Những ai dám làm, sẽ thắng.

Winston Churchill

Download ebooks
Ebook "Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Tiêu Bách
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 247
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3995 / 37
Cập nhật: 2015-12-02 04:25:03 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 119: Buổi Tối Quái Dị
ười lăm vừa qua, trăng sáng tròn tròn, bầu trời đêm như một bức màn nhung lạnh lẽo, trời trong, nhưng lại không có một vì sao, chỉ có ánh sáng bàn bạc, mờ ảo của ánh trăng phủ xuống nhân gian một loại không khí kỳ ảo, mộng mị.
Một thân ảnh nhỏ nhắn, y phục một màu tuyết trắng, hạ thấp thắt lưng, cầm đèn lồng, men theo đường nhỏ, chậm rãi, len lén bước trên thảm cỏ non mượt.
“Nàng đang tìm cái gì?” một thân ảnh cũng toàn thân trắng bạch đột nhiên xuất hiện bên cạnh nữ nhân áo trắng, ánh mắt tò mò nhìn trên cỏ.
“Quỷ a!”
Bị dọa đến hồn vía bay lên mây, Y Y vốn chưa kịp chú ý đến người đến là ai, đã hét đến chói tai. Cho đến khi miệng bị một bàn tay to lớn bịt kín, cảm nhận được độ ấm từ bàn tay kia truyền đến, nàng mới bình tĩnh được một chút.
Gió, nhẹ nhàng, mang theo chút lạnh lẽo của sương đêm, thổi qua hai má, xua tan chút sợ hãi, bất an trong lòng ai đó.
“Dọa đến nàng?” chủ nhân của bàn tay dường như thấy thật có lỗi, vội vàng buông lỏng tay ra
“Chỉ là thấy nàng nửa đêm còn một mình lén chạy đến chỗ này, sợ nàng gặp nguy hiểm, mới đi theo phía sau mà thôi.”
Ngữ điệu quen thuộc cùng hương bạc hà thanh nhã thoang thoảng trong sương đêm, nàng kinh hỉ xoay người.
Người dưới ánh trăng, tóc đen như mực, áo trắng như mây, dung nhan tuyệt mỹ như tranh vẽ, đôi mắt sáng bóng như ngọc lưu ly thượng hạng mang theo nhu tình dào dạt, cúi đầu, nhìn về phía nàng, bạc thần hé nở một nụ cười như hoa như ngọc, dường như, lúc nào nhìn thấy hắn, cũng đều mang nụ cười này.
“Quốc sư?” Kinh ngạc miệng há to thành chữ ”O”, lời vừa thốt, lại trông thấy trong đôi mắt trong suốt ẩn ẩn một tia u thương, mất mác, cuống quít sửa miệng, “Lạc Dật ca ca.”
Nở một nụ cười tươi tắn như hoa lê đầu mùa, Y Y vô cùng kinh ngạc, nhanh như vậy đã gặp lại được hắn, quan trọng hơn là, trong bóng đêm tối đen thế này, có một người khiến nàng yên tâm vẫn tốt hơn nhiều.
Nếu không phải Phù Vân Khâu Trạch nói tối nay có việc muốn làm, nàng cũng không thể lén lút giữa đêm hôm khuya khoắc như thế này mà đi đến Tiêu Hiên Viên, mặc dù Mộc Hiệp sư phó có khả năng sẽ đi theo nàng, nhưng cũng có lẽ sẽ không xuất hiện, bởi vì, sư phó luôn xuất quỷ nhập thần, không hù nàng giật thót tim cũng tạ trời tạ phật rồi.
“Nàng đang tìm cái gì? Hình như vẫn chưa tìm được phải không? Ta theo nàng từ nãy đến giờ, vẫn chưa thấy nàng trở về.” Hắn cười nhẹ, nụ cười thánh khiết, nhẹ nhàng, dường như mọi thứ trên thế gian này, dưới đôi mắt của hắn đều xinh đẹp, trong trẻo như vậy.
“Dạ minh châu.” Nàng chỉ chỉ vào bụi cỏ, có người bên cạnh, lá gan cũng lớn lên không ít, cầm lấy một nhánh cây, khua khua vào bụi cỏ.
Từ đêm qua, sau khi tỉnh dậy, nàng có quay lại Tiêu Hiên viên, nhưng tất cả đèn lồng đều không thấy, ngay cả dạ minh châu mà hắn tặng cho nàng cũng không thấy, tâm, cứ như bị thiếu mất một thứ gì đó, nên vội vã đến, muốn tìm lại.
Trong đầu xẹt qua hình ảnh tối qua, dường như lúc đó trong tay Phù Vân Khâu Trạch tựa hồ có một đạo ánh sáng mềm nhẹ… Lạc Dật lập tức sáng tỏ, giữ chặt tay nhỏ bé của nàng, lắc đầu cười, nếu là thuật pháp, chỉ sợ cả đời cũng tìm không thấy.
“Nàng là muốn nhìn thấy đèn lồng đêm qua?” Hắn tựa hồ có thuật đọc tâm, khóe môi lại ẩn ẩn một nụ cười.
Y bào màu trắng vung lên, toàn bộ xung quanh phút chốc sáng bừng, oánh oánh ánh sáng nhu hòa che kín bầu trời, chợt lóe chợt lóe, ánh trăng lười nhác đang ngủ quên kia như được lay thức, bừng sáng ngời ngời, cả bầu trời đêm lạnh lẽo, cô tịch, không một ánh sao, cũng thoáng chốc ngập tràn tinh tú, lung linh sáng ngời.
Thật đẹp nha! Miệng của Y Y càng há to hơn, đã lâu lắm chưa nhìn thấy nhiều sao như vậy, hoa lệ lóng lánh, nàng mê muội ngắm nhìn.
Nhưng mà, vẫn không phải là đèn lồng đêm đó, nàng nhìn chung quanh bốn phía, thoáng thất vọng cúi đầu.
“Lạc Dật ca ca, thuật pháp của huynh rất được, nhưng mà đây cũng không phải là thứ mà ta muốn…”
Cây gỗ trong tay tiếp tục bát lộng bụi cỏ, nếu là trước kia, nàng nhất định quấn quít lấy hắn, năn nỉ hắn dạy nàng pháp thuật cao cường kia, nhưng mà, hiện tại, dường như nếu không tìm được dạ minh châu kia, trong lòng không thể bình tĩnh
“Đợi ta tìm được dạ minh châu, sẽ cùng huynh ngắm trăng.”
Bàn tay to nhẹ nhàng đoạt lấy cây gỗ trong tay nàng, trong khi nàng còn đang kinh ngạc tròn mắt nhìn hành động bất ngờ này của hắn, thì cây gỗ trong tay đã nâng lên một chút.
Hoảng hốt qua đi, đập vào mắt nàng là một chút ánh sáng tựa như huỳnh quang, mỗi một giây qua đi, huỳnh quang càng lúc càng lớn, càng ngày càng lan tỏa, khắp xung quanh như có muôn ngàn ánh sáng lung linh, từng đốm, từng đốm nở rộ…
Không thể tin, đây…đây chính là ”đèn lồng” của đêm qua mà….
“Dường như vẫn còn thiếu một chút gì đó.” Lạc Dật nhớ đến tình cảnh đêm qua, cây gỗ trong tay vung lên về phía bụi cỏ.
Lấy hai người làm trung tâm, huỳnh quang bừng sáng, như sóng triều lan tỏa, thành một vòng tròn ánh sáng huyễn hoặc, từng chút từng chút thắp lên ánh sáng lung linh như tiên cảnh. Chẳng mấy chốc, ao đầm, bụi cỏ,…mọi thứ xung quanh đều điểm xuyến trên mình những chiếc ”đèn lồng” lung linh, xinh đẹp
“Lạc Dật ca ca, ngươi làm sao làm được như vậy?” Nàng quả thực không dám tin, không còn từ ngữ nào có thể diễn đạt nữa… Thật phi thường, ngay cả thuật từ cũng không niệm, chỉ vảy tay một cái là đã được thế này?
“Bất quá chỉ là một ít ảo thuật mà thôi, chỉ cần Y Y thích là được rồi”
Nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, loan hạ thắt lưng, song chỉ khẽ kẹp lại, như là đang nắm bắt cái gì, đứng thẳng dậy,đem ”vật gì đó” cho vào lòng bàn tay nhỏ.
Bát bát dạ minh châu trong tay, nàng chậm rãi ngẩng đầu, dưới ánh huỳnh quang dịu dàng, dung nhan tuấn mỹ của Lạc Dật giống như thiên nhân, nhưng mà, tận sâu trong đôi mắt trong vắt như ngọc lưu ly đó lại ẩn ẩn một tia ưu thương nhàn nhạt, làm Y Y ngẩn ra.
“Lạc Dật ca ca, ngươi làm sao vậy? Tuy rằng ta không lợi hại như huynh, có thể biến ra mấy thứ này, nhưng mà, nếu huynh có chuyện gì không vui, Y Y sẽ tận lực giúp huynh.”
“Nếu từ nay về sau, nàng đều có thể cười như vậy, thì được rồi……”
Hắn thở dài, ngón tay bạch ngọc vươn ra, khẽ nâng một lọn tóc dài của nàng lên mũi ngửi, nhẹ giọng:
“Thế sự vô thường, Y Y, không cần nhìn vào vẻ bên ngoài, tất cả mọi việc, bất quá thế gian phồn hoa, lòng người, cũng như thế.”
Không cần nhìn vào vẻ bên ngoài? Có ý tứ gì?
Gió nhẹ lay thổi, áo trắng từ từ phiêu khởi, dưới ánh trăng, càng trở nên mơ hồ, khuôn mặt ôn nhu tươi cười, y bào trắng tinh không nhiễm một hạt bụi, nhẹ nhàng trôi đi, hòa vào bóng đêm.
Nàng ngẩng đầu, chỉ thấy bầu trời sáng trong, lấp lánh ánh sao lại trở nên đơn bạc, lạnh lẽo, chỉ còn một ánh trăng lưu mờ, ảm đạm. Ánh sáng huỳnh quang của đèn lồng xung quanh cũng đạm dần, rồi đồng loạt biến mất, chìm vào cô tịch. Dạ minh châu trong tay cũng tựa như khói sương, tan đi không thấy. Gió, không còn nhẹ nhàng ấm áp, trở nên rét mướt vô tình, lạnh lùng đáng sợ…
“Lạc Dật ca ca, Lạc Dật ca ca!” Nàng thất kinh quát to “Y Y sợ tối, Lạc Dật ca ca, huynh mau ra đây, mau ra đây!”
“Mau ra đây, mau ra đây!” Nàng dùng sức vỗ.
“Oành!” Bàn tay truyền đến đau đớn làm nàng từ trong mê mang mở to hai mắt, nhìn thấy bài trí quen thuộc trong Long Quân điện, còn có cái đầu nhỏ màu bạc, từ trong động khẩu trườn ra, chớp chớp đôi mắt hồng, thân thiết nhìn nàng.
Là mộng!
Chậm rãi thở hắt ra, vuốt ve bàn tay đang đau rát, sau lưng một mảnh lạnh lẽo, nàng vươn tay vuốt mái tóc hơi lòa xòa trước mặt, ướt át một mảnh, liền ngay cả trên mặt đều là mồ hôi lạnh.
Bò xuống giường, dùng nhuyễn bố lau khô mồ hôi lạnh trên người, thay đi y phục ẩm ướt, rồi thong thả quay lại bên giường, định tiếp tục ngủ, nhưng mà, nhìn thấy trên giường rỗng tuếch, mi tâm khẽ nhíu, lại đi xuống giường, mang hài vào, đi ra khỏi nội điện.
Nhìn thấy vài cung nữ đứng dựa vào tường ngủ gật, không đành lòng đánh thức, Y Y thật cẩn thận mở cửa đi ra ngoài.
Hắn, hẳn là vẫn là ngự thư phòng đi? Không biết có còn sinh khí vì chuyện sáng nay không, sớm biết như thế, mình sẽ không nói cho hắn nghe chuyện của Sầm Nhi, nói không chừng, nàng ở trong lòng hắn, đã trở nên đặc biệt ……
Y Y chua sót cười, bất tri bất giác đã đi đến ngự thư phòng, không đợi thị truyền, hai tay đẩy cửa gỗ.
“Này lại là mộng?” một giọng nam trầm thấp vang lên.
Đôi mắt tròn xoe ngấn lệ, nàng đang nhìn thấy cái gì... Hai thân ảnh quen thuộc quấn với nhau, tư thế cực ái muội, xiêm áo xanh biếc rải rác khắp gian phòng…Thân ảnh mảnh mai nằm ngửa trên long kỷ, mái tóc đen mượt như mây xõa tung, cố chút rối bời, khuôn mặt bé xinh ngẩn ra phía sau, đối mặt với nàng…đôi mắt màu bạc còn lấp lánh lệ quang...
“Tiểu Thanh...” Y Y bất giác nột nột mở miệng,"Phù Vân Khâu Trạch..."
Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Thiên Lạc Họa Tâm Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường