It's so amazing when someone comes into your life, and you expect nothing out of it but suddenly there right in front of you, is everything you ever need.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 948 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 102: Viên Bi Dẫn Đến Bí Mật
hương 102: Viên bi dẫn đến bí mật
Tiết xuân trong lơ đãng đã lặng lẽ biến mất, chớt mắt một cái đã đến đầu hạ.
Ánh mặt trời sáng sớm xinh tươi trong trẻo, xuyên qua cửa sổ ánh lên thân người, hơi ấm tràn ngập trong căn phòng, từng chút từng chút một thấm vào da thịt. Trên bệ cửa sổ rộng rãi có vài chậu cây đã nảy mần tươi tốt, xanh um, ánh mắt trời chiếu xuống khiến chúng tản ra hào quang rực rỡ.
Diệp Tòng Y tưới nước xong, để bình tưới cây qua một bên, dựa vào cửa sổ phía trước, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve phiến lá nhẵn bóng to rộng, dáng vẻ ấy như một người mẹ hiền từ đang chăm sóc con nhỏ.
- Tòng Y, chị có thể thay mới mấy cái cây này được không, nhìn một cái, đập vào mắt chỉ có màu xanh, đơn điệu quá, em thấy chị đổi đi, bày vài chậu hoa be bé màu sắc một chút, đó mới đẹp á.
Hà Na ăn chực xong bữa sáng, cầm tách cà phê từ phòng ăn đi ra, lanh mồm lanh miệng kiến nghị, Diệp Tòng Y thu hồi biểu cảm suy gẫm, mỉm cười, xoay người lại: "Chị muốn thay quần áo, chuẩn bị đưa Tuyết Nhi đến trung tâm học múa, lát nữa em trở về nhà, hay ở đây, hay có hoạt động nào khác bên ngoài, tùy em."
Hà Na không vui: "Chị có thể có ngày nào đó không bỏ rơi em không?"
- Không thể.
Thanh âm tuy ôn nhu, nhưng giọng nói cũng không thể nghi ngờ, Hà Na lập tức để tách xuống, ngẩng đầu lên, trên mặt hiện lên nụ cười nịnh nọt: "Em đi với chị đến tiệm sách!"
Bên môi Diệp Tòng Y hiện lên nụ cười thản nhiên, nghiêng đầu, dùng đôi mắt xinh đẹp trong suốt nhìn nàng, không nói đồng ý, cũng không phản đối, Hà Na bĩu môi, đưa tay xin hàng: "Được rồi, em không đi."
Lòng Hà Na tràn đầy thất vọng, ngồi trên ghế sa lon chán chường chơi điện thoại di động, xem danh bạ từ đầu đến cuối, vẫn không thấy người nào muốn rủ đi chơi, nhịn không được ngả người vào ghế, hét thảm một tiếng: "Lẽ nào cuối tuần của mình cứ trôi qua như vậy?"
Một cái đầu nhỏ vươn ra khỏi cửa, cười hì hì nhìn nàng: "Dì Hà Na, không ai chơi với dì sao?"
Hà Na lập tức ngồi thẳng dậy, mặt sa sầm: "Nhóc kia, nói bậy bạ gì đó, ai nói không ai chơi với dì!"
- Dì nói chứ ai, dì luôn miệng nói mẹ không chơi với dì. – Tào Ấu Tuyết đảo con ngươi đen láy, bi bô mở miệng, giống như Hà Na muốn cướp mẹ vậy: "Thế nhưng dì không phải đã có chú Phương rồi sao?"
HN hừ một tiếng: "Đi nơi khác rồi."
Vừa mới dứt lời, cửa phòng được kéo ra hoàn toàn, Diệp Tòng Y ôm lấy Tào Ấu Tuyết đi tới, thuận miệng hỏi: "Tiểu Phương đi nơi khác? Đi đâu?"
- Ách. – Hà Na nghẹn lời một chút, nói: "Anh ấy được mời đám cưới kết hôn, đến đó tham dự."
- Nói đến đám cưới, hai người cũng làm chuyện của mình đi.
Hà Na nói: "Em van chị, bọn em đăng ký kết hôn rồi, chỉ còn mỗi cái tiệc cưới thôi chứ bao nhiêu, không cần vội."
- Được rồi. – Diệp Tòng Y không hoàn toàn mỉm cười, nói: "Bọn chị phải đi, em tính thế nào?"
- Này, Tòng Y. – Hà Na nhăn mặt nhăn mũi, có chút không phục nói: "Lần trước ở tiệm sách, em không phải cố ý cãi nhau với tên khách kia, mà thằng cha kia thật sự bỉ ổi, nhìn chị giống như kẻ đói bụng nhiều ngày, thấy được con cá ngon vậy, mắt bốc lên tia sáng, khóe miệng còn thèm đến rớt nước miếng ấy!"
Diệp Tòng Y vô thức đưa tay che lỗ tai Tào Ấu Tuyết lại, nhướng mắt nhìn nàng: "Em coi đây là hối lỗi sao?"
- Chẳng qua chỉ mua mấy cuốn sách, ngon lành lắm, tự cho mình là thượng đế! Em thấy ông đó chỉ muốn mượn danh nghĩa mua sách đến tiêp cận chị, chứ mắc gì chịu khó như vậy, mỗi ngày còn lái chiếc Land Rover đến khoe khoang. – Hà Na thẳng người, nói năng lý lẽ hùng hồn: "Hơn nữa, mấy kẻ suy nghĩ bất chính em thấy không phải chỉ có một, em phải ở chỗ đó đóng vai trò bảo vệ chứ!" Dứt lời, nàng nhìn áo sơ mi sọc ca rô màu đỏ màu trắng đơn giản trên người Diệp Tòng Y, có chút bất đắc dĩ nói: "Cơ mà cũng không có cách nào, ai biểu đồ bình thường mặc lên người chị cũng biến khác, là mĩ nữ hạng thấp như em không vực dậy nổi, nếu em là con trai, mỗi ngày cũng sẽ quấn lấy chị."
- Ừ rồi, nói xong chưa?
Hà Na dùng ánh mắt cầu xin nhìn cô: "Cho em theo đi, em bảo đảm sẽ không gây phiền cho chị."
Diệp Tòng Y nhướng nhướng mày, để lại cho nàng một bóng lưng ưu nhã: "Hưởng thụ tốt cuối tuần của em đi."
Cửa phòng khách đóng lại, để lại căn phòng an tĩnh. Cà phê đã nguội lạnh, Hà Na vừa bưng lên uống, nhịn không được nhẹ nhàng nhíu mày một cái. Để tách cà phê xuống, thư thái thả lưng vào sa lon mềm mại, hai tay khoanh lại, cả người rơi vào trầm tư.
Sau khi Trầm Hàn Sanh rời đi, nàng vẫn lo lắng cho Diệp Tòng Y, thế nhưng có một khoảng thời gian, ngay cả họ cũng thấy có chút mê muội.
Lúc đầu, Diệp Tòng Y phản ứng rất bình tĩnh, chỉ quá mức bình tĩnh, cô đổi nhà trẻ cho Tào Ấu Tuyết, sau đó tự tay xử lý toàn bộ tài sản sau khi ly hôn của mình, căn nhà, xe cộ và một số tài sản đứng tên khác đều được quy đổi sang tiền mặt. Sau đó, cô dùng hai số tiến, một là mua chiếc xe mới hơn mười nghìn, hai là trong khoảng thời gian ngắn, đầu tư mở một tiệm sách thư giãn thưởng thức trà khá cụ thể và quy mô.
Hà Na tất nhiên tán thành việc cô tìm chút gì đó để làm, nàng nghĩ giai đoạn hiện tại với Tòng Y mà nói, mở tiệm sách so với vào một công ty nổi tiếng danh giá để làm thì thích hợp hơn, không cần đi sớm về khuya, có thể khiến cô suy nghĩ sang chuyện khác. Thế nhưng không lâu sau Hà Na phát hiện mình đã lầm rồi, Diệp Tòng Y căn bản cũng không giống bà chủ, ngược lại như gặp một người chủ khắc nghiệt, khắc nghiệt với nhân viên, bình thường phần lớn thời giờ, cô đều ở trong tiệm sách của mình, tự mình xử lý, mỗi đêm thì khuya mới về nhà, cuối tuần còn đưa Tào Ấu Tuyết đi học cái này, không một chốc lát thảnh thơi.
Cô không hề đề cập đến tên Trầm Hàn Sanh, cũng khước từ tiếp xúc với cha mẹ, an tĩnh sống cuộc đời của mình, không cách nào nhìn ra từ trong ánh mắt hay khuôn mặt cô vết tích của hỉ nộ ái ố.
Hà Na cũng bị biểu cảm này lừa gạt, lòng lo lắng cũng chết đi, có một khoảng thời gian nàng cứ ngây thơ cho rằng, người bạn tốt của mình đã thông suốt.
Mãi đến một đêm, nàng cố tình đi đón Diệp Tòng Y, trên đường trở về, Diệp Tòng Y nhìn dòng xe cộ qua lại ngoài cửa sổ, bỗng nhiên thở dài nhẹ nhàng lầm bầm một câu: "Em nói xem, lúc đó chị đụng xe nên mất trí nhớ, có khi nào đụng xe lần nữa, chị sẽ phục hồi ký ức không?"
Lúc đó Hà Na giật mình, chân ấn gấp thắng xe, kinh hãi nghiêng đầu nhìn cô, Diệp Tòng Y tự biết mình lỡ lời, đóng chặt môi, thời gian sau đó, biểu hiện như mình hoàn toàn chưa nói ra câu kia, nhưng cảnh tượng đó đã chấn động Hà Na không phải nhẹ.
Cũng chính bắt đầu từ khi đó, nàng gần như đều lấy tất cả thời gian rảnh rỗi dính lấy Diệp Tòng Y.
Hà Na xê dịch người, tay chống đầu, nàng nhớ lại rất nhiều chuyện, tất cả chiếu lại trong đầu nàng như một bộ phim truyền hình, quan hệ tình cảm với Trịnh Duyệt Nhan, lúc mới quen Diệp Tòng Y, chấn động khi đọc quyển nhật ký kia, và chuyện Trầm Hàn Sanh rời khỏi.
Nếu như Tòng Y không mất trí nhớ, nếu như cô đọc quyển nhật ký sớm hơn một chút, nếu như Trịnh Duyệt Nhan không yêu Trầm Hàn Sanh...
Hà Na suy nghĩ đến đau đầu, nhưng tất cả đều không cách nào quay trở lại, đối với Diệp Tòng Y mà nói, về tình cảm, về thời gian sau này, gần như lâm vào cục diện bế tắt, mà là một người bạn, nàng lúc nào cũng phải phòng bị ý nghĩ đáng sợ kia có thể sẽ thật sự xảy ra.
Ngày mai Tiểu Phương đã trở về, đây là lần thứ tư rồi, không biết lần này có thể đem Trầm Hàn Sanh về hay không, mặc dù Hà Na hận nàng rời khỏi, nhưng trong lòng Hà Na hiểu rõ, dù nàng nhìn nhận người này như thế nào thì hiện tại và thời gian sắp tới, chỉ có nàng mới có thể đem lại vui sướng hạnh phúc thực sự cho Diệp Tòng Y.
Hà Na uống xong phần cà phê còn thừa lại, nuốt chất lỏng đắng chát xuống, đứng dậy, nàng không muốn ở đây một mình, hoặc đến tiệm sách giúp TY một tay, hay là dùng lời lẽ khắt khe với nam nhân mình thấy hiền lành kia, cũng có thể xem là một thú vui nho nhỏ, nghĩ tới đây, khóe miệng nàng cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười tinh nghịch.
Cửa phòng tắm "rầm" một tiếng mở ra, tiếng chửi rủa vốn mơ hồ chợt rõ ràng truyền vào tai: "Anh nói cho em nghe! Là chị ta không gặp anh? Còn Duyệt Nhan không cho chị ta gặp anh! Chị ta còn chút lương tâm nào không? Chị ta đã quên khi mình khốn cùng khó khăn, như một con chó bị thế gian nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, là ai vươn tay đến với chị ra, là ai cho chị ta ấm áp, là ai liều lĩnh yêu chị ta, chăm sóc chị ta! Tuổi thanh xuân tốt đẹp và tình yêu của Tòng Y đều đưa hết cho chị ta, bây giờ chị ta hoàn toàn không niệm tình xưa, muốn bức chết Tòng Y sao! Em cuối cùng cũng thấy rõ, một nữ nhân tuyệt tình bạc bẽo với một nữ nhân, so với nam nhân chỉ hơn chứ chẳng kém! Loại người thất thường như vậy, nên đi chết đi!"
- Được rồi. – Tiểu Phương vứt khăn tắm qua một bên, ở trần quay lại nhìn nàng: "Hà Na, lần này em không phải mắng Hàn Sanh mà là mắng anh, em còn chưa nói đã! Không chính mắt thấy Hàn Sanh mở miệng, ai cũng không biết em ấy tại sao đột nhiên bỏ đi. Lui lại một vạn bước mà nói, cho dù em ấy thật sự muốn đốt cháy tình xưa với Duyệt Nhan, quyết định nối lại, cũng không thể chỉ trích, em ấy có quyền lựa chọn cuộc sống mới thật bình lặng! Mấy năm qua em ấy chịu đựng nhiều rồi, em có thể không đứng ở góc độ của Tòng Y suy nghĩ vấn đề hay không!"
- Tòng Y, chị ấy mất trí nhớ, mất trí nhớ! Chị ấy mới là người bị hại nhiều nhất trong mọi chuyện! Giờ chị ấy đã biết chân tướng rồi, chị ấy cũng lần thứ hai yêu Trầm Hàn Sanh rồi, cho nên Trầm Hàn Sanh bắt đầu trả thù chị ấy à! Ngay khi Tòng Y vất vả mới thuận lợi ly hôn được, lòng đang dấy lên hi vọng về quãng thời gian bên nhau, thì chị ta không chút do dự quăng TY đi, còn hưởng tuần trăng mật với em họ chị ấy, bây giờ nhớ lại quá khứ chị ta đã tìm Tòng Y khổ cực thế nào, nhớ tới Tòng Y đã quên chị ta, đã kết hôn sinh con, trong lòng chị ta còn công bằng sao, còn thẳng thắn sao!"
- Em thật sự không nói lý. – Tiểu Phương cầm lấy áo sơ mi trắng trên giường, bắt đầu mặc áo...
- Em không nói lý? – Hà Na gần như nhảy dựng lên: "Em cho anh biết, những lời này em sẽ nói tận mặt không sót một chữ cho Trầm Hàn Sanh nghe! Anh vừa vô tâm vừa vô dụng, biết người đang ở thành phố nào, biết hạng mục này của Đỉnh Thái ở đâu, nhưng một bóng người cũng không gặp được, lần sau em sẽ tự đi, em muốn biết khi Trầm Hàn Sanh nghe được những lời em nói, rốt cuộc là chột dạ xấu hổ, hay vẫn thấy em không nói lý."
- Đúng đúng, anh vô dụng, lần sau em đi.
Trong vấn đề này, Tiểu Phương nghĩ vĩnh viễn cũng không thể thống nhất với Hà Na, nếu không muốn tiếp tục tranh cãi, lựa chọn tốt nhất là câm miệng, hắn cài xong nút áo cuối cùng, khống chế khẩu khí chậm lại: "Anh muốn lên thăm Tuyết nhi, em có đi không?"
- Hừ! - Cơn giận còn sót lại của Hà Na chưa tiêu, quay mặt qua một bên.
Tiểu Phương khe khẽ thở dài, đi đến ôm lấy hông nàng, kiên trì khe khẽ dỗ dành: "Được rồi, vợ yêu, đừng nóng giận, lần trước chúng ta không phải đã nói rồi sao, không được vì chuyện như vậy cãi nhau."
- Hừ. – Hà Na giãy khỏi hắn, vẫn than nhẹ, nhưng giọng nói so với lúc nãy cũng đã khác nhiều.
Lúc ăn cơm, vợ chồng Hà Na Tiểu Phương cùng xuất hiện, Tào Ấu Tuyết hưng phấn không thôi, không chờ họ vào cửa đã đòi ôm, Diệp Tòng Y gần đây thích nấu nướng, hàn huyên với họ vài câu rồi phải vào bếp chuẩn bị bữa cơm, Hà Na vội vàng xung phong giúp đỡ.
Tiểu Phương thấy cảnh này không khỏi nhớ lại lúc trước những ngày Trầm Hàn Sanh ở đây, bốn người tụ lại với nhau ăn bữa cơm, trong lòng lại phiền muộn không vui, đi tới, đưa tay đẩy cửa phòng Trầm Hàn Sanh ra, trong phòng bày trí vẫn y nguyên, một chút cũng không thay đổi, ngay cả cái chăn cũng vẫn duy trì trạng thái như ngày Trầm Hàn Sanh bỏ đi.
Tiểu Phương ngắm nhìn bốn phía, nghĩ đến Trầm Hàn Sanh cũng không nói lời từ biệt với hắn, đồng thời còn trốn tránh không gặp, vẫn nan giải mê muội, hắn ngơ ngác đứng đó, Tào Ấu Tuyết liên tiếp gọi hắn vài tiếng, hắn mới vô thức lên tiếng: "Ơi."
Tào Ấu Tuyết đứng trước mặt hắn, trong tay nắm ba viên bi sặc sỡ, khuôn mặt nhỏ đắc ý ngước lên nói: "Chú Phương, chú xem cái này, đây là bạn nam ngồi cùng bàn với con hôm nay cho con, chú dạy con chơi được không ạ?"
- À, được chứ. - Lúc này Tiểu Phương có tâm sự, chỉ nhìn thoáng qua, đưa tay đón lấy, ai ngờ không đón trúng, hai viên đinh đoong đoong vang, rơi xuống mặt đất, sau đó lăn lăn đi mất, Tào Ấu Tuyết vội vàng ngồi xổm xuống bắt lấy, động tác lại không đủ nhanh, trơ mắt nhìn nó chạy vào gầm giường, loại giường này, giữa giường và mặt đất chỉ có một khe nhỏ xíu, cho dù tay cô bé nhỏ cũng không tài nào luồn vào.
Tào Ấu Tuyết quýnh quáng, "oa" một tiếng khóc lên: "Viên bi của con, hu hu, biên bi của con!"
Tiểu Phương nghe thấy tiếng khóc, cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, hắn nhìn cô bé một chút, lại nhìn một viên bi trên tay, không khỏi áy náy: "Tuyết nhi đừng khóc, là chú hư, chú tìm cho con."
Tào Ấu Tuyết vẫn ngồi xổm ở đó, không chịu đứng dậy: "Ở dưới gầm giường, con không lấy được, hức... Chú Phương, chú lấy..."
Tiểu Phương khom lưng nhìn giường một chút, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở, hơi do dự, trấn an nói: "Được, chú lấy cho con."
Lời này quả nhiên hiệu quả, Tào Ấu Tuyết lập tức ngừng khóc, trơ mắt nhìn hắn, chờ hành động tiếp theo của hắn, Tiểu Phương đi tới, trước tiên dời hai tủ đầu giường đi, sau đó mất sức chín trâu hai hổ, dời nửa đi phân nửa giường, Tào Ấu Tuyết đưa mắt nhìn thấy hai viên bi nằm ở đó, không khỏi phát ra một tiếng hoan hô, chạy đến thật nhanh, Tiểu Phương nghe cô bé vui vẻ la hét, khóe miệng kéo lên một chút vui vẻ, thế nhưng ánh mắt xoay đi chỗ khác, thấy thứ chân cô bé đạp lên, nụ cười bỗng kiềm hãm, đột nhiên ngây người.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi