Love is like a butterfly, it settles upon you when you least expect it.

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 967 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21: Thiếu Nữ Đang Yêu
hương 21: Thiếu nữ đang yêu
Tiểu Phương im lặng một hồi lâu, nhẹ giọng nói: “Tôi vừa hỏi cô ấy, cô ấy nói năm tư đại học đã đính hôn, sau khi mất trí nhớ thì kết hôn, nói như vậy, dự đoán của em chính xác, cha mẹ Tòng Y, chồng cô ấy, thậm chí tất cả những người xung quanh đều lừa cô ấy.”
Trầm Hàn Sanh đưa tay tắt lửa, đem mặt chuyển qua một bên: “Tôi đã sớm biết nhất định là thế.”
Ánh mắt Tiểu Phương gắt gao nhìn nàng chằm chằm: “Em nếu còn yêu Tòng Y đến thế, không cam lòng như vậy, em có thể lựa chọn đấu tranh một chút nữa, đem tất cả sự thật nói cho cô ấy biết.”
Trầm Hàn Sanh khiếp sợ nhìn hắn, thần sắc Tiểu Phương cũng vô cùng nghiêm túc: “Nếu em muốn thế, tôi sẽ giúp đỡ em, thật đấy! Mặc cho Tòng Y cùng chồng đã chung sống nhiều năm, mặc cho cô ấy đã có con, mặc cho hiện tại cô ấy hạnh phúc thế nào, mặc cho hậu quả không thể lường trước, nhưng em có quyền nói cho Tòng Y biết chân tướng, cô ấy cũng có quyền biết chân tướng.”
Trầm Hàn Sanh cắn chặt môi dưới, cảm xúc trong lòng dâng lên cuồn cuộn, sắc khí cũng nóng lạnh bất định, Tiểu Phương híp đôi mắt lại, bình tĩnh nhìn nàng: “Bằng không em chỉ có thể chịu đựng! Cách xa Tòng Y, hoặc lấy thân phận bạn bè để ở bên cạnh cô ấy, hai người vẫn tiếp tục giữ liên lạc, đem tình yêu của em giấu kín trong lòng, tôi biết như vậy đối với em rất tàn nhẫn, nhưng chân tướng đối với cô ấy còn tàn nhẫn hơn gấp vạn lần. Cho dù người Tòng Y yêu trước kia là em, em bảo cô ấy sau này phải thế nào? Cùng cha mẹ và chồng mình quyết liệt chiến đấu, lại mang đứa con đến cùng sống với em sao? Hàn Sanh, em của năm đó vẫn là em, nhưng Tòng Y của năm đó đã không còn là Tòng Y, cuộc sống của em đơn giản đã thành hồi ức, cô ấy so với tưởng tượng của em có thể còn phức tạp hơn, hôn nhân và hai bên gia đình tạm thời để qua một bên, đè hết mọi thứ lên người đứa con gái, nên cái gì cũng không phải như em tưởng.”
Trầm Hàn Sanh không lên tiếng, khuôn mặt vốn tái nhợt lại càng không có một tia huyết sắc, suy nghĩ của Tiểu Phương, đã tàn nhẫn cắm vào tim nàng một dao: “Hàn Sanh, Tòng Y đã không còn nhớ rõ em, nói cách khác, không nhớ rõ chính mình thế nào lại yêu em, mà chồng cô ấy, là một nam nhân anh tuấn đầy mị lực, bọn họ kết hôn đã vài năm, chẳng lẽ em thật sự ngây thơ cho rằng, có thể cô ấy không yêu Tào Vân Tuấn sao?”
- Được rồi! – Trầm Hàn Sanh không nhịn được nữa đánh gãy lời hắn, khàn khàn giọng nói: “Tôi biết nên làm thế nào!”
Tiểu Phương nhìn vẻ mặt thống khổ của nàng, cuối cùng cũng không đành lòng: “Hàn Sanh, em nên học cách buông bỏ, cả cuộc đời em sẽ không chỉ có đoạn tình yêu này.” Hắn nhớ tới lời nói vô tình của Hà Na trước mặt mình, lại bồi thêm một câu: “Trịnh Duyệt Nhan là một cô gái không tệ.”
Trên mặt Trầm Hàn Sanh hiện lên một tia châm chọc, cười nói: “Biểu muội của Tòng Y? Vậy mà anh cũng có thể nghĩ đến.”
Tiểu Phương thẳng thắn nói: “Duyệt Nhan là cái gì của Tòng Y không quan trọng, quan trọng là cô ấy thích em, hơn nữa là một cô gái rất có chủ kiến.”
- Ý anh là Tòng Y không có chủ kiến?
Tiểu Phương nhíu mày: “Nếu không em nói cho tôi biết, tại sao não bộ Tòng Y bị va chạm, cũng chỉ quên sáu năm của em? Cái này trên y học gọi là Lựa chọn mất trí nhớ đúng chứ, em là bác sĩ, em càng hiểu rõ hơn tôi, trong tiềm thức cô ấy đã lựa chọn thỏa hiệp với cha mẹ, lựa chọn quên em!”
Trầm Hàn Sanh quay người đi chỗ khác, mỏi mệt nói: “Còn vài món chưa làm xong, anh ra ngoài trước đi, tôi làm ngay là được rồi.”
Tiểu Phương há miệng thở dốc, nhắm mắt lại, sau một lúc lâu, gật gật đầu: “Em tự mình ngẫm lại rõ ràng đi.” Xoay người đi ra ngoài.
Không quá lâu, đồ ăn từng đợt được mang lên bàn, Trầm Hàn Sanh qua cuộc nói chuyện vừa rồi, đã không còn khẩu vị gì, cũng may là Hà Na đem từng món thưởng thức hết một lần, đối với tay nghề của nàng vô cùng bái phục, nhưng cảm xúc của nàng vẫn không khá hơn. Hà Na mở chai rượu, kiểu gì cũng phải cho mỗi người uống một ly, tiếp mọi người uống rượu dùng bữa, bận rộn chết đi được, giống như tự khen mình là chủ nhân nơi này.
Diệp Tòng Y cảm giác được Trầm Hàn Sanh có điểm bất thường, thừa dịp Hà Na cùng Tiểu Phương nói chuyện, nhịn không được nhẹ giọng hỏi: “Hàn Sanh, sắc mặt cô không tốt, làm sao vậy?”
Trầm Hàn Sanh không nhìn cô, dùng đũa gắp chút đồ ăn bỏ vào chén, cúi đầu thản nhiên nói: “Không có gì.”
- Thế…
- Ăn cơm đi, ăn nhanh về sớm một chút, Tuyết nhi còn ở nhà chờ cô.
Thái độ đột nhiên đạm mạc của nàng làm Diệp Tòng Y ngây người, cô liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó liền yên lặng ăn cơm, trong lòng lại rầu rĩ một cách kỳ quái, loại cảm giác này vô cùng khó chịu.
Chỉ có Hà Na tâm tình vô cùng tốt, nàng múa may đôi đũa trong tay, mặt mày hớn hở ba hoa chích chòe, mọi người ngẫu nhiên thuận miệng trả lời nàng vài câu, Tiểu Phương không nén nổi cảm thấy may mắn, may mắn vì có nàng ở đây, trên bàn cơm không còn không khí nặng nề.
Ăn cơm xong, theo ý Hà Na, mọi người ngồi ở phòng khách uống trà, tán gẫu trời trăng một chút, Tiểu Phương lại phản đối nói: “Còn tán gẫu trời trăng cái gì nữa, để hôm khác đi, ngày mai em còn phải đi làm.”
- Thật là mất hứng, đó không phải là chuyện của cái đồng hồ báo thức sao! – Hà Na bĩu môi, không tình nguyện nhìn Diệp Tòng Y, ánh mắt Diệp Tòng Y lại hướng về Trầm Hàn Sanh, Trầm Hàn Sanh nói: “Nghe theo Tiểu Phương đi, hôm nay cũng đã trễ, về sớm nghỉ ngơi chút đi, ngày khác lại gặp là được rồi.”
Hà Na thấy nàng lên tiếng, đành phải cầm lấy túi trên sô pha: “Quên đi, chủ nhân đã hạ lệnh trục khách, chúng ta cũng không thể không biết xấu hổ mà ở lại.”
Trầm Hàn Sanh đành phải nói: “Tôi làm gì có nói vậy, là Tiểu Phương săn sóc em thôi.”
Diệp Tòng Y cũng trêu ghẹo: “Đúng đấy, em trở về cũng chỉ xuống một tầng lầu thôi, hai người trở về pha trà tán gẫu, cũng rất thú vị.”
Hà Na mặt đỏ lên, còn chưa nói tiếp, ánh mắt Diệp Tòng Y chuyển đến trên khuôn mặt Trầm Hàn Sanh, cười nói: “Tôi không dám chiếm dụng thời gian yêu thương cuồng nhiệt của đôi tình lữ, xem ra phải để cho chủ nhà vất vả tiễn tôi xuống dưới lầu rồi.”
Trầm Hàn Sanh ngẩn ra, liếc mắt nhìn Tiểu Phương một cái, miễn cưỡng cười nói: “Tôi nghĩ Hà Na sẽ không nhỏ nhặt đến độ không cho cô mượn Tiểu Phương xài chung một lát, cô xem này, nhà bếp còn một đống đồ cần thu dọn, cô thông cảm nhé, tôi không đưa cô xuống được không?”
Tiểu Phương nghe nàng nói như vậy, biết nàng đã suy nghĩ thông suốt, yên tâm, vội vàng nói: “Tôi cũng muốn có cơ hội thể hiện ga lăng, Tòng Y, chúng ta đi thôi, không cần phải để ý Hà Na.”
Hà Na đứng lên nhéo lỗ tai hắn, cúi đầu uy hiếp: “Họ Phương kia, anh nói cái gì, nói lại cho tôi nghe lần nữa xem, nhìn thấy mĩ nữ là to gan liền ha?”
Diệp Tòng Y ngây người ngẩn ngơ, thần sắc từ chờ mong biến thành thất vọng, cô nhìn Trầm Hàn Sanh một lát, bỗng nhiên cắn cắn môi, dẫn đầu đi ra cửa.
Vào thứ bảy, bà Trịnh đến đón Tào Ấu Tuyết đi chơi nửa ngày, toàn bộ buổi sáng của Diệp Tòng Y nhàn nhã đến chán ngấy, liền chủ động gọi rủ Hà Na đi uống trà trưa, Hà Na vui vẻ đồng ý.
- Hà Na, nếu một nữ nhân đã gần ba mươi tuổi, bỗng nhiên trở nên giống một thiếu nữ ôm ấp tình cảm… – Diệp Tòng Y một bên tự mình châm trà cho Hà Na, một bên cẩn thận cân nhắc từng câu từng chữ: “Ý của chị là, ở trước mặt một người, không điều khiển được cảm xúc của mình, giống như cô gái mười tám dễ khẩn trương thẹn thùng, hơn nữa lòng dạ hẹp hòi, dễ hờn dỗi, đó là vì sao?”
Hà Na nhắm mắt lại, ngửi thật kỹ mùi hương thơm ngát từ trong chén tràn truyền đến, cầm lên uống một ngụm, thế mới không nhanh không chậm nói: “Nguyên nhân chỉ có một, đó là cô ấy thích người kia.”
- Hả?
Hà Na nở nụ cười, thoải mái ngả người trên sô pha, trên mặt lộ ra biểu tình ngọt ngào: “Chuyện này em đã lĩnh hội quá đủ rồi, bởi vì khi em cảm thấy lúc đầu thích Tiểu Phương, thật giống như quay lại khoảng thời gian mối tình đầu, trước kia cùng nam nhân khác chưa từng như vậy.”
Diệp Tòng Y không lên tiếng, chiếc ly dừng lại một chút giữa không trung, không uống, lại đặt xuống bàn. Sau mười hai giờ, ánh sánh mặt trời miễn cưỡng từ cửa sổ chiếu vào, rọi lên khuôn mặt cô, thấy được trên khuôn mặt luôn luôn xinh đẹp điềm đạm lại có một tia bối rối chưa bao giờ có.
- Tòng Y, chị hỏi em cái này, lẽ nào… – Hà Na híp mắt, nửa giỡn nửa thật cười nói: “Tào đại luật sự gặp phải bi kịch?”
Diệp Tòng Y vội vàng khống chế tinh thần, khuôn mặt tràn ra một nụ cười bình tĩnh, hỏi lại nói: “Em cảm thấy sao?”
Hà Na nghe cô nói như vậy, nghi ngờ vừa nổi lên trong lòng liền bị đánh tan: “Hừ hừ, em đương nhiên hi vọng người có cảm giác đó không phải là chị, hiện tại em rất vất vả mới bắt đầu tin tưởng tình yêu, nếu ngay cả xứng đôi như hai người cũng xuất hiện bên thứ ba, không phải đả kích lòng tin của em sao?”
- Làm sao có thể có chuyện đó. – Ánh mắt Diệp Tòng Y nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào nói: “Thế cũng… thật lạ.”
Mang theo nhiều túi chiến lợi phẩm về nhà thì đã gần chín giờ, Diệp Tòng Y lấy chìa khóa ra mở cửa nhà, lại nhìn thấy Tào Vân Tuấn ngồi ở trên sô pha, ôm lấy Tào Ấu Tuyết đang xem Cừu vui vẻ và Sói xám.
* Cừu vui vẻ và Sói xám: phim hoạt hình dài tập của Trung Quốc, là hình mẫu thành công cho nền hoạt hình Trung Quốc.
Vừa nghe tiếng mở cửa, Tào Ấu Tuyết đã giãy khỏi vòng tay của Tào Vân Tuấn, nhảy xuống hướng cô chạy tới: “Mẹ ơi.” Tào Vân Tuấn cũng đứng lên, khuôn mặt đầy tươi cười nói: “Tòng Y, em về rồi.”
Diệp Tòng Y nhìn con gái đang chạy đến, trên mặt lộ ra biểu tình yêu thương, tay ôm lấy cô bé, nhìn nhìn váy ngủ trên người cô bé: “Cục cưng, dì giúp con tắm rồi?”
- Dạ. – Tào Ấu Tuyết đưa tay sờ sờ túi lớn trong tay cô: “Mẹ ơi, mẹ có mua cho con cái gì không?”
Diệp Tòng Y hôn lên khuôn mặt mũm mĩm của cô bé: “Mẹ mua cho Tuyết Nhi quần áo mới, ngày mai để dì thay cho con nha, giờ con cho dì xem xem, hỏi dì có đẹp không, được không?”
- Dạ. – Tào Ấu Tuyết vô cùng vui vẻ, tiếp nhận cái túi, chầm chậm chạy thẳng vào phòng tìm bảo mẫu A Lan. Diệp Tòng Y xoay người lên lầu, Tào Vân Tuấn nhắm mắt theo đuôi cô, cô vừa mở của phòng liền vươn tay đóng cửa, Tào Vân Tuấn đưa tay ngăn lại, hắn nhìn Diệp Tòng Y, thần sắc rất rầu rĩ: “Tòng Y, em rốt cuộc muốn giận bao lâu nữa?”
Diệp Tòng Y không để ý đến hắn, lập tức đi vào trong phòng, buông đồ đạc trong tay, Tào Vân Tuấn đóng cửa lại, thở dài: “Từ sau chuyện lần trước, anh đã tỉnh táo lại, anh biết không chỉ lần trước, em thật ra bất mãn với rất nhiều chuyện anh làm, tất cả đọng lại nên cùng với lần này phát tiết. Anh biết mình sai rồi, trong khoảng thời gian vừa qua, anh luôn bận rộn chuyện tố tụng, bận rộn hít thở không thông, nhưng bởi vì em giận anh, nên anh mỗi ngày đều không thể tập trung tinh thần và thể lực để làm việc, anh gửi hoa, anh dỗ dành, tất cả em đều hờ hững, em biết là em làm thế anh khó chịu lắm không?”
Mặt Diệp Tòng Y chuyển sang một bên, mím môi không lên tiếng, Tào Vân Tuấn đến bên người cô, hai tay đỡ lấy bả vai cô, thấp giọng nói: “Vợ à, đừng trách anh nữa, anh đồng ý với em, anh sẽ từ từ sửa chữa được không?”
Diệp Tòng Y thấp giọng nói: “Anh buông ra trước, em muốn đi tắm rửa.”
Tào Vân Tuấn nóng lên, thanh âm cơ hồ mang theo tia cầu khẩn: “Tòng Y, chẳng lẽ em còn muốn tra tấn anh như vậy sao? Em còn muốn lạnh lùng với anh bao lâu?”
- Em đã không trách anh nữa. – Diệp Tòng Y nhìn dáng vẻ sốt ruột khẩn trương của hắn, tâm dần dần mềm xuống.
Ánh mắt Tào Vân Tuấn lộ ra tia vui sướng sáng lạn, lập tức nói: “Thế… anh bây giờ mang đồ đạc của em về lại phòng ngủ của chúng ta được không?”
Diệp Tòng Y lắc lắc đầu: “Ngày mai rồi nói sau, Vân Tuấn, trước hết anh buông ra, em phải đi tắm rửa một cái.”
Tào Vân Tuấn ngẩn ra, thả tay xuống, có chút không cam lòng nói: “Vậy được rồi, vậy ngày mai chúng ta nói sau.”
Tắm xong sạch sẽ, thay váy ngủ, Diệp Tòng Y vừa mở cửa thư phòng ra, lập bị một cái ôm rắn chắt quấn lấy, cô sợ đến mức cơ hồ phát ra tiếng run rẩy, nhưng không đợi cô kêu lên, đôi môi đã bị một đôi môi nóng bỏng chặn lại, rốt cuộc không thể phát ra âm thanh gì.
Đèn nhanh chóng bị tắt, cả phòng tràn ngập trong bóng đêm, Tào Vân Tuấn rốt cuộc cũng buông lòng môi cô ra, Diệp Tòng Y thở hổn hển, trong lòng vừa sợ vừa giận: “Vân Tuấn, đừng làm vậy!”
- Vợ yêu, đừng kêu lên, A Lan và Tuyết Nhi đang ở dưới lầu. – Tào Vân Tuấn một bên cúi đầu dụ dỗ cô, một bên cuồng loạn hôn lên mặt cô, hôn lên cổ cô, thanh âm nỉ non như đang áp chế dục vọng: “Tòng Y, anh rất nhớ em, anh muốn làm như vậy lâu rồi, chúng ta lâu như vậy không ở bên nhau, em cũng muốn, không phải sao?” Nói xong, hắn ôm cô, cùng nhau nhào đến chiếc giường trong thư phòng.
- Không cần, tôi không thích như vậy! – Diệp Tòng Y trong lòng nảy lên một cảm giác nhục nhã, giãy giụa vô ích, thanh âm theo bản năng càng thấp xuống.
- Vợ yêu, đừng cự tuyệt anh, tha thứ cho anh, về sau anh nhất định sẽ sửa. Để anh yêu em thật tốt, để cho những khó chịu lúc đó vĩnh viễn trở thành dĩ vãng đi được không? – Tào Vân Tuấn vừa mơ hồ nói, vừa vươn tay ném áo ngủ của cô qua một bên, một thân tiến nhập vào cô, tay Diệp Tòng Y nắm chặt lấy ra trải giường, hai dòng nước mắt từ khóe mắt không tiếng động tràn ra.
Thật lâu sau, căn phòng lại an tĩnh trở lại.
Thân thể của Diệp Tòng Y và Tào Vân Tuấn chiếm lấy một góc giường, giữa mỗi người có một khe hở, Diệp Tòng Y thấp giọng nói: “Anh đi ra ngoài.”
Tào Vân Tuấn không nghĩ tới kết quả lần này lại biến thành như vậy, lắp bắp nói: “Tòng Y… thực xin lỗi.”
Trong thư vòng rộng rãi, thanh âm Diệp Tòng Y nghe có vẻ trống rỗng kỳ lạ: “Mỗi lần tôi tức giận, chỉ cần tôi hơi biểu hiện thỏa hiệp một chút, anh luôn có ý đồ dùng cách này để hóa giải cơn tức giận của tôi thêm một bước, cũng không quản tôi có muốn hay không. Nếu tôi nói đối với hành vi của anh như vậy không có cảm giác, hiện tại còn rất ghét, tôi không biết nên nói anh không hiểu nữ nhân hay nói anh không hiểu tôi, Vân Tuấn, có đôi khi khoảng cách thân thể có thể kéo gần khoảng cách tâm hồn, nhung có đôi khi lại hoàn toàn phản tác dụng.”
Tào Vân Tuấn nghe xong lời này, đầu như bị đổ xuống một gáo nước lạnh, vội vàng giải thích: “Tòng Y, anh chỉ là rất nhớ em, anh…”
Tay hắn định chạm vào bả vai Diệp Tòng Y, Diệp Tòng Y như gặp phải rắn rết nói: “Anh cút ra ngoài.” Tay Tào Vân Tuấn dừng lại ở giữa không trung, qua một hồi lâu, hắn đứng dậy mặc quần áo, thấp giọng nói: “Em… nghỉ ngơi cho tốt.” Quay đầu nhìn cô một cái rồi mở cửa đi ra ngoài.
Trong lòng Diệp Tòng Y cảm thấy vô cùng ủy khuất, nước mắt cuồn cuộn không dứt ào ạt tràn ra ngoài, làm thấp ướt chiếc gối lớn. Tào Vân Tuấn không phải lần đầu tiên như vậy, trước kia cô cũng không thích, nhưng vẫn là cam chịu, ngay cả chính cô cũng không nghĩ đến, lần này bản thân mình lại phản ứng lớn như vậy, phản cảm như vậy, thậm chí ghét đến cả tình cảnh.
Nằm trên gối đầu khóc một hồi lâu, lại nhớ đến chuyện vừa rồi, không muốn một giây một phút nào ở căn phòng này nữa, đứng lên thay quần áo, nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa xe trên đầu giường một lát, tay gắt gao nắm lấy mang đi.
Tiếng chuông đi động một lần nữa vang lên, Trầm Hàn Sanh tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại, trong lòng vô thức đếm số tiếng chuông, một, hai, ba, … Mười, mười một… Hai mươi… Ba mươi…
Vang lên hơn ba mươi tiếng, lại còn không sờn lòng tiếp tục vang, ý chí Trầm Hàn Sanh rốt cuộc đều bị tan rã, đưa tay lên cầm di động trên giường: “A lô?”
- Hàn Sanh… - Điện thoại truyền đến một thanh âm nghẹn ngào.
Trầm Hàn Sanh trong lòng cả kinh, từ trên giường ngồi dậy: “Cô làm sao vậy?”
- Tôi… tôi đang ở dưới lầu nhà cô.
Trầm Hàn Sanh nắm di động, ngây người, bỗng nhiên vọt bước ra khỏi phòng ngủ. Ra khỏi nhà, vào thang máy, xuống lầu, động tác của nàng rất nhanh.
Bên ngoài cơn mưa nhỏ tí tách tí tách rơi xuống, bụi mưa lạnh như băng phủ vào mặt, nhưng Trầm Hàn Sanh không có cảm giác gì, nàng đứng đó, ánh mắt như chỉ nhìn thấy thân ảnh xinh đẹp yếu đuối cách mình vài chục bước, nàng thở gấp, kiềm hãm dục vọng muốn tiến lên ôm cô vào lòng, chậm rãi bước về phía trước, Diệp Tòng Y cũng không chờ nàng đến gần, đột nhiên chạy nhanh tới một cách lạ lùng, nhào vào lòng nàng.
Thân thể mềm mại trong ký ức, mùi thơm quen thuộc giữa những sợi tóc… Rất nhiều ký ức hiện lên trong đầu, Trầm Hàn Sanh như không dám thừa nhận hạnh phúc bất thình lình này, bỗng nhiên hoa mắt choáng váng một lúc, sau đó, nàng vươn tay, ôm chặt lấy người đang nhẹ nhàng run run trong lòng mình, người làm nàng đau khổ.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi