêm một chút thì sao có thể như thế này được?
Mỗi khi tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt lạnh lùng, người bà ngoại bị tôi gọi là "bà ngoại sói" lúc nào cũng đứng bên cạnh thêm mắm thêm muối:
- Nhìn nó kìa, mới tí tuổi mà đã nhìn người khác như thế, sau này lớn lên thì không biết sẽ thế nào...
Về sau, tôi nói với Quân Lương một chút về cuộc sống ở thành phố H. Tôi nói cậu có thể tưởng tượng được không, mỗi ngày đi học đi ngang qua trạm vận chuyển đồ phế thải, nhìn đường sắt vươn dài đến vô hạn, cảm giác ấy... rất thê lương.
Hồi ấy còn nhỏ, cho dù có biết nhiều câu chữ thì cũng không hiểu phải nói thế nào.
Sau này lớn lên, lần đầu tiên nhìn thấy từ "cô đơn", tôi bất chợt nhớ đến hai đường ray ấy – vươn dài vô tận, không bao giờ giao nhau. Có lẽ đó chính là cô đơn...
Cuộc sống như địa ngục ấy kết thúc năm tôi học lớp sáu. Lúc đến đón tôi, mẹ rất ngạc nhiên khi phát hiện tôi đã cao 1m60. Vẻ mặt mẹ có chút kinh ngạc, có chút vui mừng, xen lẫn với chút gì đó bối rối.
Nhưng vô ích, tôi sẽ không tha thứ cho mẹ.
Những đêm trằn trọc không sao ngủ được, những đêm ôm mặt khóc, những ngày tháng bước đi lảo đảo nhưng vẫn phải kiên cường chống đỡ, vờ ra vẻ mình rất kiêu ngạo. Chúng không cho phép tôi quên.
Ngồi trên tàu về thành phố Z, mẹ buồn rầu nói với tôi:
- Sơ Vi, sau này nhà mình chỉ có hai mẹ con mình sống với nhau...
Tôi nhìn rặng núi và cánh đồng vụt qua ngoài cửa sổ, hai mắt ngấn lệ nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn quay lưng về phía mẹ, không chịu quay người lại.
Sau khi quay về thành phố Z, tôi như biến thành một người khác. Trong số hàng xóm láng giềng xung quanh thường có những người nhiều chuyện, không cẩn thận một chút là có chuyện ngay. Tôi không hỏi mẹ một từ nào về sự mất tích của bố. Tâm trạng kỳ lạ ấy giống như lạc đà, tôi rất sợ chỉ cần mình hỏi thì sẽ biến thành sự thật.
Từ sau khi gia đình tôi chỉ còn lại hai người, nó trở nên hết sức yên tĩnh. Yên tĩnh đến nỗi thậm chí có thể nghe thấy nhịp thở của đối phương. Càng ngày chúng tôi càng ít nói chuyện với nhau, không ai có dũng khí lật đổ bức tường ngăn cách ngày càng dày ấy.
Tôi đã từng nói nếu như không gặp Quân Lương, chắc chắn cuộc đời của tôi sẽ khác.
Nhưng... cuộc đời không có nếu như.
Quân Lương chuyển đến lớp tôi vào học kỳ một năm lớp bảy. Nghe nói vì cô ấy bị ốm, bỏ lỡ việc học nên bố mẹ cô ấy quyết định đưa cô ấy đến lớp học có chất lượng học tập vượt trội như lớp tôi để học lại.
Hồi ấy, trông cô ấy rất nổi bật. Giáo viên chủ nhiệm có ý tốt muốn cô ấy đứng lên bục giới thiệu về bản thân với các bạn trong lớp. Nào ngờ đại tiểu thư này không nể mặt giáo viên một chút nào:
- Giới thiệu cái gì, có cái gì mà phải giới thiệu? Em tên là Tô Quân Lương được rồi chứ?
Giáo viên chủ nhiệm tức đến đỏ mặt. Tôi nghĩ nếu không phải vì nể mặt bố của Quân Lương thì chắc chắn giáo viên chủ nhiệm sẽ bóp chết đứa con gái không biết trời cao đất dày này trước mặt cả lớp.
Thú thực ấn tượng đầu tiên của tôi với Quân Lương không tốt. Cái dáng vẻ quá ngạo mạn của cô ấy khiến tôi chắc chắn rằng cô ta không giống mình. Nếu không xảy ra chuyện ấy thì có lẽ mối quan hệ của chúng tôi chỉ dừng lại ở cái gật đầu và mỉm cười trong buổi họp lớp nhiều năm sau đó, chẳng qua chỉ là người xa lạ mà thôi.
Tôi đang suy nghĩ viển vông thì Cố Từ Viễn đánh thức tôi. Vẻ mặt vốn rất nghiêm trọng của Đỗ Tầm càng nặng nề hơn.
Mặc dù tôi biết cậu ấy rất thích Quân Lương nhưng cảm giác mà cậu ấy để lại trong tôi quá nặng nề, cứ như là người bị bắt là bố của cậu ấy vậy.
Lẽ nào cậu ấy định làm con rể nhà họ Tô sao?
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, tôi lập tức cho mình một cái bạt tai. Tôi đúng là không ra gì cả, chả trách Cố Từ Viễn nói tôi vĩnh viễn không có lúc nào nghiêm túc cả.
Lúc chúng tôi gõ cửa nhà Quân Lương, cô ấy vừa ở văn phòng luật sư về. Mặc dù cô ấy gượng cười với chúng tôi nhưng khuôn mặt lại ẩn chứa vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
Bốn người ngồi trên sofa không ai chịu mở miệng. Tôi dùng ánh mắt ép Cố Từ Viễn phá vỡ sự im lặng. Nhưng anh cũng dùng ánh mắt đáp trả tôi: "Lẽ nào em bị câm?"
Cuối cùng vẫn là Quân Lương nói trước. Mặc dù đang ở trong hoàn cảnh khó xử như thế nhưng cô ấy vẫn giữ được tôn nghiêm và phong độ của mình chứ không giống với những cô gái khác, nhìn thấy bạn trai đến là ùa vào lòng khóc nức nở.
Giọng nói của cô ấy rất mệt mỏi:
- Làm mọi người phải lo lắng rồi, thực ra... mọi chuyện rồi sẽ qua. Mình kiên cường hơn tưởng tượng của các bạn, của tất cả mọi người, thậm chí hơn cả tưởng tượng của bản thân mình. Trong cuộc đời, ai cũng sẽ gặp phải những tai nạn lớn nhỏ. Trước đây mình đã sống quá tốt, bây giờ gặp báo ứng...
Nghe cô ấy nói vậy, đột nhiên tôi thấy sống mũi cay cay.
Đỗ Tầm không nói gì, chỉ khoác vai cô ấy rồi thở dài.
Lần cuối cùng đám phán với mẹ, Quân Lương đưa tôi đi cùng.
Lúc đầu tôi sống chết không chịu đi, mặc dù chúng tôi là bạn thân, nhưng suy cho cùng đây vẫn là chuyện riêng nhà Quân Lương. Tôi là người ngoài mà tham gia vào thì sẽ rất khó xử.
Nhưng lúc Quân Lương tức giận thật đáng sợ. Nhìn khuôn mặt u ám của cô ấy, mọi sự kiên quyết của tôi đều tan thành mây khói, đành phải miễn cưỡng đi cùng cô ấy.
Mặc dù tôi rất ngại nhưng cô Tô rất thân thiện. Nụ cười ấm áp trên khuôn mặt của cô ấy khiến tôi có ảo giác rằng cô ấy không có bất cứ mối quan hệ nào với chú Tô, dường như người đàn ông đang đứng trước vành móng ngựa kia không phải chồng cô ấy.
Sau khi chúng tôi ngồi xuống, qua lời nói của cô ấy, tôi mới biết thì ra đó không phải là ảo giác, thật sự người đàn ông ấy đã không còn là chồng của cô ấy nữa.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao Quân Lương muốn tôi cùng đến. Nếu không có người ở bên cô ấy, để cô ấy có thể tháo bỏ lớp ngụy trang để dựa dẫm một chút thì không biết chừng cô ấy sẽ gục ngã.
Tôi nắm chặt tay Quân Lương dưới gầm bàn. Lòng bàn tay cô ấy ươn ướt. Cũng chỉ có chút khác thường này cho thấy vẻ hốt hoảng trong lòng cô ấy.
Quân Lương bưng tách trà lên, thổi một hơi rồi khẽ nhấp một ngụm, sau đó mới nói:
- Mẹ à, thật ra con không cảm thấy bất ngờ với tất cả mọi chuyện xảy ra. Con chỉ thấy rất buồn... Trước đây người ta nói, vợ chồng vốn là chim trong một khu rừng khi gặp nạn thì mỗi con bay về một phương. Con chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, câu nói này lại đúng với bố mẹ mình.
Tôi xót xa nhìn vào khuôn mặt cứng cỏi của Quân Lương, trong lòng trào dâng niềm thương cảm khó có thể diễn tả thành lời.
Bao nhiêu năm nay, cô ấy luôn tỏ ra là một người cao ngạo, độc tôn trong mắt người ngoài, giống như công chúa đứng trên đỉnh cao, không cho phép bản thân có một chút sơ sót nào lọt vào mắt người khác.
Tôi cũng đã từng hỏi cô ấy, sống như thế có mệt không?
Cô ấy hỏi lại tôi, ở trên đời này, phải sống như thế nào mới không mệt?
Những đứa trẻ trưởng thành sớm thường không vui, nhưng chỉ cần bề ngoài vẫn vui tươi là đủ.
Nhưng vận mệnh không phải là một cục đất nặn, không để cho chúng ta tùy ý nặn nó thành hình mà chúng ta muốn. Lần này gia đình Quân Lương gặp biến cố, không chỉ hủy hoại cuộc sống của cô ấy mà còn hủy hoại vẻ kiêu ngạo và tôn nghiêm mà cô ấy luôn cố gắng gìn giữ trước mặt người ngoài.
Cô Tô tỏ ra hổ thẹn, giọng nói cũng có chút gượng gạo:
- Con đừng nghĩ nhiều như thế, sau này tiền học, sinh hoạt phí của con mẹ sẽ lo hết.
Quân Lương mỉm cười, lạnh lùng nói:
- Không cần đâu mẹ ạ, con có một bí mật chưa nói với mẹ. Con có tiền tiết kiệm, hơn nữa con số không nhỏ chút nào.
Lần này đừng nói là mẹ cô ấy, ngay cả tôi cũng vô cùng kinh hoàng!
Sao có thể như thế được, một người thích mua mỹ phẩm hàng hiệu, mê mẩn với những loại nước hoa hiếm có, từ mũ đến giày nhất định phải mua trong showroom của trung tâm mua sắm, chưa bao giờ lên taobao¬(1) như Tô Quân Lương mà nói là có tiền tiết kiệm?
(1). Đó là tên một website mua bán nổi tiếng của Trung Quốc.
Nhìn dáng vẻ trợn mắt há mồm của chúng tôi, Quân Lương đành phải giải thích:
- Thực ra cách đây rất lâu, con đã nghe nói về chuyện của bố, vì thế con không ngạc nhiên một chút nào về kết cục hôm nay. Lúc làm những chuyện đó, hưởng thụ những cái đó, tiếp nhận những cái đó, ông ấy nên nghĩ đến ngày hôm nay. Mẹ, hôm ấy ở chỗ luật sư, chẳng phải mẹ đã nói rồi sao? Mẹ chỉ là một người phụ nữ, mẹ không lo cho mình thì sẽ không có ai lo cho mẹ... Thật may mắn là con được kế thừa điều đó từ mẹ, hơn nữa con đã sớm tiết kiệm. Mặc dù con thích làm đẹp, thường xuyên tiêu tiền một cách phung phí nhưng tiền mừng tuổi từ nhỏ đến lớn con đều tiết kiệm, chưa tiêu một đồng nào.
Lúc Quân Lương nói những lời ấy, tôi thấy màn sương giăng trên đôi mắt của cô Tô. Mấy lần cô mở miệng định nói gì đó nhưng không nói ra. Cuối cùng Quân Lương đưa tay nắm lấy bàn tay run run của mẹ, kiên định nói:
- Mẹ à, con biết cuộc sống sau này không thể so sánh với cuộc sống trước đây, nhưng mẹ không cần lo lắng, con đã lớn rồi. Con hiểu rất rõ mình nên làm gì. Mẹ hãy sống cuộc sống mà mình muốn! Có một điều sẽ không thay đổi, đó là con mãi mãi là con gái mẹ.
Phần sau của cuộc nói chuyện gần như là độc thoại của Quân Lương. Còn sự im lặng của cô Tô là dấu câu kết thúc cuộc nói chuyện này. Không phải là dấu chấm mà là dấu ba chấm.
Lúc chúng tôi đứng dậy ra về, bỗng nhiên giọng nói của Quân Lương có chút xúc động không thể kìm nén:
- Mẹ, chúc mẹ hạnh phúc.
Sau khi ra khỏi quán cà phê, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt đã kìm nén rất lâu trong đôi mắt của Quân Lương cuối cùng trào ra thành hàng. Tôi không an ủi cô ấy. Quả thực tôi không biết phải an ủi cô ấy như thế nào, chỉ có thể làm chuyện mà những kẻ ngốc vẫn làm, đó là lấy giấy ăn đưa cho cô ấy.
Cô ấy nhìn tôi, mỉm cười cảm kích, hàng nghìn hàng vạn lời muốn nói đều ẩn chứa trong nụ cười ấy.
Giống như buổi hoàng hôn đỏ rực như máu rất nhiều năm trước, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi chật hẹp trong phòng học tối tăm, mỉm cười với cô ấy.
Sau khi trở về từ thành phố H, mặc dù tôi đã cao lớn hơn nhưng đầu óc thì vẫn còn trẻ con, vì thế không cảm nhận được những biến đổi nho nhỏ. Trong khi đó mối quan hệ giữa mẹ và con gái ngày càng xấu đi khiến tôi không có mặt mũi nào để hỏi mẹ những chuyện mà một đứa mơ hồ như tôi lờ mờ cảm nhận được.
Kỳ kinh nguyệt đầu tiên đã đến trong hoàn cảnh ấy.
Suốt một buổi chiều tôi ngồi im trên ghế không dám nhúc nhích, ngay cả lúc giáo viên vào lớp tôi cũng vờ ra vẻ khó chịu nằm bò trên bàn.
Cảm giác sợ hãi và cô đơn như hình với bóng khi còn ở thành phố H lại một lần nữa bao trùm lấy tôi như thủy triều cuộn dâng. Tôi bặm chặt môi, chỉ muốn chết đi cho rồi.
Buổi chiều sau khi tan học, tất cả mọi người đều ra về, còn tôi thì vẫn nằm bò ra bàn. Mới mười mấy tuổi nhưng lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là tuyệt vọng.
Tôi không biết phải làm thế nào, mặc chiếc quần lếch thếch, đi về trong ánh mắt giễu cợt của người qua đường? Tôi không làm được, thật sự không làm được...
Lúc Quân Lương xuất hiện, tôi đã khóc đầm đìa. Cô ấy gõ nhẹ lên bàn tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy, không hiểu vì sao một người bạn bình thường không nói một câu lại đứng trước mặt tôi lúc này.
Cô ấy nhét băng vệ sinh vào tay tôi, giọng nói ngắn gọn nhưng chắc nịch:
- Đóng băng vào.
Đối với tôi lúc ấy, cô chính là thiên thần.
Sau khi làm xong tất cả, tôi nhìn cô ấy, những lời cảm ơn đều không nói thành lời. Tất cả mọi lời nói đều ẩn chứa trong nụ cười ấy.
Lúc ấy Quân Lương không còn là người lập dị nữa. Cô ấy không nói gì, chỉ cởi áo khoác cho tôi buộc vào eo.
Lúc chia tay, cô ấy nói với bằng vẻ mặt có chút chê bai:
- Giặt sạch sẽ rồi trả lại mình đấy.
Chuyện ấy giống như một đường ranh giới. Từ đó về sau tôi và Quân Lương trở thành đôi bạn vô cùng thân thiết. Thậm chí, chúng tôi không bận tâm người khác bóp méo quan hệ của chúng tôi như thế nào. Lúc ấy chúng tôi là những đứa trẻ bướng bỉnh.
Từ cái ngày tôi lột xác từ một đứa trẻ thành thiếu nữ, đến năm chúng tôi mười sáu tuổi, rồi cùng học đại học, còn có cuộc đời đằng đẵng sau này, chúng tôi đều chiếm một vị trí ở nơi sâu nhất trong lòng của đối phương.
Nhớ lại những chuyện đã qua thời niên thiếu, chúng tôi đều có chút thương cảm. Tôi vội vàng chuyển chủ đề:
- Quân Lương à, thật không ngờ cậu có tầm nhìn xa như vậy, biết phải tiết kiệm tiền. Mình cứ nghĩ cậu là một đứa con gái hư hỏng cơ đấy!
Cô ấy nhún vai:
- Sư thái có một câu nói thế nào nhỉ? "Khi người lớn không giống người lớn, con cái chỉ có thể vui vẻ lớn lên."
Quân Lương nói hồi còn rất nhỏ cô ấy đã đọc một câu chuyện về Solomon.
Solomon là con cưng của thần, là vua trên trái đất, không ai có thể so sánh được.
Một hôm, ông nghe thấy một câu nói trong giấc mơ. Đột nhiên ông tỉnh dậy, vô cùng khiếp sợ. Nhưng lúc sợ hãi, ông lại quên câu nói ấy. Thế nên ông triệu tập những người tài giỏi trong thiên hạ, lệnh cho họ nghĩ ra câu nói ấy.
Quân Lương quay mặt sang cười với tôi:
- Sơ Vi, cậu biết câu nói ấy không?
Tôi lặng lẽ gật đầu. Dĩ nhiên là tôi biết.
Trong câu chuyện, ba tháng sau, những người tài giỏi dâng lên một chiếc nhẫn, trên đó có khắc: Tất cả đều sẽ biến mất.
Đúng vậy, tất cả đều sẽ biến mất.
- Sau khi mình phát hiện bố mình đang làm những chuyện ấy, mình đã đoán trước được ngày hôm nay. Có lúc mình thật sự hy vọng là mình đang lo bò trắng răng. Mình thật sự hy vọng khoản tiền tiết kiệm của mình vĩnh viễn sẽ không bao giờ dùng đến.
Khi mọi chuyện đã được xử lý ổn thỏa, tôi nhận được điện thoại của Lương Tranh. Cậu ta tức giận gầm lên với tôi trong điện thoại:
- Tống Sơ Vi, cậu OVER rồi! Cậu trốn học ba ngày liền, cậu mà không quay về tôi sẽ báo cáo với giáo viên!
Mặc dù tôi bị cậu ta làm cho tức đến ói máu nhưng nể mặt cậu ta nắm "quyền sinh quyền sát", tôi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu với không khí.
- Được rồi, được rồi, ngày mai mình về! Nếu ngày mai mình mà không về thì mình là con gái cậu!
Thật không ngờ, anh chàng mọt sách này lại đáp lại tôi một câu:
- Mình không muốn có một cô con gái không có ý chí vươn lên như cậu đâu!
Tắt máy, tiếng gầm rú của tôi như vang đến tận trời xanh!
Lúc quay về ký túc, Đường Nguyên Nguyên đang trang điểm. Nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Quân Lương, cô ta nói không hề suy nghĩ:
- Sao sắc mặt cậu lại khó coi đến thế? Cứ như vừa đi phá thai vậy.
Có lẽ chuyện xảy ra gần đây khiến Quân Lương mệt đến mức không muốn công kích lại. Cô ấy chỉ trợn mắt lườm Đường Nguyên Nguyên rồi không nói gì nữa. Tôi cầm một cuốn sách ném về phía cô ta:
- Đường Nguyên Nguyên, cậu đi tìm Lương Tranh mà hẹn hò đi, đừng có ở đây mà nói lung tung.
Đường Nguyên Nguyên đã trang điểm xong, mìm cười với tôi:
- Người hẹn hò với mình không chỉ có một mình Lương Tranh đâu.
Nhìn hình bóng chẳng khác nào khung xương di động của cô ta biến mất ở cửa, tôi cảm thấy thế giới này thật hoang đường. Phụ nữ trên thế giới này chết hết rồi sao? Vì sao ngay cả một cô gái như Đường Nguyên Nguyên cũng có thể đi lại với nhiều chàng trai như thế?
Rửa mặt xong trông Quân Lương có tinh thần hơn. Cô ấy lại thể hiện phong cách độc mồm độc miệng của mình với nghi vấn của tôi:
- Sơ Vi, cậu viết văn hay không bằng người khác nịnh hót giỏi.
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt coi thường:
- Sao càng ngày cậu càng nói năng thô lỗ thế hả, cậu là Lâm Mộ Sắc à?
Cùng lúc ấy, sau khi trở về trường đại học A, Đỗ Tầm mở chiếc điện thoại đã tắt máy ba ngày. Thông báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của Trần Chỉ Tình bay đến như hoa tuyết.
Đỗ Tầm suy nghĩ một lúc rồi gọi điện thoại cho cô ấy. Trần Chỉ Tình chưa hết ngạc nhiên thì Đỗ Tầm đã nói trước.
- Chỉ Tình, gặp nhau được không? Anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.
Những giọt mưa đầu đông rơi xuống tí tách.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên - Độc Mộc Châu Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên