Fear keeps us focused on the past or worried about the future. If we can acknowledge our fear, we can realize that right now we are okay. Right now, today, we are still alive, and our bodies are working marvelously. Our eyes can still see the beautiful sky. Our ears can still hear the voices of our loved ones.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1221 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 58: Ta Là Tiểu Thanh
ắc lư mấy ngày, cuối cùng Vũ Văn Tinh đã mang theo Bạch Tiểu Thố trở lại vương phủ.
"Vương Gia phu quân, chàng thả ta xuống đi, nhiều người đang nhìn ta như vậy...ta cũng cảm thấy không tốt lắm đâu" Ở cửa lớn của vương phủ, Vũ Văn Tinh bận tâm trên người Bạch Tiểu Thố bị thương, liền tự mình ôm nàng xuống xe ngựa, lập tức đưa tới chú ý của tất cả người làm trong vương phủ.
Những ánh mắt nóng bỏng kia làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Thố thoáng chốc đỏ bừng, vùi mặt trong ngực của Vũ văn Tinh, ngay lập tức xuất hiện một bộ dáng đáng yêu của một thiếu nữ.
Thật là mất mặt, quả thật mắc cỡ chết người rồi!
"Bạch Tiểu Thố, ngươi nghe kỹ cho Bổn vương, Bổn vương muốn ôm ngươi, là nể tình trên người ngươi có thương tích. Ngươi cho rằng Bổn vương thật muốn ôm ngươi sao? Nặng như heo vậy!" Vũ Văn Tinh cũng không có ý tốt, hắn là Vương Gia, Vương Gia nên có dáng vẻ Vương Gia, cho dù ôm Bạch Tiểu Thố trong lòng cũng là cam tâm tình nguyện, nhưng ngoài miệng lại cứ muốn nói ra lời nói tức chết người.
"......" Vốn là đang vui vẻ trong lòng, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thố nghe những lời châm chọc này xong, tâm trạng vui vẻ đã không còn, buồn bực cong miệng lên, không để ý tới Vũ Văn Tinh.
Vương Gia thối, ngươi mới là nặng như heo!
Vũ Văn Tinh cũng không nhận thấy được sự khác thường của Bạch Tiểu Thố, vẫn ôm nàng sải bước đi vào vương phủ.
"Mạc Thanh, nhìn một chút Vương Gia nhà các ngươi, làm người thật thất bại, đến tâm tư của nữ nhân mà cũng không hiểu, hắn há có thể giành được trái tim của Tiểu Thố nhi. Ngươi á, tiết kiệm tâm một chút đi, Tiểu Thố nhi thân ái của ta không làm được vương phi của Vương Gia nhà ngươi được đâu!" Sau đó đi xuống xe ngựa, Phi Hoa Ngọc yếu ớt được Mạc Thanh đỡ vào trong vương phủ. Tai thính nên tự nhiên nghe được lời nói kia của Vũ Văn Tinh, môi mỏng tà mị kéo lên, híp mắt không có ý tốt nói với Mạc Thanh.
Không dịu dàng, lại càng không hiểu phong tình, Tiểu Thố nhi mà thích Vũ Văn Tinh mới là lạ đó!
"Sư phụ, Bạch cô nương có thể không làm được vương phi của Vương Gia nhà chúng ta. Nhưng ta biết chắc chắn rằng Bạch cô nương tất nhiên cũng không làm được nương tử của ngài đâu!" Đối với khiêu khích của Phi Hoa Ngọc, Mạc Thanh vẫn là sử dụng giọng nói nhàn nhạt của hắn chặn lại, làm Phi Hoa Ngọc tức nhưng không có chỗ xả.
"À, đúng rồi, rời phủ nhiều ngày, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ bên trong phủ cũng cần một tổng quản như ta đi xử lý. Vậy ta cũng không đỡ ngài tiến vào nữa, sư phụ!" Mạc Thanh giống như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, sau khi áy náy cười một tiếng với Phi Hoa ngọc, vẫy vẫy ống tay áo, nhẹ nhàng lướt qua.
"Ngươi được đấy Mạc Thanh, ngươi cho là ta không thể tự mình bò vào vương phủ sao?" Nhìn bóng dáng Mạc Thanh đang đi xa dần, Phi Hoa Ngọc hận đến nghiến răng nghiến lợi, rồi lại không thể nghênh ngang đi vào vương phủ, chỉ có thể khom lưng, chậm rãi đi từng bước nhỏ vào trong vương phủ.
Hừ, trong vương phủ này căn bản không có một người tốt, chỉ ngoại trừ hắn và Tiểu Thố nhi thân ái. Mạc Thanh đáng ghét, Vũ Văn Tinh thì càng ghê tởm hơn!
Vào đại sảnh, Vũ Văn Tinh đặt Bạch Tiểu Thố vẫn còn hờn dỗi lên trên ghế.
"Vương Gia phu quân, ta về phòng trước đây, chàng thích làm cái gì thì làm cái đó đi!" Bỗng nhiên Bạch Tiểu Thố từ trên ghế đứng lên, buồn buồn nói xong với Vũ Văn Tinh, liền sải chân chạy đi.
Nàng rất buồn bực, nàng nặng chỗ nào chứ!
"Bạch Tiểu Thố......" Vũ Văn Tinh đưa tay kêu lên, nhưng con thỏ nào đó đã sớm đã chạy không còn thấy bóng dáng rồi.
Chân mày lơ đãng nhíu lại, Vũ Văn Tinh ngồi ở trên ghế, rơi vào trầm tư.
Bạch Tiểu Thố đang tức giận sao? Tức giận ai? Là hắn sao?
"Vương Gia thối, chàng đi chết đi!" Nổi giận đùng đùng chạy về gian phòng của mình. Bạch Tiểu Thố rất dùng sức đóng sầm hai cánh cửa phòng lại, chạy nhanh mấy bước đến giường hẹp, muốn nhào vào trong giường đệm mềm mại, cắn chăn phát tiết một phen. Trong nháy mắt đang nhào lên, rõ ràng cảm thấy giống như có người bị mình đè ở phía dưới.
Bạch Tiểu Thố vội nhảy dựng lên, vừa vén chăn lên nhìn. Quả nhiên trên giường nàng nằm một người, còn là một mỹ nam lõa thể mà nàng không biết.
Sợi tóc đen như mực giống như dây leo quấn quanh lấy thân thể như bạch ngọc của nam nhân này. Trên gương mặt tuấn dật, một đôi mắt xanh lá đẹp như bảo thạch đang vô cùng vui vẻ nhìn nàng.
Chuyện này...... Sao lại có yêu nghiệt ở nơi này, làm sao lại ngủ ở trên giường của nàng hả?
Từ từ, Bạch Tiểu Thố trì độn cuối cùng ý thức được mình thấy được cái không nên thấy. Khuôn mặt nhỏ nhắn lần nữa xấu hổ đến bạo hồng, lập tức xoay người, dùng tay nhỏ bé trắng nõn che kín cặp mắt của mình, cà lăm mở miệng.
"Bất kể...... ngươi là ai...... cũng mời...... ngươi mặc tốt y phục rồi đi ra ngoài, bởi vì nơi này...... nơi này là phòng của ta......"
Ai nha nha, nàng nhìn thấy vật kia của nam nhân, hơn nữa còn nhìn rất lâu đó, có thể đau mắt hột không đây?
"Chủ nhân, người cuối cùng cũng trở lại, tiểu Thanh ở chỗ này chờ người đã lâu rồi!" Trên giường mỹ nam yêu nghiệt mà lười biếng trần truồng từ trên giường đi xuống, đi tới sau lưng Bạch Tiểu Thố, thân mật ôm lấy Bạch Tiểu Thố đang xấu hổ, khuôn mặt tươi cười đặc biệt yêu nghiệt yêu thích cọ cọ trên cần cổ ấm áp của nàng.
Chủ nhân, ta rốt cuộc biến thành hình người rồi, về sau ta liền có thể hầu hạ ở bên cạnh của người, chăm sóc người, bảo vệ người rồi.
"Ngươi...... Ngươi buông ra......" Bị nam tử xa lạ ôm như vậy, Bạch Tiểu Thố nhất thời bị dọa đến trái tim cũng muốn ngừng đập luôn. Hơn nữa cần cổ nàng truyền tới nhiệt độ lạnh lẽo, càng làm cho nàng sợ đến hít vào một ngụm khí lạnh.
Trời ơi, hắn đến cùng có phải là người không, tại sao trên người hắn ngay cả nhiệt độ của con người cũng không có!
"Chủ nhân, ta là tiểu Thanh, người không biết ta sao?" Mỹ nam lõa thể càng thêm ủy khuất ôm chặt Bạch Tiểu Thố, gò má tuấn mỹ lạnh lẽo dính vào chút nhiệt độ nóng bỏng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Thố, liếm liếm lấy lòng.
Tiểu Thanh? Không phải là tên của con rắn mà tên Vương Gia biến thái kia nuôi sao?
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo