Không phải tự dưng kim cương có thể sáng lấp lánh.

Mary Case

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 972 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13: Tôi Hi Vọng Từ Giờ Về Sau Có Thể Tìm Cô
hương 13: Tôi hi vọng từ giờ về sau có thể tìm cô
Hai người đối diện nhau vài giây, Diệp Tòng Y dời ánh mắt đi, nháy mắt không khí trong phòng yên tĩnh trở lại.
Ban đêm trên núi quả thật nhiệt độ trong phòng rất thấp, đứng ở cửa sổ lâu như vậy, lưng Diệp Tòng Y bắt đầu sinh ra cảm giác lạnh, cô không nhịn được vuốt vuốt vai vài cái. Trầm Hàn Sanh nhìn thấy, lấy ra trong ba lô một cái áo khoác kaki dày, hơi hơi do dự một chút, ném về hướng cô: “Tiếp lấy.”
- Cám ơn. – Diệp Tòng Y tiếp lấy áo khoác, vừa mới chuẩn bị mặc, lại nói: “Còn cô?”
- Tôi không lạnh.
Thế nên Diệp Tòng Y mới chậm rãi mặc áo khoác vào, Trầm Hàn Sanh nói: “Có lẽ cô nên đóng cửa sổ lại.”
Diệp Tòng Y nhìn nàng, vỗ vỗ áo khoác trên người, mỉm cười: “Tôi thích mở ra, tôi thích không khí trong phòng trong lành, huống chi có áo khoác của cô, không sao cả…” Nói tới đây, cô đột nhiên ngưng lại, xoay người đi chỗ khác, lấy tay đóng cửa sổ.
Khóe miệng Tràm Hàn Sanh hơi giơ lên, lại lập tức nhịn xuống: “Không cần săn sóc như vậy, tôi đã nói không lạnh, tôi cũng thích không khí trong lành.”
Diệp Tòng Y hơi ngượng ngùng, mấp mím môi, đột nhiên nói: “Hàn Sanh, buổi tối có lẽ chúng ta có thể hàn huyên.”
- Hàn Huyên chuyện gì? – Trầm Hàn Sanh kinh ngạc.
- Nhìn cô có vẻ như… có vẻ như luôn có tâm sự. Tôi nghe Hà Na nói, ở nơi này co không có bạn bè… Ừm, không có bạn bè gì cả, chỉ có Tiểu Phương…” Diệp Tòng Y nhíu mi lại, cẩn thận nói từng từ: “Nếu cô không ngại nói ra, tôi sẽ tình nguyện làm một thính giả tốt.”
Trầm Hàn Sanh sửng sốt, một lát sau mới chậm rãi nói: “Tôi không có tâm sự gì cả.”
- Tôi biết chúng ta cũng không thân quen gì, chúng ta… thậm chí chỉ gặp mặt vài lần. – Thần sắc Diệp Tòng Y có vài phần mất tự nhiên, tay lược lược mái tóc, có chút khó khăn nói: “Nhưng mà… nhưng nếu có gì đó tôi có thể chia sẻ với cô…”
- Cám ơn. – Trầm Hàn Sanh rất nhanh đánh gãy lời cô, đứng dậy cười nói: “Tôi không cần giúp đỡ gì cả, buổi tối cũng không thể cùng cô nói chuyện phiếm, tôi phải đi rồi.”
- Đi? Đi đâu? – Hai mắt Diệp Tòng Y bỗng mở to.
- Đúng vậy, kinh chiều tôi không làm, buổi tối muốn đi miếu cùng sư phụ tụng kinh.
Diệp Tòng Y ngây người: “Nhưng đã trễ thế này, cô…”
- Miếu lớn cách đây rất gần.
- Cả buổi tối cô sẽ đều ở chỗ khác sao? – Diệp Tòng Y nhìn nhìn cảnh vật tối như mực ngoài cửa sổ, đột nhiên có chút kinh hoàng.
- Tiểu Phương và Hà Na ở ngay cách vách, không cần sợ. – Tay Trầm Hàn Sanh giữ chặt nắm cửa, lại quay đầu, trong giọng mang theo một tia xin lỗi: “Tôi phải đi đây, tôi tới đây với mục đích này.”
- Hàn Sanh. – Diệp Tòng Y tiến lến hai bước, ý đồ muốn giữ nàng, nhưng di động trong ba lô bỗng dưng vang lên, cô nhìn Trầm Hàn Sanh, lại quay đầu nhìn ba lô trên giường, đang do dự, Trầm Hàn Sanh nâng nâng cầm: “Cô nên tiếp điện thoại trước.”
- Vậy cô đừng đi, tôi có lời muốn nói.
- Ừ. Trầm Hàn Sanh gật đầu.
Diệp Tòng Y thả tâm, xoay người hướng đến bên giường, lấy điện thoại ra, nhìn nhìn dãy sỗ, nhấn nút trả lời: “A lô, Vân Tuấn.” Đầu dây bên kia lại truyền đến một thanh âm thanh thúy của trẻ con: “Mẹ ơi.” Trên mặt Diệp Tòng Y lập tức hiện ra tia cười ôn hòa: “Tuyết nhi, thì ra là con tự lấy điện thoại ba gọi cho mẹ à.”
- Là ba ba cho con gọi, mẹ ơi, bao giờ mẹ về? Con rất nhớ mẹ.
- Ừ, mẹ cũng nhớ con, con phải ngoan ngoãn, ngày mai mẹ sẽ về. Cả ngày nay con làm gì? Có nghe lời dì và ba không?
Thanh âm Tào Ấu Tuyết lập tức trở nên hưng phấn hẳn lên: “Hôm nay con không ở nhà với dì, con và ba ba với di ngoại công di bà ngoại cùng đi thăm bà ngoại, dì nhỏ cũng ở đó. Di bà ngoại bảo con múa cho mọi người xem, tất cả mọi người đều khen con múa đẹp, dì nhỏ nói sẽ thưởng cho con, nên buổi chiều mang con đi chơi, mua cho con nhiều thiệt nhiều quần áo và búp bê.”
- Bà ngoại nào? – Diệp Tòng Y có điểm kinh ngạc.
Tào Ấu Tuyết miệng hơi nhếch lên: “Sinh nhật của một bà ngoại, bọn con đi khách sạn ăn cơm, thiệt nhiều người đến mừng sinh nhật bà, họ nhìn thấy con, sẽ hôn con, hơi hơi phiền.”
Diệp Tòng Y nghe thanh âm oán giận của con gái, nhịn không được nhẹ nhàng nở nụ cười, nhưng việc cô bé đến sinh nhật bà ngoại, nhất định là bác Trịnh Duyệt Nhan, nụ cười dần dần biến mất.
- Mẹ ơi, ba ba muốn nói chuyện với mẹ. – Vừa dứt lời, một giọng nam thanh lãng truyền đến bên tai: “Vợ yêu.”
Diệp Tòng Y hơi hơi nhíu mi: “Anh hôm nay không phải có việc sao? Sao lại mang Tuyết nhi đến dự sinh nhật bác Duyệt Nhan? Sao trước đó lại không có nghe anh nói qua?”
Tào Vân Tuấn mỉm cười: “Cũng là quyết định nhất thời thôi.”
Diệp Tòng Y không nói lời nào, Tào Vân Tuấn nhẹ giọng nịnh nọt: “Vợ à, anh biết em không vui, nhưng hôm nay dì gọi điện qua đây, nói là muốn dẫn Tuyết nhi đi.”
Diệp Tòng Y không mặn không nhạt nói: “Cho nên anh liền đi?”
- Tòng Y, em ngẫm lại thử xem, bà ấy làm ở Tòa án Tối cao, mà anh lại là luật sư, ngày thường luôn giao thiệp, tốt xấu gì cũng coi như thân thích của chúng ta, sinh nhật bác ấy, về tình về lý thì anh đều nên đi chứ.
Diệp Tòng Y còn không kịp trả lời, hắn đã cười nói tiếp: “Hôm này Tuyết nhi thật khiến chúng ta nở mày nở mặt, các bác các dì thích con bé vô cùng.”
Diệp Tòng Y không biết nên nói thế nào, lập tức không có hứng thú nói chuyện, chỉ nhẹ giọng dặn dò: “Buổi tối đừng tùy tiện cho Tuyết nhi ăn gì đó, uống sữa đi, bảo dì sắp xếp cho con bé ngủ sớm một chút.”
- Anh biết mà, cái này em không cần quan tâm, thế nào? Bên kia chơi vui không? Đúng rồi, em nói ngoài Hà Na và bạn trai mới ra, còn có một cô gái nữa, cô gái đó là người thế nào?
Diệp Tòng Y nghe nói ‘bạn trai mới’ miệng thoáng hiện ra tia cười đùa, trong lòng lướt qua một tia khó chịu, cho đến khi nghe nhắc đến Trầm Hàn Sanh, không tự chủ được quay đầu lại, đã thấy cửa phòng khép hờ, trong phòng chỉ còn lại một mình cô, cô vội vàng đi ra mở cửa phòng, liếc mắt nhìn qua, hành lang cũng rỗng tuếch, cô ngơ ngác đứng đó, nhất thời quên trả lời.
- Tòng Y, Tòng Y… – Tào Vân Tuân trong điện thoại kêu lên vài tiếng: “Em làm sao vậy?”
Diệp Tòng Y nhắm mắt lại, đóng cửa rầu rĩ nói: “Không có gì.”
Tào Vân Tuấn cúi đầu cười: “Vợ yêu, anh rất nhớ em, em chạy về nhanh đi, không có em ở nhà anh thấy lạnh lẽo quá.”
- Ngày mai em sẽ trở lại.
- Nhưng bây giờ anh nghĩ em như ở bên cạnh anh, anh muốn…
Diệp Tòng Y không đợi hắn nói xong, lập tức nói: “Em muốn tắm rửa chút, cúp điện thoại trước.”
Tào Vân Tuấn ngạc nhiên: “Tòng Y, em…”
- Vân Tuấn, có gì chúng ta trở về nói được không? Em hôm nay leo núi cả ngày, hiện tại mệt chết đi mất rồi.
Tào Vân Tuấn có chút bất đắc dĩ: “Được rồi, vậy em tắm rửa xong sớm một chút rồi nghỉ ngơi.”
- Ừ.
- Vợ à, anh yêu em, ngủ ngon.
- Ngủ ngon.
- Ừm?
Diệp Tòng Y thấp giọng nói: “Em cũng yêu anh.”
Tào Vân Tuấn cười cười, thế này mới vừa lòng treo điện thoại, Diệp Tòng Y đưa điện thoại thả lại vào ba lô, suy sụp ngồi trên giường, cảm xúc không hiểu sao lại xuống thấp.
Một mạch chậm rãi bước đi, tòa miếu cổ lộ ra trong một góc cây cối xanh um, càng lên cao, tầm nhìn càng mở rộng, cả ngôi miếu hoàn toàn thu vào mắt, màu vàng lưu ly của mái ngói được ánh nắng mặt trời sáng sớm chiếu rọi sặc sỡ, mà màu đỏ của vách tường lại có vẻ cổ xửa loang lổ.
Tiểu Phương một bên dẫn mọi người đi về phía trước, một bên giải thích: “Ngôi miếu này đã có từ thời nhà Thanh, nghe người dân địa phương nói, nơi này từng hương khói cường thịnh, du khách như mây, nhưng sau đó bắt đầu xuống dốc, mãi cho đến niên đại thứ mười, có người đem tiền ra tu sửa nơi này, mới có được hình dạng hiện tại.”
- Vậy à? Đó đúng là một niên đại xa xưa, tôi phải đi đến trước Phật cúi chào, xin lời cầu nguyện. – Hà Na bên cạnh Tiểu Phương, cười đến sáng lạn: “Tôi nghĩ chắc là rất linh nghiệm.”
Trầm Hàn Sanh nhìn thần sắc Diệp Tòng Y mệt mỏi, nhẹ giọng hỏi: “Tối qua ngủ không ngon sao?”
- Khá tốt. – Diệp Tòng Y lên tinh thần, miễn cưỡng cười một cái: “Ý của tôi là so với cô suốt đêm không ngủ thì khá hơn.”
- Sợ ngủ một mình?
Diệp Tòng Y nói cho có lệ: “Không phải, có thể là không quen giường.”
Trầm Hàn Sanh hơi ngẩn ra, gật gật đầu liền không hỏi gì nữa. Đoàn người rảo bước tiến lên đại môn, liền bước vào một cái sân rộng lớn, trong sân có vài cây cổ thụ che trời cao ngạo hướng lên không trung thoạt nhìn rất có lịch sử, vài tiểu hòa thượng âm thầm cầm chổi quét lá rụng rơi xuống.
Hà Na kinh ngạc nói: “Không nghĩ tới nơi này lại lớn như vậy.”
Tiểu Phương cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi cầu nguyện trước, để lát nữa tôi sẽ đem mọi người đi chung quanh xem.”
Nói xong, họ tiến vào đại điện, vừa nhìn thấy sắc vàng tòa bảo kim tượng Phật ở chính giữa, thần sắc trên mặt liền thành kính hơn vài phần, theo thứ tự hướng đệm cói quỳ xuống, hai tay tạo thành hình chữ thập mặc niệm cầu nguyện.
Diệp Tòng Y quỳ một hồi, mới chậm rãi mở hai mắt, đứng lên lại phát hiện Trầm Hành Sanh đang đứng một bên chăm chú nhìn vào cô, ánh mắt có chút đăm chiêu, mà Hà Nà và Tiểu Phương đã không thấy bóng dáng.
- Bọn họ đâu?
- Tiểu Phương mang Hà Na đi dạo.
- Nhanh vậy? – Diệp Tòng Y có chút kinh ngạc, đi theo mím môi cười: “Thế cô đành phải dẫn tôi.”
Trầm Hàn Sanh sảng khoái nói: “Đi thôi.” Đi được vài bước, quay đầu lại: “Cô hôm nay phải về vội sao?” Diệp Tòng Y nghĩ nghĩ nói: “Không sao cả.”
- Tốt lắm, chúng ta ở đây ăn cơm trưa, nơi này cơm chay thật không tệ. Ừm, chúng ta tranh thủ anh sớm một chút, sau đó sớm xuống núi.
Diệp Tòng Y cười nói: “Tôi không có ý kiến.”
Hai người đi quanh đại điện, trên con đường mòn thấp thoáng hoa cỏ chậm rãi đi về phía trước, không nói lời nào, tựa hồ hưởng thụ ngôi miếu cổ thâm sơn trong cái đẹp đẽ và thanh tịnh độc đáo của nó.
Thật lâu sau, Diệp Tòng Y phát ra một tiếng thở dài nhẹ nhàng: “Tôi thích nơi này, thích khi mở to mắt, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chim kêu, thích tiếng chuông ngân nga.” Cô dừng cước bộ, nhìn quanh bốn phía: “Thích vách tường đỏ và mái ngói vàng, còn có cây cổ thụ cành lá rậm rạp… Tiểu Phương nói đúng, nơi này so với những ngôi miếu khác không giống, tựa hồ đặc biệt làm cho người ta tinh thần yên tĩnh.”
Trầm Hành Sanh nói: “Sau này cô cũng có thể đến nơi này.”
Diệp Tòng Y nhìn nàng một cái: “Vừa rồi là cô hứa hẹn à?
Những lời này có chút đột ngột, Trầm Hàn Sanh ngẩn ra, không đáp lại câu hỏi của cô: “Cô vừa nãy ở chỗ đó quỳ thật lâu, hẳn là xin rất nhiều tâm nguyện.”
Diệp Tòng Y nhẹ giọng cười: “Bởi vì Tiểu Phương nói nơi này rất linh, tôi tất nhiên cũng có lòng tham một chút, nghĩ đến con gái tôi, còn có những trưởng bối mà tôi yêu thương, còn nguyện vọng của mình nữa nên không khỏi cầu nguyện lâu một chút.”
Trầm Hàn Sanh trầm mạc một lát, nói: “Con gái cô trông rất giống cô.”
- Cô đã gặp qua con bé? – Diệp Tòng Y có chút kinh ngạc, rồi lại bừng ngộ ra: “Đúng rồi, cô trước kia đã gặp chúng tôi, nhưng cô lại nhỡ rõ dáng vẻ của con bé, thật là khó tin.”
Trầm Hàn Sanh cười cười: “Một cô bé xinh đẹp đáng yêu như vậy, không nhớ cũng khó, tôi nghĩ những người xung quanh đều rất thương cô bé.”
Diệp Tòng Y thản nhiên cười, ngữ khí bỗng nhiên trở nên ôn nhu khác thường: “Ừ, đúng vậy, con bé rất ngoan, cũng rất nhiều người yêu thương, nhưng không ai thương con bé bằng tôi, con bé là lễ vật tốt nhất mà ông trời ban cho tôi. Hàn Sanh, tôi nghĩ cô nếu lần sau gặp lại, cô sẽ càng thích con bé.”
- Đương nhiên. – Trầm Hàn Sanh khóe miệng hơi hơi khẽ động, lộ ra một nụ cười tươi tắn, tiếp tục đi về phía trước.
- Hàn Sanh, lần sau tôi mang Tuyết Nhu ra ngoài, cho hai người quen biết một chút, được không?
Trầm Hàn Sanh thuận miệng nói: “Ừ, có thời gian rồi nói sau.”
- Hàn Sanh.
Thanh âm Diệp Tòng Y lộ ra một tia cổ quái, Trầm Hàn Sanh bất tri bất giác dừng cước bộ, quay đầu nhìn cô, thấy gương mặt tươi cười đã biến mất, mặt mày lộ ra vài phần hoang mang và thần sắc bất lực, nàng không khỏi sửng sốt: “Làm sao vậy?”
- Tôi… – Diệp Tòng Y cắn cắn môi, bỗng nhiên nói: “Tối hôm qua tôi hỏi cô có phải có tâm sự hay không, thật ra… thật ra trong lòng tôi có một thứ gì đó rất cần chia sẻ với người khác.”
- Tôi… tôi rất cô đơn, tại thành phố này, tôi cũng chỉ có Hà Na là bạn bè, nơi này không phải nơi tôi sinh trưởng. – Cô hạ lông mi, hít một hơi thật sâu: “Tôi từng xảy ra tai nạn giao thông, mất đi sáu năm trí nhớ, sau đó mới đến nơi này.”
Hô hấp Trầm Hàn Sanh bị kiềm hãm, hai tay đột nhiên như không có chỗ giải phóng, thuận thế bỏ vào miệng túi, thân mình thong thả chầm chậm dựa vào một thân cây bên cạnh, khóe mắt Diệp Tòng Y tựa hộ lóe ra một tia lệ quang, thanh âm cũng thấp đi: “Những năm đó, tôi cũng không nhớ rõ, không nhớ rõ tôi có những người bạn thế nào, cũng không biết cuộc sống của mình là dạng gì, không nhớ đã xảy ra chuyện gì… Sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, người khắc sâu nhất trong trí nhớ tôi, trừ ba mẹ ra, chính là chồng tôi.” Nói tới đây, cô bổ sung thêm một câu: “Chúng tôi là thanh mai trúc mã.”
Trầm Hàn Sanh răng cắn chặt môi dưới, lẳng lặng nhìn cô không nháy mắt, như thật sự đang lắng nghe.
Diệp Tòng Y tiếp tục nói: “Rất đau xót là, trừ lần đó ra, tôi cũng không nhớ nổi người nào đối với mình có ý nghĩa đặc biệt, phần còn lại trong trí nhớ của tôi không có, cũng không biết trong phần trí nhớ tôi đã mất đi có hay không. Cũng bởi vì vậy, việc hiện tại có gia đình, có con, tôi vẫn cảm thấy thiếu khuyết điều gì đó.”
- Mất trí nhớ, cảm giác này rất kỳ quái, cho nên tôi cũng không thích nói với người khác chuyện này, vì dù là nói với ai khác, vẫn là đối với chính tôi mà nói, đây đúng là chuyện phí công. Nhưng sáu năm kia phải là những năm thắng đẹp nhất, chứ không phải là trống không, ngay cả trong lòng cũng giống như không phải cùng một khối. – Diệp Tòng Y ngẩng đầu lên: “Tôi không biết vì sao lại nói với cô điều này, có lẽ vì cô là bác sĩ, cho nên đương nhiên cảm thấy cô sẽ hiểu cảm thụ của tôi, có lẽ bởi vì… vừa nhìn thấy cô, liền có một cảm giác thân cận không hiểu được, cảm giác tin tưởng không hiểu được, đến bây giờ tôi chưa từng có loại cảm giác này với một người.”
- Cho nên, Hàn Sanh, tôi hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn bè, tôi hi vọng, từ giờ về sau, nếu tôi muốn tìm cô, tôi có thể bất kỳ lúc nào tìm cô, chúng ta có thể cùng nhau uống trà, ăn cơm, nói chuyện phiếm… như thế, được chứ?
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi