A man may as well expect to grow stronger by always eating as wiser by always reading.

Jeremy Collier

 
 
 
 
 
Tác giả: Mai Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Trần Tú
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2075 / 15
Cập nhật: 2017-11-07 15:58:42 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
ánh mặt trời hình như không phù hợp với cái tên Tiêu Vũ Nhu, không những thế, cái tên này còn không phù hợp với cô gái này, cô thích nhất là cảm giác ấm áp dễ chịu, bởi vì từ nhỏ cô đã chịu đủ lạnh lùng rồi.
Bây giờ là mùa hè, ngửa đầu thấy được cây cối ven đường, tia nắng xuyên qua tán lá xanh, có chút chói mắt.
Loại cảnh sắc này, lấy thành thích về văn học của Vũ Nhu có thể dùng 100 loại phương thức để miêu tả, nhưng mà cô lại cảm thấy phương thức nào cũng kém hai chữ "Thanh xuân".
Cha của Tiêu Vũ nhu —— Tiêu Kiến Hoa, là ông chủ một công ty máy tính. Mẹ —— Ôn Uyển, là một hoạ sĩ. Vì cha cũng không yêu cầu cô học buôn bán, mẹ cô cũng không nghiêm khắc về việc học tập, không khuyên cô nhiều, mà để cho cô tự mình học tập, thực nghiệm, vì vậy cô có thể tận tình phát triển thiên phú về mảng văn học.
Mà cô cũng không phụ kỳ vọng, năm 17 tuổi, trúng tuyển vào khoa văn trường đại học T.
Thừa dịp ngày nghỉ, cô quyết định đến trường T quan sát.
Đi tới cửa trường T, Vũ Nhu quan sát trường đại học này.
Cô lửng thững đi vào, vì là ngày nghỉ, trong sân trường không có nhiều người.
Đây cũng là chuyện tốt, cô không thích nơi tranh cãi ầm ĩ.
Cảnh quan rất tốt, thích hợp để sáng tác ——— đây là cách nhìn của Vũ Nhu đối với trường T.
Vòng vo vài vòng, dần dần Vũ Nhu cảm thấy có chút mệt mỏi. Cô quay đầu liếc mắt nhìn dãy phòng học, bắt đầu ven sân cỏ đi trở về.
Vừa đi chưa được mấy bước, thì nghe thấy một hồi ầm ĩ.
Cô dừng lại, nhìn về hướng phát ra ồn ào——
Một chàng trai đang chạy về phía cô, quanh thân anh tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nhưng cô lại không thấy rõ tướng mạo anh.
Vũ Nhu không khỏi nheo mắt lại, nhìn bóng anh dưới ánh mặt trời, trong lòng cô liền chắc chắn, chàng trai này thuộc về ánh mặt trời.
Vũ Nhu có chút kinh ngạc với câu bình luận của mình.
Cô gặp qua không ít người, mình cũng thích ánh mặt trời, nhưng cô chưa bao giờ từng cho rằng mình có duyên cùng ánh mặt trời, cũng chưa gặp người nào mà cô đánh giá là ánh nắng.
Vậy mà, chàng trai này lại khiến cô nhớ tới thần mặt trời Apollon.
Anh là hạng người gì? Hình như cô biết anh ở đâu đấy.
Chỉ là sau này, Vũ Nhu không muốn biết anh cũng không được.
Anh vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn phía sau, cho nên anh không thấy rõ Vũ Nhu ở trước mặt, liền đụng vào cô.
Cô tưởng ra anh sẽ nói"Thật xin lỗi", nhưng phía xa xa truyền tới một tiếng"Anh Dương" khiến anh cứng rắn đem"Thật không đúng......" Đổi thành"Đúng...... rồi, anh để em đợi lâu rồi phải không?"
Đối với cái trường hợp này, Vũ Nhu cảm thấy buồn cười. Nhưng khi cô phát hiện vẻ mặt "sos" của chàng trai (vẻ mặt cầu cứu), cùng với ánh mắt căm hận của cô gái sau lưng thì cô hiểu.
"Anh Dương...... Cô ta là ai vậy?" Vũ Nhu hết sức phối hợp hỏi, còn cố ý dặm mắm dặm muối một chút nức nở.
Chàng trai bị phản ứng của cô mà ngẩn ra, nhưng anh lập tức phản ứng kịp ——
"Honey à, cô ta không có quan hệ gì với anh cả, nó chỉ là cháu ngoại của chú anh thôi." Giọng nói của anh có chút mềm mại giả dối.
Anh lại chuyển hướng tới cô gái kia, dùng giọng nguội lạnh nói: "Cô cũng thấy đấy, tôi đã có bạn gái, cô đừng quấn tôi nữa!"
"Nhưng em yêu anh mà!" Giọng cô gái có chút run rẩy.
"Tôi chỉ có thể nói xin lỗi." thái độ chàng trai hòa hoãn xuống, chỉ là trong giọng nói vẫn có một tia không kiên nhẫn.
Cô liếc một cái cô bé trước mắt ——
Là một người đẹp đấy. Là dạng người khiến đàn ông muốn che chở! Vũ Nhu nhìn bóng lưng bi phẫn của cô gái, tò mò nghĩ.
Đợi đến khi bóng lưng cô gái khuất dần, chàng trai mới cúi đầu, nói với Vũ Nhu:
"Xin lỗi, đã mượn cô diễn chung vở kịch này."
"Không sao." Vũ Nhu trả lời, thuận tiện lấy cơ hội này quan sát anh chàng.
Úy Dương nhìn cô gái mảnh khảnh trước mắt không nói lời nào mà chỉ nhìn anh, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Mới vừa đuổi được một người, không phải lại xuất hiện thêm một đấy chứ?
Vũ Nhu nhìn được sự lo lắng của anh, cảm thấy buồn cười.
Anh đại khái coi cô là kẻ hám trai rồi.
Cô thu hồi ánh mắt, mỉm cười rời đi.
Úy Dương thấy cô cứ như vậy mà đi, không khỏi có chút kinh ngạc ——
Rất ít cô gái nào có thể miễn dịch với anh.
Anh nở nụ cười, dự cảm bọn họ còn có thể hẹn gặp lại.
Vừa vào cửa nhà, Vũ Nhu liền bị gọi vào phòng mẹ.
Mẹ đang vẽ tranh, nhiều bức tranh để gọn gàng trên kệ.
Cô đến gần, biển cả bao la với màu xanh dương, có mấy chiếc thuyền ẩn hiện. Cô cảm thấy cảnh sắc trong tranh có chút quen thuộc, giống như đang nhắc nhở cô: đấy là nụ cười của mẹ, rất hợp, rất dịu dàng.
"Mới về?" bà quay đầu lại, hiền lành nói với Vũ Nhu.
Bất cứ lúc nào, chỗ nào, mẹ luôn quan tâm đến cô. Bà dịu dàng khiến Vũ Nhu đột nhiên cảm thấy mình thật lạnh lùng.
17 năm qua, mặc dù cô chung sống hòa thuận với người nhà, không gây gổ, cũng không khiến mọi người khó chịu. Vậy mà, lòng của cô lúc nào cũng giống băng, chưa từng hòa tan.
"Đến xem trường đại học rồi à?" Bà tiếp tục vẽ.
"Ừ." Vũ Nhu gật đầu một cái.
Bà chấm một chút màu nước, nhẹ nhàng phác hoạ, động tác tuyệt đẹp, cao quý.
Đây chính là tính cách của mẹ, vô luận ở trong tình huống nào, bà đều giống như nữ hoàng, không vội vã, không vội vàng.
Vũ Nhu biết mẹ còn có lời muốn nói, cho nên cô tiếp tục trầm mặc, yên lặng ngồi xuống.
Đây chính là phương pháp mà mẹ con cô chung sống, không cần giải thích, ăn ý lẫn nhau.
"Nhu Nhu, đại học không giống ở nhà hay ở trường trung học, con phải học cách tự bảo vệ mình."
"Con biết, thưa mẹ." Vũ Nhu nhẹ nói, ánh mắt vẫn dừng lại trên bức tranh chưa hoàn thiện. Cô không biết tại sao mình lại chú ý nó như vậy.
Cảm thấy ánh mắt của cô, bà dịu dàng để cọ xuống, cẩn thận nhìn con gái ——
Tướng mạo của con rất giống bà lúc còn trẻ.
Mười tám tuổi, bà gả cho Tiêu Kiến Hoa, mặc dù là ý của gia tộc, nhưng không ai ép bà, mà bà cũng cảm thấy ông là đối tượng thích hợp, cho nên liền gả cho.
Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, có lẽ không được hoàn mỹ, nhưng cũng không đau khổ, bà không hối hận. "Biết linh cảm của bức họa này từ đâu tới không?" Bà hỏi, nhưng không đợi cô trả lời, đã tự mình nói:
"Mẹ còn nhớ, mùa hè năm ấy, mẹ lớn bằng con bây giờ. Một mình mẹ đến Hawai nghỉ phép, đó là lần đầu tiên mẹ thấy biển cả mênh mông. Mẹ rất xúc động, muốn vẽ một bức, đáng tiếc khi đó tay nghề của mẹ không tinh xảo, mặc dù vẽ ra, nhưng không biểu đạt hết tâm tình của mẹ."
Bà dừng một chút, có chút thở dài nói:
"Mà bây giờ mẹ có thể vẽ, nhưng đã mất đi rung động ban đầu, cho nên bức họa này vô cùng dịu dàng, không còn...... cái loại dã tính hùng vĩ kia."
Ánh mắt Ôn Uyển từ ái nhìn con gái.
"Từ trước đến giờ con đều tự giữ tỉnh táo, mẹ không lo con bị lừa, bởi vì con luôn rất cẩn thận. Đời người chỉ ngắn ngủn mấy chục năm, đừng bỏ qua thứ mà con đáng giá theo đuổi, nếu không, con sẽ phải hối hận."
Vũ Nhu biết mẹ đang nói lên tâm sự của bà.
Mẹ là người từng có nhiều cuồng nhiệt, nhưng theo cuộc sống đã từ từ phai màu.
Bà không phải hoạ sĩ nổi tiếng, nguyên nhân chính, là vì bà không muốn tranh của mình để trong tay người không hiểu nó.
Cô cầm tay của mẹ, nghiêm túc nói: "Con biết rồi." Đây không chỉ là một câu trả lời, mà còn là một lời cam kết.
Trong đầu cô bỗng hiện lên một bóng người ấm áp như ánh mặt trời——
Anh….đáng giá để cô theo đuổi sao?
Âm Mưu Của Tổng Giám Đốc Âm Mưu Của Tổng Giám Đốc - Mai Tử Âm Mưu Của Tổng Giám Đốc