What's meant to be will always find a way.

Trisha Yearwood

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 871 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19: Khóa Trái Thư Phòng
hương 19: Khóa trái thư phòng
Diệp Tòng Y đang cười cùng Tào Ấu Tuyết, thì thầm nói nhỏ gì đó, cảm giác có người tới gần, nghiêng đầu nhìn, trong mắt lập tức tràn ngập vui sướng, cười đứng dậy: “Hàn Sanh.”
Trầm Hàn Sanh đi đến trước mặt cô, trên mặt hiện lên nụ cười áy náy: “Thật ngại quá, để cho cô và… cho hai người đợi lâu.”
- Không có, chúng tôi cũng vừa đến một lát thôi.
Hai người tách ra ngồi xuống, Diệp Tòng Y xoa xoa đầu con gái, ôn nhu nói: “Tuyết nhi, gọi dì Trầm đi.” Tào Ấu Tuyết vươn đôi mắt tò mò nhìn Trầm Hàn Sanh, bỗng nhiên nhớ lại người trước mặt chính là cái dì mặc áo trắng buổi sáng hôm trước ở bệnh viện, đôi mắt như sắp khóc: “Mẹ ơi, dì là dì bác sĩ xấu, con không muốn chích, mẹ ơi, con sợ…”
Cô bé trong trận cảm mạo phát sốt đợt trước, ở bệnh viện làm đủ chuyện, thử máu, chích, truyền nước biển, đối với người mặc đồ trắng này ấn tượng sâu sắc, sợ hãi, thanh âm có chút phát run, Diệp Tòng Y hơi ngẩn ra, vội vàng đưa tay ra ôm cô bé vào lòng, nhẹ giọng dụ dỗ: “Cục cưng ngoan, không cần sợ, bệnh của con khỏi rồi, chúng ta không cần chích, không tin con hỏi dì Trầm đi, dì ấy sẽ không mang cục cưng đi chích.”
Trầm Hàn Sanh thấy ánh mắt mẹ con cô đều nhìn về phía mình, gật gật đầu: “Ừm, người bạn nhỏ nếu nghe lời, sẽ không bị chích.”
Tào Ấu Tuyết ghé vào lòng mẹ, vẫn đang sợ hãi nhìn nàng, hiển nhiên không quá tin tưởng lời nói của nàng, Diệp Tòng Y ngượng ngùng cười với Trầm Hàn Sanh: “Vì chuyện nhập viện lần trước thôi, con bé thường ngày gặp mọi người rất lễ phép.”
Trầm Hàn Sanh mỉm cười: “Con nít rất nhiều đứa nhìn tôi như vậy, cũng quen rồi.”
- Hôm nay tôi cứ sợ cô không đến.
Trầm Hàn Sanh khóe môi cong lên, ẩn ý nhìn cô: “Tôi có thể không đến sao?”
Diệp Tòng Y giơ giơ khuôn mặt xinh đẹp, còn nghiêm túc nói: “Nếu cô không đến, tôi thật sự sẽ tiếp tục chờ cô ở nơi này, để mời cô ăn cơm chiều.”
- Kỳ thật cũng không cần thiết phải mời cơm, tôi cũng không giúp đỡ gì. – Trầm Hàn Sanh cúi đầu xem thực đơn, trong giọng nói có điểm bất đắc dĩ: “Cơ mà nếu cô kiên trì như vậy, tôi cũng không thể lại cự tuyệt.”
Diệp Tòng Y nhíu đôi mi thanh tú lại, hai mắt nhìn chăm chú vào nàng: “Tôi không chỉ là vì chuyện đó mới mời cô ăn cơm, Hàn Sanh, có phải chúng ta ăn một bữa cơm, cũng phải tìm một lý do khách khí cô mới đồng ý đi?”
Trầm Hàn Sanh không ngẩng đầu, nhấp mím môi, sau đó nghiêng đầu, nói với nhân viên nhà hàng đang đứng nghiêm bên cạnh một chuỗi tên đồ ăn, Diệp Tòng Y giật mình, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn nàng, Trầm Hàn Sanh cảm nhận được ánh mắt cô, hạ mí mắt xuống, cầm ly trà trước mặt lên uống.
- Đây đều là những món ăn cô thích sao?
- Ừ.
Diệp Tòng Y nhìn nàng một hồi lâu, trong thần sắc có chút kinh hỉ: “Tôi luôn luôn thích những món ăn chua ngọt, món thịt chua ngọt kho dứa là món tôi thích nhất. Hàn Sanh, lần trước đồ ăn vặt cô mua cũng đều là những món tôi thích, xem ra sở thích của chúng ta rất giống nhau.”
Trầm Hàn Sanh tận lực cho biểu tình của mình có vẻ bình tĩnh: “Vậy à? Thế cô nên ăn nhiều một chút.”
Nhà hàng này chẳng những tiêu chuẩn lịch sự tao nhã, mà còn vô cùng năng suất, không quá lâu, vài món ăn nóng hổi đã được mang lên bàn.
Diệp Tòng Y cố gắng kiếm chút đề tài để tán gẫu với Trầm Hàn Sanh, Trầm Hàn Sanh lại chỉ lễ phép trả lời, cũng không hỏi cô điều gì, cứ như thế, không khí trên bàn tự nhiên trở nên nặng nề, chờ đồ ăn vừa lên, Trầm Hàn Sanh không tự giác thở ra một hơi nhẹ nhõm, nàng vẫn nhìn cô bé Tào Ấu Tuyết trong lòng Diệp Tòng Y, nhịn không được nhẹ giọng nói: “Muốn ăn cơm, cô bạn nhỏ ngồi trên ghế được không? Ôm mẹ như vậy, mẹ không thể ăn cơm được đâu.”
Ánh mắt Tào Ấu Tuyết nhìn nàng vẫn có chút đề phòng, cô bé lắc đầu, càng nhanh ôm lấy Diệp Tòng Y, nhỏ giọng kiên định nói: “Con không xuống.”
Diệp Tòng Y nghĩ nghĩ, cúi đầu nói với con gái: “Cục cưng, con kêu một tiếng dì Trầm đi, sau đó cho dì ấy ôm một cái, làm bạn bè tốt với dì ấy, sau này sẽ không bị chích, được không?”
Những lời này đối với Tào Ấu Tuyết mà nói tựa hồ là một điều vô cùng mị hoặc, cô bé kinh ngạc nhìn Trầm Hàn Sanh, giống như đang do dự điều gì đó, Trầm Hàn Sanh ngạc nhiên, hơi hơi nhăn mi tâm lại: “Cũng không thể lừa con nít.”
Diệp Tòng Y nhẹ giọng cười, biện giải: “Tôi không có lừa con bé đâu, con bé có một dì bác sĩ như cô, sau này tôi có thể hỏi cô rất nhiều vấn đề, như vậy có thể đề phòng phát bệnh, hoặc có hơi hơi bệnh thôi cũng có thể xử lý ngay lập tức, cũng không cần lại đến bệnh viện chích.”
Trầm Hàn Sanh không thể đáp lời, đang muốn nhấn mạnh mình chỉ là bác sĩ khoa ngoại, Tào Ấu Tuyết lại vươn hai bàn tay trăng trắng nho nhỏ về phía nàng, cúi đầu, thanh âm ngọt như sữa kêu một tiếng: “Dì Trầm.”
Diệp Tòng Y thấy con gái như vậy, đuôi lông mày đột nhiên tràn đầy ý cười, cô nhìn Trầm Hàn Sanh, dùng ánh mắt ý bảo nàng lại đây ôm con gái cô, Trầm Hàn Sanh ngẩn ngơ, đứng dậy, chậm rãi từ bàn đối diện đi tới, tay tiếp lấy Tào Ấu Tuyết, trong lòng lập tức xuất hiện một thân hình mềm mại, nho nhỏ, mùi hương của cô bé hòa cùng một loại với mùi hương quen thuộc kia.
Mãi đến khi trở lại chỗ ngồi, Trầm Hàn Sanh vẫn còn hơi hoảng hốt, nàng thật cẩn thận ôm Tào Ấu Tuyết, lần đầu tiên đánh giá cô bé gần gũi đến vậy, khuôn mặt tinh xảo kia giống hệt Diệp Tòng Y, không còn cách nào đành giả vờ như ăn cơm không có việc gì, Diệp Tòng Y nhìn dáng vẻ khẩn trương của nàng, mới đầu có chút kinh ngạc, rồi sau đó không khỏi có chút buồn cười, cô lần đầu tiên thấy Trầm Hàn Sanh lại có điểm đáng yêu như vậy, không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ cô đến bây giờ vẫn chưa ôm qua con nít sao?”
Trầm Hàn Sanh hồi phục tinh thần lại, còn chưa trả lời, Tào Ấu Tuyết bỗng nhiên ôm lấy nàng, giơ chiếc miệng nhỏ nhắn lên đặt trên má phải của nàng một cái hôn nhẹ, cảm giác mềm mềm ươn ướt từ da thịt truyền đến, Trầm Hàn Sanh biểu tình đột ngột cứng ngắc, ngay cả cánh tay đang ôm cô bé cũng không tự giác trở nên cứng ngắc, ánh mắt của nàng tràn ngập ôn như và cảm động, qua một hồi lâu, nàng theo bản năng quay đầu nhìn Diệp Tòng Y, thấy cô đang si ngốc nhìn hai nàng, mi tâm thu lại thành một đoàn, ánh mắt hỗn loạn có một tia thống khố và ngỡ ngàng, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó, nàng không khỏi cả kinh: “Tòng Y, cô sao vậy?”
Diệp Tòng Y ngẩn ngơ, ánh mắt dần trở nên trong suốt như nước, cô một tay chống đầu nhìn nàng, vô thức lặp lại: “Tôi sao vậy? Tôi… tôi không sao hết.”
Trầm Hàn Sanh muốn nói lại thôi: “Cô vừa rồi…”
Diệp Tòng Y nhìn bộ dáng thân thiết của nàng, cắn môi không lên tiếng, bảo cô trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ cô nói với nàng biểu tình vừa rồi của nàng, khiến cho cô có cảm giác quen thuộc, giống như trong ký ức của mình đã từng xảy ra chuyện này sao? Cô lắc lắc đầu, ổn định lại suy nghĩ tạp nham trong đầu, thuận miệng nói: “Không có việc gì cả, vừa rồi đột nhiên có chút đau đầu.”
- Đau đầu?
Diệp Tòng Y miễn cưỡng cười nói: “Nhất thời thôi, bây giờ không sao cả.”
Trầm Hàn Sanh nhìn biểu tình của cô có vài phần nghi hoặc, sau khi Tào Ấu Tuyết hôn nàng, có chút ngượng ngùng, thân người mềm mại nhoài người về phía trước tiến sâu vào lòng nàng, lúc này mới nhỏ giọng hỏi: “Dì Trầm, sau này con có thể không bị chích không?”
Ánh mắt Trầm Hàn Sanh chuyển qua trên người nàng, thanh âm trở nên ôn hòa kỳ lạ: “Ừ, về sau không chích Tuyết nhi.”
Thời gian sau đó, không khí bữa cơm trở nên vui vẻ hơn hẳn, vẫn như vậy không ai mở miệng nhiều lắm, chỉ có vài người ngẫu nhiên nhìn vào ánh mắt nhau, lại có một loại ôn nhu gợi tình hỗn loạn không thể nói hết được. Tào Ấu Tuyết dù sao cũng vẫn là con nít, chiếm được hứa hẹn rồi, đối với Trầm Hàn Sanh trở nên thân thiết đặc biệt.
Trầm Hàn Sanh cẩn thận bóc tôm, lột đi dây đen trên lưng tôm, chấm nước sốt Tào Ấu Tuyết thích, sau đó đút cho cô bé ăn, Tào Ấu Tuyết đối với việc được chu đáo phục vụ nàng rất vui vẻ vừa lòng, ăn mà miệng dính đầy nước sốt, Trầm Hàn Sanh thỉnh thoảng lại lấy khăn ăn cẩn thận lau môi và cằm cô bé.
Diệp Tòng Y thỉnh thoảng nói: “Để tôi đút cho con bé, xem cô kìa, bản thân còn chưa ăn được gì.”
Trầm Hàn Sanh chỉ nói: “Không có gì, tôi làm được.”
Diệp Tòng Y thở dài: “Sớm biết như vậy sẽ không mang con bé theo, như vầy đâu phải mời người ta ăn cơm.”
Tào Ấu Tuyết nghe nói thế, không ăn tiếp nữa, miệng đầy thức ăn nhìn mẹ, nước mắt lại bắt đầu ứa ra trong hốc mắt: “Mẹ không muốn mang con ra ngoài?”
Diệp Tòng Y đối với cô con gái thông minh của mình có chút bất đắc dĩ, lập tức cười sửa lại: “Mẹ đương nhiên là muốn dẫn cục cưng đi.”
Thế này Tào Ấu Tuyết mới nín khóc mỉm cười, cô bé vừa ăn cái này cái nọ, vừa nhìn Trầm Hàn Sanh, bỗng nhiên nói: “Dì Trầm, chờ ăn xong rồi, dì với mẹ mang con đi chơi Vòng xoay ngựa gỗ được không?”
Trầm Hàn Sanh đang bóc tôm trong tay, nghe xong lời này đột nhiên ngây người, cô nâng mí mắt lên, thấy Diệp Tòng Y ngồi đối diện mình đang cười tươi nhìn mình, đôi mắt trong suốt xinh đẹp tràn đầy tia chờ mong.
Buổi sáng, một cậu thanh niên của cửa hàng hoa nào đó cầm một bó hoa hồng thật to vào cao ốc Công ty JM, cửa thang máy vừa mở, đã hấp dẫn ánh nhìn của mọi người.
Cậu thanh niên cầm trong tay tấm thiệp, một đường đi vào văn phòng của Diệp Tòng Y, gõ cửa đi vào, hắn cầm bó hoa trong tay lễ phép hỏi: “Xin hỏi cô có phải là Diệp tiểu thư? Có người tặng cho cô bó hoa này.”
Diệp Tòng Y ngẩn ra, nhìn bó hoa hồng lớn đến muốn ôm không nổi, trong lòng lại không hề có cảm giác vui sướng, mang hoa đến khoa trương như vậy, hẳn là phù hợp với phong cách của Tào Vân Tuân. Cô ký tên, nhìn nhìn tấm thiệp, quả nhiên trên ấy viết: “Vợ yêu, đây là chín mươi chín bông hồng, không chỉ biểu đạt tình yêu của anh, mà cũng biểu đạt lời xin lỗi của anh, xin hãy vì anh vẫn một lòng yêu em mà lần này tha thứ cho anh nhé —– Vân Tuấn.”
Diệp Tòng Y đem hoa để qua một bên, nhìn xuyên qua tấm tường thủy tinh ngoài kia, khóe môi lộ ra một tia cười khổ, cũng lại là một cơ hội tốt để đồng nghiệp trêu chọc cô một chút, sau đó lại thuận tiện cho bọn họ thể hiện một chút hâm mộ và ghen tị. Đang nghĩ như vậy, di động đột nhiên vang lên, cô không nghĩ cũng biết ai gọi đến: “A lô?”
Giọng Tào Vân Tuấn mang theo tia cười: “Vợ yêu, thích hoa của anh không?”
- Muốn em nói thật?
Tào Vân Tuấn nói tiếp: “Thế không cần nói. Vợ à, lâu như vậy mà vẫn không nguôi giận sao? Em rốt cuộc là muốn thế nào mới thôi? Muốn thế nào mới đồng ý về phòng của chúng ta?”
Diệp Tòng Y xoa thái dương, miễn cưỡng ức chế tia không kiên nhẫn trong lòng: “Vân Tuấn, em hiện tại đang ở công ty, chuyện này để nói sau không được sao?”
- Buổi chiều anh đến đón em được không?
- Không cần, em phải tăng ca.
Tào Vân Tuấn có chút nhụt chí: “Vậy anh chờ…”
- Vân Tuấn, em hiện tại có việc, cúp điện thoại trước.”
Đến lúc sắp tan tầm, Hà Na đi vào văn phòng Diệp Tòng Y, nhìn quanh bó hoa hồng kia, tấm tắc nói: “Chín mươi chín bông hồng nha, đưa bó hoa này đến chắc những đồng nghiệp nam thầm mến chị đau lòng dữ lắm! Chị sao lại thờ ơ để qua một bên chứ.”
Diệp Tòng Y nhìn máy tính, cũng không ngẩng đầu lên: “Nếu em thích, em cứ lấy bỏ vào phòng làm việc của mình.”
- Ai, em cũng không cần chị bố thí. – Hà Na cười cầm lấy tấm thiệp, thần sắc lập tức trở nên kinh ngạc: “Trở về phòng? Tha thứ? Cặp vợ chồng son làm sao vậy? Giận dỗi?”
Diệp Tòng Y không lên tiếng, Hà Nà nói: “Cho dù giận dỗi, người ta cũng đã có thành ý xin lỗi như vậy, chị cũng cho qua đi chứ?” Nàng đi đến bên cạnh Diệp Tòng Y, dựa bên bàn làm việc, bỗng dưng vỗ vỗ đầu: “Đúng rồi, Vân Tuấn thực sự sơ ý, chị thích hoa bách hợp á.”
Diệp Tòng Y nghe xong câu này, cuối cùng thản nhiên tiếp lời: “Là hoa thì chị đều thích, không có mấy nữ nhân không thích hoa.”
Hà Na nói: “Vậy sao chị còn vẻ mặt khó chịu? Xảy ra chuyện gì?”
Diệp Tòng Y chọn trả lời vấn đề thứ nhất: “Người tặng hoa không đúng, tất nhiên không vui vẻ nổi.”
Hà Na mở lớn miệng: “Anh ta là chồng chị, anh ta không phải đúng người? Chị chuẩn bị tách riêng ra?”
- Không ai đúng cả. – Diệp Tòng Y chậm rãi dựa vào ghế, vẻ mặt tràn ngập mệt mỏi: “Gần đây chị thấy anh ta rất phiền, cái loại phiền chán dâng lên trong lòng không sao ức chế được…”
Hà Na hoảng sợ: “Không nghiêm trọng vậy chứ?”
Diệp Tòng Y hít sâu một hơi, lắc đầu nói: “Chúng ta không nói cái này nữa, nói không được, sau này kể cho em nghe. Ừm, em lát nữa đến quán bar của Tiểu Phương à?”
- Không có, hôm nay không đi. – Hà Na lắc đầu, cười nói: “Em đến nhà anh ta trước, sau đó cùng anh ta đi mua đồ ăn, rồi trở lên để Hàn Sanh làm cơm chiều cho bọn em ăn.”
- Hả? Tốt vậy à. – Diệp Tòng Y nghĩ nghĩ, cười hỏi: “Chị có thể đi không? Gần đây chuyện phiền nhất chính là về nhà.”
Hà Na mím môi cười, vỗ lên bả vai cô: “Có chuyện tốt em sẽ không quên chị em, tính vào hỏi chị có muốn đi hay không, không lẽ chị thật sự cho là em chưa từng thấy qua hoa hồng đó chứ.”
Về đến nhà, Trầm Hàn Sanh mở tủ lạnh, nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn còn lại bên trong, nghĩ nghĩ, soạn một tin nhắn cấp tốc gửi cho Tiểu Phương, đem những thứ rau dưa hoa quả thịt thà các loại dặn hắn, sau đó ném di động trên sô pha, nhanh chóng vọt vào nhà tắm.
Sau khi thay quần áo, nghe di động trên sô pha vang lên mãnh liệt, nàng một bên cầm khăn lau nước trên tóc, một bên cầm di động, màn hình hiện ra tên Tiểu Phương.
- Sao lại gọi đến?
- Có chuyện muốn nói với em, có khách.
Trầm Hàn Sanh giật mình, lập tức phản ứng lại: “Sẽ không phải Tòng Y chứ?”
Giọng Tiểu Phương mang vài phần bất đắc dĩ: “Không biết tôi và Hà Na bên nhau, đối với em mà nói sẽ như thế nào, gần như em và Tòng Y không thể tránh phải đụng mặt nhau, Hàn Sanh, tôi thật sự cảm thấy có chút có lỗi.”
Trầm Hàn Sanh trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên nói: “Không liên quan đến anh, nhưng tôi phải cúp điện thoại.” Nói xong, ngay cả tóc cũng chưa kịp lau khô, đem khăn và di động bỏ lại, vọt nhanh vào thư phòng, ánh mắt liếc qua mọi thứ một lần, nhào đến cầm lấy khung ảnh chụp thời đi học của mình, sau đó ánh mắt thẳng tắp nhìn cái bình thủy tinh trên giá sách phía trước, cái bình ấy cũng không có gì đặc biệt, chỉ có thêm một cái chìa khóa nhỏ.
Nàng cúi đầu, nhìn ngăn kéo thứ ba, ngăn kéo thấp nhất của bàn đọc sách có một cái khóa, nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve cái khóa của ngăn kéo, khóe miệng hơi run rẩy, ánh mắt đột nhiên tràn ngập sắc thống khổ. Thật lâu sau, nàng nhắm mắt lại, đứng dậy, phóng thứ đang cầm trong tay vào ngăn kéo thứ nhất rồi đóng lại.
Nàng một bên đánh giá bày trí trong thư phòng mình, một bên chầm chậm lui từng bước về phía sau, đi đến bên cạnh cửa thấy lo lắng, bỗng nhiên lấy tay ấn chốt khóa cửa, sau đó “rầm” một tiếng đóng cửa phòng lại thật mạnh.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi