I've never known any trouble that an hour's reading didn't assuage.

Charles de Secondat, Baron de la Brède et de Montesquieu, Pensées Diverses

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 967 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 79: Lúc Đó Thế Nào Lại Bị Tai Nạn Xe Cộ
hương 79: Lúc đó thế nào lại bị tai nạn xe cộ
Trên bàn đốt một cây nến đỏ, ngọn lửa xinh đẹp lay lay chiếu vào hai khuôn mặt tinh xảo như không có bất kỳ tì vết nào, thế nhưng ánh mắt lại đều lộ ra một luồng phức tạp.
Trịnh Duyệt Nhan làm như không có chuyện gì xảy ra, cầm dao nĩa ưu nhã cắt dĩa thức ăn, nhai kĩ nuốt chậm, qua một lúc lâu, nàng thấy Trầm Hàn Sanh vẫn ngồi ngay ngắn ở đối diện, cằm khẽ ngẩng lên: "Sao? Không đói bụng?"
- Tại sao em muốn làm như vậy?
Thanh âm Trầm Hàn Sanh trầm thấp vừa đủ chỉ có hai người có thể nghe được, giọng nói lại không giống như chất vấn, mà tràn đầy bất đắc dĩ.
- Chị đang hỏi em?
- Duyệt Nhan, em biết tôi đang nói gì. – Trầm Hàn Sanh hơi nhíu mày.
- Vậy à? – Trịnh Duyệt Nhan bưng ly rượu lên, khẽ nhấp một cái, lúc này mới không nhanh không chậm nói: "Em nghĩ những lời này em nên hỏi chị."
- Em... đó là ý gì?
- Chị nói em cho chị chút thời gian, em cho, chị nói muốn dọn đến Tử Duyệt ở, em tin, vì muốn làm bạn gái ôn nhu săn sóc chị, em lái xe chuẩn bị đi đón chị. – Khóe môi Trịnh Duyệt Nhan lộ nụ cười miễn cưỡng, trong mắt lại không có chút tiếu ý nào: "Thế nhưng Hàn Sanh, chị đang làm cái gì? Chị cùng vợ con người khác, đi theo làm tùy tùng, cống hiến sức lực, sau đó trong điện thoại, ung dung bình thản tạt vào mặt bạn gái dối trá."
- Duyệt Nhan, em... – Vẻ ngạc nhiên trên mặt Trầm Hàn Sanh lóe lên rồi biến mất, lập tức cúi đầu xuống, hai tay mất tự nhiên giao nhau ở trên bàn, hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: "Xin lỗi."
- Nếu như chị đủ hiểu em, chị biết em có bao nhiêu ghét nghe hai chữ này, có thể thấy được, chị chẳng để bao nhiêu tâm trí lên em. – Mắt Trịnh Duyệt Nhan không nhìn nàng, tiện tay vứt khăn ăn qua một bên.
Trầm Hàn Sanh nhẹ nhàng cắn răng, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: "Duyệt Nhan, là tôi lừa em, em mặc dù đã tìm đến tôi rồi, nhưng tại sao em còn muốn làm vậy với Tòng Y? Em biết rõ Tòng Y mong mỏi ly hôn như vậy, em còn muốn phức tạp lên, nói tất cả mọi chuyện cho Tào Vân Tuấn, thậm chí còn đưa địa chỉ nhà tôi cho hắn, khiến hắn tìm tới cửa, hắn lòng dạ nhỏ mọn, hiện tại y như điên rồi, nói có chết cũng sẽ không ly hôn..."
- Không ly hôn? Không ly hôn thì tốt. – Trịnh Duyệt Nhan dựa lưng vào cái ghế, chậm rãi nói: "Quay về với những tháng năm trước kia, con cũng có rồi. Có câu nói thế nào nhỉ, thà hủy một tòa miếu, cũng đừng hủy một hôn nhân, Hàn Sanh, em thấy chị cũng không cần quá cố chấp."
Trầm Hàn Sanh tức giận kinh ngạc nhìn nàng: "Duyệt Nhan, em quả thật khiến tôi không tin nổi! Em... thế mà lại có thể nói ra lời châm chọc như vậy! Trước đã bất chấp quan hệ tỷ muội, hoán đổi em với cậu ấy, giờ còn bằng lòng để tên bịp bợm vô sỉ tiếp tục như thế sao!"
- Em chưa bao giờ đặt giả thiết không ý nghĩa như vậy. – Thanh âm Trịnh Duyệt Nhan vẫn ngọt như cũ, cũng lãnh khốc khác thường: "Mỗi người đều có vận mạng của mình, đây có thể chính là vận mạng biểu tỷ, em khác với chị ấy, em không chỉ hoàn toàn nắm vận mạng của mình trong tay, thậm chí còn có thể nắm của người khác."
- Vận mạng, ừ rồi vận mạng! – Trầm Hàn Sanh càng mím mạnh môi, trong mắt tựa hồ có lửa giận đang thiêu đốt: "Tôi nghĩ tôi đã không cách nào nói với em nữa." Nàng hít một hơi thật sâu, nỗ lực ức chế lửa giận trong lòng, sau đó chậm rãi phun ra một câu: "Duyệt Nhan, chúng ta chia tay đi."
Bầu không khí ngưng trệ mấy giây, chỉ mấy giây sau lại khôi phục bình thường. Trịnh Duyệt Nhan chậm rãi đưa tay tới, tựa như muốn uống rượu, để ngón tay dài trắng nõn vào cầm cái ly, rồi lại hơi buông ra, rồi lại cầm thật chặt, chiếc ly đế dài kia dường như nặng nghìn cân, không tài nào nhấc lên được. Một lúc lâu, trên mặt nàng hiện lên nụ cười có cũng như không: "Những lời này chị đã chôn ở trong lòng rất lâu rồi nhỉ?"
Sắc mặt Trầm Hàn Sanh trong nháy mắt thay đổi: "Ý em là gì?"
Trịnh Duyệt Nhan uốn uốn lọn tóc, rốt cuộc cũng bưng ly rượu lên, ngửa đầu uống một ngụm. Trầm Hàn Sanh thẳng tắp nhìn nàng: "Chia tay là chuyện giữa hai chúng ta, là có vấn đề xảy ra giữa chúng ta, em không cần kéo người khác vào. Cuộc sống của tôi và Tòng Y, cũng không chút nào có lỗi với em."
Ánh mắt Trịnh Duyệt Nhan nghiêng một chút: "Thế Hàn Sanh, lòng của chị thì sao? Có áy náy với em không?"
Trầm Hàn Sanh mím chặt môi, nói không ra lời.
- Lẽ nào chị vẫn đợi chị ấy, không phải bởi vì vẫn thích chị ấy?
- Đúng vậy, tôi yêu cậu ấy, vẫn yêu cậu ấy, em cũng rõ điểm ấy. – Trầm Hàn Sanh như bị lời của nàng bắn trúng, nhắm con ngươi lại, khàn giọng nói: "Nhưng chúng ta đi tới bước hôm nay, không phải bởi vì nguyên nhân này."
- Bởi vì cái gì? – Trịnh Duyệt Nhan cười nhạt: "Bởi vì em khiến chị rất thất vọng sao?"
- Đúng vậy, bởi vì em ích kỉ, tự đại, máu lạnh. – Mặt Trầm Hàn Sanh vô biểu tình, lạnh lùng nói: "Em luôn luôn tùy hứng, sẽ không quản vài hành động của mình sẽ tạo thành ảnh hưởng gì thương tổn gì cho người khác, nói đến bất hạnh của Tòng Y, thái độ châm chọc khiêu khích thờ ơ của em làm tôi mở rộng tầm mắt."
- Cho nên, nguyên nhân đều biến thành do em rồi? – Con ngươi tinh anh của Trịnh Duyệt Nhan hơi nheo lại, cay nghiệt nói: "Đúng vậy, biểu tỷ chịu biết bao nhiêu cực khổ, em nên làm như thế nào? Vì chị ấy khóc lớn một trận? Vượt thời gian, ngăn cản hôn lễ của chị ấy, nói cho chị ấy biết Tào Vân Tuấn không phải người chị ấy yêu? Hay là, em trực tiếp chịu trách nhiệm việc chị ấy mất trí nhớ thì tốt hơn?"
- Xem đi! – Trầm Hàn Sanh gật đầu: "Chính là như vậy, tôi không thích nhất em ở chính con người lúc này. Duyệt Nhan, trong thế giới của em không có chút lương thiện nhỏ nhoi."
Trịnh Duyệt Nhan giận dữ cười ngược trở lại, chớp mi nói: "Đúng vậy, trong từ điển của em không có hai chữ khoan dung."
- Duyệt Nhan, tôi không phải là một người bạn gái tốt, rất nhiều chuyện, tôi cũng không làm tốt. – Trầm Hàn Sanh trầm mặc một lát, thanh âm dần dần trở nên thương cảm: "Chỉ là... nếu Tòng Y cũng sống rất tốt, rất hạnh phúc, chúng ta cũng có thể như cậu ấy, thế nhưng hiện cậu ấy thế này, căn bản tôi không cách nào mặc kệ ngồi xem, tôi không cách nào khống chế bản thân. Duyệt Nhan, về điểm ấy, tôi rất xin lỗi..."
Khóe miệng Trịnh Duyệt Nhan vung lên một tia cười lạnh: "Bởi vì chị xin lỗi, cho nên muốn chia tay, bởi vì chị xin lỗi, cho nên lời đã hứa với em, cho tới bây giờ đều coi như chưa xảy ra, đúng không?"
- Tôi mặc kệ bây giờ em nghĩ như thế nào, nhưng hứa hẹn của tôi lúc đó đúng là xuất phát từ chân tâm. – Trầm Hàn Sanh nhẹ nhàng đẩy chiếc ly đế dài trước mặt qua một bên, đứng dậy: "Tôi rất xin lỗi, nhưng chuyện Tào Vân Tuấn, tôi không thể tha thứ, Duyệt Nhan, có đôi khi em thật sự khiến tôi cảm thấy rất xa lạ."
- Chị cho là như vậy có thể cùng biểu tỷ thuận lý thành chương ở cùng nhau?
Thanh âm Trịnh Duyệt Nhan lạnh lùng từ phía sau lưng truyền đến, Trầm Hàn Sanh nở nụ cười, xoay người lại: "Nếu như tôi nói tôi chưa từng nghĩ như vậy, em nhất định không tin chăng?"
- Bất kể chị có hay không, đều không dễ dàng như vậy. – Trịnh Duyệt Nhan khẽ cắn răng, thanh âm phát ra rất mềm nhẹ: "Hàn Sanh, chị ấy không ly hôn được, nếu như chị muốn ở bên chị ấy, thì chuẩn bị cả đời làm tiểu tam đi."
Thần sắc Trầm Hàn Sanh trong nháy mắt trở nên có chút xấu xí, Trịnh Duyệt Nhan nhìn nàng, dường như rất hài lòng với phản ứng của nàng, một tay cầm túi đứng dậy, đi đến chỗ nàng, khi lướt qua bên người Trầm Hàn Sanh, bên môi bỗng tràn ra một nụ cười ngọt ngào, thân thể tiến lên phía trước, nói nhỏ bên tai Trầm Hàn Sanh: "Hàn Sanh, chị nói đúng, em bất lương, cũng không khoan dung, hơn nữa, cũng không dễ dàng bị vứt đi như vậy."
Trầm Hàn Sanh há miệng, còn chưa kịp nói, Trịnh Duyệt Nhan lại lên tiếng lần nữa: "Chị biết không? Dù em làm cái gì, chị là người duy nhất không có tư cách chỉ trích, em dù phải xin lỗi toàn thế giới, cũng không xin lỗi chị, Trầm Hàn Sanh, có một ngày chị sẽ hối hận."
Nhẹ buông xuống câu này, nàng thẳng người lên, Trầm Hàn Sanh cảm thấy hoa mắt, một luồng hương thơm trong mũi từ từ tiêu tán, khi trở lại như lúc đầu, đã không còn thấy bóng dáng của Trịnh Duyệt Nhan.
- Sai lầm, hoang đường! Làm sao có chuyện như vậy?
"Rầm" một tiếng, Trịnh Thái nghe xong chân tướng chuyện này, một tay đánh vào bàn sách trong thư phòng, ngay cả Tào Vân Tuấn đang nghiêng người cúi đầu đứng một bên, cũng bị làm hoảng sợ.
Bà Trịnh nhìn sắc mặt không lành của chồng, nhịn không được biện hộ cho cháu gái: "Ông Trịnh, Tòng Y khi đó còn nhỏ, cũng chỉ là nhất thời hồ đồ. Con bé luôn kính nể ông, ông cũng..."
- Tôi không phải là nói Tòng Y! – Ánh mắt Trịnh Thái đảo qua mặt bà và Tào Vân Tuấn, hừ nhẹ một tiếng: "Tình cảm của Tòng Y và cô gái kia, dĩ nhiên là sai lầm, nhưng chuyện các người thực hiện với con bé, lại càng hoang đường! Các người sao có thể lừa gạt con bé áp đặt con bé như thế? Qua nhiều năm như vậy, ngay cả tôi cũng chẳng hay biết gì, các người... các người... Ai! Tôi quả thật không biết nên nói thế nào với các người mới đúng! Đơn giản là không thể tưởng tượng nổi."
Bà Trịnh mang vẻ xấu hổ: "Ngay từ đầu tôi cũng hiểu được không nên, nhưng chị ấy chỉ có một đứa con gái như vậy, khi đó tìm cái chết, tôi cũng không có cách nào, hôm nay khiến cho Tòng Y như vậy, người dì như tôi cũng đáng hận."
Trịnh Thái ngang dọc thương trường đã nhiều, trải qua vô số sóng gió, ở trong lòng hắn, trên thế giới này không có chuyện không giải quyết được, thế nhưng vừa đụng đến việc này, hắn cứng họng, cảm giác đời mình gặp phải đủ loại việc khó, cũng không vướng tay vướng chân như việc ngày hôm nay.
Tào Vân Tuấn nhìn nhìn sắc mặt hắn, lần nữa mở miệng cầu khẩn: "Dượng, con biết mình sai rồi, con bằng lòng làm mọi chuyện để đền bù sai lầm này, con chỉ cầu có thể giữ lấy hôn nhân này, xin dượng, dượng nhất định phải giúp con."
- Giúp? – Trịnh Thái đóng mi, buông tay nói: "Chuyện giữa vợ chồng các người, dượng có thể giúp thế nào? Nếu như Tòng Y quyết tâm muốn ly hôn, thì dượng có cách gì?"
- Dượng, bằng sức ảnh hưởng của dượng...
Thấy sắc mặt Trịnh Thái trầm xuống, Tào Vân Tuấn lập tức im miệng, sau một lúc lâu, mới ngập ngừng nói: "Dượng không để ý đến điều khác, thì nghĩ đến Tuyết nhi đi. Dượng luôn luôn thương yêu Tuyết nhi, con bé còn nhỏ như vậy, vẫn cần cha mẹ quan tâm thương yêu, cần một gia đình ấm áp hoàn chỉnh, ngàn tội vạn tôi, đều là của con, con bé vô tội ạ."
Trong đầu Trịnh Thái hiện lên khuôn mặt thiên chân vô tà của Tào Ấu Tuyết, ngực sinh ra cảm giác không đành, không tự kìm hãm được thở dài, bà Trịnh và Tào Vân Tuấn mắt không nháy một cái nhìn hắn, chờ phản ứng của hắn. Một lúc lâu, chỉ nghe hắn nói: "Hôn nhân dĩ nhiên ly hôn là tốt nhất, nhưng với con bé cũng không tiện. Việc này xem lại đi, chờ tôi và Tòng Y nói chuyện trước."
Trong mắt Tào Vân Tuấn hiện lên vẻ vui mừng, đang muốn nói lời cảm tạ, lại nghe Trịnh Thái hỏi bà Trịnh: "Tỷ tỷ và tỷ phu hôm nay sao không đến?"
Hắn vội vàng tiếp lời: "Tòng Y hôm nay hẹn bố mẹ ra ngoài."
- À, mẹ con họ cũng nên nói chuyện tử tế một chút, tâm tình Tòng Y tôi có thể hiểu được, nhưng cha mẹ tâm luôn luôn yêu thương con gái, ngay cả khi họ đã làm chuyện sai lầm, cũng mong muốn con bé có thể suy nghĩ cẩn thận, hãy thử tha thứ. – Hắn vừa nói, vừa nắm lấy áo khoác trên kệ: "Vân Tuấn hôm nay ở lại đây cùng dì đi, dù sao bà ấy cũng cả ngày nhàn rỗi buồn chán, dượng còn có buổi họp phải rời đi."
- Vâng, vâng.
Tào Vân Tuấn liên thanh đáp ứng, vẫn theo ông xuống lầu, đưa ông ra bên ngoài, mãi đến khi chiếc màu đen xe có rèm che kia tan biến ở phía xa, mới xoay người vào lại trong nhà.
Tiệm cà phê là Diệp Tòng Y định, vị trí tương đối hẻo lánh, lại thêm hiện tại là buổi sáng, trong quán không có ai, vắng ngắt, hết sức an tĩnh.
Trong một gian ghế dài, một nhà ba người ngồi đối mặt nhau, lòng đều có hàng vạn hàng nghìn cảm giác lẫn lộn. Thần sắc Diệp Tòng Y từ đầu đến cuối thoạt nhìn đều hết sức bình tĩnh, trên mặt Diệp Khai Tường và Vương Viễn Trân lại khó tránh khỏi vẻ lúng túng.
Đợi được người phục vụ bưng nước uống lên, sau đó rời đi. Vương Viễn Trân mới lau lau nước mắt khóe mắt, nghẹn ngào mở miệng: "Tòng Y, con không biết hôm nay con có thể chủ động gọi điện thoại gọi mẹ ra ngoài, trong đầu mẹ vui vẻ bao nhiêu."
Diệp Khai Tường nhìn sắc mặt con gái tiều tụy, trong lòng lại đau xót, cũng nói theo: "Tòng Y, bố mẹ xin lỗi con. Mấy ngày qua, mẹ con và bố, không ăn ngon được bữa nào, không ngủ ngon được giấc nào, lòng chỉ nhớ con, nhớ Tuyết nhi, con... sắc mặt sao kém như vậy? Có phải trong người khó chịu không?"
Diệp Tòng Y lắc đầu, nhàn nhạt cắt đứt lời hắn: "Con rất khỏe, Tuyết nhi cũng tốt, không cần nhớ thương."
Khóe mắt Diệp Khai Tường hơi ướt át, luôn miệng nói: "Bất kể như thế nào, chỉ cần con còn muốn thấy, chỉ cần con còn muốn gặp ba mẹ là tốt rồi."
Diệp Tòng Y dùng muỗng khuấy động cà phê trong ly, nhẹ giọng nói: "Hôm nay con gọi điện thoại gọi bố mẹ ra, không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi bố mẹ một việc?"
- Việc gì? – Vương Viễn Trân và Diệp Khai Tường hầu như đồng thời mở miệng.
Diệp Tòng Y giơ đôi mắt lên, ánh mắt dừng lại một chút trên mặt bọn họ, lúc này mới không chút hoang mang nói: "Con muốn biết, lúc đó thế nào con lại bị tai nạn xe cộ."
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi